[Đam Mỹ – End] Đạo Lữ Đã Chết Của Ta Lịch Kiếp Trở Về Rồi – Tức Mặc Dao – Chương 23: Tâm ý – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam Mỹ – End] Đạo Lữ Đã Chết Của Ta Lịch Kiếp Trở Về Rồi – Tức Mặc Dao - Chương 23: Tâm ý

Cảnh vật quay cuồng——

Tống Diễn được Cố Duy ôm chặt, ngay trước mắt y là khuôn mặt của thanh niên, đôi mắt thâm trầm lạnh lẽo, cánh tay ôm lấy y vững chãi mạnh mẽ. Dù có lăn lộn đến đâu, Cố Duy vẫn không hề buông lỏng.

Những tảng đá sắc nhọn và cành cây rạch nát quần áo và da thịt họ, bên tai là tiếng gió rít dữ dội. Mọi thứ xung quanh trở nên mờ nhạt, chỉ còn lại hình bóng Cố Duy trước mắt Tống Diễn.

Cả hai cứ thế lăn xuống dốc.

Cố Duy bỗng khẽ nheo mắt, một tay ôm lấy Tống Diễn, tay kia chống vào vách đá, xoay chuyển hướng đi của họ.

Một cú va chạm mạnh vang lên, Cố Duy phát ra một tiếng rên nhẹ.

Lưng cậu đập vào một cây mọc từ khe đá, cú va đó đã làm giảm tốc độ của họ. Vài giây sau, hai người cùng rơi xuống đáy vực.

Cú va chạm làm họ lăn thêm vài vòng nữa, mãi lúc này Cố Duy mới buông tay ra, cả hai dừng lăn.

Tống Diễn đau nhức toàn thân, xương cốt như muốn rời ra, trên tay và mặt đầy vết cắt bỏng rát, nhưng nhờ được Cố Duy ôm chặt trong lòng nên thương tích của y không nặng lắm. Y lảo đảo đứng dậy, trong lòng lo lắng cho Cố Duy, người đã phải lấy lưng che chắn cho y, lo sợ Cố Duy có thể gặp chuyện gì không hay.

Tống Diễn loạng choạng đến trước mặt Cố Duy, giọng nói run rẩy: \”Ngươi… ngươi có sao không?\”

Cố Duy cảm thấy nội tạng như bị dập nát, có lẽ đã gãy vài cái xương sườn, nhưng nhìn đôi mắt đỏ hoe của Tống Diễn, như thể chỉ cần mình xảy ra chuyện gì là y sẽ khóc ngay. Cố Duy nuốt xuống vị tanh trong cổ họng, giọng khàn khàn: \”Ta không sao.\”

Tống Diễn thấy Cố Duy còn có thể nói chuyện, tâm trạng nhẹ nhõm hơn chút, dần lấy lại bình tĩnh. Lúc này hoảng hốt cũng chẳng giúp ích được gì, chỉ có cách đối mặt.

Tống Diễn vội đỡ Cố Duy đứng lên, thấp giọng nói: \”Chúng ta phải rời khỏi đây trước.\”

Nếu cứ tiếp tục ở lại, một khi bọn Ma tộc đuổi đến, cả hai sẽ không có cơ hội sống sót.

Tống Diễn nhặt lấy một cành cây đầy lá, vừa đi vừa xóa dấu vết phía sau. Cái lạnh buốt trong màn đêm bao trùm lấy họ, tay chân Tống Diễn bắt đầu tê cứng, nhưng y không thể dừng bước.

Y phải kiên trì.

Họ vượt qua một con suối nhỏ, đi mãi cho đến khi phát hiện một cái hang động.

Gọi là hang động thì cũng không đúng, thực ra chỉ là một hốc đất nhỏ dưới một tảng đá lớn, nhưng đó là nơi tốt nhất mà họ tìm được trên đường đi.

Cả hai đã kiệt sức, không thể đi tiếp nữa.

Tống Diễn đỡ Cố Duy ngồi xuống, rồi cũng ngồi bên cạnh cậu.

Khi cả người được thả lỏng, cơ thể y trở nên nặng trĩu, từng khớp xương đau nhức. Mí mắt Tống Diễn cứ muốn sụp xuống, y cố không để mình ngủ quên. Y quay sang nhìn Cố Duy. Chắc chắn Cố Duy bị thương nặng hơn y, nhưng khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc của cậu khiến y chẳng biết rõ tình hình ra sao.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.