[Đam Mỹ – Hoàn] Lão phu Thiếu thê – Sất Gia – Chương 29-30 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam Mỹ – Hoàn] Lão phu Thiếu thê – Sất Gia - Chương 29-30

Array
(
[text] =>

Chương 29

Hai người đi cùng Lý lão đầu, trước tiết đoan ngọ, đám thực vật tương đối tươi tốt, sơn thôn này không có đường đi bằng xi măng, đường đất lại gồ ghề, thế nhưng không thể phủ nhận phong cảnh cũng rất tốt, trong bụi cỏ, trên cây đều nở đầy hoa, tản ra hương thơm thản nhiên, không khí không có khói bụi, không có ồn ào náo động cùng tạp âm, nơi này cứ yên tĩnh như vậy. Cung Phàm nắm tay Tỉnh Phi, một chút kiêng dè trước mặt Lý lão đầu cũng không cần.

Có lẽ là do đã biết quan hệ của Cung Phàm cùng Tỉnh Phi, ông cũng không quay đầu xem một chút, thân thể hơi gù chậm rãi đi về phía trước. Đến bên hồ ông nhận thầu. Hồ nước cũng không phải đặc biệt lớn lắm, chỉ nhỏ bằng một sân thể dục. Nước hồ trong suốt, có thể thấy dưới đáy nước vài loại cây thủy thảo (*loại cây cỏ sống trong nước) mảnh mai đang đung đưa.

Một chiếc thuyền ô bồng(*) nhỏ đứng đậu ở bên bờ. Lý lão đầu lên trên đầu thuyền, Tỉnh Phi quay đầu nói với Cung Phàm,”Ca, một mình em đi lên là được rồi, anh không cần lên đâu.” Kỳ thật cậu tương đối lo lắng Cung Phàm sẽ rơi xuống nước, Cung Phàm rất cao, trọng tâm cũng cao, thuyền ô bồng kết cấu dù lớn hay nhỏ cũng chỉ có thể để cho bọn họ đứng. Buổi tối trên núi gió lớn, mặt nước cũng không yên tĩnh. Thân thuyền sẽ lảo đảo.

(*Thuyền ô bồng: một loại phương tiện giao thông độc đáo vùng sông nước Thiệu Hưng ở Giang Nam, Trung Quốc. Hình minh họa ở cuối chương 29)

“Một chút bản lĩnh đó ca cũng không có sao?” Anh đơn giản xoa đầu Tỉnh Phi, xắn lên ống quần, Tỉnh Phi không lay chuyển được anh, hai người đành phải cùng tiến lên thuyền ô bồng. Kết quả hôm nay Lý lão đầu thu hoạch tốt, hai người bọn họ ngược lại có thể hỗ trợ Lý lão đầu làm cu ly. Chủ yếu là hai người cũng không thể không biết xấu hổ nhìn một ông lão thở hổn hển kéo lưới đi. Tỉnh Phi cũng thấy may mắn, may mắn vì Cung Phàm lên đây, bằng không cậu khẳng định kéo không nổi lưới cho nó nhúc nhích.

Bên trong lưới đánh cá có vài con cá trích lớn bằng cánh tay của đàn ông trưởng thành, đánh được mấy con cá trích, còn may mắn bắt được một con ba ba, cũng không hề nhỏ.

Tỉnh Phi chọn một con cá trích hạng vừa, thanh toán tiền. Lại nhìn đến con ba ba kia,”Ông Lý, ba ba có bán không?”

Lý lão đầu từ một đống cá ngẩng đầu nhìn Tỉnh Phi, Tỉnh Phi chỉ con ba ba trên mặt đất, Lý lão đầu che giấu không nổi sắc mặt vui mừng, thu hoạch lớn rồi. Lúc này cười lớn tiếng nói,”Bán, bán, bán!”

Tỉnh Phi lại đưa tiền cho Lý lão. Sắc trời có chút tối. Hai người đi vào trong thôn, trên đường không có ai, chỉ có hai người bọn họ, cây cối rậm rạp, cảnh tượng có chút u ám.

Cung Phàm một tay xách cá trích cùng ba ba, tay kia nắm tay Tỉnh Phi. Quay đầu liền thấy được xung quanh ngọn núi, phía trước có một hòn đá lớn được dựng thẳng lên, có khắc chữ, bia đá đã lâu đời, chữ trên đó cũng không thấy rõ ràng. Thế nhưng điều này không phải mấu chốt, mấu chốt là, phía trên mộ phần có ánh lửa màu lam đang lượn lờ. Xung quanh sườn núi giống như vậy ở nông thôn thực thông thường, bình thường trong ruộng hoang đều có thân nhân người dân thổ táng.

Cung Phàm lại nhìn chung quanh một phen, vài mộ phần phía trên mặt đều có ánh sáng xanh bay lượn. Một loại không khí âm trầm u ám. Cung Phàm nhíu mày, anh nhìn nhìn Tỉnh Phi đi ở bên cạnh, Tỉnh Phi thất tha thất thểu, mấy lần thiếu chút nữa đã ngã sấp xuống, may mắn có Cung Phàm đỡ cậu.

“Anh cõng em đi.” Cung Phàm nghiêng người đứng ở trước mặt cậu. Tỉnh Phi bị bóng dáng anh bao phủ tại phía dưới, cái gì cũng nhìn không thấy.

Tỉnh Phi lắc đầu,”Không có việc gì, em tự đi được.”

Cung Phàm đem cá cùng ba ba đưa vào tay cậu, “Phi Phi suýt chút nữa ngã xuống mấy lần, ca lớn tuổi rồi, cùng ngã úp sấp sẽ rất dọa người.”

Đường thật sự có chút khó đi, nhưng mà lưng cõng thêm một người không phải càng khó đi sao?

Cung Phàm hạ thấp người, Tỉnh Phi đành phải ghé vào trên lưng anh, Cung Phàm đứng lên, dùng một bàn tay nâng mông cậu, một tay còn lại đè lên ót Tỉnh Phi, Tỉnh Phi thuận theo khí lực của anh, đầu chôn ở trên cổ Cung Phàm. Cung Phàm buông đầu cậu ra, tiếp nhận cá cùng ba ba trong tay Tỉnh Phi, lên đường đi về nhà. Cung Phàm nói cho Tỉnh Phi nghe rất nhiều chuyện, nói về chuyện anh gây dựng sự nghiệp, nói về thất bại của anh, nói rằng anh phát hiện tính hướng của mình như thế nào. Tỉnh Phi nghe rất hăng say, thật sự là tưởng tượng không ra Cung Phàm lúc thăng lúc trầm.

Cung Phàm lại dựa theo Tỉnh Phi chỉ đường, lấy gà và rau về, phụ nhân(*) kia còn giúp bọn họ nhổ lông gà, hai người vô công bất thụ lộc, lại cho phụ nhân thêm một ít tiền. Cung Phàm lưng cõng Tỉnh Phi, cầm đồ ăn trong tay, thời điểm trở lại Tỉnh gia, sắc trời đã hoàn toàn đen.

(*phụ nhân: người phụ nữ đã có chồng)

Mấy ngày trước đó trong sơn thôn đã được mắc xong điện, thế nhưng đại đa số thôn dân vẫn là luyến tiếc dùng điện, chỉ đốt nến. Bọn họ tựa hồ đã ăn xong cơm chiều, trong phòng tối như mực, chỉ có phòng Tỉnh Luật còn sáng trưng. Hai người một hồi về đến nhà liền bật đèn lên. Tỉnh mẫu từ trong phòng đi ra, sau lưng bà tối như mực, chỉ nhìn thấy một chút ngọn đèn mỏng manh, nhìn đến Tỉnh Phi đứng ở bên cạnh công tắc điện, sắc mặt có chút không tốt. Cung Phàm đi đến bên người Tỉnh Phi, Tỉnh mẫu sắc mặt lại có chút khó chịu, thế nhưng không dám nói, đóng cửa lại vào phòng.

Tỉnh Phi làm cho Cung Phàm thêm chút thức ăn ngon, gà thái miếng xào lăn(1) cùng cá trích sốt cà chua(2), lại làm canh ba ba(3) cho anh, Cung Phàm nhìn một bàn rau xanh kia, có chút tiếc nuối, quên mua cà rốt rồi. Tỉnh Phi không biết trong lòng Cung Phàm nghĩ gì. Chỉ biết cao hứng vì không cần để cho Cung Phàm ăn lại đồ ăn thừa của khách.

Hai người ngồi vây quanh một chiếc bàn nhỏ, ngọn đèn vàng sáng sủa, có vẻ thập phần ấm áp, Tỉnh Phi chưa bao giờ tưởng tượng, cậu có thể ở trên mảnh đất này tìm được cảm giác khác biệt như vậy.

Trong phòng Tỉnh Luật truyền đến tiềng ồn ào, có lẽ Lưu Viện đang oán giận hoàn cảnh quá kém, phòng Tỉnh Tinh truyền đến tiếng đinh đinh đông đông, giống như đụng vào thứ gì đó. Phòng Tỉnh phụ Tỉnh mẫu thì vẫn một mực im lặng. Thế nhưng liên quan gì đến cậu? Cậu chỉ cần Cung Phàm.

Tỉnh Phi cắn chiếc đũa, híp mắt,”Ca, có anh thật tốt.”

Cung Phàm lấy cho Tỉnh Phi một chén canh ba ba,”Trở về chúng ta đi đăng kí.”

Tỉnh Phi trợn mắt há mồm, thì ra nam nhân cũng có thể kết hôn? Cậu kinh ngạc nhìn Cung Phàm, Cung Phàm cười cười với cậu,”Ra nước ngoài đăng kí kết hôn.” Tỉnh Phi cũng cười rộ lên, ngọt ngào, thỏa mãn như vậy.

Hai người cơm nước xong lại rửa mặt, đã là mười giờ tối, ở trong thành phố mà nói, đây mới là lúc bắt đầu cuộc sống về đêm, thế nhưng đối với tiểu sơn thôn bị phong bế, như này đã rất muộn rồi. Chiếc giường nhỏ hẹp, hai nam nhân trưởng thành cùng ngủ, Cung Phàm để Tỉnh Phi gối đầu lên cánh tay mình, một bàn tay ôm Tỉnh Phi, hai người gắt gao dán cùng một chỗ. Tỉnh Phi sợ Cung Phàm không thoải mái, vẫn duy trì trang thái không nhúc nhích, ngược lại Cung Phàm thay hắn hoạt động xương khớp một chút.

“Trước kia Phi Phi thường xuyên đi ra ngoài vào buổi tối sao?”

“Dạ, mỗi lần đi cày trở về đều rất muộn .”

“Từng nhìn đến ma trơi sao?”

Tỉnh Phi toàn thân đều căng thẳng ,”Ca… Anh cũng nhìn thấy chúng có phải hay không?”

“Không, hỏi một chút thôi.”

“Nga.” Tỉnh Phi trầm tĩnh lại, mới ý thức được bản thân đã nén khí thật dài.

“Phi Phi biết chị hai em làm nghề gì không?”

“A?” Cung Phàm bất thình lình hỏi tới vấn đề này, Tỉnh Phi sửng sốt một lúc lâu.”Không biết.” thanh âm Tỉnh Phi có chút thất lạc.

Cung Phàm cúi đầu hôn lên trán cậu,”Đừng nghĩ nhiều, ca chỉ hỏi một chút.” Cung Phàm đắp chăn cho cậu.

Sáng sớm ngày hôm sau, bên ngoài liền vang lên âm thanh lạo xạo lạo xạo không ngừng. Cung Phàm nhìn Tỉnh Phi còn đang ngủ, lấy qua di động từ trên bàn bên cạnh, vừa thấy là rạng sáng năm giờ. Cung Phàm chuẩn bị ôm Tỉnh Phi ngủ tiếp trong chốc lát, thế nhưng thanh âm bên ngoài rất lớn, là âm thanh của kim loại bị ma sát. Cung Phàm xoa xoa huyệt thái dương, trên mặt có vài phần không kiên nhẫn hiếm thấy. Tỉnh Phi cũng ẩn ẩn xu thế có bị đánh thức, Cung Phàm vỗ về lưng cậu, Tỉnh Phi yên tĩnh lại, lăn vào trong lòng Cung Phàm tiếp tục ngủ.

Cung Phàm đợi đến khi Tỉnh Phi ngủ say, từ trên giường đứng lên, đi ra khỏi phòng, sắc trời còn có chút âm u, còn thấy được ánh trăng rõ ràng, cũng có thể thấy được ánh sáng mặt trời yếu ớt.

Cung Phàm nhìn Tỉnh phụ ngồi ở bên cạnh giếng nước mài công cụ, Tỉnh mẫu đang quét rác. Cung Phàm vừa đi ra khỏi phòng, cửa phòng Tỉnh Luật mạnh mẽ mở ra, Lưu Viện sắc mặt vừa xanh vừa đen, mặc một chiếc áo ngủ màu trắng đai đen, hướng Tỉnh mẫu quát,”Có còn để người khác ngủ hay không!”

Tỉnh mẫu bị nàng quát liền sửng sốt, mím môi, mặt đầy ủy khuất. Bà chậm rãi đi đến góc tường, đem chổi đặt ở góc hẻo lánh, lại đi ra vườn rau. Lưu Viện hung tợn trừng mắt với Tỉnh phụ, Tỉnh phụ thở dài một hơi, thả xuống dưới, ngồi ở trên bệ cửa hút thuốc.

Cung Phàm cầm khăn mặt ra từ trong xe, nhìn đến Lưu Viện sắc mặt đen xì, kỳ thật thời điểm anh ở bên ngoài viện đã nghe thấy tiếng quát của Lưu Viện. Lưu Viện nhìn đến Cung Phàm quần áo chỉnh tề từ phòng ngoài đi vào, mặt đầy vẻ xấu hổ, vuốt vuốt tóc, đi vào trong đóng cửa phòng lại.

Cung Phàm trên mặt vẫn là biểu tình thản nhiên, anh đi vào phòng, quả nhiên Tỉnh Phi bị đánh thức, bất quá vẫn đang mơ mơ màng màng, híp mắt, lăn lộn, miệng phồng to, chăn cũng bị cậu đá văng ra. Cung Phàm đi qua đắp lại chăn cho cậu, Tỉnh Phi mở to mắt ngốc nghếch nhìn anh, Cung Phàm nhéo nhéo mặt cậu một phen, cầm cái chậu rửa mặt đi đến bên cạnh giếng nước. Múc nước rửa mặt.

Tỉnh Phi triệt để tỉnh táo, đá chăn văng ra, ở trên giường lăn một vòng, cũng không muốn động đậy, còn chưa tới thời gian thức dậy lúc bình thường, Tỉnh Phi hoàn toàn không muốn động, cầm di động chơi Angry Bird.

Chơi trong chốc lát, di động Cung Phàm liền vang, Tỉnh Phi lớn giọng, gọi vọng ra bên ngoài,”Ca, di động của anh kêu này!”

Cung Phàm đang ở bên ngoài đánh răng, miệng đầy bọt biển,”Phi Phi giúp ca mang ra đây.”

Tỉnh Phi mấp máy một chút, nhìn nhìn trò chơi bên trong di động, con chim nhỏ kia đang khí thế chờ được bắn ra, lại nhìn nhìn điện thoại Cung Phàm còn đang chấn động, kéo lên chăn tiếp tục chơi trò chơi, thật sự là không muốn bò dậy.

“Phi Phi!” thanh âm Cung Phàm biến lớn, anh còn ở bên ngoài chờ Tỉnh Phi mang di động ra.

Tỉnh Phi vươn đầu ra, từ trong chăn do dự một giây, sau đó di động ngừng kêu.

Cung Phàm “…”

Tỉnh Phi rụt tay lại, tiếp tục chui vào trong chăn chơi trò chơi. Điện thoại lại bắt đầu chấn động.

Lúc này Cung Phàm nghe thấy, hướng trong phòng hét lớn một tiếng,”Phi Phi, mang ra đây ngay! Anh đánh em một trận bây giờ!”

Tỉnh Phi trong chăn tính toán giá trị uy lực cùng giá trị phẫn nộ của anh, cuối cùng vẫn là từ trong chăn chậm rì rì bò đi ra, cầm lấy di động Cung Phàm, lắc lư lắc lư chạy ra ngoài giếng, Cung Phàm đang ở nơi đó trợn mắt nhìn Tỉnh Phi.

Tỉnh Phi,”……”

Sau đó, điện thoại lại ngưng chấn động.

Tỉnh Phi,”Không liên quan đến em.”

Cung Phàm “……”

(=))))) cưng chiều cho lắm vào bây giờ vợ trèo lên đầu)

Chú thích:

(*) Thuyền ô bồng :

(1) Gà thái miếng xào lăn – 红烧鸡: “Hồng thiêu kê”

(2) Cá trích sốt cà chua – 红烧鲫鱼: “Hồng thiêu tức ngư” tức ngư hay còn gọi là cá diếc

(3) Canh ba ba – 鱼汤: “Giáp ngư thang


Chương 30

Tỉnh Phi tự biết chột dạ, đứng ở bên cạnh, giống một chú chim cánh cụt ngốc ngốc, cứng rắn đứng thẳng, luẩn quẩn ở nơi đó. Cung Phàm sắc mặt vừa xanh vừa đen, hơn nữa râu mới mọc mấy ngày chưa cạo, lúc này thoạt nhìn càng là hung dữ, Tỉnh Phi rất muốn chạy, nhưng biết rõ nếu chạy bị bắt được, kia càng hay rồi bị đánh là tránh không được.

Cung Phàm xem xét nhật ký điện thoại, là Cung mẫu gọi tới, Cung Phàm ngẩng đầu liếc mắt nhìn Tỉnh Phi, nhìn bộ dạng tiểu tức phụ nhi tội nghiệp của cậu, trong lòng nghẹn khẩu khí mà không thể phát tác, hung hăng niết mạnh khuôn mặt của Tỉnh Phi một phen.

Cung Phàm gọi lại cho Cung mẫu.

“Mẹ.”

Tỉnh Phi ngốc ngốc nhìn Cung Phàm, Cung Phàm làm cái thủ thế, ý bảo hắn đi rửa mặt, cũng cảnh cáo nếu lại chơi trò chơi, thật sự sẽ đánh người. Tỉnh Phi dậm chân ly khai.

“Ừm, rời giường chưa?” thanh âm Cung mẫu thực rõ ràng, hiển nhiên đã dậy từ sớm. Cung Phàm nhìn nhìn sắc trời, chân mày chau lên.

“Vừa mới dậy.”

“Phi Phi đâu, còn đang ngủ nướng?”

Cung Phàm,”……” Con dâu ngài sớm dậy rồi, còn chơi điện thoại đâu.

“Mẹ, khi nào được trở về?” Cung Phàm với ra một cánh tay, thay Tỉnh Phi lấy một thùng nước, ánh mắt nhìn Tỉnh Phi ở nơi đó vểnh mông đánh răng.

“Hôm nay quay về đi.” Cùng với lời Cung mẫu vừa nói, còn phát ra thanh âm thanh thúy của thủy tinh khi va chạm.”Ông già kia, thứ đó phải nhẹ tay! Nhẹ tay! Có biết không hả?!”

Cung Phàm nghe thanh âm Cung mẫu ở đầu bên kia rống rống với Cung phụ, thản nhiên cười rộ lên.

“Cung Phàm, con gần nhất nếu rảnh, về nhà thăm mẹ có được không?” Cung mẫu thanh âm có chút ủy khuất.

“Mẹ, người nói cái gì vậy? Con ngày mai liền mang Phi Phi về nhà thăm người.” Cung Phàm nhìn phương xa, trong lòng áy náy, năm đó xuất quỹ(*come out), Cung phụ Cung mẫu hai người rất khó chấp nhận, trải qua một đêm, giống như già đi vài chục tuổi, tóc trắng mọc lên không thiếu, thần sắc lại càng tiều tụy. Thế nhưng anh vẫn là kiên quyết, một chút cũng không có suy nghĩ đến cha mẹ, khi đó tuổi trẻ, thiếu niên ngông cuồng, nói chuyện thẳng thắn, nghĩ xuất quỹ là xong chuyện. Nếu lúc đó thành thục hơn một chút, khẳng định sẽ uyển chuyển thông báo cho họ, sẽ không trực tiếp cầm dao đâm vào tim cha mẹ như vậy. Mà mấy năm nay, lại sợ tính hướng của mình mang đến bất tiện cho sinh hoạt của cha mẹ, hàng xóm bằng hữu lên án, anh lại đi đến thành phố lân cận dốc sức sáng lập nên một công ty. Chữ hiếu không tròn lại càng thêm thiếu.

“Không cần, tuổi của con nên lấy sự nghiệp làm trọng.” Thanh âm Cung mẫu nghe vào tai thực vui vẻ, “Nhưng mà nè, cũng đừng bỏ quên Phi Phi, phu thê sinh hoạt phải dựa vào hai người làm nên. Tuổi Phi Phi so với con nhỏ hơn rất nhiều, con làm trượng phu, làm huynh trưởng đều phải bao dung thằng bé một chút.” Cung mẫu liên miên cằn nhằn, Cung Phàm mỉm cười nghe, con trai ít khi được gần cha mẹ nên những lời này thời thời khắc khắc anh đều ghi nhớ trong lòng.

Cung mẫu Cung phụ mấy năm nay cũng chậm rãi tiếp nhận sự thật, hiện tại lại tìm đến một « nàng dâu » rất tốt, nên càng thỏa mãn, nếu lại càng tham lam nữa sẽ tự tìm thống khổ thôi.

“Mẹ, vật nhỏ kia thật sự đáng giận.” Cung Phàm nhìn Tỉnh Phi, chỉ chỉ cái chậu, Tỉnh Phi lắc lư lắc lư chạy tới rửa mặt, còn vụng trộm vểnh tai nghe Cung Phàm nói chuyện.

“Đừng nói đến người khác, ta là mẹ ruột của con, tính tình con như thế nào ta còn không biết sao. Phi Phi ngoan ngoãn, sẽ chọc giận con sao?” Cung mẫu không tin.

Tỉnh Phi chớp chớp ánh mắt, vô tội nhìn Cung Phàm.

Cung Phàm đối với cậu làm khẩu hình,”Về sau còn dám nghịch di động đến rạng sáng hay không?”

Tỉnh Phi lập tức chân chó lắc đầu, nịnh nọt cười. Cung Phàm cũng cười cười.

Cung mẫu ở bên kia lên mặt,”Không còn lời nào để nói đi?”

“Dạ. Mẹ ngày mai con về nhà thăm người.”

“Được, được.” Cung mẫu hưng phấn nói.

Cung Phàm cùng Tỉnh Phi hai người lúc đầu định ở lại đây ba ngày, nhưng hai người lại quyết định hôm nay rời đi, Tỉnh phụ Tỉnh mẫu không giữ lại, ngay cả giả vờ níu kéo đều không thèm làm bộ. Thế nhưng Lưu Viện cùng Tỉnh Tinh, Tỉnh Luật ba người vẫn đưa tiễn bọn họ. Tỉnh Luật vẫn một bộ dáng chuyện trò vui vẻ như vậy, Lưu Viện cũng cười ôn nhu, trong ánh mắt còn ẩn ẩn hâm mộ hai người bọn họ có thể sớm ly khai địa phương rách nát này. Tỉnh Tinh đứng ở phía sau hai người bọn họ, lẳng lặng nhìn Cung Phàm. Không nói chuyện, ánh mắt của cô vẫn là tối đen trầm trọng như vậy.

Cung Phàm lái xe mang theo Tỉnh Phi đi về hướng X thị, buổi sáng hai người chưa ăn cơm, nguyên nhân là do lúc Tỉnh Phi chuẩn bị làm bữa sáng cho Cung Phàm, phát hiện nguyên liệu ngày hôm qua cậu chuẩn bị để lại ngày hôm sau làm đồ ăn cho Cung Phàm bị người khác động qua, thiếu rất nhiều, còn có một con gián ở trên mặt. Nồi nước hầm canh hôm qua cũng bị người khác động vào, Tỉnh Phi không biết nên giận hay nên trách móc, ném mấy thứ đó đi, thúc giục Cung Phàm rời khỏi nơi này.

Cung Phàm nhìn cậu thở phì phì từ ở trong phòng bếp đi ra. Ánh mắt đều đỏ. Cũng không có hỏi cậu điều gì, Tỉnh Phi thúc giục rời đi.

Thời điểm tới X thị, đã gần giữa trưa, hai người bụng đều đói meo, Cung Phàm dáng người to lớn, lái xe lại tiêu hao năng lượng, lại còn là đường cao tốc, không thể dừng xe, đến trong thành phố, lại sắp nhanh đến nhà, vừa lúc vào giữa trưa, cũng không cần dừng xe xuống dưới ăn bữa sáng nữa. Ngược lại là Tỉnh Phi, Cung Phàm đến phía trước mua cho cậu một túi lớn toàn đồ ăn vặt, để cậu ngồi gặm ở trên xe, cũng không có cảm giác đói lắm, chính mình ăn, còn thường thường đút cho Cung Phàm mấy viên chocolate bổ sung năng lượng.

Hai người tới Cung gia, Cung mẫu đang chuẩn bị nấu cơm, nhìn đến hai đứa con mỏi mệt như vậy, lập tức đau lòng, lại thầm oán hai người không biết chiếu cố tốt cho bản thân. Cung Phàm nói hai người họ còn không có ăn qua điểm tâm, Cung mẫu lập tức liền chạy đi làm cơm trưa, một bên nấu cơm, còn một bên răn dạy hai người.

Cung Phàm ôm Tỉnh Phi đi lên lầu tắm rửa, ở nông thôn không có điều kiện tắm rửa, chỉ có thể để một thùng nước tắm trôi, hai người ở trong phòng tắm tẩy tẩy một hồi liền sát hỏa, Cung Phàm nhìn dáng người mềm dẻo của Tỉnh Phi, huyết khí phương cương, Tỉnh Phi bị anh ép buộc vừa khóc vừa kêu.

Tắm rửa xong đi xuống lầu, Tỉnh Phi chân vẫn còn run, Cung Phàm ánh mắt tinh hồng, bộ dáng mặt đầy dữ tợn khiến cậu vừa kinh hoảng mà trái tim lại vừa đập thình thịch không ngừng, Tỉnh Phi bị khí tức mạnh mẽ của anh dọa đến, càng không ngừng khóc kêu Cung mẫu còn đang ở bên dưới nấu cơm chờ hai người đi xuống ăn. Cung Phàm mới thu liễm một ít.

Cung mẫu ở bên dưới dọn xong bát đũa, nhìn đến không khí giữa con trai cùng Tỉnh Phi, nhất là màu phấn hồng thản nhiên trên mặt Tỉnh Phi, ánh mắt trốn tránh lại ủy khuất, ai không có thời điểm tuổi trẻ nha, Cung mẫu vừa thấy liền hiểu. Nhìn nhìn con trai nhà mình, quanh thân tản ra chút biếng nhác, trong lòng phấn khởi, bà còn muốn ôm cháu trai sớm một chút nha.

Cung Phàm cùng Tỉnh Phi hai người đều đói đến hỏng, lang thôn hổ yết, cơm nước xong, Tỉnh Phi nhất định muốn giúp Cung mẫu đi rửa bát, Cung mẫu cự tuyệt không được liền đồng ý, thời điểm Tỉnh Phi đi rửa bát, Cung mẫu thần thần bí bí đem Cung Phàm kéo đến một bên.

Cung Phàm cao hơn Cung mẫu một đoạn lớn, không biết lão mẹ vì cái gì vui vẻ như vậy, trong ấn tượng từ lúc mình xuất quỹ về sau, Cung mẫu rất ít khi vui vẻ như vậy.

Cung mẫu gắt gao ngồi dán vào con trai, Cung Phàm rót cho bà một chén nước, Cung mẫu đến gần trước mặt Cung Phàm,”Mẹ lần này không chỉ là đi du lịch, còn có một việc khác.”

Cung Phàm nhìn bà cao hứng, khó chịu trong lòng cũng vơi đi một chút.”Mẹ, chuyện gì ạ.”

“Phi Phi không phải song tính nhân sao? Mẹ ngẫu nhiên nhận thức một bác sĩ, vị bác sĩ kia từng tiếp xúc qua với trường hợp này. Mẹ xác nhận độ tin cậy của người kia xong liền hỏi thăm hắn một chút.” Cung mẫu trên mặt đều cười như hoa nở.”Hắn nói, Phi Phi nếu cấu tạo phần nữ tính phát dục tốt là có thể sinh hài tử!”

Cung Phàm nghe vậy cũng khá là kinh ngạc, không thể phủ nhận, nội tâm rung động cùng hưng phấn của anh. Một gay có thể cùng bạn đời đồng tính của mình có đứa con thân sinh, không thể không nói đó chính là kỳ tích ông trời chiếu cố họ.

Cung mẫu cười cười, ánh mắt liền đỏ hoe, thế nhưng bà cười thực vui vẻ, thực ôn hòa. Cung Phàm ôm lấy bà,”Mẹ, trở về con sẽ cùng Phi Phi nói chuyện.” Cung mẫu càng không ngừng gật đầu, nước mắt theo hai má chảy xuống, Cung Phàm biết bà là đang vui quá nên mới khóc. Cung mẫu lôi kéo tay Cung Phàm,”Đây là số điện thoại di động của bác sĩ kia.”

Cung Phàm gật gật đầu, lưu lại số điện thoại của người nọ. Lại cùng Cung mẫu ngồi trong chốc lát, liền lên lầu đi xem Cung phụ. Cung phụ tinh thần không tồi. Cảm giác áy náy trong lòng Cung Phàm giảm bớt rất nhiều. Đứa nhỏ kia có lẽ sẽ là sự cứu rỗi của bản thân cùng cha mẹ.

Ban đêm, Cung Phàm đem chuyện này nói với Tỉnh Phi. Anh không muốn giấu diếm, đợi gạo nấu thành cơm mới nói, Phi Phi tuổi còn nhỏ, đến thời điểm kia nếu luẩn quẩn trong lòng đó chính là mất nhiều hơn được. Hiện tại nói với cậu, dẫn đường cho cậu, khai thông tư tưởng cho cậu, đem tâm sự của mình nói cho cậu nghe, cậu dù tuổi trẻ cũng sẽ hiểu chuyện biết săn sóc người đi. Quả nhiên, Tỉnh Phi cũng không khó xử lâu lắm. Buổi sáng ngày hôm sau còn ôm Cung mẫu, ngượng ngùng nói muốn sinh cho bà một tiểu tử mập mạp, khiến Cung phụ Cung mẫu cười vui như hoa nở, lúc hai người gần đi còn ôm Tỉnh Phi khóc nói cám ơn. Cung Phàm tựa vào trên cửa, nam nhân ba mươi tuổi ánh mắt cũng đỏ hoe.

Nam nhân đến tuổi này có sự nghiệp phải để tâm, có trách nhiệm phải gánh vác, cũng trải qua thời kì phản nghịch, hiểu được phải hiếu thuận cha mẹ, biết làm cha mẹ không dễ, nhưng anh lại khiến trong lòng cha mẹ không ngừng tiếc nuối.

Cung Phàm đem tâm sự, đem tiếc nuối nói cho Tỉnh Phi nghe, Tỉnh Phi lại trưởng thành một chút, có thể cùng anh chia sẻ một ít tâm sự, trong lòng Cung Phàm cũng cao hứng rất nhiều. Tỉnh Phi đi tới nắm tay Cung Phàm, nhìn đến ánh mắt Cung Phàm đỏ đỏ, không cảm thấy đại nam nhân đỏ ánh mắt có vấn đề gì, nam nhân không thể dễ dàng khóc, trừ khi đau thương đến cực điểm. Một đại nam nhân kiên nghị ánh mắt lại đỏ hoe, phải đau thương cùng tiếc nuối đến nhường nào?

Hiện tại trong lòng cha mẹ chỉ cần ôm một cháu trai hay cháu gái liền cảm thấy vô cùng hạnh phúc, không khẩn cầu con trai có thể thường thường ở bên mình.

Ngày đó Cung Phàm mang theo Tỉnh Phi về nhà, cả ngày một câu cũng không nói, đứng ở bên cạnh cửa sổ hút thuốc. Thế nhưng ngày đó anh thực ôn nhu, thực săn sóc.

Tỉnh Phi biết trong lòng anh khó chịu, cũng không cùng anh nói lời nào. Đến ban đêm, còn nói sẽ đi kiểm tra thân thể một chút, Cung Phàm ôm cậu, cả một đêm đều ôm gắt gao không buông tay. Trước mặt Tỉnh Phi gọi điện thoại cho vị bác sĩ kia. Hẹn thời gian gặp mặt.

Đến ngày kiểm tra thân thể, Cung Phàm xin nghỉ, tự mình cùng với cậu đi kiểm tra thân thể, Tỉnh Phi rất sợ hãi, tay chân đều run rẩy, môi trắng bệch, thân thể cứng ngắc. Cung Phàm vẫn ở bên cậu, cho cậu ấm áp cùng dũng cảm. Vị bác sĩ kia khoảng năm mươi tuổi, là chủ nhiệm khoa, người rất hòa ái, nghe nói cấu tạo thân thể Tỉnh Phi, cũng không có gì kinh ngạc, chỉ là trấn an Tỉnh Phi không cần sợ hãi. Sau đó còn nói ông từng phụ trách mấy ca giải phẫu như vậy. Cung Phàm mới thả tâm.

0\loch\f46 i׿

[text_hash] => bd3a94ba
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.