Phạm Hạo Vân dạo gần đây luôn trong tình trạng hăng hái nhiệt huyết, mỗi lần nhìn Vương Hạo thân thể hắn sẽ phấn khích, không chỉ cơ thể mà cả tinh thần và linh hồn.
Đáng kể là phần dưới hắn sẽ trở nên hăng hái đầy hoạt bát khi Vương Hạo xuất hiện trước mặt, dương vật lanh lợi sẽ dựng thẳng xông xáo chọt vào đũng quần biến lớp vải trở thành túp lều lớn.
Rất ấn tượng, dù Phạm Hạo Vân dùng hai bàn tay che dấu thứ đó thì nó vẫn đập vào tầm mắt Vương Hạo. Vậy mà, Vương Hạo hiển nhiên cho rằng nhân vật chính thụ bị mộng tinh ở tuổi dậy thì mới xấu hổ che đậy, để thiếu niên không tự ti chạy trốn nên Vương Hạo âm thầm làm ngơ, không hề tỏ ra bất ngờ hay chú ý đến.
Ngay từ ban đầu khi dương vật luôn trong trạng thái nhiệt tình, Phạm Hạo Vân còn che che dấu dấu và tự ti, mãi trốn tránh Vương Hạo.
Thế nhưng, sau những ngày được nam nhân yêu thương, chăm sóc và chiều chuộng, thiếu niên bắt đầu thay đổi, dần dần tự tin hẳn ra, biết cậy thế lộng hành trên người Vương Hạo.
Càng ngày càng quá mức, vốn dĩ Phạm Hạo Vân lúc đầu chỉ thích ăn vú và chơi vú nhưng về sau thì lưu ý đến mông Vương Hạo. Đôi khi Vương Hạo bất cẩn để cho thiếu niên xoa bóp mông, hắn không la mắng hay phản kháng, cứ để Phạm Hạo Vân làm theo ý muốn.
Thỉnh thoảng, Vương Hạo sẽ ngẫm nghĩ có phải hắn quá nuông chiều nhân vật chính thụ.
Chỉ có điều khi nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn đáng yêu, nam nhân mềm lòng chiều theo ý thích của Phạm Hạo Vân.
Phạm Hạo Vân mò mẫm lớp thịt mềm mại ẩm ướt được cảm nhận từ bàn tay tiếp xúc với nữ huyệt \”Chồng có âm hộ thật này.\”
\”Thật mềm, thật ướt. Chồng ơi! Vân Vân thích lắm.\” Bàn tay vuốt vuốt hai mép môi trơn láng không miếng lông mu, nhẹ nhàng vỗ vào phát ra âm thanh bạch bạch dâm mỹ, ngón tay ngắt véo mép lồn \”Vân Vân có thể sờ được không?\”
Vật nhỏ, ngươi nói gì thế, ngươi đã chạm vào rồi, ngươi không chỉ chạm mà còn nhéo nữa.
Thiếu niên dựa vào ngực nam nhân cọ tỏ vẻ đáng yêu làm đỏ cả mảng da thịt, Phạm Hạo Vân không thấy lại có thể cảm nhận rõ cơn rát trên má hơi nhíu mày.
Vương Hạo là thợ săn, do rèn luyện nhiều năm trong việc săn bắn nên hắn thấy rõ biểu tình trên gương mặt xinh đẹp thiếu niên. Bàn tay vết chai vuốt nhẹ má Phạm Hạo Vân, dang rộng chân đồng ý \”Được rồi, cứ sờ đi.\”
Phạm Hạo Vân cười tươi rối, không hổ là nhân vật chính thụ, cười lên như ánh trăng sáng trong đêm tối, tỏa sáng dịu dàng khiến lòng người bồi hồi. Mỗi lần hắn mỉm cười, dường như cả thế giới đều quy phục dưới chân hắn, chỉ còn lại vẻ đẹp mê hoặc ấy như một vầng trăng rằm huyền bí khiến chúng sinh say mê.
Đã biết vì sao biết bao đàn ông trong tiểu thuyết chết mê chết mệt nhân vật chính thụ, đẹp thế này không mê mẩn mới lạ. Vương Hạo còn bị dung nhan này dắt mũi huống chi mấy tên khác.
Mặc dù Vương Hạo đồng ý Phạm Hạo Vân hành động theo ý mình nhưng hắn cũng không rõ vì sao lại rất mủi lòng với vật nhỏ. Hắn từ chối Phạm Hạo Vân ăn vú, bóp mông nhưng cũng dễ dàng chấp thuận yêu cầu của thiếu niên.