[Đam Mỹ – Hoàn] Lão phu Thiếu thê – Sất Gia – Chương 41-42 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam Mỹ – Hoàn] Lão phu Thiếu thê – Sất Gia - Chương 41-42

Array
(
[text] =>

Chương 41

Rất nhanh chóng, đoạn video quay lại đám nữ nhân kia gây rối lập tức được đưa ra. Thẩm vấn bọn họ là một vị cảnh sát đứng tuổi, nhìn có vẻ hòa ái, thế nhưng tuyệt đối không phải là loại người dễ nói chuyện, dễ lôi kéo tình cảm.

Đám nữ nhân kia không nghĩ tới trong tiệm trà sữa còn có camera. Đợi cảnh sát đem camera cầm về, hơn nữa còn có dẫn theo vài nhân chúng mục kích. Đám nữ nhân này lại bắt đầu lật lọng muốn làm lại lời khai, nói rằng lúc trước vừa vào cảnh cục quá khẩn trương, trí nhớ bị loạn.

Tiêu Dương đã nắm chắc phần thắng, nhìn băng ghi hình, người trong cảnh cục đều hiểu ra sao lại như thế. Nhìn đám nữ nhân kia đổi tới đổi lui, cho dù không còn kiên nhẫn, nhưng vẫn phải làm tốt công tác.

Tỉnh Phi lần đầu tiên đến cảnh cục, ngoan ngoãn ghê gớm, hoàn toàn không có lòng hiếu kì. Giống hệt như cọc gỗ, chỉ trừ cặp ánh mắt trong suốt sáng ngời kia.

Vị cảnh sát lớn tuổi lại hỏi đám nữ nhân,”Xác định đây đều là chân tướng? Sẽ không rút lại lời khai chứ?”

Đám nữ nhân kia tôi nhìn cô, cô nhìn tôi, trong lòng có cân nhắc, nhưng đối phương có camera, ai đúng ai sai, vừa thấy liền sáng tỏ. Các nàng chỉ có thể nói nửa thật nửa giả, tận lực bảo hộ chính mình.

“Đúng vậy. Chúng tôi sẽ không rút lại lời khai.” Nữ nhân buộc Tỉnh Phi uống rượu gật đầu. Mấy người còn lại cũng gật gật đầu. Vị cảnh sát già kia nói,”Nếu lại muốn đổi lời khai, tôi sẽ coi như các cô muốn gây trở ngại cho người thi hành công vụ!”

Vị cảnh sát già nói với ngữ khí nghiêm trang, loáng thoáng lộ ra vẻ giận dữ. Nhiều năm làm cảnh sát như vậy, nhìn qua đủ loại người. Có thể nói đã trải qua nhân sinh bách thái. Xem qua ngôn hành cử chỉ cũng có thể phán đoán đối phương là người như thế nào.

Vị cảnh sát già thay đổi phương hướng, cho dù biết đối phương vô tội, nhưng vẫn nên ấn theo trình tự làm từng bước một.

Vị cảnh sát già nhìn Tỉnh Phi, cười cười, lại nhìn Tiêu Dương,”Cậu ta uống bao nhiêu rượu?”

Tiêu Dương khi đó cũng không có chú ý tới, bằng không cũng sẽ không khiến Tỉnh Phi bị người mạnh mẽ chuốc rượu.”Đại khái là một ly đi.”

Vị cảnh sát già nhìn Tỉnh Phi, cảm thấy một chén rượu cũng không đủ làm người ta say, nhìn bộ dáng này của cậu, cũng không giống như là say rượu, ngồi thẳng lưng, ánh mắt hữu thần, có điều quá an tĩnh, một câu cũng không nói, cũng không động đậy.

“Cậu nhóc, tên là gì?” Vị cảnh sát già cầm bút, dùng nắp bút gõ gõ bàn.

Tỉnh Phi hồi lâu mới đem ánh mắt chuyển dời đến trên người vị cảnh sát già. Ánh mắt sáng ngời trong suốt, như thấy được chuyện gì đó làm người ta hưng phấn.

Tỉnh Phi vừa há miệng, chuyện ngoài ý muốn liền phát sinh. Một người phụ nữ ôm một một chú cún nhỏ màu trắng, ồn ào đi vào muốn báo nguy, nói cún con bị hàng xóm ngược đãi. Mà chú cún con cả người đều là dấu vết ẩu đả nhìn đến xung quanh là một nơi xa lạ, khẩn trương đến mức kêu gâu gâu.

Sau đó ngay khi vị cảnh sát già đợi lâu quá, Tỉnh Phi nhìn vị cảnh sát già, trả lời,”Gâu gâu!”

(câu Tình Phi nói là “汪汪”: dịch là “Uông uông”,còn có một nghĩa là miêu tả tiếng chó kêu)

Vị cảnh sát già cho rằng chính mình nghe lầm ,”Cái gì?!”

Tỉnh Phi lại tiếp,”Uông uông!” Hơn nữa còn đem ngữ khí mềm mại của chú cún con kia học tập giống đến cả mười phần.

Tiêu Dương nhìn Tỉnh Phi, không biết nên bị manh ngốc, hay là bị hoá đá.

Toàn bộ cảnh cục đều an tĩnh lại, một lát sau, bộc phát một tràng cười vang dội. Ngay cả người chủ nhân của cún con đang khóc sướt mướt đi vào báo nguy cũng quên mục đích, cười đến nghiêng ngả. Mà đám nữ nhân gây chuyện kia còn phát ra tiếng cười nhạo khinh thường.

Vị cảnh sát già tuy rằng nghiêm trang, thế nhưng trong ánh mắt cũng đều tràn đầy ý cười. Lấy tay vỗ vỗ bàn, kêu Tỉnh Phi nghiêm túc một chút.

“Cậu nhóc, phối hợp nào.”

Tỉnh Phi,”Uông uông!”

Tiêu Dương thật sự nhìn không được, bụm mặt nhìn vị cảnh sát già,”Chú à, trước thẩm vấn cháu đi. Cậu ta say rồi.”

Vị cảnh sát già nhìn Tỉnh Phi, cái loại ánh mắt thực quỷ dị, tựa hồ không tin có người có thể bị một chén rượu hạ đo ván.

Tiêu Dương phối hợp, thẩm vấn liền kết thúc rất nhanh. Tiêu Dương ở trước mặt cảnh sát, tính toán tổn thất tài sản của mình, cùng với phí bồi thường tổn thất tinh thần. Tổng cộng mười lăm vạn. Không nhiều cũng không ít.

Tính toán liệt kê kỹ càng, thực hợp lý. Cảnh sát kêu đám nữ nhân kia tới ký tên, kết quả đám nữ nhân kia lại bắt đầu náo loạn.

“Chúng tôi không có tiền. Cùng lắm thì ngồi tù. Có ăn có uống có bảo vệ.” Đám nữ nhân kia cũng dứt khoát lành làm gáo vỡ làm muôi. Trong cảnh cục gặp được loại người vô lại này nhiều vô kể, hai bà chiêu, liền ứng phó được. Chỉ là Tiêu Dương cầm tờ giấy cam kết kia, không thể yên lòng triệt để. Nếu người ta nhất định không chịu trả cho mình, thì làm sao được, lại phải đi trình báo pháp luật à.

Tiêu Dương tuyệt không muốn cùng đám người này thương lượng them một lần nào nữa. Di động của hắn cùng ví tiền đều bị mất trong lúc ẩu đả. Trên người Tỉnh Phi cũng chỉ còn lại điện thoại di động.

Bên kia, Cung Phàm sau khi họp xong trở lại văn phòng, phát hiện bình thuỷ của Tỉnh Phi còn ở trên bàn, đang cao hứng vì Tỉnh Phi còn chưa rờời đi, nhưng đến bên cạnh phòng nhỏ không thấy, chỉ nhìn thấy ví tiền của Tỉnh Phi rơi trên mặt đất, trên giường lộn xộn, chăn cũng không gấp. Không biết Tỉnh Phi đi nơi nào, Cung Phàm liền gọi điện thoại cho cậu.

Tiêu Dương vừa đem di động Tỉnh Phi lấy ra, liền thấy Cung Phàm đang gọi đến, Tỉnh Phi nghe được tiếng chuông đặc biệt, mãnh mẽ đoạt lấy di động. Sau đó đối với điện thoại kêu,”Gâu gâu!”

Tiêu Dương,”……” Đây là say, hay là không say đâu?

Cung Phàm bên kia,”……” Là tiếng của Tỉnh Phi, thế nhưng vì sao lại kêu tiếng cún con vậy? Sau đó liền nghe đến thanh âm hung tợn của Tiêu Dương,”Nói tiếng người!” Tiếp đó, lại là tiếng vợ cưng học cún con kêu.

Tiêu Dương đen mặt đoạt lấy di động Tỉnh Phi,”Anh Phàm. Em là Tiêu Dương.”

“Ừ. Tỉnh Phi làm sao vậy?” Cung Phàm có chút không hiểu ra làm sao.

“Bị say rượu, bọn em đang trong cảnh cục, nói qua điện thoại không rõ ràng, Phàm ca, anh có thể tới đón bọn em không?” Tiêu Dương bắt lấy hai tay nghịch ngợm của Tỉnh Phi.

“Say rượu? Ở cảnh cục?” Cung Phàm có điểm kinh ngạc, cũng không đợi bọn họ trả lời, liền nói tiếp,”Được.”

Cung Phàm nửa giờ sau liền đến cảnh cục. Vừa đi vào, liền nghe đến “hai” con cún con đang kêu loạn như cãi nhau, hơn nữa có vẻ rất vui. Tim Cung Phàm bị mãnh mẽ cào một phát. Nhìn thấy Tiêu Dương đang vẫy vẫy tay với anh, vợ cưng của anh thì đang ngốc ngốc ngồi ở một bên, nhìn chú cún con đang nằm trong lòng người phụ nữ, hơn nữa còn đang học cún con kêu gâu gâu.

Cung Phàm đi qua, khom lưng cúi người, nhìn Tỉnh Phi,”Đây là làm sao vậy?”

Tiêu Dương lấy một cái ghế cho anh ngồi, Cung Phàm gật gật đầu chào vị cảnh sát già. Vị cảnh sát già ở bên cạnh uống trà nhìn Tỉnh Phi học cún kêu.

Tiêu Dương xoa xoa mặt, rốt cuộc cảm thấy mất mặt nhất không phải mình mà là nam thần mới đúng. Trong lòng mới có chút an ủi, thế nhưng lại cảm thấy càng thêm khổ sở.

“Phàm ca, Phi Phi vừa uống say sẽ có bộ dạng này sao?” Tiêu Dương nhìn Tỉnh Phi vô cùng thê thảm. Cung Phàm ôm Tỉnh Phi, Tỉnh Phi giống như cún con cọ qua cọ lại trên người anh, bởi vì Tỉnh Phi say rượu, mọi người cũng không cảm thấy động tác của bọn họ quá mức thân mật. Thấy vậy cũng coi như bình thường.

“Chưa thấy Phi Phi uống rượu. Sao lại uống say?” Cung Phàm trong giọng nói lộ ra vẻ khó chịu.

Tiêu Dương đem chuyện vừa rồi kể lại một lần, nói Tỉnh Phi bị người chuốc rượu, còn nói đến chuyện Tỉnh Phi có ý đồ dùng ngôn ngữ cún con trả lời cảnh sát, quá mức nghịch ngợm!

Cung Phàm ôm Tỉnh Phi lên xe. Tỉnh Phi nhất định muốn ngồi trong lòng anh. Cung Phàm dỗ một hồi lâu, thẳng đến lúc Tỉnh Phi ngủ.

Tiêu Dương ngồi ở trên ghế phó lái, đem chuyện đám nữ nhân kia không biết xấu hổ như thế nào kể lại một lần, Cung Phàm xuyên qua kính chiếu hậu nhìn nhìn Tỉnh Phi mới náo loạn một hồi bây giờ lại ngủ ngon, nói,”Hai đứa đừng lơ là, loại tiểu nhân này không có khả năng cứ như vậy liền giải quyết xong, về sau khẳng định có thể tìm đến phiền toái.”

Tiêu Dương “A” một tiếng, nhíu mày, biểu tình trên mặt kia, tựa hồ như sống không bằng chết.

Cung Phàm nói tiếp,”Anh nói cho hai đứa vài trọng điểm. Thứ nhất, các em về sau không được về nhà một mình. Cậu không phải muốn cùng Lưu Lam “cọ xát” sao. Kêu hắn tới đón cậu. Thứ hai, nắm được chúng cứ của đám nữ nhân kia, chứng cứ phạm tội ấy. Nữ nhân sinh hoạt ở cái địa phương đó, ít nhiều đều không sạch sẽ.”

Tiêu Dương trong lòng đang nghĩ không có cơ hội cùng Lưu Lam tiến thêm một bước, lúc này rốt cuộc có thời cơ.”Phàm ca, hiện tại em đang theo đuổi hắn. Chuyện này em có chút không tiện mở miệng.”

Cung Phàm đánh tay lái rẽ qua trái, đi về công ty.”Chuyện này anh sẽ cùng hắn đề cập. Theo đuổi vợ không thể cái gì cũng không làm. Anh sẽ tìm vài người tìm kiếm mấy hành vi trái pháp luật của đám kia nữ nhân kia. Dù sao cậu cùng Phi Phi đều nhàn rỗi, mấy người làm kia các em tự mình quản lý, thế nhưng các em tuyệt đối không cần đi tới chỗ đó.” Cung Phàm nhấn mạnh câu nói sau cùng.

Tiêu Dương bị khí tức bá vương của Cung Phàm doạ sợ tới mức rùng mình, không ngừng gật đầu, một khắc kia, Cung Phàm chân chính toát ra uy nghiêm cả một thượng vị giả, Tiêu Dương thề sẽ không cùng Phi Phi đi tới chỗ kia. Cung Phàm vừa lòng gật đầu.”Còn Phi Phi, anh trở về sẽ cùng cậu ấy nhắc nhở. Phi Phi thực ngoan, anh yên tâm. Cậu cũng yên tĩnh một chút. Tuổi cũng không còn nhỏ.”

“Dạ!” Tiêu Dương gật đầu, có người quản giáo kỳ thật là chuyện rất hạnh phúc. Đem xe dừng ở bãi đỗ. Cung Phàm ôm Tỉnh Phi ngủ say sưa lên lầu. Thời điểm công tác, chỉ có vài người thấy lão tổng của bọn họ ôm người. Có chút kinh ngạc. Thế nhưng trước đó một đoạn thời gian nghe được lời đồn trong công ty, cũng không hiếu kì.

Cung Phàm đem Tỉnh Phi ôm đến phòng nhỏ, cởi quần áo cho cậu, để cậu ngủ. Sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu, nói,”Một ly đã gục. Tửu lượng thật là –“

Tiêu Dương tựa vào trên cửa, đánh giá văn phòng Cung Phàm, nghe được tiếng Cung Phàm lẩm bẩm, tiếp lời anh nói,”Xuẩn manh xuẩn manh(*). Chỉ là không chú ý hoàn cảnh đã tùy tiện bán xuẩn.”

(xuẩn manh: vừa ngốc vừa đáng yêu, bán xuẩn: giống như bày ra vẻ ngốc nghếch cho người khác xem)

Cung Phàm cười cười, gọi một cuộc điện thoại kêu Lưu Lam đến. Cúp điện thoại xong nói với Tiêu Dương,”Em ấy trước kia hướng nội lại hay ngượng ngùng. Nhát gan tự ti. Hiện tại trở nên sáng sủa hơn.”

Tiêu Dương biết bối cảnh gia đình Tỉnh Phi. Cũng thay cậu cảm thấy xót xa. Tỉnh Phi chưa từng hưởng thụ chút tình thân, còn hắn tốt xấu gì cũng hưởng thụ mười tám năm, chỉ là trong lúc nhất thời, người nhà cảm thấy khó chấp nhận, liền không muốn gặp mình mà thôi. Bản thân mình so với Tỉnh Phi hạnh phúc hơn bao nhiêu, thế nhưng chiếm được lại bị vứt bỏ, loại chênh lệch này, cũng đủ để khiến người ta chịu đả kích.

Chương 42

Lưu Lam rất nhanh đã tới đây. Cung Phàm bận tâm tới mặt mũi Tiêu Dương, cũng không kêu y chú ý tới Tiêu Dương nhiều một chút, mà chỉ nói có người đến quán gây sự, đối phương không có thực lực hay bối cảnh gì, chỉ là tiểu nhân hơi khó chơi.

Lưu Lam mấy ngày hôm trước mới cùng Tiêu Dương xác định quan hệ, tuy rằng mới chỉ là cọ xát, thế nhưng cảm giác với đối phương không tồi. Nếu như không ngoài ý muốn, đời này hai người có thể cứ thế mà đi tiếp.

Lưu Lam nhìn trên mặt Tiêu Dương có vài vệt đỏ, lại có vài vết máu, lần đầu tiên không cười, triệt để biến thành mặt than.

“Về sau đi làm anh đưa em đi.” Lưu Lam dùng khăn tay lau đi vết máu trên mặt hắn, Cung Phàm kêu thư ký đi lấy cồn tiêu độc đến. Động tác Lưu Lam xử lý miệng vết thương thực thành thạo. Ngay cả khi một khắc kia cồn đụng tới miệng vết thương rất đau, thế nhưng Tiêu Dương ngoài ý muốn thực nhu thuận. ôn nhu cùng che chở của Lưu Lam khiến hắn cảm thấy thực hạnh phúc.

Cung Phàm nhìn hai người show ân ái, phất phất tay, để Lưu Lam tan tầm còn chăm sóc vợ. Còn mình thì cúi đầu công tác.

Kỳ thật trong lòng Cung Phàm có chút phiền. Tỉnh Phi tính cách nói thật ra là mềm nhũn, nhìn qua chính là kiểu người rất dễ bắt nạt, khiến người ta lo lắng. Tiêu Dương tuy rằng ngày thường rất đại khí, hoạt bát, nhưng lại không phải là người có thể gánh được việc. Anh ngược lại muốn giúp Tỉnh Phi cùng Tiêu Dương giáo huấn những người đó một trận, thế nhưng, về sau vẫn có thể gặp phải loại người này. Mở cửa buôn bán, phải học được cách ứng phó với đủ mọi loại người. Không cầu bát diện linh lung(*), ít nhất cũng phải là người làm việc khéo đưa đẩy, khéo đối nhân xử thế.

(*bát diện linh lung: ý nói người hoàn hảo trong mọi mặt)

Bản kế hoạch thật sự một chữ cũng xem không vào. Cung Phàm đem bút ném sang một bên, đem bản kế hoạch đặt xuống dưới làm lót chuột máy tính. Vắt chân bắt chéo, cầm ra một điếu thuốc, đặt ở dưới chóp mũi, ngửi ngửi mùi vị.

Gắt gao khép chặt ánh mắt, lông mi chau lại, đều đang nói lên tâm tình của anh không quá tốt. Tay Cung Phàm đặt ở trên bàn đụng đến bật lửa, chuẩn bị châm thuốc, đột nhiên nghĩ tới bản thân đang cai thuốc, đem bật lửa ném qua một bên, lại đem thuốc cài lên vành tai.

Cung Phàm cầm lấy điện thoại trên bàn, bấm một dãy số. Điện thoại rất nhanh đã thông, bên kia phát ra tiếng cười sang sảng, còn có chút kinh ngạc nho nhỏ.

“Phàm ca, sao lại có thời gian gọi điện thoại cho tôi ni?” Tiếng phổ thông của đối phương không quá tiêu chuẩn, có chút giọng địa phương, nhưng ngữ khí phi thường khí thế.

“Anh Hà, bên tôi có chút chuyện.” Cung Phàm nói thẳng.

“Chuyện chi, người anh em tôi khẳng định giúp tới cùng!” Đối phương trả lời thật sự sảng khoái. Cung Phàm cười cười.”Anh Hà, buổi tối đi uống rượu đi, tôi mời.”

“Được đó. Tôi đây đúng là được lợi mà, nói chuyện với cậu thật khoái. Đám viên chức kia cả ngày đều khinh thường lão tử, cũng không nhìn xem bọn chúng là cái dạng chi, giả tạo! Mời tôi thì cứ tuỳ tiện chọn một chỗ tiện lợi là được, không cần chọn chỗ quá cao cấp, tôi không quen.”

“Anh Hà vừa mắt với tôi cũng là tôi có duyên. Buổi tối mười giờ tại quán nướng xxx số xx trên đường Tây Giao nhé.”

“Cung huynh đệ đúng là sảng khoái, đi!”

Hai người còn nói vài chuyện, sau đó Cung Phàm mới cúp điện thoại.

Tỉnh Phi say một lần chính là cả buổi chiều, Cung Phàm cúp điện thoại, cuối cùng đã có thể thả lỏng làm việc. Đến giờ tan tầm, Tỉnh Phi còn chưa tỉnh lại.

Cung Phàm đi vào phòng nhỏ. Nhìn thấy tư thế ngủ của Tỉnh Phi giống như chú cún con. Một người đàn ông ba mươi tuổi như anh nhịn không được cũng có chút suy nghĩ miên man, vợ yêu say rượu liền biến thành cún con, này thật là……

Cung Phàm đi đến bên giường. Cúi lưng, thân hình khổng lồ cường tráng cho người ta một loại ảo giác, toàn bộ thân người trên giường sắp bị anh áp cho sụp xuống. Thế nhưng con cún trên giường vẫn còn ngủ đến thơm ngào ngạt.

“Phi Phi, rời giường về nhà nào.” Cung Phàm bẹo má Tỉnh Phi, khuôn mặt trong chăn đỏ bừng. Miệng cũng không tự giác chép chép mấy cái.

Cung Phàm nhìn cậu, tựa vào bên giường ngồi trong chốc lát, sau đó cầm ra một điếu thuốc, châm lên, hút một ngụm, nhắm ngay khuôn mặt nhỏ nhắn của Tỉnh Phi phun khói.

Cung Phàm ngậm điếu thuốc, cong lưng nhìn Tỉnh Phi chậm rãi bị khói xông tỉnh, hai mắt đẫm lệ bộ dáng uỷ khuất.

Tỉnh Phi còn chưa thực sự tỉnh táo, ánh mắt nhìn Cung Phàm cũng rất mơ hồ, ngốc ngốc nhìn mặt Cung Phàm, nhìn mất hơn một phút ánh mắt mới chậm rãi trở nên hữu thần.

“Ca ~” Tỉnh Phi đem mặt chôn trên đùi Cung Phàm. Cọ vài cái. Cung Phàm gõ mấy cái lên đầu cậu,”Sao không học cún con kêu tiếp?”

“Cái gì cơ?” Tỉnh Phi không hiểu cho lắm, ngốc nghếch nhìn Cung Phàm.

Cung Phàm nắn hắn mặt,”Không nhớ rõ chuyện gì xảy ra hửm?”

Tỉnh Phi nghe Cung Phàm nhắc nhở, nhớ lại một chút, ký ức mơ mơ hồ hồ, có hơi loạn. Tỉnh Phi vẻ mặt nhăn nhó cố gắng nhớ lại. Cung Phàm nhìn ngũ quan cậu nhăn nhó, cũng không ép cậu nữa.

Tỉnh Phi trèo lên trên đùi anh ngồi,”Ca, không phải anh đang cai thuốc sao?”

Cung Phàm một tay nâng mông cậu, ôm cậu đứng lên,”Cai thuốc phải từ từ mới được, nói không hút liền không hút là không có khả năng. Này cũng giống như nghiện vậy.”

Tỉnh Phi vẫn có chút mệt mỏi, bám chặt lấy Cung Phàm không chịu xuống dưới. Cung Phàm đành phải đem thuốc dập tắt, đi giày cho cậu. Mang cậu tan tầm.

Cung Phàm không đưa Tỉnh Phi trực tiếp về nhà, mà là đi tới một khách sạn có làm đồ ăn gia đình.

“Tối hôm nay, anh có chút việc phải ra ngoài. Trước cùng Phi Phi ăn cơm bên ngoài đã, sau đó mới về nhà.” Cung Phàm mang theo Tỉnh Phi đi về phía tiệm ăn,”Anh trước kia là cẩu độc thân cẩu thường xuyên đến đây ăn, hương vị cũng không tệ lắm.”

“Anh, vậy buổi tối anh sẽ trở về chứ?” Tỉnh Phi đi theo phía sau Cung Phàm, cũng không hỏi anh có chuyện gì. Trong giới của Cung Phàm bất đồng với cậu. Cậu cũng không phải đặc biệt cảm thấy hứng thú.

“Có vợ làm ấm ổ chăn sao lại không về chứ. Có điều tối nay về có chút muộn. Bản thân đi ngủ phải đem cửa sổ đóng lại. Không phải người quen không mở cửa.”

Tỉnh Phi nghe anh dặn dò, không biết làm sao, liền trở nên khẩn trương. Bắt lấy cánh tay Cung Phàm ,”Ca, có phải anh gây chuyện ở bên ngoài hay không, kẻ thù đã tìm tới cửa?”

“Nói hưu nói vượn gì đó?!” Cung Phàm dở khóc dở cười.

“Nhưng mà không phải trong phim đều diễn như vậy hay sao? Nam chính ở bên ngoài gây chuyện, người này chạy trốn, sau đó nhóm người kia liền dẫn người tìm đến nhà hắn ta, thậm chí ngược đãi vợ của hắn.” Tỉnh Phi nhớ tới chính mình hôm trước cùng Cung Phàm ngồi xem phim xã hội đen.

Cung Phàm gọi mấy món điểm tâm, nói,”Anh giống cái loại người sợ chết liền bỏ chạy để mặc vợ mình nguy hiểm hay sao!”

“Không phải, anh của em vung tay vài cái là có thể đem đám người kia đánh ngã xuống đất kêu cha gọi mẹ. Anh của em vạn tuế!”

Cung Phàm dở khóc dở cười,”Ăn cơm, lại nói linh tinh, lão tử cũng bị em quấy rối. Anh buổi tối đi gặp người quen cũ. Em ở nhà buổi tối không được đi tản bộ.” Cung Phàm gắp cho cậu một cái chân gà,”Chuyện bên cảnh cục anh và Tiêu Dương đã xử lý xong.”

“A? Ca, sao anh lại biết?”

“Em cho rằng em về bằng cách nào. Em học cún kêu loạn, không phải là muốn tìm chủ nhân sao.” Cung Phàm khó có dịp nói đùa với cậu.

Ký ức của Tỉnh Phi lại bắt đầu hỗn loạn, cắn chân gà: “Không biết anh đang nói cái gì! Hừ ╭(╯^╰)╮”

Cung Phàm đem Tỉnh Phi đưa về nhà, vừa vặn tám giờ.

Trên người có một cỗ mùi rượu, Tỉnh Phi ngửi thấy không thoải mái, vào nhà liền đi tìm áo ngủ tắm rửa, Cung Phàm ở trong phòng thay quần áo, Tỉnh Phi ôm áo ngủ đứng ở bên cạnh xem, nhìn đến cơ bụng cùng cơ ngực lộ ra kiện mỹ, đi lên sờ soạng cơ bắp của anh một phen, Cung Phàm dừng lại động tác nhìn cậu. Tỉnh Phi mặt có chút hồng, nhìn Cung Phàm, ấp a ấp úng ,”Sao không cởi nữa?”

Cung Phàm bóp bóp mông cậu,”Đi tắm đi.”

Tỉnh Phi né né, cúi đầu sờ tới sờ lui cơ bắp trên bụng anh,”Ca, cùng nhau tắm nhé.”

Cung Phàm cởi quần dài, liền hiện ra quần lót màu đen, Tỉnh Phi cảm thấy dáng người Cung Phàm cũng không phải đẹp bình thường, dính chặt lấy người anh.”Hôm nay có chuyện rồi, trở về sẽ tiếp em.”

Tỉnh Phi ôm eo anh không buông tay, kiễng mũi chân hôn môi hắn.”Dù sao anh đi gặp người ta. Cũng nên tắm cho đỡ mùi mồ hôi.”

Cung Phàm vốn cũng đã rất lâu không phát tiết, nhìn thân hình đơn bạc của Tỉnh Phi, eo thon nhỏ như ẩn như hiện, dù sao vẫn còn hai giờ, dứt khoát cũng không nghẹn khuất bản thân, lột quần cậu, nhìn đến quần lót song T, cặp mông nộn nộn trắng tròn, khiến người nhiệt huyết sôi trào, Cung Phàm thô lỗ ôm lấy Tỉnh Phi, đi thẳng vào phòng tắm.

Thời điểm đi ra, cách thời gian hẹn chỉ còn chưa đến bốn mươi phút. Cung Phàm tranh thủ thời gian, cũng không mặc áo ngủ cho Tỉnh Phi, ôm Tỉnh Phi đang không quá tỉnh táo, đem cậu nhét vào trong ổ chăn. Tỉnh Phi sau khi làm sẽ chẳng bao giờ nói chuyện. Bởi vì không còn khí lực để nói. Cung Phàm trước mặt cậu mặc một bộ quần áo thực tùy ý, vỗ vỗ mặt Tỉnh Phi, lại hôn hôn lên trán cậu.

Tỉnh Phi nhìn Cung Phàm,”Ca, anh ăn no chưa mà đã đi?”

Cung Phàm cười cười,”Nhét kẽ răng đều chưa đủ, trước ngủ đi, đợi khi tỉnh ngủ, anh liền trở lại, yên tâm, chỉ là gặp ông bạn cũ thôi.”

Tỉnh Phi gật gật đầu, đình chỉ suy nghĩ miên man. Cung Phàm khi đi ra ngoài, lưu cho cậu một ngọn đèn nhỏ, đây là lần đầu tiên cậu ngủ một mình. Ngủ một mình kỳ thật không có gì, nhưng chỉ sợ thói quen.

Hàng đêm luôn chìm vào giấc ngủ trong lồng ngực ấm áp của Cung Phàm, lúc này mất đi khí tức quen thuộc, còn có cánh tay, lồng ngực, Tỉnh Phi phát hiện chính mình khó có thể đi vào giấc ngủ. Ở trên giường lăn qua lăn lại, có chút cảm giác khó chịu.

Tỉnh Phi nhắm mắt lại, cảm giác qua một thời gian dài, thế nhưng cậu vẫn ngủ không được, từ trên giường ngồi dậy mở tủ đầu giường bên phía Cung Phàm, cầm ra một điếu thuốc, học bộ dáng Cung Phàm đặt ở trên chóp mũi ngửi, thế nhưng cảm giác so với mùi thuốc lá trên người Cung Phàm rất khác biệt. Tỉnh Phi nắn điếu thuốc, cảm giác cả người đều vô vị, ghé vào trên giường, đem toàn bộ thuốc của Cung Phàm lấy ra, đổ hết mấy điếu thuốc trong đó ra, toàn bộ thuốc lá trong hộp đều bị Tỉnh Phi vét sạch, Tỉnh Phi lại đứng lên, lấy bột mì từ trong bếp cầm ra, đem bột mì đổ vào trong điếu thuốc, phần đầu lại nhét lá thuốc vào để nguỵ trang.

Tỉnh Phi nhìn điếu đầu tiên bị treo đầu dê bán thịt chó, cảm giác nhìn không ra khác thường, những điếu tiếp liền bắt tay vào làm giả. Cậu vẫn còn nhớ rõ nhớ rõ mình bị Cung Phàm dùng khói xông tỉnh! Đem một hộp thuốc đổi xog, Tỉnh Phi mới đem mọi thứ thu thập sạch sẽ sau mới lên giường ngủ.

[text_hash] => c8cabdf0
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.