Array
(
[text] =>
Đan Nguyên và Lệ Đức đi theo con sông một đoạn dài đến địa điểm thứ ba.
Nơi họ dừng chân là đỉnh của một thác nước.
“Thác Bạc.” – Đan Nguyên nhìn bản đồ – “Trên này có mũi tên chỉ ở dưới chân thác. Không phải chúng ta nhảy từ đây xuống đó chứ?” – Nàng vừa nói vừa chỉ xuống phía dưới đáy thác dốc thẳng đứng, sâu hun hút bên dưới. Từ vị trí của họ còn nghe được tiếng nước chảy âm vang đập rầm rầm vào đất đá bên dưới.
Lệ Đức ngẩng đầu, chỉ về một cái cây phía trước – “Đằng kia có dây thừng.”
Hắn cõng nàng lại gần. Dây rất dài buộc vào gốc cây to lớn.
“Không đi không được sao?”
“Đây là địa điểm cuối cùng rồi.” – Lệ Đức cầm dây, buộc thêm đúng năm vòng quanh thân cây, hỏi – “Ngươi muốn đi một mình hay đi với ta?”
“Ta không muốn đi.” – Đan Nguyên trả lời.
“Ý ngươi là đi một mình?”
Đan Nguyên im lặng – “Đi với anh…”
Lệ Đức buộc một vòng dây quanh hai người họ.
Đan Nguyên ngẩng đầu hỏi hắn – “Chúng ta xuống từ từ thôi được không?”
Tên kia cười, trả lời cũng không có, một phát cắm đầu nhảy thẳng xuống vực.
Đan Nguyên suýt nữa thì bất tỉnh.
Dây thả hết không đủ xuống tới chân thác, cả hai người họ lơ lửng giữa lưng chừng.
Đan Nguyên cùng hắn đong đưa một lúc, Lệ Đức mới đưa tay cầm sợi dây, dùng sức một chút, đẩy cả hai vào trong thác.
Đằng sau thác nước là một động lớn tối mịt, người ở bên ngoài hoàn toàn không thể biết được. Nếu lúc nãy hắn không buộc thêm năm vòng quanh thân cây thì họ chỉ đơn giản là đã rơi qua chỗ nó mà không hề để ý.
Thế nhưng sức để ngạc nhiên Đan Nguyên cũng không có.
Khi Lệ Đức buông nàng ra, Đan Nguyên ngồi xổm xuống đất.
“Sao vậy?” – Hắn hỏi nàng.
“Gan phổi ta đều bị đảo ngược hết rồi.” – Nàng đáp.
“Cho nên?” – Hắn hỏi.
“Cho nên phải ngồi cho gan phổi quay ngược trở lại.”
Tên kia chống cằm nhìn nàng cười – “Không phải sợ quá đi không nổi hả?”
Nàng bị hắn nói trúng tim đen, cũng không muốn phản bác.
Hắn thấy nàng thành thật thì đưa tay ra vỗ đầu nàng – “Ngồi nghỉ một chút, ta đi đốt lửa rồi chúng ta vào trong.”
Đan Nguyên nghe hắn nói, nhíu mày – “Vào trong này á?”
Tối đen như mực.
Đan Nguyên – “Không vào không được sao?”
Lệ Đức – “Ngươi thử tự trả lời thử xem.”
“…”
Đợi cho hắn đánh lửa xong, Lệ Đức mới vừa cõng nàng vừa cầm que củi thắp sáng vào trong.
Trên đoạn đường đi, Đan Nguyên nhìn thấy những đốm nhỏ lấp lánh mới ngẩn người thốt lên – “Đom đóm.”
“Mới thấy đom đóm lần đầu?”
“Không.” – Nàng lắc đầu – “Trước đây ta ở rừng, rất thường thấy chúng. Sau khi chuyển lên Đông Kinh, chẳng bao giờ nhìn thấy nữa.”
Lệ Đức không nói gì, chỉ đều chân bước vào sâu bên trong.
“Ngẫm ra không biết đã bao lâu rồi.” – Đan Nguyên thở dài.
“Nếu ngươi thích, sau này có thể đến đây thường xuyên.”
“Thôi miễn.” – Đan Nguyên đáp – “Mạo hiểm tính mạng chỉ để xem mấy con đom đóm này, chỉ có mình anh.”
“Ai nói ngươi chúng ta đến đây xem đom đóm?”
“Chứ ở trong này còn gì để xem nữa?” – Đan Nguyên nhìn khoảng không tối mịt trước mặt. Ngay cả giọng nàng cũng âm vang trong không gian.
“Tới rồi.” – Lệ Đức dừng chân.
Đan Nguyên mới nhìn thấy trước mặt họ là một hồ nước nhỏ.
Lệ Đức cắm thanh củi thắp sang xuống một bên, sau đó mới đặt nàng xuống, cúi đầu đưa tay tháo hài cho nàng.
Đan Nguyên sợ muốn chết, ngăn tay hắn lại – “Anh muốn làm gì ta ở nơi này?”
“Làm gì là làm gì?” – Hắn hỏi.
Ở nơi mù mịt như thế này, Đan Nguyên không biết vẻ mặt hiện tại của hắn là đang đùa giỡn hay giả ngu.
Đan Nguyên – “Làm gì ấy…”
“À.” – Hắn ra vẻ vỡ lẽ – “36 tư thế hoan ái?”
Đan Nguyên suýt nữa thì nghẹn trong ngực.
Lệ Đức – “Ngươi muốn?”
Đan Nguyên – “Không hề!”
“Ý ta là đọc sách.”
“Cũng không hề!”
Hắn cười – “Vậy thì ngồi yên, không ăn thịt ngươi đâu mà sợ.”
Hắn lại đưa tay tháo bang quấn trên chân nàng. Hắn rất tỉ mỉ. Đan Nguyên ngồi đối diện hắn, chỉ thấy vẻ mặt nghiêm chỉnh đang cúi xuống của hắn lúc ẩn lúc hiện trong ánh lửa.
Lệ Đức sau khi tháo băng cả hai chân cho nàng, mới đưa nàng tới đặt lên cạnh thành hồ. Chân nàng đem nhúng vào trong nước.
Nước ở trong hồ lạnh ngắt, Đan Nguyên khẽ rùng mình một cái.
Lệ Đức cũng tháo đôi hài tự chế của Đan Nguyên, ngồi xuống kế bên nàng thả chân trần vào trong hồ.
Đan Nguyên có chút kinh ngạc nhìn hắn. Hai người họ đi một đoạn đường vừa xa vừa khó như vậy để tới nơi này ngâm chân?
“Chúng ta tới đây để ngâm chân vào nước lạnh?” – Đan Nguyên ngờ vực hỏi hắn.
Lệ Đức quay sang nhìn nàng, vẻ mặt không biết mang cảm xúc gì. Hắn chỉ lẳng lặng đáp – “Trong hồ nước này có một loại muối tinh luyện, rất tốt để chữa trị vết thương. Trước đây ta bị thương cũng thường đến đây chữa trị, nơi này nói chung khó đi lại nên gần như không ai biết đến.”
[*A/N: Loại muối mà anh í nói là Epsom Salt nha, tớ chả biết tiếng Việt là gì, nói chung là nó đọng ở trên núi (thường là phải qua chế biến mới đưa vào sử dụng, nhưng thôi vì đây là tiểu thuyết hai xu nên kệ haha), có tác dụng để thư giãn, giảm sưng, đau nhức, sử dụng nhiều trong y học và làm đẹp ^^~]
Đi xa như vậy là vì muốn chữa chân cho nàng?
Đan Nguyên muốn lên tiếng nhưng câu hỏi bị nghẹn lại trong cổ họng.
Đan Nguyên quay đầu nhìn hắn – “Lát nữa trở về Đông Kinh, anh đưa ta ra ngoài một chút được không?”
“Làm gì?” – Hắn hỏi.
“Ta muốn đi uống rượu một chút.”
“Lại muốn ta làm xe ngựa miễn phí cho ngươi?” – Lệ Đức như cười như không.
Đan Nguyên biết hắn là thể loại tính toán. Muốn cho thì phải nhận trước.
“Ta mời rượu anh.”
“Muốn mời rượu ta, còn tuỳ ngươi mời rượu gì?”
“Theo ý anh đi.” – Đan Nguyên lại tiếp tục nhượng bộ.
“Rượu Cần.” – Hắn đáp.
Đan Nguyên ngơ người nhìn hắn.
Lệ Đức hỏi – “Chưa uống bao giờ?”
Đan Nguyên làm ở quán rượu của Ngọc Lan bao nhiêu năm, sao có thể không biết.
Nàng cụp mắt – “Nếu anh muốn uống Rượu Cần. Ta biết một nơi rất ngon.”
“Vậy để cho ngươi dẫn đường.” – Lệ Đức cười.
[…]
Ngâm chân chừng hơn một canh giờ, Lệ Đức đưa Đan Nguyên trở về. Trời đã ngả chiều.
Hắn cõng nàng trên lưng, sử dụng khinh công. Chớp mắt hai người họ đã từ núi Trầm quay trở lại trung tâm Đông Kinh. Đến trung tâm rồi hắn đưa nàng vào một tiệm quần áo. Hắn mua cho nàng và hắn, mỗi người một bộ đồ mới. Đan Nguyên trong lòng có chút mong chờ, hy vọng có thể nhìn thấy hắn mặc đồ nam nhân. Thế nên khi Lệ Đức trở ra với trang phục nữ nhân dị hợm truyền thống, nước mắt của nàng cứ thế rơi lộp độp trong lòng.
Thay đồ xong, Lệ Đức lại cõng Đan Nguyên lững thững đi trên đường như bao người khác.
Đan Nguyên ở trên lưng giúp hắn cầm lồng đèn chiếu sáng đường đi.
Từ vị trí của nàng có thể nhìn thấy bóng đèn màu vàng vọt đổ một mảng trên tóc hắn. Lưng hắn dài rộng. Tay hắn cứng cáp giữ chân nàng.
Đan Nguyên nhìn một lúc, lại cụp mắt rồi hỏi hắn – “Anh không thích uống rượu gạo sao?”
Lệ Đức lắc đầu – “Dễ say quá, không tốt.”
“Uống rượu mà không được say sao?” – Đan Nguyên hỏi.
“Ngươi chưa nghe câu này sao?
‘Uống rượu không phải để say,
Uống rượu để biết đắng cay là gì.’“
Đan Nguyên nghe hắn đọc thơ, gật đầu – “Ta biết, đằng sau chẳng phải còn một vế nữa sao?”
“Uống rượu không phải để sầu,
Uống rượu để biết trong lòng nhớ ai.“
“Xem ra ngươi cũng biết chữ.” – Lệ Đức cười.
“Anh không biết hả, mấy câu này trong quán rượu là nghe nhiều nhất. Cần gì phải biết chữ?” – Đan Nguyên khua tay vào trong không trung – “Rẽ trái ở đây.”
Lệ Đức đi theo hướng nàng chỉ, lại nói – “Ngươi đã từng ra vào quán rượu nhiều lần rồi?”
Đan Nguyên gật đầu – “Chị gái của ta mở quán rượu.”
“Quán này của chị gái ngươi?”
“Đã từng.” – Nàng đáp – “Bây giờ chị ấy xuống Chiêm Thành rồi. Quán rượu đã bán cho người khác.”
Đan Nguyên vỗ vai hắn – “Tới rồi.”
Lệ Đức ngẩng lên, nhìn thấy quán rượu cao ba tầng xa hoa trước mắt. Quán được dựng bằng gỗ thông, màu nâu sơn bóng trang nhã. Phía trên còn có một tấm bảng lớn đề bốn chữ “Trăng Trong Bóng Nước.”
[text_hash] => 67d220d6
)