\”Mẹ…\”Jeon Jungkook khẽ kêu một tiếng.
\”Không được gọi tôi là mẹ, tôi không có đứa con ác độc như vậy.\” Hwa Mae đột nhiên cắt đứt lời của Jungkook, cậu gọi bà là mẹ, còn có mặt mũi gọi mẹ sao, bà thật sự hối hận khi sinh cậu ra, sớm biết, nên bóp chết cậu mới đúng, đúng là nghiệp trướng. Con trai của tên đàn ông khốn khiếp đó không có gì tốt cả, y chang như tên khốn đấy. Nghĩ lại chuyện cũ, Hwa Mae càng tức giận, càng muốn giết chết cậu bây giờ.
\”Mẹ, không phải, con không có hại chết em gái, con thật sự không có…\” Jeon Jungkook còn muốn giải thích, thế nhưng mặc kệ cậu nói bao nhiêu lần, không ai tin tưởng cậu, cho dù đó là mẹ cậu.
Bốp một tiếng, một bàn tay đã hung hăng tát lên gương mặt gầy gò thiếu khí sắc của cậu, thậm chí, không quan tâm gương mặt sẽ thấy dấu tay.
\” Mày còn dám nói không phải mày cố ý, mày không có yêu Kim Taehyung, mày không có ghen ghét với em gái mày, không có muốn gả cho cậu ta?\”
JeonJungkook lại trầm mặc, đúng vậy, cậu yêu Kim Taehyung, yêu mười lăm năm, chỉ là, cái này cũng có lỗi sao?
Hwa Mae như là nhìn kẻ thù trừng mắt nhìn Jeon Jungkook, bà thu tay của mình, mà Jungkook chỉ ôm lấy gương mặt của mình, một hàng lệ cứ như vậy rơi xuống, dính ướt lông mi thật dài, bên trên mi mắt khẽ động, là một dấu vết tan nát cõi lòng.
Đây chính là mẹ của cậu, mẹ sinh ra cậu, người thân duy nhất của cậu.
\”Mẹ…\” Jungkook lại kêu một tiếng.
\”Đủ rồi, tôi không phải mẹ cậu, tôi chỉ có một đứa con gái, nó đã bị cậu hại chết.\”
Bà ta nói xong, cầm ví da cấp cao của mình đi ra ngoài, bà thật sự là không cách nào tha thứ cho đứa con này.
Mà lúc bà đi ra cửa, lại nghe được giọng Jeon Jungkook mang theo tự giễu tan nát cõi lòng: \” Mẹ, lúc nào thì mẹ coi con là con của mẹ? Con của mẹ lúc đầu cũng chỉ có mình em ấy mà thôi.\”
Thân thể bà đột nhiên dừng lại một chút, đột nhiên có một loại xấu hổ vô cùng, bà giống như đã quên, Jeon Jungkook, thật ra mới là đứa con chân chính của bà, là bà mang thai chín tháng mười ngày, là đứa con có chung huyết thống.
Cậu có chút chật vật mở cửa, cước bộ cũng lảo đảo.
Park Jimin lại tiến lên một lần nữa, tay của cậu chỉ đặt ở trên bờ vai Jungkook : \” Jungkook cậu, không có sao chứ?\”
Jeon Jungkook không nói gì mà chỉ lẳng lặng cầm lên một hộp phấn dốc sức đánh vào mặt của mình. Mà má phải đã sớm sưng phồng, dù dốc sức đánh phấn, cũng chỉ là một người quái dị thôi.
\” Jungkook, không gả được không ? \” Jimin đột nhiên kéo tay cậu lại: \” Jungkook, bây giờ quay đầu còn có thể, cậu có thể, cậu có thể rời anh ta, ở cách xa, không có Kim gia, không có Eun gia, cũng không có Kim Taehyung, không có người cậu yêu đòi mạng, cậu có thể làm chính mình. \”
Chỉ là Jungkook cười nhẹ, lại lắc đầu: \” Mình không thể… \” Cậu nhìn lên đôi tay của mình, trên ngón tay trống không, nhưng, rất nhanh sẽ có thêm một chiếc nhẫn, sẽ là vật rằng buộc anh với cậu. Minh chứng cho cuộc hôn nhân của cậu.
\” Jimin, cậu biết không ? \” Cậu ngẩng đầu, nhìn qua bạn thân, cười có chút ngây ngốc: \” Mình muốn cược một lần, dùng tất cả cược một lần, nếu như rời đi, mình sẽ không có cơ hội nữa. Dù là cơ hội kia, vốn không có. Thế nhưng mình vẫn muốn. \”
\” Dù là sẽ thịt nát xương tan, cái xác không hồn ? \” Giọng quá phân lạnh lùng vang lên, tại sao trên thế giới còn có thể có người ngốc như vậy, biết rất rõ ràng, đường phía trước sẽ chỉ làm cậu đau khổ. Để cho cậu đau, để cho cậu sống không bằng chết, tại sao cậu có thể ngốc như vậy còn muốn đi con đường này.
Chỉ đơn giản là vì cậu yêu Kim Taehyung. Yêu một người, người đó lại yêu em gái của mình. Yêu một người, người đó lại hận tận xương tận tủy mình. Cậu còn muốn yêu hay sao Jungkook?