Bàn tay của anh đặt ở trên mặt của cậu, có thể cảm giác thân thể cậu run rẩy từng hồi, cậu không hận anh, nhưng cũng không phải không sợ anh.
Hơi thở nam tính càng ngày càng nặng, cậu chỉ có thể là vô lực nhắm cặp mắt của mình lại, nắm chặt hai tay bị anh ép lên đầu.
Bên môi truyền đến xúc cảm gần như để cho người ta tê dại, cậu đột nhiên chấn động, không thể tin nhìn Kim Taehyung, người đàn ông trước mắt này…
Anh lại hôn cậu, lại hôn một cách dịu dàng như thế…
\” Nam nhân, chuyên tâm một chút \” Anh đặt tay của mình lên mắt cậu, mà cậu cái gì cũng không cách nào thấy rõ, nhưng cảm giác phần môi bị anh hôn càng thêm rõ ràng.
Kim Taehyung nhìn cậu từ trên xuống, trong đôi mắt màu đen lóe lên ánh lạnh.
Thân thể của anh đè lên người cậu, vừa dùng đúng lực, sẽ không để cho cậu cảm giác quá nặng, cũng sẽ không để cậu cảm giác quá nhẹ, anh lại hôn môi cậu, thỉnh thoảng ngón tay du tẩu trên thân thể cậu, anh buông tay che ánh mắt cậu ra, lộ ra một đôi mắt rất đẹp.
Trong trẻo như ánh trăng, thỉnh thoảng lóe ra một tầng sóng nước, lông mày dài nhỏ, đôi môi xin xắn, lúc nào cũng cũng sẽ là một loại dáng vẻ vô tội, lúc anh rời đi môi của cậu, cậu chỉ cắn môi lần nữa, khó chịu, và khổ sở.
Chỉ là một nụ hôn, một cái hôn đơn giản, nhưng anh lại khiến thân thể cậu có loại yêu và tính lửa, thậm chí dịu dàng để cho cậu muốn khóc.
Anh có thể tàn nhẫn với cậu, nhưng có thể đừng dịu dàng với cậu như vậy không, bởi vì, cậu không cách nào tưởng tượng, sau khi anh dịu dàng là tàn nhẫn.
Lông mi dài cong của cậu không lúc nào ngừng run, không thể không nói nam nhân này có một thân da thịt sạch sẽ như tuyết, tinh tế như khung trúc, đến Kim Taehyung nhìn quen phụ nữ cùng vô số nam nhân cũng có một phần tình dục với cậu.
Dù sao cậu đã là vợ của anh, nên thỏa mãn sinh lý của anh, nói trắng ra là, cậu cũng là người làm trong nhà, còn là người làm ấm giường.
Anh vô cùng tà ác vươn đầu lưỡi của mình, khẽ liếm môi của cậu một chút, sau đó không ngừng hôn.
Tay của anh như mang theo dòng điện, không ngừng vỗ về thân thể của cậu, thẳng đến khi quần áo trên người cậu bị anh cởi hết, cậu ngượng ngùng nhắm hai mắt, không dám nhìn anh một cái.
Anh như vậy rất xa lạ, không giống với mỗi lần thô bạo, hiện tại anh thật sự dịu dàng, dịu dàng khiến cậu muốn khóc.
\” Có yêu tôi hay không, nói! \” Anh cắn vành tai cậu, không ngừng trêu đùa cậu, anh chính là muốn cậu điên cuồng vì anh. Jeon Jungkook từ từ mở mắt của mình ra, đôi tròng mắt kia như ngâm nước, chăm chú nhìn chằm chằm mắt đen của người đang ông không thấy rõ tâm tình trước mắt.
\” Em yêu anh… Thật sự vô cùng yêu…anh \” Môi của cậu nhẹ nhàng run rẩy thốt ra từng câu từng chữ, một giọt nước mắt trong suốt từ khóe mắt cậu rơi xuống, giống như đâm vào trái tim vô cùng lạnh lẽo cứng rắn của anh. Để mắt đen của anh đột nhiên híp lại một chút, chẳng qua cũng chỉ là một giây mà thôi.
Vẻ mặt không oán không hận, lại để anh phải cười. Anh cười tàn nhẫn, cũng cười âm lãnh, quả thật là thấp hèn, lời nói lạnh lùng khiến cho sắc mặt Jungkook vừa mới nhiễm lên màu sắc lại trắng bạch lần nữa, sau khi dịu dàng là tàn nhẫn, càng làm cho cậu cảm giác thống khổ.