Array
(
[text] =>
Những lời ấy quá đột ngột, Chaeyoung bị hỏi tới nỗi không kịp trở tay, cô ấy ngẩn ra nhìn về phía người trước mặt, không động đậy, nhìn thấy khuôn mặt của bản thân trong đôi mắt màu nâu sẫm kia.
Sửng sốt, hoang mang, còn cả vui vẻ…
Đây là đang cầu hôn cô ấy sao?
Từ khi hai người yêu nhau ở chung, tất cả mọi chuyện đều nhanh như một cơn gió, ngắn ngủi không tới hai tháng, làm tất cả những việc tình nhân nên làm trong thời kì mặn nồng, nhưng gió rồi cũng sẽ ngừng lại, cuộc sống cuối cũng cũng phải quay trở về bình thường, Chaeyoung lo lắng sau khi trải qua những ngày tháng sóng yên biển lặng, sẽ cảm thấy nhàm chán, chán ngấy, dần dần xa cách.
Cô ấy từng lo lắng khoảng cách giữa cả hai quá lớn, yêu đương chẳng qua là nhất thời, không thể đi xa, nhưng phân phân hợp hợp, lặp đi lặp lại, mãi tới hiện tại khi ở cùng nhau, Chaeyoung mới phát hiện, hai người là người thích hợp nhất với đối phương.
Cô ấy đang cố gắng thoát khỏi xiềng xích, bước ra khỏi vòng xoáy, Lili cũng hoàn toàn cởi bỏ thái độ đương nhiên, thấu hiểu cô ấy, tôn trọng cô ấy, dùng hành động để chứng minh bản thân đáng giá với đối phương.
Khiến người kia yên lòng.
Kết hôn…
Con chữ, câu từ, thậm chí là khái niệm, trước giờ Chaeyoung chưa từng nghĩ tới. Vốn tưởng cả đời này bản thân và con gái sẽ nương tựa vào nhau cho qua ngày, cùng lắm là làm quen thêm vài người bạn, nhưng không nghĩ tới việc tìm kiếm một người định mệnh trong đời.
Có thể kết hôn hay không không quan trọng, cô ấy chỉ muốn nắm tay bầu bạn cùng đối phương, sống hết quãng đời còn lại.
“Nhưng chúng ta không thể đăng kí kết hôn như những cặp dị tính.”
Chaeyoung lẩm bẩm, chớp chớp mắt, cầm lòng chẳng đặng giơ tay lên vuốt ve khuôn mặt Lisa.
Lisa ngẩn ra, phì cười thành tiếng, “Chị vẫn chưa trả lời em chị có bằng lòng hay không kia mà.”
“Bằng lòng.” Chaeyoung không chút do dự trả lời, đôi mắt xán lạn.
Lisa đưa tay ra quệt đầu mũi cô ấy, đột nhiên nhích người tới gần, nhỏ tiếng nói: “Có thể tổ chức hôn lễ, chúng ta đi chụp ảnh cưới, em muốn nhìn thấy dáng vẻ mặc váy cưới của chị.”
Nụ hôn dịu dàng rơi lên môi Chaeyoung.
Hơi thở lướt qua gò má, trái tim Chaeyoung đập rất nhanh, có chút căng thẳng, cầm lòng chẳng đặng ngậm lấy môi người kia, đáp lại, lại giống như trò đuổi bắt vui vẻ, trêu đùa lẫn nhau.
Một lúc sau, lưu luyến buông ra, đôi môi mỏng của cả hai đều ửng đỏ.
“Chị cũng muốn nhìn thấy em mặc váy cưới.” Chaeyoung ôm lấy Lisa,
xấu hổ rũ mắt xuống.
Ngón tay chầm chậm luồn vào trong sợi tóc mượt mà, dường như đã dài hơn một chút, nhưng so với độ dài ngang eo lúc trước, vẫn còn kém xa. Sau lưng trống mất một nửa, không khỏi tiếc nuối, nhưng nghĩ tới việc tương lai có thể dài ra, còn dài đẹp hơn trước kia, liền cảm nhận được chút an ủi.
“Nhưng hôn lễ…” Chaeyoung im lặng giây lát, không lên tiếng.
Lisa khựng lại: “Sao thế?”
“Hôn lễ thì thôi nhé, bên chị cũng không có người thân bạn bè, không náo nhiệt nổi, hơn nữa truyền ra ngoài thì…” Chaeyoung thở dài, nhất thời không biết nên nói thế nào, cô ấy không thích phô trương, chỉ muốn hai người bình yên qua ngày, nếu tổ chức hôn lễ, lộ phong phanh ra ngoài, không biết bao nhiêu cặp mắt sẽ nhìn chằm chằm về phía cả hai.
Chỉ tưởng tượng tới loại khả năng này, liền khiến Chaeyoung bất an.
Trong phòng ngủ chỉ có một ngọn đèn tường, ánh sáng vàng tối chiếu lên khuôn mặt Chaeyoung, lông mi dài dày của cô ấy như hai chiếc quạt, rọi xuống chiếc bóng nhàn nhạt.
Bóng tối chính là toàn bộ tâm sự của cô ấy.
Lisa co chặt hai tay, nghiêng đầu hôn lên tóc của Chaeyoung, “Chaeng, nếu chị bằng lòng, chúng ta sẽ tổ chức một hôn lễ nhỏ, không vượt quá năm mươi người, nếu chị không bằng lòng, chúng ta chỉ chụp ảnh cưới, đi nghỉ tuần trăng mật, em nghe chị hết.” Nói xong ngừng lại, ngập tràn mong chờ hỏi: “Một trong những chuyện quan trọng nhất của đời người, không muốn có chút cảm giác nghi lễ sao?”
“Em muốn không?” Chaeyoung ngẩng đầu nhìn Lisa.
“Muốn.”
Hai người nhìn nhau rất lâu.
Đôi mắt như đầm lầy, tâm tư như chìm sâu trong đó, chìm đắm vào nhau.
Chaeyoung nhìn sâu vào mắt Lisa, bất an trong đáy lòng đột nhiên biến mất, mím môi cười lên: “Được, vậy chúng ta cùng nhau chuẩn bị.”
Sắc trời bên ngoài đã tối, ngôi sao lơ lửng trên bầu trời, hai người ôm nhau tỉ tê một lúc, Lisa dẫn Chaeyoung ra ngoài, nói tối nay đã đặt tiệc chúc mừng sinh nhật cho cô ấy. Chaeyoung không ngờ tới, nào biết vẫn còn bất ngờ ấy, liền không đoán nữa, mặc cho Lisa dẫn dắt bản thân.
Con gái nói, trước giờ mẹ không làm sinh nhật.
Lisa ít nhiều có thể đoán ra nguyên nhân, chuyện cũ không nhắc lại, cô nghĩ đại khái Chaengie không thích ồn ào đột nhiên ập tới, hôm nay bận rộn cả ngày cũng mệt, nên không giày vò quá lâu, cả nhà vui vẻ ra ngoài ăn một bữa, quay về cắt bánh sinh nhật.
Bánh sinh nhật hai tầng, phủ ngập si-rô sô-cô-la và hoa quả, là thứ con gái thích ăn nhất, thèm muốn chết.
Thắp sáng tổng cộng ba mươi ba cây nến, ba mẹ con ngồi quanh ước nguyện, thổi một hơi tắt nến, Jiyeong liền vung vẩy lấy con dao trong túi ni-lông cắt bánh, cắt hai miếng nhiều topping nhất, lần lượt chia cho Chaeyoung và Lisa, sau đó tự ăn.
Hai mẹ không thèm đồ ngọt, chỉ ăn đôi miếng mang tính tượng trưng, cuối cùng bánh kem còn lại đều lọt vào bụng Jiyeong.
Cô gái nhỏ vui vẻ không thôi.
Ăn bánh kem xong, Chaeyoung và con gái ngồi xuống bàn máy tính, máy tính xách tay cũ đã dùng được năm năm, không có vấn đề gì lớn, Chaeyoung đơn thuần là muốn mua một chiếc máy mới dự phòng mà thôi. Đã nhìn trúng một chiếc từ lâu, nhưng vì không cần dùng gấp, nên chậm chạp không mua, không ngờ lúc này con gái lại mua cho cô ấy.
Máy tính có giá hơn hai triệu won, đối với Jiyeong vẫn chưa tạo ra kinh tế mà nói, có thể coi là đổ không ít máu. Ánh mắt đầu tiên nhìn thấy máy tính của Chaeyoung, suýt chút nữa liền muốn trách mắng, nhưng cứng rắn nhịn lại, dù sao vui vẻ cũng vượt khỏi lo lắng.
Nhận được quà của con gái, là chuyện khiến Chaeyoung vui vẻ nhất trong ngày hôm nay.
“Mẹ ơi, năm sau cũng có cuộc thi pi-a-nô, con vẫn muốn tham gia.”
Jiyeong ôm lấy cánh tay mẹ, ra sức cọ vào lòng mẹ, sớm đã quên đi tất cả những lời bản thân đã nói sau trận cãi vã lần trước của hai mẹ con.
Jiyeong là đứa trẻ lớn dễ thỏa mãn.
Chaeyoung cài đặt sơ bộ máy tính xong, tắt máy, giơ tay ôm con gái vào lòng, cười lên đáp lại, nói: “Tham gia cuộc thi để vui vẻ, luyện tập năng lực biểu diễn trên sân khấu, không sợ sân khấu, có giành giải hay không không quan trọng, mẹ chỉ hi vọng con có thể hưởng thụ nó.”
“Đương nhiên rồi ạ!”
Hai mẹ con ngồi trên sô-pha nói chuyện một lúc, Jiyeong rất tự giác đi tắm rửa đánh răng, dự định học thuộc từ đơn rồi đi ngủ, ngoan ngoãn về phòng.
Đêm càng sâu, đồng hồ treo tường đã chỉ tới mười rưỡi.
Nửa tiếng trước, Lisa nói sang nhà đối diện sửa sang chút dồ, vẫn chưa quay lại, Chaeyoung nhìn đồng hồ treo tường, không ngồi nổi nữa, muốn đứng dậy qua đó xem thử. Bước chân của cô ấy khựng lại, ngây ra, lại chuyển hướng đi về phía phòng ngủ, nghĩ rồi dứt khoát đi tắm, đợi lát nữa nếu người kia chưa về, liền trực tiếp đi ngủ.
Giọt nước rơi xuống sàn, tí tách một phen, đã hai mươi phút qua đi.
Phòng khách vẫn không một bóng người.
Chaeyoung khẽ nhíu mày, xỏ đôi dép lê đi bên ngoài trước cửa, mở cửa ra ngoài, xuyên qua hành lang thênh thang, gõ cửa nhà đối diện.
“Lili…”
Gõ cửa một lúc lâu, cửa mới mở ra, một tia sáng lọt ra từ trong phòng, khoảnh khắc ấy, Chaeyoung đột nhiên có cảm giác quay về lúc trước khi hai người chưa thân thiết, cô ấy tới gõ cửa phòng 902, cảnh tượng trước mặt cũng giống vậy.
Chaeyoung còn chưa kịp lên tiếng, đã bị một cánh tay kéo vào trong.
Rầm!
Cửa bị lực gió đẩy, nặng nề đóng lại.
Lisa đứng trước mặt Chaeyoung, mặc chiếc sơ mi trắng dài tay, độ dài vừa qua mông, vừa giống áo ngủ, lại không giống, rộng rãi, trùm lên người.
Cúc áo chỉ đóng hai cúc cuối cùng, bên trên lỏng lẻo, quang cảnh thấp thoáng hiện lên, chỉ nhìn được chiếc cổ trắng thon cùng xương quai xanh thẳng tắp, có cảm giác mông lung dưới ánh đèn, khóe môi Lisa mang theo nụ cười, mặt mày cong cong, cực kì giống như tên cầm thú bại hoại giả vờ đứng đắn, nhưng cũng vô cùng mê hoặc.
Đầu óc Chaeyoung ù một tiếng, ánh mắt nhanh chóng trở nên nóng bỏng.
Chỉ thấy Lisa chầm chậm cởi cúc áo, cởi bỏ chiếc sơ mi trắng, quay người quay lưng với Chaeyoung, nghiêng đầu, yêu kiều cười lên: “Tối nay em chính là món quà của chị…”
Sau khi quyết định tổ chức hôn lễ, cả hai bắt tay vào chuẩn bị, chuyện quan trọng trong những chuyện quan trọng chính là váy cưới.
Khi kết hôn phần đông người bình thường đều thuê váy cưới, tới khi gần kết hôn mới lựa chọn cũng vẫn kịp, nhưng Lisa muốn có cảm giác nghi lễ, từ đầu tới chân đều phải thuộc riêng về hai người, là vĩnh hằng, liền bắt đầu chuẩn bị đi mua, một bộ không đủ, muốn mua thêm vài bộ.
Dạo quanh mấy nhãn hàng lớn, chọn đi chọn lại tới hoa cả mắt, tổng thể tương đối hài lòng, duy chỉ có cảm giác khiến cả hai bất đắc dĩ là, chỉ có đồ tây kết hợp với váy cưới, không có kiểu dáng váy cưới nào giống hệt nhau, hai người muốn mặc đồ tình nhân nhưng không thể chọn.
Chaeyoung không muốn phiền phức, muốn đánh nhanh rút gọn, chỉ cần hai người đều mặc váy cưới là được. Nhưng Lisa để ý chuyện này, trong kế hoạch có nhiều bộ lễ phục như thế, phải có hai bộ là đồ tình nhân, nếu không có đồ sẵn, vậy dứt khoát đặt làm một cặp độc nhất vô nhị trên đời.
Nhưng đặt làm váy cưới tốn quá nhiều thời gian, cứ như thế, ít nhất hôn lễ không thể tổ chức trong nửa năm tới theo kế hoạch.
Cho dù Lisa có sốt ruột thế nào, nhưng vì để chuẩn bị hôn lễ hoàn hảo, cũng chỉ có thể kiên nhẫn liên hệ với nhà thiết kế. Chaeyoung không quen thuộc với phương diện này, cũng không có quan hệ, nên giao lại cho Lisa toàn bộ quá trình chuẩn bị, bản thân vẫn bận rộn đi làm.
Khi Lisa còn đang bận rộn, cô lại cùng đoàn đội bay tới Ý chụp ảnh buổi trình diễn lễ phục với chủ đề đồng tính, là sản phẩm mới ra mắt trong quý của La Pella. Nhóm người mẫu lần lượt trình diễn trên sân khấu chữ T, càng nhìn càng có hương vị đồ tình nhân, Lisa nhìn tới mê muội.
Hỏi Daeun mới biết, nhãn hàng sớm đã có thiết kế dành cho “nữ nữ”, chuyên phục vụ cho những cặp đồng tính nữ.
“Thật là, sao chị không nói sớm.”
Sau khi về nước, hai người ngồi trong văn phòng, Lisa cầm phương án thiết kế của nhãn hàng xem một lượt, vui vẻ tới vỗ đùi.
Daeun ngồi nghiêng lên sô-pha, ngón tay thon dài kẹp điếu thuốc, đầu lửa cháy rất vượng, sau đó lười biếng nói: “Em cũng đâu hỏi tôi.”
Daeun hít một hơi thuốc, rồi nhả ra làn khói trắng trong miệng, ánh mắt di chuyển về phía cô gái trẻ tuổi đang ngồi sau bàn làm việc viết gì đó, trong mắt lộ ra vẻ yêu chiều, vô thức cong khóe môi.
“Vẫn là người trong giới hiểu người trong giới.” Lisa cảm thán, nụ cười trên khóe môi càng sâu, cuối cùng di chuyển tầm mắt khỏi bản vẽ, ngẩng đầu lên.
Đang định lên tiếng, lại thấy Daeun nhìn cô gái kia cười lên, giống như nhìn con mồi hay thú cưng.
Không biết đã là lần thứ mấy bắt gặp.
Lisa nhanh chóng nhìn cô gái kia một cái, giả vờ không nhìn thấy, dáng vẻ nghiêm túc nói: “Người bạn thiết kế của chị khi nào có thời gian tới đây?”
“Tháng sau.” Daeun thu ánh mắt về, lại quay sang nhìn cô, trong mắt bình tĩnh không gợn sóng, ngữ điệu chuyện công, “Anh ấy bận lắm, cuối tháng sau mới có thời gian tới đây một chuyến, đại khái sẽ ở lại năm ngày, em phải hẹn trước.”
“Chị có thể đánh tiếng với anh ta không?”
“Có thể.”
“Cảm ơn nhé.” Lisa nhàn nhạt cười lên, cầm bản vẽ đứng dậy, “Vậy tôi mang về rồi xem kĩ hơn.”
Daeun gật đầu, không lên tiếng, ánh mắt lại liếc về phía cô gái trẻ tuổi.
Ra khỏi văn phòng, tâm trạng Lisa cực tốt, đột nhiên cảm thấy thoải mái hơn trước rất nhiều, có lẽ là vì nhìn thấy cô gái kia, nên cô hiểu ra chuyện gì đó.
Cô gái rất trẻ tuổi, mặt mày trong trẻo đơn thuần, nhìn có vẻ mới ngoài đôi mươi, thậm chí có lẽ chưa tới đôi mươi, em gái nhỏ mềm mại, rõ ràng là kiểu tương phản với bản thân – ngoan ngoãn, thu mình, đơn thuần, là con thỏ trắng nhà nuôi vô hại.
Lisa rất vui, cho dù Daeun thật lòng đối xử với cô gái kia hay không, ít nhất cũng đã cởi bỏ cái bóng của cô.
Duyên phận giữa hai người đã tận, hiện tại đều có tình yêu của bản thân, cô hi vọng Daeun có thể hạnh phúc.
Đi tới bên thang máy, Lisa đưa tay ra muốn ấn nút, nhớ tới chuyện quên chưa nói với Daeun, lại quay lại, gần tới trước cửa văn phòng, liền nghe thấy âm thanh nỉ non thấp thoáng truyền tới trong nhà vệ sinh riêng cách vách.
“Chị…. Đừng…”
“Ngoan, lấy tay ra.”
“Ưm.”
Da đầu Lisa lập tức tê liệt, cảm thấy lúng túng, không nói lời nào liền chuyển hướng bước chân, trong lòng nghĩ vẫn nên nói chuyện điện thoại với trợ lí Bong, để người kia thay mặt chuyển lời.
Chớp mắt đã tới tháng Mười Hai, nhiệt độ đột ngột giảm xuống, thời tiết bên ngoài càng ngày càng lạnh.
Cuối tuần trời quang, Lisa dẫn Chaeyoung đi ngắm trang phục cổ trang. Cô có người bạn quen trong giới nhiếp ảnh mở studio chụp ảnh, phát triển theo hướng cao cấp, sản phẩm cho ra bắt buộc phải tinh xảo tuyệt đối, trang phục đạo cụ cũng đều là chất lượng thượng hạng, bình thường không cho người ngoài thuê, càng không nói tới việc bán, nhưng nể tình bạn bè, có thể cho Lisa thuê.
Căn nhà nồng đượm phong cách Trung Quốc, hương vị cổ kính, bên trong treo từng hàng trang phục cổ trang nặng nề đẹp đẽ, chủ yếu dùng ba màu đỏ, vàng, đen tạo nên hơi thở mạnh mẽ, mang đậm hương vị cổ xưa.
Vì người bạn kia bận rộn, không thể đích thân ra đón, liền cử trợ lí dẫn hai người lựa chọn.
Từ triều Hán tới triều Minh, đủ các loại kiểu dáng, Chaeyoung nhìn tới hoa mắt chóng mặt, nhất thời không biết chọn bộ nào mới tốt, vô duyên vô cớ cảm thấy căng thẳng, từ đầu tới cuối cứ nắm chặt lấy tay Lisa.
“Em thấy bộ nào đẹp?” Chaeyoung nghiêng đầu hỏi.
Lisa dừng bước, ngừng lại giây lát, quay lại khu đồ triều Thanh, nhìn trang phục có tên “Võ Tắc Thiên”, trong đầu suy nghĩ, chỉ trong giây lát ý tưởng lóe lên.
Sủng hậu của Nữ đế?
“Bộ này đi, em…”
Còn chưa nói xong, cửa phòng thay đồ bên cạnh bị mở ra từ hai bên, một người phụ nữ mặc lễ phục triều Hán đi ra. Mái tóc đen láy bóng mượt rủ xuống eo, buộc lỏng lẻo, đầu đội vương miện đẹp đẽ nặng nề, mặt mày trang điểm rực rỡ, thân hình cao ráo, màu đỏ và màu đen kết hợp càng tôn lên khí chất trang trọng.
Hai người vô thức nhìn sang, Chaeyoung mở to mắt, cảm thán:
“Đẹp quá…”
Tuy âm thanh rất nhỏ, nhưng người bên cạnh có thể nghe rõ, Lisa ngẩng mi mắt, nhìn thấy vẻ sửng sốt khó giấu lộ ra trong mắt Chaeyoung, liền ngẩn ra, sắc mặt nhanh chóng trầm xuống.
Bước ra ngay phía sau là một người đàn ông mặc lễ phục triều Hán cùng kiểu dáng.
Rõ ràng là tình nhân hoặc là vợ chồng, tới chụp ảnh cổ trang.
Ánh mắt Lisa tối đi, lồng ngực đột nhiên trào lên chua xót, cố ý không để tâm, nói: “Là lễ phục đẹp hay người đẹp thế?”
“Lễ phục.” Chaeyoung vẫn không di chuyển tầm mắt, “Nhưng người còn đẹp hơn.”
Trước giờ chưa từng nhìn thấy người phụ nữ nào mặc cổ trang đẹp như thế, giống hệt nữ diễn viên trong phim truyền hình cổ trang, dáng dấp kia, khí chất kia, một cử chỉ một nụ cười…
Lisa không lên tiếng, tự mình cúi đầu tiếp tục lựa chọn.
Chọn lễ phục xong, Lisa đánh tiếng với bạn, hai người rời khỏi studio.
Vì Chaeyoung phải đột xuất tới văn phòng lấy đồ, chiếc xe di chuyển về phía công ty, cả đường Lisa không nói chuyện, chuyên tâm lái xe, ánh mắt ngưng trệ lóe lên cảm xúc không rõ ràng.
Không lâu sau, chiếc xe dừng trước tòa nhà công ty, Chaeyoung xách túi, mở cửa xuống xe, “Lili, chị xuống nhanh thôi, em cứ ở đây chờ nhé, đỡ phải chạy lên chạy xuống.”
Lisa không để ý cô ấy, tự động xuống xe, khóa cửa, đi sau Chaeyoung cùng lên trên.
Cuối tuần, cả tòa nhà rất ít người, vô cùng trống trải.
Thang máy lên trên, trong không gian nhỏ hẹp khép kín, Lisa vẫn không lên tiếng, sắc mặt càng ngày càng khó coi, cuối cùng Chaeyoung phát hiện ra có gì đó không ổn, khẽ nắm lấy tay Lisa, “Sao thế?”
“Vợ người ta đẹp nhỉ.” Lisa không nhịn được, chua chát nói.
Vốn dĩ không muốn để tâm, nhưng bản thân lạnh mặt lâu như thế, tới lúc này người kia mới phát hiện, làm sao cô có thể không giận dỗi được chứ? Thế là nhất thời không khống chế được, nhỏ tiếng làu bàu, bĩu môi ra.
Chaeyoung ngẩn ra, đột nhiên bừng tỉnh, nhất thời có chút dở khóc dở cười, đang định lên tiếng giải thích, thang máy đã tới nơi, cửa thang máy mở ra.
Đôi môi hé mở của cô ấy lại mím chặt, kéo Lisa ra ngoài.
Tuy là cuối tuần, nhưng vẫn có một bộ phận nhỏ nhân viên đang tăng ca, Chaeyoung ra khỏi thang máy liền buông tay, nhanh chân bước về phía văn phòng, tới cửa, thò tay vào túi xách tìm lấy chìa khóa.
Vừa mở cửa, vào phòng, đột nhiên cô ấy bị người kia đẩy một cái, cơ thể loạng choạng, suýt chút nữa ngã ra, trên eo bị một cánh tay có lực như quấn lấy như xiềng xích.
Trong lúc trời đất quay cuồng, Chaeyoung bị đè lên tường.
“Lili?”
Trong hoang mang, Chaeyoung đón lấy ánh mắt ngập tràn vị chua của Lisa, trái tim đột nhiên lạc đi một nhịp, “Em… em muốn làm gì?”
Lisa nghiêng đầu đánh giá văn phòng, khóe môi lộ ra nụ cười giảo hoạt, đè thấp giọng: “Có muốn làm một lần ở đây không?”
—————-
Có lỗi chính tả hay tên nhân vật bị sai sót gì mọi người góp ý để mình nhanh chóng chỉnh sửa nha.
Bản thân mình cũng là một reader nên biết rõ khi đọc truyện mà bị dính một số lỗi nhỏ sẽ làm mất hứng. Vì vậy mình rất cố gắng trau chuốt và đọc đi đọc lại nhiều lần rồi mới đăng
Cảm ơn sự ủng hộ của mọi người 🙇♀️🙇♀️
[text_hash] => b901d4a7
)