Array
(
[text] =>
Jennie cảm thấy đầu óc quay cuồng, xung quanh toàn mùi rượu và thuốc lá, ánh đèn ngủ lờ mờ phản chiếu căn phòng khách sạn hạng sang.
Cô không hiểu, lúc nãy rõ ràng cô còn ngồi ăn cùng gia đình, vậy mà tại sao giờ cô đang ở đây? Nói là gia đình thì cũng hơi quá vì họ nhận nuôi cô từ nhỏ. Họ nhận nuôi cô vì thấy ngày sinh tháng đẻ của cô rất hợp vận khí nhà họ, đón cô về liền có thể buôn bán, cầu gì được nấy.
Jennie được nhận nuôi bởi một gia đình nhà giàu, có Jennie, làm ăn càng suôn sẻ. Thế nhưng họ lại đối xử với Jennie tệ bạc vô cùng. Không đếm nổi những trận đòn roi vô cớ giáng xuống người cô, lớn lên thì ít hơn nhưng cô vẫn luôn nghe những câu chì chiết cay độc từ miệng họ, nhận lấy những cái nhìn khinh ghét từ mắt họ.
Jennie thở hắt, cổ họng khô khốc và đắng ngắt. Lúc nãy Jiheon đã chuốc say cô. Chết tiệt, cô đã sai lầm rồi, cô lơ là quá rồi.
Nhắm mắt đưa chân, cô mặc kệ số phận.
.
Sáng sớm, Jennie thấy bên cạnh mình là một nữ nhân phi thường xinh đẹp, khí chất bức người. Đôi mi dài cong vút khẽ lay động. Cô gái đó tỉnh giấc, dùng đôi mắt nâu xinh đẹp nhìn cô:” Em tỉnh rồi?”
Giọng nói ấm áp và ngọt ngào. Jennie sống 21 năm trên đời chưa từng có người nào dùng giọng ngọt ngào như thế nói với cô.
– Cô là ai?
– Tôi? Hm. Em chưa biết chuyện gì sao?
Jennie lắc đầu:” Chuyện gì?”
Jisoo khẽ nhíu mày.
– Gia đình họ Ok đó đã bán em. Với một cái giá rất thấp, bởi họ đang lâm vào cảnh khốn cùng.
Jennie tròn mắt.
– Bên ngoài họ hào nhoáng là thế nhưng bên trong vốn đã mục rữa từ lâu. Tôi biết chuyện họ nhận nuôi em. Tất cả… tôi đều biết.
Cô gái đó ngồi thẳng dậy, hút một điếu thuốc. Xung quanh khói thuốc bay, Jennie hơi nhíu đôi mày, quần áo nguyên vẹn, cảm giác không có chuyện gì xảy ra giữa hai người.
– Vậy sao chị lại mua tôi?
– Vì giá rất hời… hahaa, tôi đùa đó. Vì tôi cũng là cô nhi. Tôi không thích việc họ bạc đãi em như vậy.
Jisoo nhìn Jennie chăm chú, Jennie thấy hơi ngại ngùng nên đưa mắt nhìn hướng khác.
– Đi thôi. Giờ này có lẽ họ đang làm loạn ở nhà tôi – Jisoo bình thản nói, đỡ Jennie đứng dậy vì cô ấy vẫn còn yếu. Lũ khốn cho thuốc liều cao, Jennie toàn thân mệt mỏi, dựa hết vào người Jisoo.
.
Đúng như lời Jisoo nói, cả gia đình họ Ok đang đứng làm loạn trước cửa căn hộ rộng lớn của cô ấy.
Jisoo bước xuống xe, mặt đeo kính râm, lạnh lùng xa cách. Một tay nắm tay Jennie, cô dắt Jennie xuống xe.
– Ối làng nước ơi!! RA ĐÂY MÀ XEM!! Ngang nhiên đem con gái người ta đi qua đêm. Ối làng nước ơi! Thanh danh nhà tôi nay bị hủy hoại rồi.
Jisoo nhếch môi nhìn bà Ok gào khóc thảm thiết.
Xung quanh chẳng có một ai ngoài Jisoo, Jennie và người nhà họ Ok nhưng bà ta vẫn gào như thể oan ức.
Nhìn bà Ok diễn bằng cả sinh mệnh, Jisoo khẽ nhếch môi, cô ra hiệu đàn em đưa một vali tiền cho bà ta:” Đây là lần cuối cùng, còn tới làm phiền tôi hay Jennie, tôi sẽ lấy lại tất cả.”
Vừa nhận được tiền, bà Ok vui vẻ, cười xun xoe. Đám người đó nhanh chóng rời đi. Jennie cũng chẳng mấy ngạc nhiên, Jisoo dìu Jennie vào trong nhà. Nhà cũng không quá rộng lớn, tạo cảm giác an toàn và dễ chịu.
Jisoo để Jennie ngồi xuống ghế sofa, giọng ân cần:” Em có muốn ăn gì không?”
Jennie khẽ lắc đầu.
– Hmm.. em đi tắm đi, đồ của em tôi lấy từ bên nhà họ về rồi. Tắm xong có lẽ sẽ thoải mái hơn
Jennie có chút ngạc nhiên nhưng rồi cũng nghe lời. Tắm xong, Jennie làm một giấc ngủ dài.
Tới 8h. Jennie thức giấc, cô xuống nhà thì thấy Jisoo cặm cụi nấu ăn
– May quá, tôi vừa về chuẩn bị cơm thì em dậy
Jisoo nói xong, ngoảnh đầu lại nhìn Jennie mỉm cười đầy cưng chiều. Jennie cũng mỉm cười đáp lại.
– Có cần tôi giúp gì không?
– Không. Tôi không thể để vợ tôi làm gì được.
Jennie dù rất ngại nhưng vẫn cố tỏ vẻ bình thường.
Jisoo nấu hai món đơn giản. Khi cả hai dùng bữa, Jisoo đề cập tới vấn đề cưới xin.
– Một đám cưới đơn giản được không em? Tôi nghĩ em không thích gặp lại nhà họ Ok.
– Dù thế nào họ cũng có công nuôi lớn tôi…
– Cũng phải… nhưng tôi không muốn ngày vui của chúng ta bị phá hỏng.
Jennie gật đầu:” Tùy ý chị.”
– Ngoan.
Một từ thôi cũng khiến Jennie ngại ngùng. Từ nhỏ tới lớn Jennie luôn nhận sự hắt hủi, khinh bạc từ người khác, đột nhiên Jisoo xuất hiện, mang theo sự ấm áp, tựa như cầu vồng xuất hiện sau cơn mưa vậy. Hai người tiếp xúc chưa nhiều nhưng Jisoo luôn đối xử chân thành và nghĩ cho cô chu toàn, làm vợ một người như thế cô thấy rất tốt.
Tối đó, trời đổ cơn mưa lớn. Điều không ngờ tới là Jisoo sợ sấm chớp. Cả hai nằm chung một giường, Jennie cảm nhận rõ sự run rẩy phía Jisoo.
– Chị ổn chứ ?
Jennie cất tiếng khi thấy Jisoo sợ
– Không… tôi không ổn..
Jennie quay người nhìn Jisoo, cô ngồi dậy bật đèn, thấy người Jisoo ướt đẫm mồ hôi. Cô hoảng hốt, chạy vào nhà vệ sinh lấy một chiếc khăn mặt ấm rồi quay trở lại, ngại ngùng lau cho Jisoo.
Jisoo ngạc nhiên trước cử chỉ ân cần của Jennie. Xong xuôi, Jennie cất khăn mặt đi, Jisoo có vẻ ổn hơn khi những tiếng sấm chớp thưa dần.
– Em có thể ôm tôi được không?
Jisoo dè dặt hỏi. Jennie không đáp, lẳng lặng kéo người Jisoo về phía mình. Jennie ngồi dựa vào thành giường, Jisoo áp mặt vào ngực Jennie. Tay Jennie khẽ xoa lưng Jisoo.
– Mẹ tôi bỏ rơi tôi vào đêm mưa hè tầm tã, có lẽ đó là lí do khiến tôi sợ sấm chớp như vậy.
Jennie im lặng không đáp, tay vẫn xoa đều đều.
– Cảm ơn em.
Jisoo nói.
– Không có gì…
.
Sớm hôm sau. Jennie tỉnh dậy mà trong lòng hoang mang. Rõ ràng đêm qua cô là người chủ động mà sao sáng dậy cô lại như chú mèo nhỏ nép trong lòng Jisoo như vậy??
Jisoo mở mắt khi thấy Jennie động đậy:” Em dậy rồi?”
Jennie gật đầu. Jisoo ngồi dậy:” Mình chuẩn bị rồi đi ăn sáng đi”
Jennie đáp:” Vâng~”.
.
Sau đêm hôm qua, Jennie thấy mình cũng không ngại ngần gì với Jisoo nữa. Cô cảm thấy cả hai như một cặp đôi mới thổ lộ vậy, có chút gì đó gắn kết với nhau.
Jisoo hỏi xem Jennie muốn ăn gì và chiều theo sở thích của cô ấy. Jennie chính là K.O luôn rồi !!
Còn khoảng 250m nữa mới tới quán ăn nhưng Jisoo đã đậu xe vào bãi đậu, đi bộ cùng Jennie, tay trong tay. Má Jennie phiếm hồng, trông rất đáng yêu.
.
Tối đó. Jennie đi siêu thị để mua đồ chuẩn bị nấu cơm cho Jisoo. Cầm đồ trên tay, cô vui vẻ ra về.
Vừa bước ra khỏi cửa siêu thị cô bị một toán người mặc áo đen chặn. Chúng rất bặm trợn, Jennie rất loảng loạn. Tay cầm đồ run lẩy bẩy. Chúng dồn cô vào tường. Ngay lúc đó, Jisoo xuất hiện. Cô ấy cầm một cây gậy gỗ lớn lao vào giữa toán người áo đen không chút ngần ngại. Theo sau Jisoo là vài ba người vệ sĩ lực lượng. Họ nhanh chóng xử lý xong đám người kia. Jisoo bị đánh vào tay, chảy máu khá nhiều nhưng vẫn gượng cười, tiến về phía Jennie:”Em ổn chứ?”
Jennie thất thần nhìn Jisoo, rồi nhìn xuống cánh tay cô ấy:” Chị chảy máu rồi…”
– Không sao… em không sao chứ?
Jennie lắc đầu:” Chị mau xử lý vết thương đi.”
Jisoo cười ngố:” Em không sao là tốt rồi. Về nhà thôi”
Jennie ngăn lại, cô trở vào trong siêu thị mua vài thuốc y tế để xử lý vết thương cho Jisoo.
Trên xe ô tô, Jennie chăm chú băng vết thương của Jisoo.
– Em sợ lắm phải không?
– Còn phải hỏi sao? … nhưng nhìn chị bị thương…em chỉ thấy đau lòng thôi…
Jisoo mỉm cười, dùng bàn tay không bị thương vuốt nhẹ lên mái tóc Jennie:” xin lỗi em…”
Jennie lắc đầu.
– Lại đây nào – Jisoo nói.
Jennie ngồi gần vào người Jisoo, tựa vào ngực Jisoo.
– Tôi hứa sẽ bảo vệ em cả đời này. Jennie, tôi yêu em.
Jennie thấy mắt mình cay cay.
– Em cũng yêu chị. Đừng để bản thân bị thương nữa…
– Tôi biết rồi – Jisoo cười tươi.
[text_hash] => 8cb7aaba
)