Array
(
[text] =>
Một tháng sau, mở phiên tòa.
Sanghyeok ôm lưng Wangho, lần thứ hai gặp được Kang Junghwa, đối phương gầy guộc uể oải, trong mắt bần thần không nhìn ra tâm tình. Wangho không có chửi rủa nửa chữ, không có căm tức, chỉ bình tĩnh mà dời ánh mắt.
Bạn bè đều tới, Sanghyeok đi cùng mấy người bạn thân nói chuyện, Hyukkyu ngồi bên cạnh Wangho. Ngoại trừ Kang Junghwa, người bị khởi tố còn có Jeong Yujin, gương mặt xinh đẹp kiêu ngạo ngày xưa trở nên tiều tụy, như là thay đổi thành một người khác.
Jeong Yujin đỏ vành mắt – “Tôi là bị Kang Junghwa lừa gạt, video tôi cũng chủ động giao ra rồi, có thể tha thứ cho sự hồ đồ của tôi không?”
Wangho chưa từng thấy phụ nữ nào như vậy, im lặng, Jeong Yujin chuyển sang cầu xin Hyukkyu – “Anh Hyukkyu, anh nể tình anh của em, anh giúp em một chút đi.”
Hyukkyu – “Tôi đã nể mặt anh cô quá nhiều rồi, nếu như lần này tôi còn giúp cô, vậy sau này tôi cùng họ Jeong các người thật sự không còn gì để nói nữa.”
Mọi người tiến vào tòa án, Wangho một mình đi về phía bàn nguyên cáo, bỗng nhiên, Sanghyeok từ phía sau lưng đuổi theo, dắt tay cậu. Lòng bàn tay kia dán vào cậu, rất ấm áp, ngón tay cái vuốt nhẹ đường vân tay mịn màng của cậu.
“Dì Vương nói đúng.” Sanghyeok nhẹ giọng nói.
Wangho kinh ngạc ngẩng đầu – “Cái gì…”
“Sau trắc trở, nhất định sẽ mĩ mãn.”
Dư luận xôn xao dần dần bình tĩnh lại, một tháng sau đó, mở phiên toà, cùng ngày tuyên án, dân mạng điên cuồng, drama lần thứ hai xông vào tầm nhìn công chúng.
Cho đến hôm nay, văn bản Sanghyeok tuyên bố đã được truyền thông đăng lại hơn nghìn lần, mà bị cáo Kang Junghwa, không nghi ngờ chút nào mà trở thành chuột chạy qua đường trong thế giới giả lập, người người đều muốn đạp một cái. Cũng trong thực tế, danh tiếng của Kang Junghwa ở trong giới hoàn toàn tiêu tùng, tên hắn, ảnh của hắn, thân phận của hắn, tất cả đều bị đẩy ra ánh sáng, chín năm trước hắn đẩy Wangho vô tội vào vực sâu, bây giờ chính hắn rốt cuộc cũng phải chịu tội.
Xâm phạm quyền sở hữu tri thức, tung tin đồn ác ý, bao nhiêu tội danh chồng chất. Cá nhân Wangho và Sanghyeok, hai công ty Astro và SKT, truy kích và tiêu diệt toàn diện, thậm chí liên lạc đến nhà tổ chức cuộc thi năm đó ở Canada, cùng với những bên liên quan kiếm lời từ tác phẩm sao chép của Kang Junghwa những năm qua. Thẩm phán kết án, phán xử ba năm tù.
Wangho đứng ở vị trí nguyên cáo, một thân tây trang đen, thái độ nghiêm túc nhắm hai mắt lại, màu đen trước mắt nồng đậm, như lớp mực dày đặc, bôi lên những năm tháng thê thảm của cậu. Chỉ hai ba giây, cậu từ từ mở mắt ra, ánh đèn sáng ngời phá vỡ một mảnh tăm tối, chói đến nỗi khóe mắt cậu ướt át, trong tiếng kết án của quan tòa lăn xuống một giọt nước mắt.
Bụi bặm lắng xuống, là báo ứng, cũng là chính nghĩa tới trễ.
Wangho quay đầu lại, phía dưới, ba mẹ cậu cũng đã lã chã nước mắt, ác mộng dằn vặt cả gia đình rốt cuộc tan thành mây khói. Cậu nắm chặt cổ tay trái, lòng bàn tay chườm nóng mặt đồng hồ, cậu rốt cuộc có thể an ủi ông nội ở trên trời rồi.
Mãi đến khi rời khỏi tòa án, Wangho chưa từng liếc mắt nhìn Kang Junghwa, đối phương có tội phải bị trừng phạt, cực khổ sắp bắt đầu, hậu quả xấu hắn đã gieo trồng sẽ bám riết lấy nửa đời sau. Cậu không có ý trào phúng, hay là bước lên đấm đá, cậu chỉ muốn rời xa, cứu lấy bản thân đã từng sa vào đau khổ, từ đây bắt đầu cuộc sống hoàn toàn mới.
Đi ra khỏi tòa án, ánh nắng rực rỡ trên đỉnh đầu.
Wangho hai má lấp lánh nước, ướt nhẹp, Sanghyeok lấy khăn ra lau cho cậu – “Em cứ khóc mãi, chú với dì cũng khóc theo.”
Nhưng Wangho không nhịn được, càng khó có thể hình dung tâm tư lúc này, cậu không phải đơn thuần vui vẻ, sảng khoái, mà từ đầu đến chân đều có cảm giác được giải thoát.
Ở ngoài tòa án trang nghiêm, có cha mẹ bạn bè và ký giả truyền thông, cậu nên lau nước mắt rời đi, nhưng cậu lại run rẩy dang hai tay ra ôm Sanghyeok. Wangho ngẩng mặt tì lên vai phải anh – “Em được giải thoát rồi.”
Sanghyeok siết chặt thân thể Wangho – “Sau này sẽ chỉ còn lại chuyện tốt, cho dù có trắc trở, cũng có anh bên em.”
“Cảm ơn anh đã cùng em đánh xong một trận.”
Sanghyeok chỉ cười, không hé răng, anh có thể làm thần bảo hộ che chở cho Wangho, mà càng muốn trở thành người yêu cùng Wangho kề vai chiến đấu, bởi vì Wangho dũng cảm, anh toại nguyện trở thành hậu phương.
Một nhóm truyền thông chờ đợi đã lâu, bọn họ vừa lộ diện liền tranh tới, câu hỏi đa dạng, ngoại trừ nhắm vào sự kiện hạ màn, còn hỏi sắp xếp sau này của Wangho, thậm chí còn hỏi chuyện tình yêu của hai người bọn họ.
Tài xế cản bước, bên trong xe, Han Minkyu và Oh Jaeyoon đã ngồi sẵn, Sanghyeok và Wangho lên xe liền rời đi. Một nhà ba người đều có chút kích động, không làm dịu được, nhìn nhau một hồi lại muốn rơi lệ.
Sanghyeok vội vàng nói – “Chú dì, đừng như vậy mà, chúng ta cần phải chúc mừng chứ.”
“Đúng, Sanghyeok nói không sai.” Han Minkyu hít hít cái mũi, hai tay chia ra nắm tay con trai và vợ, “‘Phải vui vẻ mới đúng.”
Oh Jaeyoon gật gật đầu – “Wangho, về nhà gọi điện thoại nói cho bà nội nhé.”
Wangho “Dạ” một tiếng, nghiêng mặt qua một bên nhìn ngoài cửa sổ, đã là tận cuối tháng tư, ven đường phương bắc cây đại thụ xanh um tươi tốt, cậu như là đang lầm bầm, giọng rất nhỏ – “Con còn muốn nói cho ông nội.”
Sanghyeok nghe được, nhìn vào mắt cậu, nhưng im lặng không nói gì. Trở về nhà, đang buổi trưa, Hyukkyu dẫn giáo sư Kim đến, hai nhà muốn đoàn tụ chúc mừng.
Bên trong phòng làm việc trên lầu hai, Wangho và Hyukkyu cũng ngồi ở trước bàn nói chuyện, trước mặt đặt hai chén trà và một gói khoai lát.
“Không phải em bỏ rồi sao?”
“Sanghyeokie nói không cần phải bỏ, thích ăn thì ăn, cứ bình thường mà ăn thì mới thật sự là đã ổn.” Cậu lấy một lát nhét vào trong miệng, “Em có thể kiềm chế được.”
Hyukkyu nhìn cậu – “Em trai của anh thực sự là chịu khổ rồi.”
“Đừng có sến súa như vậy.” Wangho cười rộ lên. Tất cả mọi chuyện hầu như đã kết thúc, Kang Junghwa chịu hình phạt, nhưng Jeong Yujin chịu tội hơi nhẹ, sau khi thực hiện xử phạt liền được thả ra, cậu hỏi – “Sau này cô ta làm sao?”
“Không biết, thanh danh đã tiêu tùng rồi, chắc là sẽ được mang về nhà nghỉ ngơi một khoảng thời gian.” Anh thở ra một tiếng thở dài, “Astro cũng cần phải khôi phục, tạm thời chỉnh đốn lại một trận.”
Wangho ôm bả vai Hyukkyu lắc lắc – “Mệt muốn chết rồi phải không?”
“Cũng không hẳn.” Hyukkyu nhếch đuôi mắt, “Em bảo vệ quyền lợi, anh cũng phải làm tròn trách nhiệm, Astro em không thể không lo, đến khi nào mới cùng anh quản lý đây hả?”
Wangho còn chưa kịp trả lời, cửa mở, Sanghyeok gặm lê đi tới, tay áo sơ mi xắn lên, một tay đút túi quần, nhàn nhã như ở nhà mình. Anh không đến chỗ cậu và Hyukkyu, rẽ về máy may ở góc tường, Wangho quay đầu nhìn anh, người tình trong mắt chuyện vặt vãnh cũng phải quan tâm – “Chút xíu nữa là ăn cơm rồi, giờ anh còn ăn lê làm gì.”
Sanghyeok ngồi ở trên ghế – “Lót dạ chút.” Anh nghịch trục giữ chỉ trên máy may, thuận theo đường chỉ mò tới kim ở phía dưới, chân đạp bàn đạp.
“Anh đừng có phá, cẩn thận đâm vào tay đấy!”
Hyukkyu đứng dậy theo, cầm ly trà lên, một lời chọc thủng chân tướng – “Cậu ta chưa bị đâm vào tay mà anh đã biến thành bóng đèn tự động rồi đây.” Nói xong đi ra khỏi phòng, xuống lầu xem ti vi.
Bên trong phòng làm việc chỉ còn hai người, Wangho bước thong thả tới gần, chọc mấy cái, uốn eo ngồi ở trên đùi Sanghyeok. Cậu ngồi thẳng lưng, lấy hai mảnh vải vụn nhét vào dưới kim, ấn công tắc, chân đạp bàn đạp lưu lại một đường chỉ, ghép hai mảnh vải thành một. Cậu nói liên miên – “Máy may này là chạy bằng điện, đơn giản dễ thao tác, lúc học thiết kế thời trang, trong nhà có một máy may kiểu cũ, của bà nội em, mỗi lần muốn làm cái gì cũng mệt muốn chết, còn thường xảy ra vấn đề.”
Sanghyeok nghiêm túc nghe – “Em thích thiết kế thời trang không?”
“Thích.” Wangho không chút nghĩ ngợi, “Vừa bắt đầu thì không hứng thú lắm, nhưng học rồi thì thích.”
Sanghyeok lại hỏi – “Thích cái nào hơn?”
Wangho biết, là hỏi cậu thiết kế thời trang và thiết kế trang sức, thích cái nào hơn. Cậu cầm lấy mảnh vải kia, ánh mắt rầu rĩ nhìn chằm chằm mũi kim, Sanghyeok giục cậu – “Hả? Nói anh nghe đi.”
Wangho rốt cuộc mở miệng – “Cho dù có thích, cũng không cách nào so với ước mơ được.” Cậu xoay nửa vòng, nghiêng người dựa vào lòng Sanghyeok, “Nhưng mà em…”
“Em đã không cần uống thuốc chống trầm cảm nữa rồi, trước khi ngủ sẽ tự mình tháo đồng hồ, còn có khoai lát, ăn rất có chừng mực, có đúng không?”
“Em còn có thể làm tốt hơn nữa sao?”
“Đương nhiên, anh tin em.” Sanghyeok ngẩng đầu, chóp mũi đụng vào má Wangho, “Tất cả trở ngại đều đã tan biến, hãy đi làm chuyện mà em muốn hoàn thành nhất, em thích nhất, như khi em mười sáu, mười bảy tuổi. Không phải sợ gì cả, ước mơ bị ép từ bỏ mười năm, có khi nó vẫn đang ở đó chờ em.”
Wangho chấn động, cậu ngột ngạt trong ý thức sâu xa Sanghyeok đều hiểu, càng hiểu nỗi sợ của cậu, cho nên khi cậu chần chừ không tiến lên anh muốn kéo cậu bước ra. Cậu ngây ngốc mà phản ứng lại, khi Hyukkyu hỏi cậu gia nhập Astro, Sanghyeok đều nghe được, bởi vậy nên mới chen vào ngắt cuộc đối thoại, để cậu suy nghĩ thật kỹ, nghe theo ý nguyện chân chính từ đáy lòng mình.
“Em quyết định rồi, em muốn học cho xong thiết kể trang sức.”
“Anh ủng hộ em.” Sanghyeok giữ gáy Wangho, hôn, rất dịu dàng, giống như một áng mây lướt qua ánh mặt trời – “Từ nay về sau, chỉ làm chuyện vui vẻ thôi nhé.”
Wangho không dám nói gì, sắc mặt ửng đỏ động lòng người. Cậu nhìn chằm chằm Sanghyeok, có chút ngây dại, giống như hạnh phúc đến nỗi không biết nên yêu người đàn ông này bao nhiêu cho đủ.
“Nhưng mà về Canada đi học, em không nỡ rời xa anh.”
“Anh và em không còn là vị thành niên không có cách nào tự quyết định, mỗi cuối tuần anh bay qua, hoặc là em bay về, lúc thường điện thoại, video, đến kỳ nghỉ thì về nước, biết chưa?”
Wangho gật đầu, dường như có bóng tối – “Sẽ không gặp lại một tên ngu ngốc như Kang Junghwa nữa chứ?”
Sanghyeok vui vẻ – “Em có thể trông mong chuyện gì tốt một chút được không?” Anh bấm vào đùi người ta, tay không đứng đắn – “Đừng có nghĩ tới những chuyện đã qua, cứ chủ động, đừng lo lắng gì hết mà đi kết bạn, trên thế giới này vẫn có nhiều người tốt. Nếu như lại gặp phải một tên ngu ngốc nữa, báo cho anh, anh đi trải nghiệm thử coi có phải là phong thuỷ ở Canada quá tệ hay không.”
Một phen giáo huấn chọc cho Wangho cười khúc khích, cơm nấu xong, Oh Jaeyoon gọi bọn họ xuống lầu. Bàn ăn ngồi đầy bốn phía, không đề cập tới chuyện xưa, chỉ chờ mong tương lai, mọi người hân hoan mà chúc mừng.
Wangho tuyên bố kế hoạch của mình, cậu muốn quay lại thiết kể trang sức, hoàn thành việc học, thực hiện ước mơ đã bỏ lỡ rất nhiều năm. Đồng thời nói tiếng xin lỗi với Hyukkyu, sợ là mình tạm thời không có cách nào trở lại Astro hỗ trợ.
Không ngờ Hyukkyu rất kích động – “Anh đương nhiên ủng hộ, nhưng mà em gia nhập Astro cũng có thể đi học mà, bây giờ hiện đại như vậy, ở đất khách cũng có thể giao lưu công việc, hoặc là em học xong trở về làm việc, đều được hết.”
Wangho cân nhắc nói – “Ý của anh là để em giữ cổ phần, vừa học vừa làm, học xong đi thẳng về làm việc với anh?”
Sanghyeok – “Anh cảm thấy rất ổn đấy. Hồi đi học anh cũng cùng Hyeonjoon mở công ty, tuy rằng bận một chút, thế nhưng nếu cảm thấy hứng thú sẽ rất phong phú, tùy ý em.”
Hyukkyu – “Nếu em không thể bận tâm được, thì trước hết làm đầu tư, thế nào?”
Không dao động là giả, Wangho nhìn về phía Han Minkyu và Oh Jaeyoon, hai vị kia chỉ mỉm cười, đối với tình cảm và sự nghiệp của cậu từ trước đến giờ đều không can thiệp. Cậu quyết tâm, giơ ly rượu lên chạm ly với Hyukkyu, đồng ý – “Anh, cụng ly vì Astro.”
Từ sau khi xảy ra chuyện, Wangho vẫn chưa tới công ty, sau khi các thủ tục chuyển nhượng cổ phần làm xong xuôi, sáng sớm, cậu và Hyukkyu cùng xuất hiện ở bộ phận thiết kế của Astro.
Mới vừa lộ diện, tất cả đồng nghiệp như ong vỡ tổ mà xông lại vây nhốt bọn họ, Wangho không nhịn được thấp thỏm, tất cả việc riêng tư của cậu đã bị mọi người biết được, đáng thương, tuyệt vọng, bao gồm cả tính hướng và tình cảm. Cậu khẽ cúi đầu, chỉ mấy tháng có thể làm thần tượng trong khoảng thời gian ngắn lại trở nên lúng túng.
Nhiệt tình bao vây lấy cậu, thợ mẫu reo lên – “Tổng giám Han, trước show anh có nói mời chúng tôi ăn một bữa no nê, còn tính không đó?”
“Đúng rồi đúng rồi!” Mấy nhà thiết kế nổi tiếng cũng dồn dập vào ồn ào, “Chúng tôi ngày nào cũng ngóng trông đây này!”
Wangho kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn mọi người, không có ai bóc ra vết thương của cậu, cũng không có ai biểu đạt thương hại, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì, show thời trang kết thúc mĩ mãn, các đồng nghiệp phấn khởi chiến đấu ồn ào đòi phần thưởng.
Cậu nhếch môi, không được tự nhiên, có chút ngốc nghếch, vui mừng nói – “Hôm nay tôi khao, địa điểm mọi người tùy ý chọn.”
Cả đám người gào lên woa woa, Hyukkyu thậm chí đi đầu – “Tuyệt đối không được khách khí, tổng giám Han đã là ông chủ thứ hai của Astro rồi, mọi người phải chặt chém cậu ấy hết sức đấy!”
Wangho bị trận náo nhiệt thiêu đốt ra mồ hôi đầy trán, vòng qua đám người đang điên cuồng, ở cửa phòng làm việc nhìn thấy Wooje, đứa nhóc kia đứng ở đó, ánh mắt tha thiết, vành mắt ửng hồng giống như là muốn khóc.
“Gì thế?” Wangho bước tới, “Hơn hai tháng không gặp, cũng không hoan nghênh anh à?”
Mới vừa nói xong, Wooje ôm lấy cậu như ôm gấu, giống như em trai tủi thân ôm lấy anh trai. “Tổng giám, nghe nói anh phải về Canada. Em không nỡ rời xa anh, anh đi rồi, em làm trợ lý cho ai đây.”
“Thiên hạ có bữa tiệc nào không tàn, huống hồ anh học xong sẽ quay về mà.” Cậu kéo Wooje ra, “Cậu có nhớ anh đã từng đặn cậu, sau này phải nghe lời Kim tổng, giúp anh ấy làm việc không.”
Wooje càng khổ sở hơn – “Sau khi xảy ra chuyện em mới hiểu, khi đó anh đã dự định đi rồi, đúng không?”
“Sau này cho dù có trở về, anh cũng là nhà thiết kế trang sức, cậu phải chăm chỉ một chút, quan sát Kim tổng nhiều vào, học theo anh ấy, có khi đến lúc anh về cậu đã trở thành nhà thiết kế rồi.”
Wooje bảo đảm nói – “Em nhất định sẽ cố gắng làm việc, không làm anh mất mặt.”
Wangho không có gì muốn thông báo, đi vào văn phòng, dọn một vài đồ riêng tư, chính thức tạm biệt vùng đất này.
Tiệc chia tay, ngoại trừ tin tức Wangho nhập cổ phần Astro, Hyukkyu sau này không làm thợ tạo hình nữa, chuyên tâm làm một nhà thiết kế nổi tiếng. Mới đầu thì cười ha hả, đến cuối thì khóc, ly rượu không ngừng đổ đầy, mọi người cuối cùng nâng ly tiễn, chúc Wangho vạn sự như ý.
Hai ngày sau, sân bay quốc tế, Han Minkyu và Oh Jaeyoon đi gửi hành lý vận chuyển, đi vào trong dòng người, Sanghyeok và Wangho mặt đối mặt tạm biệt. Quang cảnh này nhìn nhiều quen mắt, sân bay Daegu năm ấy, cũng là Sanghyeok một mình đến tiễn một nhà ba người Wangho.
“Đã liên lạc với trường học rồi, sau khi về sẽ nhanh chóng làm thủ tục. Khai giảng học kỳ mới, lúc đó em sẽ trở thành tân sinh viên đại học.”
Sanghyeok tính toán – “Trước khi nhà trường cho nghỉ hè thì phải làm xong xuôi, nghỉ hè phải quay về.”
“Được.” Chỉ một chữ, lại nôn đến rất chậm, như là do dự, “Khoảng thời gian trước anh trễ nãi không ít công việc, chờ hết bận, lúc em khai giảng anh có thể đến Canada một chuyến không?”
Sanghyeok dường như đoán được, nhưng vẫn quen giả ngốc – “Cùng em nhập học á?”
Wangho không kịp chờ đợi mà thắng thắn – “Em muốn dẫn anh đến gặp bà nội em, còn có… ông nội em.”
Sanghyeok yên lòng nghe theo, vào lúc tạm biệt ở ngay sân bay quang minh chính đại ôm ấp, cách đó không xa, Han Minkyu và Oh Jaeyoon đang đi về phía bên này, anh vẫn không buông ra, bám vào bên tai Wangho.
“Sao thế?” Wangho hỏi.
“Không có gì, nhớ tới năm đó ở sân bay tiễn em. Em vừa khóc vừa nhào tới hôn anh, bây giờ so sánh, cảm giác đúng là yên bình quá.”
Wangho dở khóc dở cười, thời gian không còn sớm, cậu phải qua cửa kiểm tra an ninh, nhưng tay ôm chặt vòng eo Sanghyeok không buông. Cậu cũng dán sát vào tai anh – “Còn có một chuyện em vẫn chưa nói với anh.”
“Cái gì?”
“Vương miện sỏi biển, em vẫn chưa có đặt tên, sau tất cả mọi chuyện, em đã nghĩ ra.”
“Tên gì?”
“Nhất vãng tình thâm.” (*)
(*) Tình cảm chân thành và sâu sắc như biển vắng.
Hạ qua đông đến, cậu rốt cuộc vẫn chưa từng động lòng với ai, buông tay ra, nhìn biểu cảm ngơ ngác của Sanghyeok, cậu ngửa đầu lên hôn một cái rồi lùi về sau phất phất tay.
Máy bay xuất phát, biến mất bên trong sắc trời xanh thẳm
—————
Đầu tháng năm đến cuối tháng bảy, Sanghyeok đi công tác hai lần, cảm giác thời gian trôi qua vẫn không tính là quá chậm, chỉ là sau trận phong ba kia có chút phiền phức, thường thường tình cờ gặp phóng viên đào bới tin tức. Khôi hài nhất là một lần, truyền thông nhận lầm xe, vây chặt Lee Junsik. So với Sanghyeok, Lee Junsik ở trong giới kinh doanh có địa vị cao hơn, truyền thông tất nhiên theo sát không nghỉ, hỏi – “Đối với tình yêu của con trai ông thấy thế nào?”
Lee Junsik rất lạnh lùng – “Tôi mặc kệ nó.”
Phóng viên lại hỏi – “Con trai ngài mấy tháng trước công khai huyên náo, ngài có tiếp nhận không?”
Lee Junsik cố ý ra vẻ – “Tôi cảm thấy cũng không tính là quá huyên náo.”
Phóng viên còn hỏi – “Là một người cha, ngài có cái gì muốn nói không?”
Lee Junsik trả lời – “Kiến nghị phỏng vấn người trong cuộc, tôi làm cha chủ yếu phụ trách kiếm tiền nuôi gia đình, không quá quan tâm những chuyện khác.”
Đưa tin vừa ra, Sanghyeok vui vẻ mấy ngày, ở công ty gặp nhau cũng không nhịn được cợt nhả, hỏi Lee Junsik, trình độ như nào mới tính là huyên náo? Lee Junsik cực kỳ thấy anh phiền hà, nói mập mờ, trên mạng khuấy được động tĩnh lớn, nhưng thực tế bên trong không yên ổn, đó chính là giả tạo.
Sanghyeok thoáng chốc đã hiểu, đang thúc giục đây mà, muốn gặp mặt, muốn bền vững.
Tất cả thủ tục nhập học đã làm ổn thỏa, Wangho gửi thông tin chuyến bay. Sanghyeok đêm đó về nhà họ Lee ngủ, vừa khéo hôm sau là cuối tuần, ngủ thẳng một giấc, sau khi thức dậy chuẩn bị ra sân bay đón người.
Thời tiết khá nóng, Sanghyeok tắm không sấy tóc, cầm chìa khóa xe từ trong nhà đi ra, đi qua nhà chính, Eunji đứng ở trên bậc thang nhìn anh – “Anh ăn mặc như vậy á hả?”
Sanghyeok mặc áo thun quần bò đen, giày bata, anh chú ý đến con nhóc kia, vậy mà ăn mặc như nữ cảnh sát, tóc dài xoăn tít, giày cao gót và váy, đeo khuyên tai tinh xảo. Anh hỏi ngược lại – “Em muốn đi xem mắt à?”
Eunji chạy xuống – “Em muốn cùng anh ra sân bay!”
“Thôi đi cô.” Sanghyeok vô lực nói, nhưng biết vô dụng, chưa đi đến ga ra liền bị kéo lại cánh tay, “Anh nhắc nhở em trước, hôm nay ba mẹ Wangho cũng trở về, trên danh nghĩa là hai nhà chính thức gặp mặt, em phải ngoan ngoãn cho anh.”
Eunji – “Em cũng có làm gì đâu.”
Lên xe, Sanghyeok khởi động động cơ – “Thận trọng một chút, đừng cứ như fan gặp thần tượng, em giả làm tiểu thư khuê các một ngày, xong việc anh sẽ lì xì, ngoan.”
Eunji khịt mũi coi thường – “Ai thèm tiền đó của anh? Keo kiệt muốn chết.”
Một đường đến sân bay nhanh như chớp, kỳ nghỉ hè nhiều người, cổng đón rất đông, đợi không bao lâu, Wangho kẹp ở trong một đám hành khách xuất hiện, áo thun trắng quần bò đen, giày bata, có tâm linh tương thông mặc trang phục tình nhân với Sanghyeok.
Hai ba tháng không gặp, nhớ muốn chết luôn, Sanghyeok dang hai tay ra, ai ngờ Eunji đẩy anh ra, vọt tới – “Anh Wangho! Đã lâu không gặp!”
Mẹ nó cái lời thoại tình nhân tương phùng gì đây, Sanghyeok quả thực đau đầu, đành phải đi cầm hành lý cho Han Minkyu và Oh Jaeyoon, mãi đến khi lên xe về, anh vẫn chưa nói chuyện cùng Wangho.
Trở lại nhà họ Lee, từ cổng lớn lái vào, thảm cỏ hai bên đường xanh biếc hoa nở rực rỡ, Eunji dẻo mồm nói – “Anh Wangho, hoa cỏ cắt tỉa gọn gàng, thế nhưng không có cách nào so với vườn hoa trước đây của nhà anh, anh còn nhớ hai chậu hoa anh tặng cho em không?”
“Nhớ chứ. Eunji, em thành cô gái lớn rồi, khi đó em còn nhỏ xíu à.”
Eunji – “Tuy rằng em lớn rồi, nhưng mà em vẫn còn nhớ đến anh.”
Tuýt, Sanghyeok đập một cái vào còi ô tô, trong vườn hoa chẳng có xe nào khác ngoài xe mình. Tắt máy xuống xe trước nhà chính, Lee Junsik và Kim Jeesun cũng đứng ở đó, anh thừa dịp nắm bộ tóc đẹp của Eunji khẽ mắng một trận.
Ngoại trừ ba mẹ, Lee Jaehyeon và Kim Jeonggyun cũng có mặt, hai nhà đều đến đông đủ, ngồi vây quanh bàn tròn, Sanghyeok và Wangho ngồi sát nhau, ở dưới bàn lặng lẽ nắm tay.
“Khoảng thời gian này thế nào?”
“Ngoại trừ nhớ anh ra thì đều ổn.” Wangho thấp giọng nói, trên mặt cậu hào phóng, thật ra hồi hộp muốn chết luôn, khi Kim Jeesun gọi cậu thậm chí cậu còn bật dậy khỏi ghế
Kim Jeesun sững sờ, hoài nghi mình có phải là hơi không dịu dàng không – “… Mau ngồi xuống, con uống nước đi.”
Mặt Wangho đỏ rần, cậu có thể cảm giác được, ba mẹ và ông nội Sanghyeok đều đang nhìn cậu, Kim Jeonggyun càng nhìn, cùng ba mẹ cậu nói chuyện cũ xong càng thân thiết nhìn cậu. Một bàn đồ ăn lên chỉnh tề, mọi người tụ lại cùng nhau ăn bữa cơm đoàn viên.
Lee Jaehyeon là trưởng bối lớn tuổi nhất, mỗi lần đều phải nói chuyện trước, ông nhìn Sanghyeok và Wangho, không nói câu từ hoa mĩ, chỉ thân thiết nhẹ nhàng nói – “Wangho à, chúng ta hôm nay mới gặp mặt, chậm rất nhiều năm so với kế hoạch của Sanghyeok”
Wangho nhìn Sanghyeok một chút, lại nhìn phía ông cụ.
Lee Jaehyeon – “Năm nó lớp 11 về tham gia cuộc thi, tìm tới ông, nói cho ông biết nó có người thích, ông còn vừa mắt cháu trai hơn cả con trai ông, người cháu ngoan của ông thích nhất định cũng là vạn người chọn một. Ông mới chờ đợi, tuổi tác này rồi hàng năm đều quên rất nhiều chuyện, chỉ có nhớ mỗi chuyện này, hôm nay rốt cuộc cũng gặp được con rồi.”
Wangho không biết là cảm giác gì, ngay cả lời cũng không nói ra được. Sanghyeok từ sau vỗ eo cậu, cười, vừa thẹn thùng vừa thẳng thắn giải vây – “Ông nội, ông đã được sự đồng ý của con chưa mà đã nói rồi?”
“À… vậy xin lỗi cháu trai.”
Cả bàn cười vang, sự khách khí mới quen đã hòa tan, về quan hệ của Sanghyeok và Wangho, cha mẹ hai bên đều không có thảo luận gì, không cần bàn bạc chính thức, hóa ra tất cả đều đã tán thành, bữa cơm này giống như chỉ là một lần tương phùng tới muộn.
Bên trong đĩa đặt một miếng pizza, Wangho ngẩng đầu, phát hiện là Kim Jeonggyun cho cậu. “Ông ngoại.” Cậu sửa miệng, nghe được Sanghyeok ở bên cạnh không thể nhịn được cười.
Kim Jeonggyun – “Ông nướng đấy, nếm thử tay nghề có kém đi không.”
Wangho rất bất ngờ, trước đây cậu rất thích ăn pizza Kim Jeonggyun nướng, không ngờ đối phương còn nhớ. Cậu cắn một miếng lớn – “Ngon lắm ạ”
Kim Jeonggyun nhìn cậu – “Mấy năm qua ông thường xuyên nghĩ, những lời năm đó nói với con, có phải là hại con rồi không.”
Wangho lắc đầu – “Ông đừng nói như vậy…”
“Nói cái gì cũng đã muộn rồi.” Kim Jeonggyun vỗ vai cậu, “Cuối tháng, ông và Sanghyeok cùng đến Canada, đại diện trong nhà đi thăm bà nội con.”
Lần gặp gỡ cũng rất hợp ý, cha mẹ hai bên nói chuyện mãi chưa dừng, Wangho ăn no rồi, nửa đường bị Sanghyeok dẫn ra ngoài tản bộ, Vita nóng đến lè lưỡi đi đằng sau.
Wangho từ khi vào cửa đã kìm nén không hỏi – “Nhà anh thật sự có hồ phun nước á.”
Sanghyeok phối hợp nói – “Lúc thường không phun, có khách quý đến mới phun, em xem hôm nay phun mãnh liệt chưa kìa.” Anh kéo Wangho xuyên qua vườn hoa, “Đi xem chỗ anh ở đi.”
Một biệt thự ba tầng, cửa thủy tinh mở toang, bên trong đặt một cái ghế sô pha màu đậm. Đi tới cửa, Sanghyeok nói – “Có lúc trời mưa, ngồi ở đó thay giày nhìn màn mưa bên ngoài, thay xong cũng không động đậy, thấy nhớ em.”
Wangho tưởng tượng được cảnh tượng kia, bị Sanghyeok kéo đi tiếp, đi tới vườn, đi qua nhà kính trồng hoa, còn có một mảnh vườn đá phản chiếu ánh nắng. Cậu nhìn ngắm từng hàng cây ngọn cỏ viên gạch xung quanh Sanghyeok, hấp dẫn cậu, liền tiếc nuối không có cách nào lưu lại hình ảnh bản thân mình trong đó.
Đi một vòng lớn, áo thun bị mồ hôi thấm ướt nhẹp, bọn họ đứng ở một lối đi nhỏ hẹp, hai người đều nóng mặt, nhìn nhau thở hổn hển, ánh mắt dịu dàng.
Sau mưa gió, yên bình tươi đẹp đến mức không quá chân thực.
Wangho dùng bàn tay đầy mồ hôi nắm túi quần, chà xát qua lại, Sanghyeok nhìn ra, cũng không hỏi, trực tiếp nắm lấy cái tay không an phận kia.
“Em hoảng loạn cái gì?”
Wangho hỏi một đằng trả lời một nẻo – “Cuối tháng chúng ta đi Canada, nếu như đăng ký kết hôn, cũng không phải là không thể…”
Sanghyeok hơi cứng người, giống như bị hỏi đến ngốc ra.
Wangho rút tay ra, móc ra một cái hộp nhỏ, cậu mở ra, hồi hộp đến nỗi mồ hôi đầm đìa – “Ngoại trừ đồng hồ em còn có đôi nhẫn này, là ông nội em thiết kế, là quà kết hôn ông tặng em và nửa kia.”
Sanghyeok nhìn cậu chằm chằm, bình tĩnh hô hấp – “Em đang cầu hôn anh đó hả?”
Wangho thành kính đến gần như đỏ mắt – “Hôn nhân là một tòa thành vây người, em muốn cùng anh cả đời nhốt ở bên trong, anh có đồng ý cho em cơ hội này không?”
Lòng cậu hoảng loạn muốn chết, không chờ Sanghyeok trả lời liền cầm lấy tay đối phương, cầm nhẫn run run đeo lên, đẩy vào ngón tay đeo nhẫn, lập tức, anh nắm chặt lấy cậu.
“Anh đồng ý.”
Ở dưới tàng cây, Sanghyeok và Wangho cùng nhau đeo nhẫn, mồ hôi chảy đầy hai tay, ánh nắng tươi sáng, gió nhẹ vu vơ, hai trái tim đã chờ đợi suốt bao năm tháng dài đằng đẵng.
Quen biết, chia tay, tình yêu cháy bỏng vẫn chưa từng thay đổi.
Từ giây phút này, cũng chỉ còn lại mùa hè tháng tám.
HOÀN CHÍNH VĂN
Còn một phiên ngoại nha cả nhà~
[text_hash] => b61e996c
)