Array
(
[text] =>
Rất nhiều cặp đôi khi mới yêu, tha thiết rằng vì nhau sẽ thay đổi, hứa bên nhau mãi mãi. Nhưng rồi, khi kết thúc, chẳng biết lý do thật sự là như thế nào, đa số đều lấy hai chữ ‘không hợp’ ra để bao biện cho bản thân.
Không hợp? Thế nào là không hợp? Không hợp mà yêu nhau ngắn thì mấy tháng dài thì mấy năm. Không hợp mà đã từng mặn nồng son sắc. Không hợp mà dễ dàng nói lời thề non hẹn biển sao?
Vớ vẩn hết.
Chính là con người ta không muốn tiếp tục nữa mà thôi. Không hợp chỉ là lý do nghe có vẻ thuận tại nhất. Nhưng hóa ra, nó lại là chướng tai nhất. Vì cảm thấy, nó thật dối trá.
Jisoo chia tay Jennie, vừa mới sáng nay thôi. Và, đúng vậy, Jennie nói cả hai không hợp. Jisoo như phát điên lên, cô gào lên. Cả hai vốn dĩ đang rất tốt, nhường nhịn tính khí nhau khá ổn. Vậy một lời không hợp rồi dẫn đến chia tay.
Cô thực lòng không hiểu. Cô rất đau lòng bởi cô còn yêu cô ấy rất nhiều.
– Cậu ấy nói bọn mình không hợp – Jisoo nói với Rosé, nước mắt không ngừng rơi.
Rosé cắn cắn môi.
.
– Cậu thật là! Sao không nói rõ lý do để cô ấy hiểu? – Mina gào lên với Jennie, người đang xanh xao tiều tụy trong bộ quần áo bệnh nhân rộng thùng thình.
– Nếu cô ấy biết mình bị bệnh, sẽ càng đau lòng. Thà cứ để cô ấy nghĩ mình nhẫn tâm còn hơn – Jennie nói.
– Cậu thật ngốc nghếch ! – Mina nói
– Xin cậu, đừng nói với cô ấy một lời nào cả. – Jennie nhẹ giọng năn nỉ Mina. – Những bức hình mình dàn dựng với Krystal, cậu gửi cho Jisoo đi.
– Cậu??? Cậu điên sao! – Mina bực mình gắt lên.
– Mình muốn cô ấy quên mình đi, tiếp tục sống tiếp. – Jennie nói, không chút biểu cảm.
– Mình sẽ không giúp cậu, như thế là tổn thương cô ấy!
– Tổn thương một lần còn hơn mãi mãi.
Mina không nói, nhăn hết mặt mày rời khỏi phòng bệnh. Mina đi rồi, Jennie mới lặng lẽ rơi nước mắt.
Ánh nắng của đời cô là Kim Jisoo. Ý nghĩa cuộc sống của cô cũng là Kim Jisoo. Cái gì của cô cũng là Kim Jisoo hết. Thế nhưng, ngay cái giây phút cô đem chiếc nhẫn tới cầu hôn Jisoo thì bác sĩ gọi điện, báo cô gặp bệnh lạ, thậm chí nó có thể cướp tính mạng cô đi bất cứ lúc nào.
Cô có thể chết đi bất cứ lúc nào.
Cô không muốn một ngày Jisoo thức dậy thấy cô chết ngay bên cạnh cô ấy, vạn lần không muốn. Thế nên, cô đã nói lời chia tay. Cô biết Jisoo sẽ không tin lý do cô đưa ra nên cô đã nhờ Krystal đóng một màn kịch và chụp rất nhiều hình để chuẩn bị gửi cho Jisoo. Cô thấy mình thật nhẫn tâm, nhưng cô quyết để Jisoo hận mình, sau đó có lẽ Jisoo sẽ không còn yêu cô nữa. Có lẽ vậy
.
Sớm hôm sau
Jennie cho gọi Jong Hyun – bạn thân của cô
– Xấp ảnh của mình và Krystal, gửi tới cho Jisoo trong ngày hôm nay hộ mình
Jennie lơ đễnh nhìn ngoài trời. Hôm nay cô vừa cắm mũi tiêm đầu tiên, toàn thân run rẩy một hồi, cơ thể mệt mỏi trông thấy.
– Nhất định phải vậy sao?
– Tự khi nào cậu nhiều lời như Mina vậy?
Jennie nhíu mày nhìn Jonghyun. Anh khẽ thở dài:” Mình chỉ không nghĩ đó là cách tốt “
Jennie không đáp, lười biếng nằm xuống giường bệnh. Jonghyun thở dài, trở về căn hộ của Jennie lấy xấp ảnh của Jennie và Krystal, đem gói vào gửi nặc danh cho Jisoo
.
Jisoo nhận xấp ảnh trên tay, đôi bàn tay vo chặt thành nắm đấm. Cô như mất trí, gọi taxi đi tới nhà Jennie. Đập cửa nửa ngày trời, không một ai đáp.
Jonghyun theo kế hoạch, giả bộ đi tới :” Cô tìm ai vậy?”
– Jennie.
– Hừm. Cô ấy và.. tên gì nhỉ … Ah, Krystal đi nghỉ rồi
Jisoo tròn mắt
– Đi nghỉ?
– Phải, nói cái gì mà hâm nóng tình cảm…
Jonghyun nói gì tiếp theo, Jisoo cơ hồ không nghe rõ. Cô chỉ nghĩ bản thân đã bị cắm sừng, uất hận tột cùng và, cũng đau tới tận xương tuỷ.
Hết yêu, liền có thể nói ra. Tại sao lại vụng trộm sau lưng cô rồi dùng hai chữ không hợp để kết thúc mối quan hệ của cả hai
Jisoo đưa tay quệt ngang dòng nước mắt, bỏ lơ Jonghyun, đi bộ về nhà.
Jonghyun nhìn Jisoo tổn thương như vậy, lắc đầu thở dài
.
Nhiều ngày trôi qua, Jennie không cảm thấy khá hơn, cô cảm nhận rõ ràng ranh giới giữa cái chết và sự sống. Cô đột nhiên muốn mình thật khoẻ mạnh. Giá như cô khoẻ mạnh thì tốt rồi, Jisoo và cô sẽ không phải ly biệt.
Jennie khẽ buông tiếng thở dài
– Cô ấy không có vẻ gì là sẽ quên được cậu
Jonghyun khẽ lên tiếng
– Rất nhiều ngày không ra ngoài, thăm dò được từ Rosé, cô ấy cũng bỏ bữa khá nhiều
Jennie đau lòng. Cô sai rồi sao?
– Cậu thấy chưa, mình đã nói là không làm cách đó được
Mina bực tức nói
Jennie mệt mỏi thở dài.
Không khí ủ dột não nề
.
– Jisoo, mình nấu bữa sáng xong rồi, qua đây đi – Rosé gọi Jisoo. Bỗng chuông điện thoại vang lên, là Mina
– Cậu nói sao? Sức khoẻ cô ấy ngày một yếu đi?
-..
Không biết đầu dây bên kia nói gì, Jisoo chỉ thấy Rosé nhíu mày
– Hai người này. Đến chịu thua. Jisoo cũng đâu có khá hơn
Thấy Rosé nhắc tới mình, Jisoo càng khó hiểu.
Tra hỏi ra, Jisoo mới biết Jennie một màn dàn dựng vở kịch chia tay, muốn che giấu bệnh tình với cô
Nước mắt đong đầy, con tim như bị cào xé, nhiều vết thương cứ vậy rỉ máu
– Đưa mình tới gặp cậu ấy, Sica.. xin cậu
.
Từng ánh nắng chiều mang màu hồng nhạt điểm xuyết vào căn phòng qua lớp kính.
Nhìn Jennie xanh xao, tiều tuỵ, Jisoo rất đau lòng. Cô khẽ tới bên, nắm lấy tay Jennie. Jennie đang ngủ, bỗng giật mình tỉnh giấc.
Thấy Jisoo ngồi bên chăm chú nhìn mình, Jennie tưởng mình đang mơ.
Thấy Jennie ngây ngốc như vậy, Jisoo dù lòng đang rối bời vẫn bật cười, xót xa:” Đi du lịch sao? Hâm nóng tình cảm sao?”
– …
– Cái đồ ngốc này. Sao lại lừa dối em?
Jisoo bật khóc, nhìn người Jennie đầy kim tiêm, lòng cô đau xót không thôi
– Vitamin sao? Em đúng là ngốc, vitamin gì mà uống lâu như thế, trước khi uống người vã đầy mồ hôi, sắc mặt nhợt nhạt…
Jisoo tự trách bản thân đã quá vô tâm
– Đừng tự trách bản thân nữa. Do Jen không muốn em biết, em biết rồi sẽ rất đau lòng
– Em không biết thì không đau lòng chắc? Một tháng, một tuần, một hay thậm chí chỉ còn một giờ, em vẫn hạnh phúc khi được ở bên Jen. Jen xa em như vậy, sau này em phát hiện ra sẽ tự trách bản thân hơn bây giờ nữa. Jen vốn lẽ từ đầu nên nói ra, đôi mình cùng nhau cố gắng mới phải
– Jen xin lỗi, Jen chỉ đứng từ phía bản thân mà suy xét
Jennie nước mắt cũng đã rơi.
Jisoo nắm lấy đôi bàn tay gầy gò của Jennie
– Ngốc lắm.
.
Jisoo thừ người nhìn Jennie, trong cô ùa về những ký ức ngọt ngào của hai người. Đó là ngày Jennie ngây ngốc tặng cô một nhành hoa dại để tỏ tình
Đó là Valentine đầu tiên, Jisoo làm socola cho Jennie, đem tới thì thấy Jennie vừa làm xong socola cho cô. Cả hai ăn cùng nhau, tranh cãi xem của ai ngon hơn, Jennie cứ cãi Jisoo làm ngon còn cô nằng nặc kêu Jennie làm ngon
Đó là Giáng Sinh đầu tiên, Jisoo tặng Jennie một cái chụp tai màu hạt dẻ ấm áp, Jennie tặng cô một đôi găng tay màu trắng mềm như bông. Cả hai còn hôn nhau dưới cây tầm gửi
Đó là mùa xuân đầu, cả hai lặng yên nhìn những bông hoa cải vàng óng ả lay động trong gió
Đó là mùa đông, cả hai dành kỳ nghỉ bên nhau, cùng nhau đi trượt tuyết.
Những ký ức vụn vặt cứ thế ùa về, vừa ngọt ngào vừa cay đắng.
Jennie tỉnh dậy thấy Jisoo thẫn người
– Nghĩ gì vậy?
– Không có…
Jennie nhìn Jisoo mỉm cười:” Lên giường nằm với Jen”
Jisoo ngoan ngoãn nằm lên giường
– Xoè tay em ra
Jisoo làm theo
Đôi tay run rẩy của Jennie khẽ đeo một chiếc nhẫn vào ngón áp út của Jisoo. Jisoo ngỡ ngàng, một dòng nước ấm áp rơi tự khoé mắt
– Đeo cho Jen – giọng Jennie run rẩy, đưa một chiếc nhẫn giống của cô
Jisoo đeo lên cho Jennie
– Vậy là, em là của Jen rồi đó
– Ừ… và Jen cũng… là của em…
Giọng Jennie yếu ớt
Ngày này cũng tới rồi. Câu cuối Jennie nói với Jisoo chính là “Đời này gặp và yêu em, Jen không còn gì hối tiếc”
Jisoo nằm trong vòng tay Jennie, bật khóc thành tiếng. Jennie đã đi thật rồi.
[text_hash] => c0d5e9fb
)