Array
(
[text] =>
Đội trưởng Kang nhận được điện thoại, đi tới thì đúng lúc Bae Hwayoung đã được chữa bệnh và nhân viên chăm sóc trấn định ở trên giường bệnh ngủ thiếp đi. Lúc trước đồng nghiệp ở lại canh giữ trong bệnh viện nói với anh, Bae Hwayoung vốn là tỉnh lại sau nửa đêm, lúc tỉnh lại cũng hoàn hảo cũng không ồn ào, chỉ là lẳng lặng ngó chừng trần nhà, hơn nửa đêm họ cũng không có làm ghi chép gì nữa, nghĩ tới sáng sớm ngày mai chờ đội trưởng tới hỏi lại cặn kẽ, nhưng vẫn có trách nhiệm gọi y tá tới xem xét, xác nhận cũng không có vấn đề gì.
Chỉ là sau nửa đêm lúc trời sắp sáng, trên giường bệnh Bae Hwayoung đột nhiên có chút khác thường, ánh mắt trừng trừng nhìn trần nhà, trong miệng lẩm bẩm nói cái gì đó, tiến lên đi nghe cũng sửng sốt nghe không rõ cô ta đang nói cái gì, hai người giơ tay lên nhìn đồng hồ đeo tay, nghĩ thầm hay là chờ trời sáng, chỉ là cũng không có đợi đến trời sáng, trên giường Bae Hwayoung đột nhiên phát điên, nằm ở trên giường bệnh cả người cảm xúc kích động lên.
Trong miệng vốn là nhỏ giọng lẩm bẩm đột nhiên lớn tiếng, mặc dù như cũ nghe không rõ lắm đang nói cái gì nhưng tình huống như thế rõ ràng có cái gì không đúng. Hai người tiến lên ngăn lại, lại bị cô ta nắm lấy một ngụm cắn xuống, thật sự là độc ác, một ngụm cắn xuống cũng không chịu nhả ra, cắn mạnh tới nỗi làm tay của người kia chảy máu.
Giống như phát điên, cứ như vậy gắt gao cắn tay của người kia, cũng không để ý đến vết thương bên bụng của mình bị nứt ra máu chảy thấm qua áo bệnh nhân, cuối cùng phải để người bên cạnh đánh bất tỉnh mới chịu nhả miệng ra.
Vội vàng tìm bác sĩ và y tá tới tới xem xét tình huống cụ thể cũng xử lý miệng vết thương kia, chỉ đơn giản băng bó lại miệng vết thương, kiểm tra cụ thể còn phải đợi tới sáng hôm sau làm tiếp.
Đợi Bae Hwayoung lần nữa tỉnh lại trên mặt thật không thể khống chế được, đầu tiên là ở trên giường cười to kêu to, sau đó cả người giống như con nhím bị thương đem mình núp ở trong góc, trong miệng không ngừng hô không nên tới đây, nhìn nữ cảnh sát đi tới bên cạnh cô ta định làm cho cô ta tỉnh táo lại, nhưng cô ta đột nhiên rống lên rồi điên cuồng đánh, cái giá treo để truyền nước bị hành động quá khích của cô ta làm cho kim văng ra.
Không kịp thời đè lại mạch máu, máu theo vết thương liền chảy ra ngoài, mặt khác vết thương trên bụng cô ta cũng lại một lần nữa nứt toác ra, máu theo bắp đùi của cô ta thậm chí chảy đến trên mặt đất, cô ta giống như cũng không cảm giác được đau đớn, cả người nổi điên vừa cười vừa hét, trên mặt hoàn toàn mất khống chế, cuối cùng chỉ có thể để cho mấy người hợp lực kéo cô ta tới trên giường, sau đó y tá tiêm cho cô ta một mũi an thần cô ta lúc này mới an tĩnh lại.
Lúc Kang In đi tới bệnh viện bác sĩ đang làm bước đầu kiểm tra cho Bae Hwayoung, hỏi thăm đồng nghiệp bên cạnh, đại khái biết chuyện xảy ra tối hôm qua, chân mày khẽ cau nhẹ. Đang lúc anh cau mày suy nghĩ sâu xa, bác sĩ mặc áo khoác trắng từ trong phòng bệnh đi ra ngoài, kéo khẩu trang xuống nói với anh:
“Tôi nghĩ các người tạm thời không thể lấy được lời khai gì đâu.”
Kang In khiêu mi, trong lòng đã mơ hồ có suy đoán.
Bác sĩ cầm khẩu trang được tháo xuống thả vào trong túi áo khoác trắng: “Tôi nghĩ chúng tôi cần phải mời bác sĩ khoa thần kinh tới xem tình huống của cô ta.”
“Xác định sao?”
“Bước đầu suy đoán hẳn là liên quan tới vụ án cưỡng gian lúc đầu, có rất ít người có thể vượt qua được chuyện này, tinh thần hoàn toàn có thể bị phá hủy.”
Bác sĩ đều nói như vậy anh dĩ nhiên cũng không thể nói cái gì, Kang In chỉ gật đầu:
“Trước hết để cho khoa tâm thần đến xem sao, thật sự có vấn đề cũng phải làm một bản báo cáo cho chúng tôi.”
Bác sĩ gật đầu, sau đó xoay người đi thẳng tới phòng làm việc của mình.
Lúc Kang In gọi điện thoại đem tình hình của Bae Hwayoung nói cho Moon Byul biết, Moon Byul cũng không có nói thêm cái gì chỉ hơi nghiêm túc nói cho dù thật như thế cũng sẽ không để cho người chui chỗ trống, nên xử lý như thế nào vẫn phải theo trình tự mà xử lý. Kang In tự nhiên biết ý tứ trong lời nói của cậu, nhưng lấy tình huống hiện tại của Bae gia, người nào có thể tùy tiện xuất thủ tham dự.
Moon Byul mới cúp điện thoại của Kang In liền nhận được điện thoại của thư ký Park, nói là hôm nay đã nhận mười mấy cú điện thoại của báo chí truyền thông, cũng vì chuyện phát sinh ở bệnh viện ngày hôm qua mà đến phỏng vấn cậu.
“Tôi không chấp nhận bất kỳ hình thức phỏng vấn nào.”
“Ừ, tôi toàn bộ đều đã từ chối.”
Buổi sáng báo chí anh ta cũng đọc thấy, gọi cú điện thoại này tới chủ yếu là muốn quan tâm thăm hỏi tình hình vết thương của cậu, từ hình ảnh buổi sáng trên báo chí xem ra đúng là rất nghiêm trọng:
“Vết thương của thị trưởng và phu nhân cũng không có nghiêm trọng chứ?”
“Ừ, không có gì đáng ngại.” Moon Byul nói: “Hai ngày tới sẽ không thể tới phòng làm việc được, có chuyện gì thì anh trực tiếp gọi điện thoại cho tôi.”
“Được.”
“Vậy tôi cũng sẽ không quấy rầy cô nghỉ ngơi, thay tôi gửi lời hỏi thăm tới phu nhân.”
Moon Byul cúp điện thoại, lúc trở về phòng Solar còn đang ngủ, ánh mắt nhắm, lông mi thật dài run lên một cái, giống như ngủ cũng không tốt, chuyện ngày hôm qua thật đã hù dọa cô, ngay cả tối hôm qua lúc cô tựa vào trong lòng ngực của cậu ngủ cũng thỉnh thoảng run rẩy, thanh âm trong mộng mang theo kinh hoảng, rất là sợ hãi.
Vén chăn leo lên giường, ở bên người cô nằm xuống, đưa tay đem cô ôm vào trong ngực của mình, tay nhè nhẹ vỗ trên lưng của cô, cố gắng có thể làm cho cô cả người thanh tĩnh lại, bớt căng thẳng. Trong ngực Solar mạnh mẽ cả kinh, thân thể phản ứng theo điều kiện nhảy dựng lên, chợt mở mắt ra, có chút sợ hãi:
“Không cần!”
“Solar, không có chuyện gì đâu.”
Moon Byul nâng tay lên cố gắng đem cô một lần nữa ôm vào trong ngực của mình, lại bị động tác theo bản năng của cô đẩy ra mà không cẩn thận chạm tới băng gạc trên vết thương.
“Tê ——” Moon Byul bị đau cũng rút ngụm khí lạnh.
Solar lúc này mới phục hồi lại tinh thần, nhìn bàn tay bị thương của cậu, đã nắm, khẩn trương hỏi: “Không có sao chứ, em chạm vào vết thương của Byuli phải không?”
Moon Byul cũng dựa vào ngồi dậy, dùng một bàn tay hoàn hảo còn lại vuốt tóc của cô:
“Không có chuyện gì, không đau.”
Sau đó nắm thân thể cô để cho cô tựa vào trước ngực của mình.
“Xin lỗi, em không phải cố ý.”
Tựa vào trong ngực của cậu, vẫn như cũ nắm bàn tay bị thương kia mà áy náy.
Moon Byul cúi đầu hôn lên tóc của cô, dán lên tóc của cô nói:
“Byul biết.”
Hai người cứ như vậy ôm, một lúc lâu Solar mới chậm rãi mở miệng:
“Em mới vừa nằm mơ, trong mơ thấy Bae Hwayoung cầm dao đang chuẩn bị đâm vào bụng của em, em cảm giác bụng của em như quả bóng liền xẹp xuống, em đưa tay sờ, lại cảm thấy không còn gì nữa, cái cảm giác này thật là khủng khiếp.”
Tay ôm hông của Moon Byul nắm thật chặt.
Lấy tay qua lại nhẹ vỗ về, chỉ thấp giọng ở cô bên tai nói: “Đồ ngốc, mộng cũng không phải là thật, em và cục cưng sẽ không có chuyện gì, tin tưởng Byul, Byul sẽ không để việc này xảy ra lần nữa.”
“Ừ, em biết rồi.”
Mỗi một câu nói của cậu cô đều tin tưởng, chưa từng hoài nghi tới.
Moon Byul hôn vành tai của cô:
“Byuli giống như nghe được tiếng của cục cưng.”
Solar nhột co lại cổ, cười nói: “Bọn nhỏ không có động đậy.”
Mặc dù nói như vậy, nhưng vẫn là nửa chống tay thuận thế nằm chết lì trên giường.
Moon Byul cúi người đem lỗ tai áp vào trên bụng của cô, cách quần áo nhẹ tay vỗ về cái bụng rất tròn của cô, cái gì cũng đều nghe không được nhưng luôn luôn có ảo giác có thể nghe được tim đập của hai bảo bối.
Dán lên bụng, sợ bỏ qua chút động tĩnh của bảo bối, Moon Byul mới hỏi:
“Các con có động sao?”
Solar khẽ cười, tay vỗ về đầu của cậu, ngón tay xen kẽ đến từng kẽ hở đen nhánh kia, lắc đầu ôn nhu nói:
“Không có, có thể các con đang ngủ.”
“À .”
Moon Byul phát ra thanh âm hơi buồn bực.
Tiểu tình nhân kiếp trước của cậu ở trong bụng, không muốn đòi nợ cậu hay sao mà nhiều lần vốn là trong bụng thai máy nhưng khi cậu đưa tay tới chạm vào thì liền khôi phục lại yên tĩnh, Moon Byul bình thường nhìn rất khôn khéo rất lý trí, gặp phải vấn đề như vậy thì giống như đứa nhỏ, chỉ số thông minh thấp đến khiến cho cô cũng không muốn chê cười cậu, luôn là cố chấp nhất định đem lỗ tai áp vào trên bụng của cô hơn nửa giờ cũng không thôi, còn trẻ con một bên áp lên bụng của cô nói chuyện.
Nhưng cũng không biết trùng hợp hay là thật thần kỳ, coi như là mặc cho cậu tốn nước miếng nói chuyện ra sao hai bảo bối cũng không động đậy, có thể Moon Byul rốt cục nhận rõ sự thật thất vọng nên đem lỗ tai và tay thu hồi, bảo bối trong bụng lại bắt đầu di động bất an, sau đó đợi Moon Byul đem lỗ tai dán lên liền động tĩnh cục cựa nhỏ cũng không có, phản phục mấy lần cũng là như vậy, làm cho người ta phải hoài nghi đôi bảo bối tiểu tình nhân trong bụng này có phải có ý kiến gì với cậu hay không?
Tùy ý cậu dán lên bụng của mình như vậy, nằm ở trên giường thế này cộng thêm tối hôm qua ngủ cũng không sâu, bây giờ còn thật sự mệt mỏi, giơ tay lên che miệng ngáp một cái, chỉ cảm thấy mí mắt càng ngày càng nặng nề. Moon Byul cũng nhìn thấy mệt mỏi trên mặt của cô, chậm rãi nâng mình lên, chuẩn bị để cho cô ngủ yên, lúc đang đứng dậy có chút lưu luyến đối với cái bụng to lớn của cô nhẹ nhàng vừa hôn, cách lớp áo nụ hôn rơi xuống trên bụng, nhẹ nhàng gọi một tiếng:
“Bảo bối à”.
Nhưng còn chưa kịp thu hồi lại, đột nhiên chỉ cảm thấy trên môi bị đá, lực đạo không lớn lại có thể rất rõ ràng cảm giác được.
Động tĩnh này khiến cho Moon Byul bỗng dưng trừng lớn mắt, vui mừng gọi lên:
“Vợ à, bảo bối đá Byul đó.”
Tay cậu vội vàng một lần nữa dán trở lại trên bụng cô, đối diện với chỗ cậu vừa hôn.
Solar cũng cảm nhận được, bất quá nhìn bộ dáng của cậu thì không khỏi buồn cười cười ra tiếng, đưa tay vuốt đầu của cậu:
“Thật giống như trẻ con.”
Tay che ở trên bụng của cô, có thể thân thiết cảm nhận được hai đứa nhóc trong bụng hữu lực đá đánh, khóe miệng ngây ngốc cười, cao hứng và tự đắc giống như trẻ con.
“A .”
Solar hô một tiếng, chân mày cau lại, khóe miệng như cũ mang theo nụ cười.
Moon Byul chú ý tới nét mặt của cô, sau đó đưa tay vỗ về bụng của cô: “Bảo bối à, các con đá đau mẹ, nhẹ chút, nhẹ chút có được không?”
Cũng không biết có phải nghe hiểu được lời của cậu hay không, hai nhóc trong bụng thật đúng là chậm rãi yên tĩnh lại. Moon Byul lúc này coi như là thật thỏa mãn, một lần nữa dựa vào ngồi xuống đem Solar ôm vào trong ngực, khóe miệng mang nụ cười đều không ẩn được.
“Con gái của chúng ta rất thông minh.”
Solar tựa vào trong lồng ngực của cậu cười, nhẹ tay vẽ vài vòng trên ngực của cậu, cố ý có chút ý xấu nói:
“Moon Byul à, em muốn con trai cơ.”
“Con gái tốt hơn.”
Cảm giác, cảm thấy về vấn đề con trai hai con gái cậu đều biểu hiện đặc biệt khả ái, Solar không nhịn được muốn trêu chọc cậu, ra vẻ buồn rầu nói:
“Làm sao bây giờ, người ta muốn con trai.”
Moon Byul ôm lấy cô một lúc lâu không nói gì, tựa hồ làm ra quyết định khó khăn sau đó mới đẩy cô ra nhìn chằm chằm vào cô nói:
“Vậy thì một nam một nữ đi.”
Solar nhìn cậu một lúc lâu, sau đó thật sự không nhịn được cười ra tiếng:
“Haha ——”
Tên ngốc này thật sự quá đáng yêu.
Sau khi cười xong tức giận đưa tay chọc chọc cậu:
“Byuli còn nói.”
Còn muốn long phượng thai! cậu cho mình muốn gì được nấy sao.
Một lần nữa đem cô ôm lấy, ngữ khí kiên định không thương lượng:
“Vậy thì đều là con gái đi”
Không thể long phượng thai vậy thì là con gái đi, dù sao cậu nhất định phải cùng với cô có con gái giống cô, nho nhỏ, mềm nhũn và thông minh giống cậu.
End chap 165
[text_hash] => 1b1c7e16
)