[Đam Mỹ – End] Đạo Lữ Đã Chết Của Ta Lịch Kiếp Trở Về Rồi – Tức Mặc Dao – Chương 28: Thân phận – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam Mỹ – End] Đạo Lữ Đã Chết Của Ta Lịch Kiếp Trở Về Rồi – Tức Mặc Dao - Chương 28: Thân phận

Khi Cố Duy vừa lên tiếng, Tống Diễn thoáng bối rối nhưng cũng nhanh chóng bắt bài.

Trước đây Cố Duy đối mặt với ma tộc còn không ngại hy sinh để bảo vệ mình, lẽ nào bây giờ lại sợ Phong Minh Vũ mà bỏ rơi mình được?

Ý định của Cố Duy quá rõ ràng: \”Bắt kẻ cầm đầu trước.\” Mấy tên tu sĩ này cả hai bọn họ đều không đối phó được, nhưng chỉ cần khống chế được Phong Minh Vũ, những tên tu sĩ khác chắc chắn sẽ không dám động đến họ.

Tay Cố Duy giữ chặt nhánh cây không chút dao động, ánh mắt lạnh lùng. Phong Minh Vũ chỉ là một kẻ mới vào con đường tu luyện, cùng lắm chỉ biết vài chiêu thức luyện khí, chưa đạt đến cảnh giới không bị thương bởi người phàm.

Phong Minh Vũ ra hiệu bằng mắt, muốn bọn tu sĩ kia nhanh chóng cứu hắn. Nhưng Cố Duy đưa nhánh cây tiến thêm nửa tấc, giọng không cảm xúc: \”Tam công tử có thể thử xem, liệu bọn họ cứu ngươi trước hay ta giết ngươi trước.\”

Nỗi sợ hãi khiến da đầu Phong Minh Vũ tê dại. Dù hắn là một công tử kiêu ngạo, nhưng trước giờ luôn được nuông chiều, chưa từng gặp tình cảnh này bao giờ.

Môi hắn run rẩy, nghiến răng nói: \”Ngươi… ngươi không dám giết ta.\”

Cố Duy nhướng mày, khẽ cười: \”Ồ? Vậy tam công tử muốn thử không?\”

Không hiểu sao nghe giọng cười hờ hững của Cố Duy, cả người Phong Minh Vũ lạnh toát. Hắn nghiến răng run rẩy, trong lòng bất giác nảy ra một ý nghĩ đáng sợ: Cố Duy thật sự dám giết hắn.

Thử? Ai mà muốn lấy mạng mình ra thử cơ chứ?!

Hắn còn phải thành tiên mà!

Dù trong lòng ngập tràn phẫn nộ, nhưng giờ đây hắn không thể không cúi đầu. Chờ thoát ra khỏi đây hắn sẽ tính sổ sau!

Phong Minh Vũ hít sâu một hơi, ra lệnh: \”Các ngươi, lùi xa ra.\”

Mấy tên tu sĩ nghe thấy thế cũng thở phào nhẹ nhõm, vội vàng lùi lại. Bọn họ chỉ là loại nịnh bợ, đi theo Phong Minh Vũ để kiếm lợi ích, không đời nào dám liều mạng cứu hắn. Chưa kể cứu không thành còn mất mạng, không bằng tạm thời tránh đi trước, có lẽ Cố Duy cũng không thực sự dám giết người.

Cố Duy nhướng mắt, lạnh lùng nói: \”Lùi xa hơn nữa.\”

Mấy tên tu sĩ nhìn Phong Minh Vũ rồi lùi thêm vài bước, cuối cùng biến mất trong màn sương mù dày đặc. Không có phù dẫn đường, bọn họ mà đã đi vào sương mù thì coi như lạc đường mãi mãi.

Giờ đây chỉ còn lại Phong Minh Vũ, Tống Diễn và Cố Duy.

Phong Minh Vũ cũng đành chịu thua, cười gượng: \”Giờ thì ngươi có thể thả ta rồi chứ?\”

Tay Cố Duy vẫn không hề nới lỏng. Dù Phong Minh Vũ chỉ là một kẻ vô dụng, nhưng dù sao cũng là tu sĩ, cậu không dám lơ là. Cố Duy đẩy mạnh Phong Minh Vũ, lạnh giọng nói: \”Đi.\”

Tống Diễn vui vẻ bước theo sau.

Cố Duy cứ thế đẩy Phong Minh Vũ đi về phía trước.

Tống Diễn nhìn lướt qua ngọc bội xanh đeo trên thắt lưng Phong Minh Vũ. Mỗi lần đi đúng hướng, chiếc ngọc bội lại phát ra ánh sáng mờ mờ. Chắc chắn là hắn ta dùng tấm ngọc này để gian lận trong mê trận. Đúng là người có \”thế lực\” thì luôn khác biệt.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.