[Đam mỹ] Cạnh Kiếm Chi Phong – Tiêu Đường Đông Qua [Hoàn] – Chương 73 + 74 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam mỹ] Cạnh Kiếm Chi Phong – Tiêu Đường Đông Qua [Hoàn] - Chương 73 + 74

Array
(
[text] =>

Lippmann im lặng, theo hắn hiểu thì Lâm Dật Phi từng có, nhưng bây giờ bởi vì một số lí do nên không có nữa.

“Hiển nhiên năng lực của cậu rất vĩ đại, có thể trở thành một trong những thành viên của đội đấu kiếm thiếu niên. Cuộc tập dượt đấu kiếm thiếu niên là một tháng sau, đó là khoảng thời gian trường trung học của cậu khai giảng. Nhưng một tháng này tôi còn phải huấn luyện cho Lí Đức và một số vận động viên khác, bọn họ phải tham gia cuộc thi đấu vòng tròn tại Italy. Tôi sẽ cố gắng tìm giúp cậu một huấn luyện viên tư nhân giỏi.”

“Anh bận phải không, nửa tháng này tôi có thể ở bên cạnh cậu ấy, trở thành huấn luyện viên của cậu ấy.” Kevin vỗ vai Lâm Dật Phi.

Lời của y khiến Lippmann lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

“Thật sự là Kevin Phil lười biếng đang nói muốn làm huấn luyện viên của người khác sao! Năm trước chỉ mời cậu chỉ đạo huấn luyện đội thiếu niên Mĩ thôi là cậu đã làm ra vẻ như bận rộn đến nỗi không còn chút thời gian dư nào.”

“Lâm là do tôi đề cử, nếu cậu ấy không biểu hiện tốt, chẳng phải tôi sẽ rất mất mặt hay sao?”

Hai ngày sau, Lâm Dật Phi nhận được thư thông báo mình đã được tuyển vào đội đấu kiếm của thiếu niên nước Mĩ. Chuyện này khiến Lâm ba ba và Lâm ma ma hết sức ngạc nhiên, bọn họ biết trình độ đấu kiếm của Lâm Dật Phi không tệ, nhưng chỉ nghĩ là dừng ở sự vui thích thôi, không ngờ con mình lại đại diện cho Mĩ tham gia thi đấu tranh giải thiếu niên thế giới. Nếu thật sự theo con đường vận động viên đấu kiếm, đây có thể xem là một bước ngoặt quan trọng.

Chuyện này khiến Katherine và Ivy ngưỡng mộ không ngớt. Rex cũng đến chúc mừng Lâm Dật Phi.

“Nhóc con cậu giỏi đó.” Rex nhìn phong thư, thật lòng khen ngợi.

“Vì sao anh không đăng kí?” Lâm Dật Phi hỏi, nếu trình độ của mình được chọn, vậy Rex trình độ tương đương mình đương nhiên cũng có thể vào.

“Ngốc, tôi thuộc quốc tịch Pháp.” Rex ngồi bên giường Lâm Dật Phi, “Nếu là đội đấu kiếm thiếu niên Mĩ, không chừng tên đó cũng sẽ tham gia. Dù sao cậu ta cũng là quán quân của giải đấu kiếm trung học.”

“… Ừm.”

Bị Rex nhắc nhở, lòng Lâm Dật Phi ẩn chứa chút mong chờ.

“Khi ấy, e là hai người sẽ cạnh tranh với nhau một cái ghế.” Rex vươn vai, “Thực buồn cười, cái tên đó giống như chỉ mới ngày hôm qua còn keo kiệt không cho tôi nhìn cậu, mà bây giờ tôi thấy dù có chuyện gì xảy ra cậu ta cũng không thể xen vào.”

“Vậy tôi nhất định sẽ thắng.” Lâm Dật Phi mỉm cười.

“Đúng vậy. Nên tôi quyết định, sẽ làm người bồi luyện của cậu.” Rex chống tay xuống nằm lên giường Lâm Dật Phi, “Huấn luyện viên đâu? Đã chọn được ai chưa? Nếu không có điều kiện, hẳn là đội đấu kiếm thiếu niên sẽ tìm một người cho cậu.”

“Không có, nhưng tạm thời có một người bạn chịu làm huấn luyện viên tư nhân của tôi.”

“Một người bạn? Ai?”

“Kevin Phil.” Sau khi Lâm Dật Phi nói ra tên này, bắt đầu chú ý vẻ mặt Rex.

Đầu tiên đối phương tự hỏi hai giây, sau đó nhíu mày, “Người cậu nói không phải là quán quân hai giải thi đấu Olympic gần đây, niềm vinh quang của kiếm đạo Anh quốc ── Kevin Phil?”

“A, là Kevin Phil đó.” Lâm Dật Phi cười khẽ, Rex bỗng đứng dậy xoa đầu Lâm Dật Phi.

“Nhóc con giỏi! Sao cậu có thể quen biết nhân vật lợi hại này! Cũng không giới thiệu cho tôi!”

Hai người nằm trên giường đùa giỡn, Lâm Dật Phi sợ nhột, rất nhanh đã bị Rex đùa giỡn thành hình dạng con tôm.

“Đừng đùa… đừng đùa… tôi đau sốc hông rồi…” Lâm Dật Phi cười ha ha, bỗng nhiên Rex dừng lại.

Lâm Dật Phi mở mắt, thấy Rex đang nhìn mình với ánh mắt thâm sâu.

“Vĩnh viễn đều phải cười, Lâm. Mặc kệ thắng hay thua hoặc người cậu thích rời đi cũng không sao, mặc kệ cậu đứng ở đâu, tôi đều sẽ nhìn cậu, làm bạn của cậu, và trở thành một người bạn tri kỉ của cậu.”

Không biết từ khi nào, Rex đã cởi đi lớp mặt nạ ngả ngớn trước mặt Lâm Dật Phi. Tính cách thật của hắn vốn nghiêm túc và hướng nội, cha mẹ li dị khiến hắn che dấu bản tính thật sự của mình và đeo lên chiếc mặt nạ không để ý đến bất kỳ chuyện gì, nhưng thực ra, hắn rất để ý, quá để ý.

“Tôi sẽ.” Lâm Dật Phi vươn tay ôm hắn, đây là cái ôm của bạn bè.

Lúc này ở New York, Chris đang trong phòng luyện tập đấu kiếm. Người bồi luyện anh là một thành viên trong đội đấu kiếm đại học New York, nhưng Chris vẫn cảm thấy chán nản.

Cửa bị đẩy ta, Elizabeth cầm một phong thư đi vào, “Chris! Chúc mừng anh! Anh đã được đội đấu kiếm thiếu niên Mĩ chọn rồi!”

Chris dừng động tác trên tay, nhìn Elizabeth, lạnh lùng nói: “Nếu tôi nhớ không lầm, thì phong thư đó viết tên của tôi, khi nào thì cô có quyền duyệt những thứ đồ của tôi?”

Elizabeth sững sờ, từ sau khi bọn họ cùng đến New York, thái độ của Chris đối với nàng càng thêm lạnh lùng.

Nàng biết chuyện mình chụp hình hai người họ bằng điện thoại di động rồi đưa cho Deroni không thể qua được Chris, nên nếu anh lạnh lùng với mình Elizabeth cũng không thấy kì lạ. Bây giờ Lâm Dật Phi và Chris tuyệt đối không thể đến với nhau, bọn họ còn nhỏ, Chris có rất nhiều cơ hội quay đầu lại, nên Elizabeth chấp nhận chờ đợi.

Nàng vẫn còn nhớ lời Deroni nói với nàng.

“Nếu cháu muốn trở thành nữ chủ nhân của gia tộc Ozbourn, vậy thì điều đầu tiên cháu cần học đó chính là ‘sự nhẫn nại’.”

Bởi vì nếu lấy ảnh chụp uy hiếp nữa thì đó là một việc làm ngu xuẩn đến cực điểm, vậy sẽ chỉ khiến quan hệ giữa nàng và Chris đi vào ngõ cụt không thể chữa trị. Điều khiến nàng cảm thấy may mắn đó là: mình là thiên kim của gia tộc Taylor, Deroni đã hứa sẽ để nàng trở thành vị hôn thê của Chris.

“Nếu cháu không học được sự nhẫn nại, vậy không ai có thể giúp được cháu.”

Lúc Deroni nói ra những lời này, Elizabeth hiểu đó là một mệnh lệnh, cũng là một điều kiện.

“Xin lỗi, lần sau em sẽ không làm như vậy nữa.” Elizabeth buông phong thư xuống, sau đó đi ra ngoài. Nàng chưa từng nói lời xin lỗi với ai, ngoài Chris.

Đến New York đã hai tháng, từ “xin lỗi” gần như mỗi ngày nàng đều sẽ nói một lần, mà loại ngữ điệu dịu dàng mỗi khi Chris đứng trước Lâm Dật Phi vĩnh viễn chưa từng xuất hiện giữa cuộc đối thoại của nàng và anh.

Cởi mặt nạ xuống, Chris đi qua cầm phong thư.

Một tháng sau sẽ tập huấn ở Washington, anh biết người của Deroni luôn theo dõi mình, nếu mình và Lâm Dật Phi có tiếp xúc gì thì không thể nghi ngờ đã tự tìm một cái cớ cho Deroni.

Anh rất nhớ cậu, mỗi một phút cầm kiếm, mỗi một giây hô hấp đều nhớ đến cậu.

Nếu thứ duy nhất có thể kết nối bọn họ chỉ có thời gian chín phút trên đấu trường, vậy anh sẽ quý trọng từng giây từng phút ấy, xem nó như thứ trân quý của cả đời mình.

Một ngày luyện tập kết thúc, George chậm rãi bưng bữa tối lên bàn ăn. Chỉ có một phần, là của Elizabeth.

“Hôm nay Chris vẫn dùng cơm trong phòng sao?”

“Vâng, Elizabeth tiểu thư.” Câu trả lời của George tựa như máy móc.

Sau đó, George bưng một phần xíu mại và rau xanh lên lầu. Anh mỗi ngày đều ăn thức ăn Trung Quốc, tựa như dù rời khỏi Lâm Dật Phi, nhưng anh vẫn chấp nhất mỗi ngày phải trải qua cuộc sống giống như Lâm Dật Phi.

Elizabeth nhìn miếng thịt bò trước mắt, bỗng như phát điên không ngừng cầm dao cắt xẻ. Nàng có biết bao nhiêu ham muốn có thể cắt đứt cổ họng Lâm Dật Phi, để cậu ta phải cảm nhận sự đau đớn tột cùng. Nhưng lời nói của Deroni không ngừng vang lên bên tai nàng.

“Nếu Chris không vi phạm, vậy nếu Elizabeth cháu vi phạm, là trái với lời hẹn. Ông sẽ không giúp cháu, cũng sẽ không trợ giúp gia tộc Taylor.”

Chris ngồi trước bàn, nắm di động trong tay, những tấm ảnh và dãy số di động của Lâm Dật Phi bên trong đều bị xóa sạch. Nhưng dãy số ấy, cho dù Chris trở thành một ông già đãng trí cũng sẽ không bao giờ quên. Mỗi lần ngón tay ấn đến nút cuối cùng cũng đều cứng lại, anh muốn nghe giọng nói của cậu, muốn đến phát điên.

Đã có những đêm, cậu ấy nằm cách mình không xa. Cậu ấy luôn ngủ rất nhanh, một giây trước còn đang oán giận vì sao lại bắt cậu ấy tắt máy tính sớm như thế, nhưng giây tiếp theo đã phát ra tiếng ngáy khe khẽ. Chris rất yêu âm thanh ấy, nó mềm mại như những ngón tay đang gãi nhẹ, gãi vào khe hở đang không ngừng xói mòn trong tim anh, anh chỉ có thể dùng tai để cảm nhận nó. Đó là âm thanh khi cậu ấy đã ngủ yên, là âm thanh hoàn toàn thuộc về cậu ấy.

Mà hiện giờ, anh mỗi đêm nằm trong phòng, mở to mắt trong bóng đêm, bên cạnh đã không còn âm thanh khiến tim anh lỗi nhịp nữa.

Mỗi buổi sáng chín giờ, Lâm Dật Phi sẽ đến câu lạc bộ đấu kiếm Washington. Kevin đã đăng kí làm hội viên ở đó, cậu có quyền sử dụng phòng đấu kiếm tư nhân mà Kevin thuê.

Rex là người bồi luyện, Kevin đứng bên ngoài phân tích cho cậu những kỹ thuật và chiến thuật.

Kevin khi làm huấn luyện viên và Kevin khi làm bạn bè hoàn toàn không giống nhau chút nào. Gương mặt y trở nên lạnh lùng, giọng nói từ ôn hòa hạ thấp xuống, băng lạnh đến cực điểm.

“Tiết tấu tiết tấu! Lâm! Tiết tấu không phải chỉ có thể lấy từ những bước chân của em khống chế! Cổ tay của em! Lối đánh của em! Những cú chém của em! Đều có thể thay đổi và khống chế tiết tấu!”

“Cú dời lực chú ý rồi đánh trả lúc nãy quá thất bại! Khi chém ra ở góc độ đó em chưa từng nghĩ Rex sẽ có cơ hội đánh trả hay sao? Em phải nhớ kĩ, trước khi trận đấu chấm dứt không có cái gì gọi là ‘kiếm cuối cùng’, mỗi một lần vung kiếm em đều phải chuẩn bị sẵn sàng cho kiếm tiếp theo của mình!”

“Không được để kiếm của đối thủ quấy nhiễu những đường kiếm của em!”

Rex là người bồi luyện cũng cảm thấy rất áp lực.

Không phải ai cũng có được sức phán đoán siêu phàm như Kevin Phil, nhưng rõ ràng Kevin đã áp đặt yêu cầu của bản thân cho chính Lâm Dật Phi. Một quán quân thế giới yêu cầu cao như thế với một thiếu niên vẫn chưa thực sự đi vào con đường đấu kiếm, đúng là hơi quá đáng.

Nhưng Lâm Dật Phi rất bình tĩnh, ngẫu nhiên sẽ dừng lại nghe những lời dạy của Kevin, mũi chân hoạt động mắt cá chân phối hợp, lần thứ hai bắt đầu, cậu vẫn bình tĩnh như cũ, nhưng sức phát huy càng vĩ đại hơn vừa rồi.

Cuộc huấn luyện buổi sáng chấm dứt, Rex cùng Lâm Dật Phi đều mệt mỏi.

“Xem ra trình độ đấu kiếm của Mĩ không thể khiến người khác khinh thường, tôi cho rằng có thể tìm ra được những đứa trẻ như Lâm hoặc Chris là không dễ dàng, không ngờ Rex Grey cậu cũng khiến tôi mở rộng tầm mắt. Tôi nghĩ nếu chính tôi ra làm người bồi luyện, sẽ rất khó chỉ ra những khuyết điểm khách quan của Lâm, cũng may nhờ người bồi luyện cao cấp như cậu, nhưng vì sao cậu không tham gia lần tuyển chọn này?”

Rex lau mồ hôi cười nói: “Đừng lấy tôi để khích lệ trình độ đấu kiếm của Mĩ, bởi vì tôi là người Pháp.”

Sau khi nghe xong đáp án này Kevin cũng mỉm cười, “Xem ra tôi còn phải lo lắng mấy năm sau sẽ có một vận động viên đấu kiếm người Pháp kéo tôi từ vị trí quán quân xuống.”

Ba người cùng đi ăn cơm trưa, không bao lâu sau Rex liền nhận được một cú điện thoại.

“A ha, em gái tôi vừa từ Pháp đến, tôi phải đi đón, buổi chiều có lẽ cậu phải tự mình luyện tập.” Rex bày ra tư thế thật xin lỗi.

“Không sao, chiều không phải là thời gian huấn luyện.”

“Vậy đó là thời gian gì?” Rex tò mò.

“Đánh luân phiên.” Kevin bày ra vẻ mặt bí hiểm, gợi lên hứng thú của Rex, nhưng không hề nói tiếp.

Đợi đến khi Rex rời đi, Lâm Dật Phi mới hỏi: “Đánh luân phiên là sao?”

Kevin vươn tay vuốt những sợi tóc con rủ trên trán cậu, khẽ búng trán cậu một cái: “Chiều nay em sẽ biết, nghỉ ngơi cho tốt trong hai giờ. Những lời buổi sáng anh nói với em em phải nhớ kĩ, buổi chiều xem biểu hiện của em.”

Lâm Dật Phi nâng tay sờ trán mình, Kevin xem cậu như một đứa trẻ, thậm chí còn kèm theo sự cưng chiều của người lớn tuổi đối với thế hệ con cháu, mặc dù Kevin chỉ lớn hơn cậu năm tuổi mà thôi. Nhưng khi làm huấn luyện viên, sự khắc nghiệt của y đối với những kỹ thuật và chiến thuật thật sự là một trời một vực với sự cưng chiều này.

Thẻ VIP bạch kim của câu lạc bộ đấu kiếm có kèm phòng nghỉ ngơi, Lâm Dật Phi đánh một giấc ngủ trưa thật ngon.

Khi Kevin đánh thức cậu dậy, Lâm Dật Phi nhìn người đang đứng bên cạnh Kevin, không khỏi bật người ngồi dậy.

“A! Ryder Merserb!” Hai mắt Lâm Dật Phi sáng rực.

Người đang đứng trước mặt, mái tóc màu nâu nhạt, trán hơi cao chính là một trong những đội hữu của Kevin trong thi đấu đoàn thể, nhân vật đứng thứ hai trong đội bội kiếm Anh quốc, Ryder Merserb.

Hắn hà ra một hơi, gương mặt vẫn còn dấu vết bị cái gì đó đè nặng lưu lại. Một ít tàn nhang, khiến ngũ quan có chút trẻ con.

“Đã lâu không gặp, Lâm.”

“Đã lâu không gặp? Chúng ta đã từng gặp mặt sao?” Lâm Dật Phi mở to hai mắt.

“Ai…” Ryder giơ hai tay lên, “Mỗi lần anh cùng Kevin đứng chung đều như không khí. Anh bị Kevin kéo đi xem không ít những trận đấu của em trong cuộc thi trung học đó… Sự chấp nhất của tên này đối với em đã phát triển thành bệnh rồi, tự mình đến không đủ còn phải kéo anh theo.”

Biết thì ra Ryder cũng từng chú ý mình, Lâm Dật Phi trở nên ngượng ngùng.

“Mitchell đâu?” Kevin hỏi.

“Cái tên đó e là phải trễ một chút. Cậu ta sao có thể giống tớ cho cậu mặt mũi như thế chứ?” Ryder nâng vai cười.

“Mitchell White cũng tới?” Lâm Dật Phi bỗng suy nghĩ có phải hôm nay mình có thể diện kiến cả đội hình đấu kiếm Olympic của Anh quốc hay không.

“Đúng vậy, Kevin đã cá cược với tụi anh, nói nếu tụi anh đấu với em, thì điểm số sẽ không cao hơn 15 với 10, nói cách khác tụi anh thắng em nhiều nhất cũng là 5 kiếm.” Ryder sờ mũi, buồn cười nhìn Kevin, “Chỉ có cái tên Mitchell kia mới mắc mưu thôi, anh biết Kevin chỉ muốn tìm một số vận đông viên có trình độ làm bồi luyện của em.”

“Vậy có thể luyện tập ngay bây giờ không?” Lâm Dật Phi đang rất hưng trí.

“Đương nhiên.” Ryder hoạt động cổ tay, dáng vẻ lười biếng lúc nãy đã biến mất, “Nhóc quỷ, thua đừng chạy về nhà méc mẹ đó.”

Lâm Dật Phi nhanh chóng thay hộ cụ, đi tới đấu kiếm quán.

Ryder đang cầm bội kiếm trong tay, thấy Lâm Dật Phi đi vào, hất cằm với Kevin, “Trọng tài, nhớ công việc của ngài là công bằng đó nha. Đừng vì tên nhóc này mà phán xét bất công.”

“Tháng sau trong đội chúng ta có trận đấu, xem ra tớ phải chỉnh cậu một chút rồi, Ryder.” Kevin cười nhạt đứng bên sân, trong tay là đồng hồ bấm giờ.

Hai người bày ra tư thế chuẩn bị, sau tiếng bắt đầu của Kevin, Ryder lập tức công kích mãnh liệt.

Lâm Dật Phi không chút bối rối phòng thủ. Ryder ưu thế ở chỗ liên tục công kích, đặc biệt còn thường xuyên đổi sườn công kích và chiến thuật kiếm quấn kiếm. Lâm Dật Phi lập tức hiểu những tâm huyết hồi sáng của Kevin, mục đích thật sự của cuộc luyện tập này không phải khống chế điểm số không chênh lệch quá năm điểm, mà là học tập và am hiểu phương thức công kích của đối phương.

Kỹ thuật quấn kiếm của Ryder rất tuyệt, đặc biệt là độ linh hoạt của cổ tay.

Hai ba lượt sau, Lâm Dật Phi dần thích ứng. Trong nháy mắt Ryder đánh lên kiếm mình, Lâm Dật Phi theo bản năng đâm mũi kiếm ra công kích, tuy không linh hoạt bằng Ryder, nhưng đúng lúc tránh thoát, bước lên một bước dài, tốc độ của đường kiếm lúc nãy như thiên thạch rơi, lúc Ryder bị đâm trúng thì thoáng sửng sốt.

Lúc này, cửa phòng đấu kiếm bị đẩy ta, một thanh niên mặc quần ngắn đi vào, mái tóc vàng thật dài sau đầu. Một kiếm vừa nãy của Lâm Dật Phi khiến người khác phải run rẩy, thanh niên tóc vàng thậm chí giữ tư thế đẩy cửa hai giây sau mới đi đến bên cạnh Kevin.

“Lúc nãy tớ không nhìn lầm chứ, sở trường của tên Ryder đó bị người khác nhìn ra khuyết điểm?”

“Đúng vậy, Mitchell.” Kevin cười khẽ.

“Ánh mắt của cậu không tệ, nhóc con này rất thú vị.” Mitchell dựa lưng vào tường, mắt nhìn chằm chằm Lâm Dật Phi.

Ba hiệp kết thúc, Ryder thắng. Điểm số như trong dự đoán của Kevin, 15 với 11, chênh lệch trong vòng 5 điểm.

Ryder cởi mặt nạ bảo hộ, hô to một tiếng, vui vẻ đánh lên vai Lâm Dật Phi, “Anh nói này nhóc con, em không cần tham gia cái gì mà thi đấu thiếu niên nữa, trực tiếp đại diện Mĩ sang tranh giải thế giới đi.”

“Ryder, cậu đánh giá cao cậu ta như vậy, xem ra một lát tớ phải dốc toàn lực không thì khó giữ danh tiết tuổi già đây.” Mitchell đi ra ngoài, “Tớ đi thay hộ cụ, nhóc quỷ, cho cậu mười phút để thở.”

Lâm Dật Phi cũng cởi mặt nạ xuống, chín phút luyện tập vừa rồi đã khiến cậu có hơi kiệt sức, nhưng vừa nghĩ đến chuyện sẽ được luyện tập với Mitchell, ngón tay Lâm Dật Phi bắt đầu nóng lên.

“Mitchell giỏi về những cú chém từ trên không xuống, góc độ của những đường bổ kiếm và đâm kiếm rất chính xác.” Ryder đi ra ngoài sân ngồi lên chiếu, không quên nhắc nhở Lâm Dật Phi.

“Và còn kỹ xảo phòng thủ phản kích.” Kevin cầm khăn vươn tay lau đi mồ hôi trên trán Lâm Dật Phi, “Đôi khi em rất rõ ràng cách chiếm lấy sự chủ động, nhưng trước mặt Mitchell thì đổi người công thủ trong nháy mắt là chuyện thường.”

Lúc này, Mitchell cầm kiếm đi vào. Hắn cầm một lon coca mua ở quầy tự động, đưa cho Lâm Dật Phi.

“Cho em… còn năm phút nghỉ ngơi, anh phải làm nóng người một chút.”

Mitchell bắt đầu khởi động những đốt ngón tay.

Lâm Dật Phi khui lon coca, tiếng giòn vang quanh quẩn khắp phòng đấu kiếm. Uống một hơi hai ba ngụm, quả nhiên sảng khoái.

Làm nóng người xong, Mitchell đi đến vạch chuẩn bị, ra hiệu bảo Lâm Dật Phi “lại đây”, “Nhóc con, anh sẽ không vì em được Kevin ưu ái mà nương tay đâu.”

Mitchell ra tay nhanh gọn, mỗi một kiếm đều sung mãn sức lực, cho dù là đánh nghi binh cũng khí thế ngút trời. Lâm Dật Phi thật vất vả mới nắm lại quyền công kích, Mitchell lại có thể trong nháy mắt nhờ vào bước chân và sự điều phối của những đòn phản công là cướp lại quyền chủ động. Hiệp đầu tiên chấm dứt, điểm số là 5 với 2.

Nghỉ ngơi một phút giữa trận, Mitchell nhìn về phía Kevin, “Không cần chỉ đạo cậu ấy một chút sao?”

“Không cần.” Nụ cười của Kevin bình tĩnh mà trầm ổn, “Năng lực tiếp nhận của cậu ấy ngoài sức tưởng tượng của cậu đấy.”

Lâm Dật Phi đứng ngoài sân hoạt động cổ chân, ngẫu nhiên đánh hai đường kiếm tựa như đang bắt chước cái gì đó trong đầu.

Hiệp thứ hai bắt đầu, Lâm Dật Phi nghĩ mình sẽ chủ động công kích, không ngờ Mitchell đã giành trước đánh ra một kiếm. Thời gian hai ba giây thế nhưng lại có đến hai lần đánh nghi binh, tốc độ chém và phản ứng của hắn bức Lâm Dật Phi phải không ngừng lui về sau. Ryder đứng bên sân nâng tay che mắt, nửa đùa nửa thật nói: “Mitchell chơi ác, tớ sợ cậu ta sẽ quét hết lòng tự trọng của Lâm mất.”

“Lúc trước khi cậu thua Mitchell với điểm số 15 với 6, sao tớ không thấy lòng tự trọng của cậu bị lăng nhục vậy.” Kevin vẫn đứng tựa lưng vào tường, nhìn chằm chằm Lâm Dật Phi.

“Đó là do da mặt tớ dày hơn tường thành được chưa?” Ryder bĩu môi, không rõ vì sao Kevin lại nhắc tới câu chuyện u ám kia.

Điểm số của hiệp hai quả thật chênh lệch rất xa, đã là 13 với 5, hiệp ba e là không đến ba mươi giây trận đấu đã kết thúc.

Lâm Dật Phi đứng bên sân, cởi mặt nạ xuống, liếm môi, cầm lon coca còn một nửa uống hết.

Mitchell đứng bên cạnh nhướng mày, “Nhóc quỷ, vận động xong đừng uống nước nhanh như vậy.”

“A… cảm ơn.” Lâm Dật Phi thoáng sửng sốt.

Hiệp đấu bắt đầu, Mitchell vẫn chủ động tấn công, dường như muốn dùng thời gian khiến Lâm Dật Phi mất hy vọng. Những cú chém của hắn rất tuyệt tình, Lâm Dật Phi chặn kiếm của hắn, nghiêng người đặt trọng tâm lên chân sau, sau đó đột nhiên đâm ra. Tuy không trúng, nhưng cực kỳ mang tính uy hiếp. Suốt sáu giây tiếp theo, Lâm Dật Phi bắt đầu công kích Mitchell. Bước chân vững vàng, hai lần đổi sườn công kích ngay sau đó là đánh nghi binh rồi xẹt qua kiếm của Mitchell bổ lên cánh tay hắn.

Mitchell bị đánh trúng huơ huơ kiếm trong tay, ý bảo Lâm Dật Phi tiếp tục.

Bởi vì Mitchell nắm tiết tấu, nên mỗi một kiếm của Lâm Dật Phi đều rất cẩn thận và tùy cơ ứng biến. Liên tiếp mười hai giây, Mitchell không tìm thấy cơ hội công kích, quyền chủ động luôn ở trong tay Lâm Dật Phi. Lại là một cú chém, Mitchell giơ kiếm ngăn cản, Lâm Dật Phi chặn kiếm của hắn, thuận thế đâm trúng vai hắn, đường kiếm phấn khích đến nỗi khiến Ryder vỗ tay.

Lâm Dật Phi như trưởng thành hơn so với hai hiệp trước, hiệp này năng lực thích ứng và những công kích biến hóa của cậu đều được thể hiện. Mitchell đã trải qua rất nhiều trận đấu lớn rất ít gặp đối thủ cẩn thận như cậu. Lâm Dật Phi liên tục lấy lại điểm đã mất, khi điểm số biến thành 13 với 8, thì Mitchell đánh ra một đường kiếm nghiêng nắm lại quyền chủ động, bổ mạnh lên đầu Lâm Dật Phi.

“A, mẹ ơi!” Ryder nâng tay đè lên đầu mình, tựa như người bị bổ trúng là hắn.

Lâm Dật Phi lui về sau hai bước, Mitchell hoạt động cổ tay, trở về vạch chuẩn bị. Hai người tiếp tục chém giết nhau.

Còn lại một kiếm, Mitchell sẽ thắng. Ngay khi mũi kiếm của Mitchell sắp đâm vào người mình, Lâm Dật Phi nghiêng thân ngăn lại, sau đó thân kiếm trượt qua mũi kiếm đối phương, để ngang kiếm chặn lại, rồi lập tức đâm vào Mitchell.

[text_hash] => 850ce265
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.