Có Một Không Hai – Chiết Hỏa Nhất Hạ – 1 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Có Một Không Hai – Chiết Hỏa Nhất Hạ - 1

Array
(
[text] =>

Chương 1
Nếu lấy năm gặp Cố Diễn Chi để phân chia, đến nay tôi đã 22 tuổi vừa vặn có thể chia thành hai nửa đối xứng.
Trong mười một năm trước khi gặp Cố Diễn Chi, tôi đều sống tại một ngôi làng nhỏ sâu trong núi ở phía tây Trung Quốc. Trong mười năm đầu cuộc sống của tôi không có gì thay đổi. Dĩ nhiên, nếu nghiêm túc mà nói, không thể phủ nhận trong mười năm đó thân thể tôi đã có sự trưởng thành, tôi không dùng thìa nữa mà dần dần học được cách dùng đũa ăn cơm, tôi bắt đầu đeo cặp sách đi bộ hai giờ lên trấn đi học tiểu học mỗi ngày, rồi đi theo mẹ vào núi học đào thảo dược vào đầu xuân và cuối mùa thu.
Nhưng những thứ đó so với việc động đất xảy ra năm tôi mười tuổi, có vẻ như quá tầm thường không có gì lạ. Thậm chí trong mười năm đó việc đất đá trôi ngày càng nhiều cũng không có gì đáng kể cả.

Năm ấy đúng vào thời điểm cuối xuân, bên ngoài mặt trời nắng ấm. Tôi đang ngồi học trong trường tiểu học trên trấn, tai nửa đóng nửa mở, không yên lòng mà ngồi nghe bạn cùng bàn, Yến Yến đứng lên đọc bài. Thật ra tôi khá buồn ngủ, nhưng thầy dạy văn duy nhất của trường kiêm thầy giáo số học kiêm thầy giáo tiếng anh gà mờ kiêm hiệu trưởng cha của tôi, có một tật xấu rất bất đắc dĩ, đó chính là rất khoan dung với các học sinh khác, nhưng lại luôn cực kỳ nghiêm nghị đối với tôi. Điều này khiến cho tôi cho dù có buồn ngủ đến ngã sấp ngã ngửa, hơn nữa cho dù cả bàn trước bàn sau đã ngủ say sưa, tôi cũng không dám chân chính nằm úp sấp trên bàn để ngủ.

Thời điểm Yến Yến đọc được một nửa bài văn gồm sáu đoạn, đột nhiên tôi cảm thấy đầu như có hòn đá ở trong sau đó bị lay động khiến choáng váng đầu óc.

Chờ tôi ngẩng đầu lên, mới cảm thấy chóng mặt đến mức không thể nhìn rõ trần nhà. Có một ít mảng tường từ trần nhà rơi xuống, thầy giáo trên bục giảng, hay chính là cha tôi khuôn mặt cũng trở nên mơ hồ không rõ, chỉ nghe thấy đột nhiên ông ấy ngừng bài đọc lại, giọng nói có chút nóng nảy: “Động đất, mọi người mau tỉnh lại! Nhanh chạy ra ngoài đi! Chạy đến sân bãi nào đấy! Đừng hoảng! Từng bước từng bước xếp thành hàng chạy ra đi! Nhanh lên!”

Thời điểm khi biết được có động đất kia, giống như lúc tôi hoài nghi mình bị ung thư xương, vô cùng mờ mịt. Cho nên tôi rất cảm ơn cô bạn ngồi cùng bàn phản ứng nhanh nhẹn mà còn có tấm lòng tốt bụng của tôi. Thời điểm tôi còn chưa định hình rõ ràng được tình huống, cô ấy đã túm tay áo tôi kéo tôi chạy như bay ra khỏi phòng học.

Lớp học này gồm hai mươi mấy đứa trẻ, tôi và Yến Yến là trường hợp ngoại lệ. Trường tiểu học này chỉ có mình cha tôi là thầy giáo, ông ấy đã dạy học ở nơi này hơn mười năm, ở tại nơi này lấy vợ sinh con, còn kiêm chức thầy thuốc ở trấn trên, thời gian dạy học rất có hạn, ở lớp học số tuổi của đứa bé lớn nhất hơn đứa bé nhỏ nhất có thể lên đến năm tuổi. Vì vậy, thời điểm xảy ra động đất đã có mấy đứa bé cơ trí chạy vọt ra ngoài, nhưng càng nhiều hơn là những đứa trẻ nhỏ tuổi bắt đầu kinh hoàng ôm đầu tán loạn trong căn phòng chỉ chực sụp đổ.

Tôi mù mịt đứng ở một bên góc cửa sổ thủy tinh, nhìn bộ dạng bọn họ chật vật ngu dốt chạy loạn. Sau đó có một đứa bị cha tôi níu lấy cổ áo, từ cửa ném ra ngoài. Cha đem từng đứa từng đứa đưa ra bên ngoài, đến cuối cùng chỉ còn một đứa bé núp ở dưới gầm bàn không chịu ra, thời điểm ông chạy đến bên đứa bé, phòng học đã yếu ớt không chịu nổi nữa bắt đầu kịch liệt lay động.

Đột nhiên tôi sinh ra một dự cảm xấu, cuống cuồng muốn xông vào bên trong, liền bị cha rống to một tiếng bắt tôi dừng chân: “Dẫn mọi người đi đến bãi tập!”
Đây là câu nói cuối cùng ông nói với tôi. Trong ngực ông vẫn đang ôm đứa bé cuối cùng, thời điểm ông đứng dậy đang muốn xông ra bên ngoài, phòng học rốt cuộc không chịu nổi gánh nặng, ầm ầm đổ xuống.

Năm ấy tâm động đất không phải ở trường tiểu học ở thị trấn này, ngược lại cách làng tôi gần hơn một chút. Từ trước tới giờ mẹ tôi thường có thói quen ngủ trưa, lúc động đất xảy ra, bà không kịp chạy ra bên ngoài.

Tôi phải mất thời gian đến một năm, mới chậm rãi tiêu hóa được sự thực rằng cha và mẹ tôi đều đã mất. Sau thảm họa thị trấn cũng phải mất từng ấy thời gian để khôi phục lại mọi thứ. Khôi phục một cách nhanh chóng, hơn nữa còn hiệu quả hơn tôi rất nhiều. Một năm sau, có dự án xây dựng đường quốc lộ ở gần thị trấn, rất nhiều làng bị dời đi nơi khác, rất nhiều nhà lầu được xây dựng lên, bao gồm một trường tiểu học mới. Vẫn nơi đó trường một lần nữa được xây lên, lần này còn có tường rào đỏ trắng xinh đẹp xung quanh, hai tầng phòng học được quét sơn màu cam, cùng với cửa sổ thủy tinh sáng ngời.

Đầu hè năm tôi mười một tuổi ấy, Cố Diễn Chi lấy thân phận người quyên góp tiền đến thăm trường tiểu học, thuận tiện mang đến một đống văn phòng phẩm quyên góp cho thư viện. Thời điểm trường đang long trọng tiếp đãi anh, tôi đang cùng đám bạn chơi trốn tìm.

Tôi vẫn là người đứng đầu đám trẻ đó. Cho dù trong trò chơi trốn tìm này, quy tắc cũng phải do tôi quyết định. Tôi nghiêm khắc đặt ra quy tắc chơi trốn tìm, dự tính ban đầu là muốn từ từ trêu đùa đứa trẻ béo mập ở trấn trên. Vậy mà sự thật đã chứng minh bốn chữ vận mệnh trêu cợt, nó không chỉ nói tôi trong lúc không kịp đề phòng gặp nguy, mà còn chỉ đến việc sau khi tôi tuyên bố quy tắc chơi, bởi vì có một đứa bé tạo phản, kết quả là người chơi thua trò kéo bao búa cuối cùng lại chính là tôi.

Dưới cái nhìn hả hê của của những đứa trẻ khác tôi đành cắn răng chấp nhận.
Đầu tiên là cầm khăn quàng đỏ che ở mắt, sau đó cúi người xuống, Yến Yến đưa tôi đi vòng vo về bên trái mười lần, lại quẹo phải mười lần, lại lần nữa vòng vo về bên trái mười lần, cuối cùng bọn họ reo hò lập tức giải tán. Tôi bị xoay chuyển giống như con quay khiến đầu óc choáng váng hoa mắt chóng mặt muốn ngã, sau đó không chống đỡ nổi ngã nhào hai lần, trên tay toàn là đất. Sau đó đếm từ một đến mười, bắt đầu quào loạn khắp nơi không theo quy luật nào.

Có một đứa trẻ lớn gan đến sờ tôi một cái, lại rất mau cười đùa lui ra, tôi đưa tay bắt mấy lần đều vô ích, dần dần cảm thấy sốt ruột. Vậy mà càng sốt ruột càng loạn, càng không thể bắt được, gấp đến độ mồ hôi ra đầy trán. Qua thật lâu rốt cục mới nghe rõ được tiếng bước chân, hơn nữa đang không ngừng đi chạy lại gần mình, tựa như con ếch nhìn trúng côn trùng, chờ đến khi côn trùng rơi vào phạm vi mà lưỡi nó có thể vươn ra bắt được. Trong lòng tôi bắt đầu nhẩm tính thời gian, sau đó nhanh chân chạy tới hai bước, vừa vặn bổ nhào về phía trước, ôm gắt gao người đằng trước.
Sau này, có một lần trong bữa ăn tối tôi và Cố Diễn Chi đã nhắc tới chuyện này, tôi nói: “Lúc đó anh không vì em làm dơ y phục của mình mà cảm thấy em quá ghê tởm tưởng chừng như đây là tội không thể tha thứ nhất định phải chém thành tám mảnh mới hả giận sao?”
“Làm gì mà đến mức đó chứ.”

Bữa ăn kiểu tây trong phòng sát đất bên cửa sổ, anh đang cắt miếng thịt bò bít tết thành từng miếng nhỏ, dáng vẻ sử dụng dao nĩa chậm rãi, trả lời một cách mạn bất kinh tâm*, “Anh chỉ có chút lo lắng cho tiểu cô nương lúc đó có phải đầu bị xoay chuyển đến ngu rồi không, nếu không sao lại ngơ ngác như vậy, ôm anh nửa ngày cũng không động.”
*mạn bất kinh tâm: thờ ơ, không đếm xỉa tới.
“…”

Sau đó anh đem đĩa thịt bò bít tết đã được cắt hoàn hảo, đặt ở trước mặt tôi, lại đem đĩa thít bò bít tết ở trước mặt tôi bưng về chỗ mình, sau khi làm xong hết thảy, anh suy nghĩ một lúc, chậm rãi bổ sung một câu: “Bất quá, nhìn dáng dấp cũng dễ thương, tất cả bộ dạng ngơ ngơ ngác ngác và quần áo dơ bẩn đều có thể được tha thứ, không phải sao.”
“…”

Ngày đó thời điểm hoàng hôn sắp buông xuống, trời quang mây tạnh. Tôi bắt được một người liền đứng lại, không nhúc nhích. Tôi ôm thật chặt eo đối phương, không chịu buông tay. Mặt khác đem chiếc khăn quàng đỏ ở trên mắt kéo xuống.

Người bị tôi bắt có thân thể thon dài cao lớn, bộ dạng của một thiếu niên hai mươi tuổi. Trên tay đang khoác chiếc áo khoác màu đậm, trên người là chiếc áo sơ mi sáng màu bị nắm đến không còn hình dạng. Nhưng trên mặt lại thấp thoáng nụ cười, phảng phất hàm chứa hai phần dịu dàng, cặp mắt đen mà trầm với lông mi rất dài. Phong thần như ngọc, không phải là Tôn Bàn Tử mà trong miệng tôi đang lẩm bẩm.

Một ông chú cao lớn đứng ở bên cạnh hai tay che mắt, vô cùng tuyệt vọng lau mặt một cái. Sau đó hướng tôi mà dùng sức nháy mắt mấy cái. Rốt cục tôi cũng ý thức được sai lầm của mình. Sau đó liếc nhìn chiếc áo sơ mi đã bị tôi làm cho bẩn thỉu, mặt bỗng nhiên đỏ bừng.

[text_hash] => 402ae599
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.