[Chuyển ver] GYUSEOK| Tiên sinh vẫn không chịu ly hôn – Chương 39: Mối tình đầu – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Chuyển ver] GYUSEOK| Tiên sinh vẫn không chịu ly hôn - Chương 39: Mối tình đầu

Array
(
[text] =>

Lý Thạc Mân và Kim Mẫn Khuê đã cống hiến hai ngày cuối tuần cho triển lãm, chiều hôm qua còn ngồi tàu cao tốc đến sáu giờ, lúc về đến nhà đã quá khuya.

Kim Mẫn Khuê được bố Kim đưa đi công tác nhiều năm, đã quen với việc bay tới bay lui nên không cảm thấy mệt mỏi.

Lý Thạc Mân lại khác, tố chất thân thể y đặt ở đó, lại bị cảm mạo hành hai ngày, chỉ ở nhà ngủ một giấc là không đủ để khoẻ lại.

Lý Thạc Mân vốn muốn lười biếng, đứng phía sau Kim Mẫn Khuê cầm điện thoại cho hắn, lại bị đối phương lau miệng như ve vãn, sắp không đứng nổi nữa.

Nụ cười ngắn ngủi vụt qua, Kim Mẫn Khuê khôi phục gương mặt nghiêm nghị.

Hắn rũ mắt nhìn môi Lý Thạc Mân, ngón tay cọ xát đôi môi hồng nhuận, lực đạo nằm trong phạm vi thân sĩ lễ độ, tuyệt không mạo phạm.

Lý Thạc Mân run run mi mắt, y cảm thấy nếu mình đỏ mặt vào lúc này, quả thực giống yêu tinh có ý đồ xấu với chính nhân quân tử.

Y nắm chặt điện thoại, quyết định không nhìn vẻ mặt nghiêm túc của người đàn ông trước mặt nữa.

Mắt vừa mới liếc qua, cằm đã bị Kim Mẫn Khuê giữ chặt.

Bọt biển trên miệng đã được đối phương lau sạch sẽ, chỉ để lại mùi hương rất nhẹ.

Lý Thạc Mân chìm trong cỗ hương vị này, trơ mắt nhìn “chính nhân quân tử” dùng ngón tay ấn xoa môi dưới của mình.

Y không phải yêu tinh, mà là một miếng thịt bị yêu tinh nhìn chằm chằm.

Máu Lý Thạc Mân lập tức sôi trào dâng lên não.

Lúc này Kim Mẫn Khuê mới nhìn mắt y, nâng mặt Lý Thạc Mân đặt lại lên vai mình như lấy lòng.

Biết người nọ cố ý chà xát nhiều lần như vậy, Lý Thạc Mân nâng cằm, thoát khỏi xiềng xích của người đàn ông, giận dỗi: “Tự cầm.”

Kim Mẫn Khuê có thể cạo râu bằng một tay, Lý Thạc Mân không phải cần phải giúp hắn cầm điện thoại.

Chỉ có điều hai người vừa mới xuống giường, cảm giác ấm áp cả đêm còn chưa vơi bớt, Lý Thạc Mân muốn nhân lúc Kim Mẫn Khuê chưa đi làm mà dính hắn chút thôi.

Nhưng bây giờ ấm áp đã bị hành vi đùa giỡn lưu manh của tên ngụy quân tử này làm biến mất rồi.

“Ừm, tôi biết rồi.” Kim Mẫn Khuê bình thản đáp lại miệng quạ Quyền Thuận Vinh.

Hắn dùng một tay cầm điện thoại, tay còn lại chụp cái tay Lý Thạc Mân sắp rút về, khoá lại.

Lý Thạc Mân chuẩn bị ra ngoài lại cứ bị Kim Mẫn Khuê cản bước chân.

Y cho là đối phương còn muốn đùa mình, trừng mắt nhìn Kim Mẫn Khuê, nhưng cái trừng này lại chẳng có lực sát thương nào.

Kim Mẫn Khuê không hề bị lay động, miệng thì trò chuyện cùng Quyền Thuận Vinh, tay thì mở ngăn kéo cạnh gương, mắt liếc liếc vào bên trong.

Lý Thạc Mân nhìn sang.

Trong ngăn kéo có một hộp dây chun mỏng màu đen mà Lý Thạc Mân dùng thường ngày.

Tóc y không dày, có thể buộc một vòng mỏng trên đỉnh đầu, dùng dây chun dùng một lần là thích hợp nhất.

Loại dây chun này tiện thì có, nhưng không được bền lắm.

Cái Lý Thạc Mân dùng để buộc tóc lại khi rửa mặt đã làm đứt.

Được Kim Mẫn Khuê nhắc y mới chú ý tới tóc tai rũ rượi của mình.

Kim Mẫn Khuê buông cổ tay y ra, tiếp tục cạo râu.

Lý Thạc Mân định qua lấy dây chun.

Ngăn kéo thiết kế âm tường, nếu y muốn lấy chun thì nhất định phải đi qua Kim Mẫn Khuê.

Lướt qua mấy giây ngắn ngủi, Lý Thạc Mân vô ý nghe được vài câu từ nhỏ vụn từ bên Quyền Thuận Vinh truyền tới.

“Về nước”, “gặp cậu”, “mối tình đầu”.

Chỉ ba từ đơn giản cũng đủ tạo nên một vở kịch lớn.

Đầu ngón tay Lý Thạc Mân khựng lại, tự nhiên tưởng tượng một đoạn, rồi liếc trộm Kim Mẫn Khuê một cái.

Vẻ mặt Kim Mẫn Khuê vẫn rất bình thản, không có một chút phản ứng dư thùa nào, giọng điệu cũng không gợn sóng: “Không gặp, kêu cậu ta…”

Kim Mẫn Khuê muốn nói “Kêu cậu ta cút về”, nhưng lại nghĩ ở đây còn có Lý Thạc Mân, khựng lại, đổi thành câu uyển chuyển một chút: “An phận một chút.”

Các câu chữ có mối liên hệ rất mập mờ, nhưng ít ra thái độ của Kim Mẫn Khuê đã rõ ràng.

Lý Thạc Mân cột chắc tóc, lòng có hơi chua, còn có chút mừng thầm.

Y nhanh chóng đóng bình dấm chua nhỏ đang hé nắp của mình, ôm sau lưng Kim Mẫn Khuê một cái, sau đó rời phòng vệ sinh, đến trước tủ quần áo thay áo ngủ.

Thật ra bình dấm chua của Lý Thạc Mân chẳng thấm vào đâu với vại dấm chua của Kim Mẫn Khuê hết.

Nguyên văn lời của Quyền Thuận Vinh là: “A đúng rồi, thuận tiện nói cậu biết một tin xấu, Doãn Tịnh Hán nghe nói cậu kết hôn rồi, nói muốn tranh thủ về nước gặp mối tình đầu của cậu một lần. Tự cầu phúc đi.”

Nguyên nhân tự cầu phúc rất đơn giản, Doãn Tịnh Hán là tên nhan khống, rất rất nặng.

Họ quen nhau từ nhỏ, nhưng Doãn Tịnh Hán lại du học sớm, số lần về nước cũng rất ít.

Hắn không phải gay, nhưng nhìn từ góc độ nào đó, hắn còn đáng đề phòng hơn cả gay.

Càng chọc người phiền chính là, giữa Doãn Tịnh Hán và Lý Thạc Mân còn có tí xíu liên quan, chút liên quan ấy đưa hắn và Kim Mẫn Khuê vào một đoạn “nghiệt duyên”, nhấc lên phong ba giữa hai người.

Nếu Doãn Tịnh Hán thật sự gặp Lý Thạc Mân, sợ là Kim Mẫn Khuê có thể giữ mãi một màu xanh đến mùa xuân năm sau luôn.

Cúp điện thoại, Kim Mẫn Khuê đã sửa soạn xong, rời phòng ngủ chính.

Lý Thạc Mân thay quần áo xong thì đi vào nhà bếp, lúc này đang buộc tạp dề, mang bao tay cách nhiệt, chuẩn bị bưng hai phần trứng hấp ra.

Kim Mẫn Khuê bước chậm lại, đứng xa xa nhìn y, thở dài một hơi.

Kim Mẫn Khuê đi vào, còn chưa đi đến giá treo tạp dề đã bị Lý Thạc Mân gọi lại: “Mẫn Khuê, giúp em rưới chút gia vị lên trứng hấp.”

Kim Mẫn Khuê nghe lời.

Đổ nước tương sóng sánh lên bề mặt trứng hấp trơn nhẵn non mềm, hơi nóng bốc lên làm người thèm ăn nhỏ dãi.

“Làm xong thì bưng ra ngoài đi, cẩn thận nóng.” Lý Thạc Mân đưa lưng về phía y, cho mì sợi vào trong nồi, “Hôm nay ăn thanh đạm chút, không cần làm quá nhiều.”

Ý là tí nữa xong rồi, kêu Kim Mẫn Khuê ra bàn ăn chờ.

Không thể không nói, Lý Thạc Mân nấu ăn ngon hơn Kim Mẫn Khuê nhiều.

Lúc trước Kim Mẫn Khuê học nửa chừng, chỉ học mấy món Lý Thạc Mân thích ăn, giờ không thể học hết trong thời gian ngắn.

Lý Thạc Mân đương nhiên biết nhiều hơn hắn, chỉ một phần mì nước là có thể làm ra một hương vị mà Kim Mẫn Khuê chưa từng thử.

Kim Mẫn Khuê dọn bát đũa ra, ngồi vào bàn yên tĩnh chờ người đi ra.

Mùi thơm trong phòng bếp lượn lượn lờ vây quanh bóng lưng Lý Thạc Mân, chỉ cần nhìn cũng khiến người ta yên lòng phục tùng.

Bầu không khí trong nhà ấm áp đến nỗi hơi kỳ lạ.

Kim Mẫn Khuê nhìn chăm chú vào tấm lưng gầy gò của Lý Thạc Mân, lặp lại những câu Quyền Thuận Vinh nói trong đầu, nảy sinh dục vọng muốn nói ra tất cả.

Đáng tiếc thời cơ không nể mặt.

Mùa cao điểm đang đến gần, Lý Thạc Mân đã bỏ chức hai ngày, giờ trong cửa hàng tích lũy một đống chuyện chờ y giải quyết, không cho Kim Mẫn Khuê chút thời gian nào.

Lý Thạc Mân vội vàng chạy tới cửa hàng hoa, trực tiếp kích hoạt động cơ đến trạng thái mạnh nhất.

Y bận đến hận không thể có ba đầu sáu tay, còn Từ Minh Hạo có thể giúp được thì cố tình không đến cửa hàng vào buổi sáng, tới gần mười một giờ mới cau có xách túi ngả người lên ghế lười.

“Cậu… Tối hôm qua ngủ không ngon?” Lý Thạc Mân tranh thủ quan sát.

Hôm nay Từ Minh Hạo dậy muộn, sốt ruột ra cửa nên không trang điểm, màu da nhìn tối hơn thường ngày một chút, trên trán nổi lên một cái mụn đỏ, biểu hiện điển hình của việc thiếu ngủ.

“Có hai tin,” Từ Minh Hạo ấn ấn vành mắt đen, “Cậu muốn nghe tin nào trước?”

Quyền Thuận Vinh nhận định Từ Minh Hạo rất đúng, lúc nhàn rỗi cậu thích lướt diễn đàn, lướt weibo, nếu không nữa thì chọc chọc một vòng bạn bè, chơi rất vui.

Nói theo cách riêng của cậu thì, cuộc sống không hề dễ dàng, áp lực xã hội đã đè bẹp đôi vai mỏng manh và non nớt này, nên cậu chỉ có thể cứu chữa bằng cách lướt mạng.

Lý Thạc Mân là người bạn Từ Minh Hạo gặp nhiều nhất trong hai năm qua, trong tiệm hoa cúi đầu không gặp ngẩng đầu thấy, ngày xưa đã nghe Từ Minh Hạo cằn nhằn không ít lần.

Bây giờ nghe đối phương vừa vào cửa đã nói một câu như vậy, Lý Thạc Mân chỉ nghĩ Từ Minh Hạo lại muốn buôn dưa lê, tranh thủ lúc rảnh rỗi nhìn cậu một cái, lắng nghe hơi qua loa.

Lần này Từ Minh Hạo lại không đi theo quy trình bình thường, không mở máy hát ngay: “Ông chủ Lý, làm phiền cậu đoan chính một chút, cậu không thấy hôm nay đôi mắt của tớ trang trọng nghiêm túc bao nhiêu sao?”

Lý Thạc Mân phân chia công việc cho nhân viên cửa hàng, bàn giao mọi chuyện đâu vào đấy.

Việc trong tay tạm thời đã xong, Lý Thạc Mân xoay người lại giúp Từ Minh Hạo cất túi đi: “Thấy trong mắt cậu có tơ máu.”

“Mẹ nó hôm qua bốn giờ mới ngủ, sáng ra cũng không nghe thấy chuông báo luôn… Không có mới là lạ.” Từ Minh Hạo giơ tay che mắt trái, tức giận ai oán.

Lý Thạc Mân thoáng cúi người, cẩn thận nhìn nhìn, ôn tồn nói: “Ngày hôm nay cậu đừng làm nhiều, giao cho tớ là được, ăn trưa xong thì về nhà nghỉ ngơi đi.”

Thức đêm tiêu hao tinh thần, bù đắp bằng cách bám giường thì không đủ, ngủ càng lâu đầu óc trái lại càng hỗn độn, thay vì uể oải trong cửa hàng một buổi trưa, còn không bằng về nhà nghỉ ngơi, giữ đầu óc tỉnh táo cho ngày hôm sau.

Ông chủ dịu dàng săn sóc như vậy, Từ Minh Hạo có cáu gắt cũng không phát ra được.

Lý Thạc Mân khuyên cậu xong, bắt đầu kiểm tra giao dịch ghi chép trong máy vi tính hai ngày qua: “Trước khi ngủ chơi điện thoại ít thôi, ảnh hưởng đến chất lượng giấc ngủ lắm, rất dễ mất ngủ.”

Vừa dứt lời, trong đầu của y không khỏi hiện ra hình ảnh Kim Mẫn Khuê nghiêm túc nhắc nhở mình ngủ sớm.

“Mất ngủ? Tớ mất ngủ? Xin lỗi, tớ tung hoành tiên giới mấy chục năm, xưa nay toàn dính gối là ngủ, chưa từng mất ngủ quá năm phút đồng hồ.” Từ Minh Hạo biện bạch: “Nếu không phải tối qua bận mắng cái đám não bò kia thì sao tớ có thể ngủ muộn như vậy?”

Vừa nhắc tới đến đám người kia, Từ Minh Hạo lập tức dấy lên ý chí chiến đấu một lần nữa.

“Thôi, cứ nói với cậu theo thứ tự trước sau vậy.” Từ Minh Hạo lấy điện thoại di động ra, ngón tay gõ gõ trên màn hình, sau đó vươn tay đưa điện thoại đến gần quầy, “Cậu xem cái này trước.”

[text_hash] => 2b136068
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.