Mọi người cũng ồ ạt nhắn tin hỏi han, Chính Quốc nghiêm túc giải đáp thắc mắc, rằng bọn họ chính thức trở lại làm anh em ruột thừa của nhau, không còn giận hờn nghỉ chơi nhau như trước đó nữa. Cũng giải đáp rằng bọn họ chính thức tách khỏi ông bố của mình rồi, không còn liên hệ liên quan gì cha nữa.
\”Vậy tụi mình đã bị gạch tên khỏi hộ khẩu chưa ta?\” Anh trai cậu vô thức nhắn tin hỏi. Chính Quốc không biết nữa nhưng chỉ sợ thấy bài đăng này thì ông bố nhà mình tự ái cao không thèm gạch tên với lý do là… bọn họ càng muốn tách, cha càng không cho toại nguyện, cậu quá quen với phong cách của cha nên không để tâm nữa.
Cũng mong Thanh Phong không đem bão dông đánh lên bọn họ.
\”Ôi Chính Quốc à, thương em quá, gia đình em toàn cực phẩm thôi, chắc tuổi thơ cơ cực lắm.\” Allen ôm chặt cậu, còn cọ cọ mặt vào tóc Chính Quốc xong thì sặc mùi trà đen: \”Mẹ kiếp trà đen hăng thế…\”
\”Hôm nào tụi em chả ngủ chung.\” Chính Quốc bật cười, tự ngửi thử thì đúng là mùi trà đen ám hơi hăng, cậu nhướng mày nhìn qua anh Triết: \”Anh có thấy khó chịu khi ngửi phải mùi Alpha khác không?\” Vì Allen có vẻ bị bài xích khi ngửi trúng mùi trà đen.
Triết lắc đầu: \”Không em, anh ngửi riết quen mùi Alpha lắm, chẳng hạn như mùi chocolate của quản lý nè, Rat ơi ôi nhớ mùi của anh quá cho tôi ngửi xíu đê…\” Triết ngả ngớn xáp tới Rat, thành công khiến Rat vung tay đánh Triết lùi bước. Cứ tưởng sẽ khiến Triết sợ hãi không vui, đau khổ nhưng Triết thế mà lại ôm ngực, cảm thán: \”Trái tim.. trái tim tôi đập đum ba đum vì cú đấm của anh rồi!\”
Allen và Chính Quốc đều bày vẻ mặt cái éo gì vừa diễn ra, đương lúc đùa cợt thì máy truyền tin từ phòng ban khác qua, quản lý vẫy tay kêu mọi người nghiêm túc chút để hắn đi họp hội đồng chung. Chính Quốc ngồi vào chỗ, bắt đầu lọc tin tức để đăng lên.
Allen và Triết chia nhau các đầu việc.
Bên kia, Rat bước vào phòng họp, không khí căng thẳng bủa vây khiến hắn thoáng rùng mình, là chuyện xét duyệt Thái Hanh lên nắm chính bên khu cao cấp, Thái Hanh thở dài: \”Ngay từ đầu tôi đã không có cái đam mê lên nắm chính đó, sao mọi người cứ đẩy tôi ra đầu sóng làm gì?\” Anh không vui chút nào, có chút gằn giọng, cọc cằn hỏi.
\”Chúng tôi tưởng ghi vui rồi hủy,… ai dè chuyện này…\” phó đội gãi đầu, mọi người cúi gầm mặt.
Sáng nay anh nhận được thư thông báo tham gia xét duyệt lên quản lý khu cao cấp vào ngày x tháng y, yêu cầu là vượt qua x vòng thi đấu với những kẻ có chung chí hướng với mình là quản lý khu cấp cao, không tham gia thì bị bãi chức hiện tại, tham gia mà rớt khỏi top thì không những không được lên quản lý, còn bị giáng chức.
Thái Hanh cảm thấy bản thân mẹ nói thật sự đau khổ quá đi mất. Anh phải tham gia, còn phải vào top, chỉ cần không đứng nhất thì vị trí hiện tại vẫn sẽ giữ nguyên. Anh hít một hơi thật sâu: \”Tốt quá.. giờ tôi phải luyện cho bên thi đấu chỉ để đảm bảo không rớt top, không lên top 1?\”
Phó đội thấy Thái Hanh tức giận thì vội cười giã lã, chạy tới bóp vai bóp chân cho Thái Hanh: \”Nào nào bình tĩnh, chúng tôi hướng dẫn tiểu binh tân binh cho, ông cứ luyện tập phần ông đi, đừng lo mà.\”