Đuổi kẻ bám đuôi đi, đưa Phạm Hạo Vân đến nhà, Vương Hạo yên tâm thở phào mới tập trung đánh giá ngôi nhà hắn sẽ sống trong tương lai.
Hầu hết ký ức gã thợ săn hắn đều nắm giữ, ký ức cơ bắp không cần nhớ vì nó khắc sâu vào trong tấc da tấc thịt khó lãng quên, không sợ đi săn gặp tình thế thất thủ.
Ngôi nhà nằm lặng lẽ giữa bạt ngàn cây cỏ, cách xa ngôi làng tấp nập, hòa lẫn vào màu xanh thẳm rừng cây, nơi tiếng chim hót và tiếng vỗ cánh của côn trùng là âm thanh duy nhất phá tan sự tĩnh lặng.
Mái ngói phủ rêu trải qua bao mùa mưa nắng, bức tường đất nung có phần xù xì thô ráp nhưng lại ấm áp khi mùa đông đến. Con đường dẫn vào nhà quanh co, dốc đứng len lỏi qua những tán cây rậm rạp, con đường không dễ đi nhưng lại là tòa thành cuối cùng bảo vệ an toàn cho ngôi nhà.
Trước sân là mảnh đất nhỏ trồng đủ loại rau củ cần thiết cho sinh hoạt hoặc đem đi bán lấy tiền, xung quanh là hàng rào gỗ ngăn chặn động vật xâm nhập.
Có năm căn phòng cần thiết, nhà vệ sinh sát nhà tắm, nằm đằng sau căn phòng chính dùng để ngủ, kế bên phòng ngủ là nhà bếp dùng để nấu nướng và dùng bữa, trước ba căn phòng là nhà kho bảo quản công cụ và lương thực.
Về đến nơi quen thuộc nam nhân bước chân trở nên thong thả và nhanh nhẹn, thiếu niên xách cẳng nhỏ đuổi theo bước chân hắn.
Miệng thở hồng hộc, lưỡi hồng không ngừng di chuyển bên trong, thời tiết oi bức làm thiếu niên đổ mồ hôi ướt thân, quần áo xanh nhạt dính sát vào cơ thể, lớp vải mỏng để lộ da thịt trắng nõn và thân hình mảnh khảnh.
Vòng eo con kiến đỏ đủ một bàn tay đàn ông trưởng thành nắm lấy.
Vô cùng sắc tình, con mẹ nó tác giả bà viết thể loại văn chương gì vậy? Người ta thở thì thấy giống động cơ ô tô chết máy, nhân vật chính thở thì toàn mùi động dục đúng không?
Má nó, may mắn hắn giống Vương Hạo nguyên tác chẳng mảy may đến tình dục, kẻ một lòng vì công việc còn hắn một lòng vì đồ án nên đối với cảnh xuân trước mắt có như không có, tóm gọn lại một câu.
Có mắt như mù.
Nội thất phòng ngủ trang bị đơn giản, những vật dụng thiết yếu như giường, tủ quần áo, bàn và ghế được làm thủ công từ gỗ. Nguồn sáng ở phòng ngủ chỉ có hai nơi là từ cửa sổ nhỏ gần giường và cửa chính ra vào.
Cửa sổ đóng nên ánh sáng hắt từ cửa chính tràn vào khắp mọi ngóc ngách bên trong, chẳng cần đèn hay cửa sổ vẫn sáng bừng mát mẻ, nam nhân vừa lòng với căn phòng này.
Không hổ danh là gã thợ săn có tiếng trong vùng, chỗ ở cũng phải chọn chỗ tốt hợp tâm ý bản thân.
Vương Hạo ngồi xuống ghế, ra hiệu cho thiếu niên cũng ngồi xuống kế bên, hắn định hỏi tên thiếu niên cho dù đã biết thiếu niên là ai, tên gì nhưng để không làm nhân vật chính sợ, hắn vẫn giả vờ hỏi \”Ngươi tên gì?\”
Chưa kịp nghe nam chính trả lời Vương Hạo giật mình với vật thể mềm mại áp trên đùi, bàn tay kịp thời xô Phạm Hạo Vân rút lại, với cơ thể mỏng manh hơn phái nữ kia một lực nhẹ của hắn đủ để làm nam chính thương tích.