Array
(
[text] =>
Trước tiên thì đây là phần 2 của truyện 《Mối tình đầu của mùa hạ》 nha mọi người~
Ừm…ngoại trừ fakenut và nhắc một chút đến chodeft thì không còn cp nào khác đâu nha
Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ~
——————
Mười năm sau.
Căn phòng ánh sáng lờ mờ, chỗ ngồi xếp từ thấp lên cao tạo thành một nửa vòng tròn, màn ảnh lấp loé, trên mặt của mỗi người đều chiếu lên vài vệt lốm đốm.
Hàng thứ ba sát vị trí lối đi giữa, có một người ngồi thẳng lưng, thả lỏng vắt chéo hai chân, bộ âu phục cắt may vừa vặn, thân hình anh tuấn cứ như minh tinh tới tham gia lễ trao giải. Hai chỗ ngồi cách xa nhau, người khác truyền danh thiếp tới – “Lee tiên sinh, rất may mắn được tham dự hội nghị cùng anh, mong anh chỉ giáo thêm.”
Lee Sanghyeok nhận lấy, lấy danh thiếp của mình, đáp một câu “Khiêm tốn rồi, không dám”. Thấp giọng trò chuyện, ánh đèn đột nhiên sáng lên, thông báo truyền tới sau mười lăm phút nghỉ ngơi hội nghị tiếp tục.
Anh đứng dậy đi ra ngoài hóng gió, cầm hộp thuốc tìm phòng hút thuốc, đang hút thì tình cờ gặp Park Jaehyeok. Bớt hút đi, Jaehyeok nói, cùng anh đi một đoạn hành lang, hỏi mấy giờ kết thúc.
“Sao tao biết.” Sanghyeok đáp, còn chút tính khí thiếu gia.
“Hội nghị của mày mà mày không biết?” Jaehyeok không nhẹ không nặng đấm một đấm vào bả vai Sanghyeok – “Cho một giờ chính xác, sau khi kết thúc đừng đi, hôm nay có chai rượu vừa chuyển tới, nếm thử chứ.”
Trước khi anh tốt nghiệp đại học đã hợp tác với Moon Hyeonjoon mở công ty đầu tư T1, tự nắm cổ phần, phát triển cũng khá tốt, mà mấy năm gần đây bị Lee Junsik và Kim Jeesun túm về SKT(*), nói tầm thường một chút thì gọi là kế thừa gia nghiệp. Chạy hai đầu quá mệt mỏi, anh vẫn muốn phân chia cổ phần và quyền lợi, cũng giao hết cho Hyeonjoon, mà cậu ta không chịu, bảo anh an tâm ở SKT lo liệu, bên này khỏi cần lo, ăn hoa hồng là được rồi.
Góc nhắc lại: (*) SKT – Là công ty gia đình Lee Sanghyeok, làm về bất động sản.
Moon Hyeonjoon từ nhỏ đã khôn khéo, không chịu thả Lee Sanghyeok đi, mặc cho nguy hiểm thế nào vẫn là hai người cùng chịu, nói là không cần quản, thật ra cũng thường gọi anh hỏi chuyện. Giống như hội nghị giao lưu ba ngày này, đáng lẽ là Moon Hyeonjoon đến, kết quả trước một đêm đã cùng Park Jaehyeok ra biển, say đến bất tỉnh, liền tìm Lee Sanghyeok cứu giúp.
Jaehyeok cũng đuối lý, may là hội nghị tổ chức ở khách sạn Diamond, nên đến thỉnh tội. Sanghyeok không chịu nổi, hừ một tiếng.
Jaehyeok giả vờ thân thiết, vươn tay phủi phủi vai Sanghyeok, “Nói chung là hội nghị xong thì đừng đi, tao chờ mày đó.”
Sanghyeok cảm thấy khá buồn nôn, thuốc lá cũng không hút nữa, về phòng hội nghị tiếp tục. Ánh đèn toàn bộ mở ra, sáng trưng, các lãnh đạo then chốt đi ngang qua nói vài câu, có thể kết thúc rồi.
Bên này hội nghị ba ngày, SKT bên kia ba ngày không lộ mặt, trợ lý gửi mail nhiều như quảng cáo rác, Sanghyeok ngồi tại chỗ lạnh mắt nhìn, lãnh đạo nói cái gì cũng không nghe, chỉ muốn thầm mắng Moon Hyeonjoon.
Hội nghị vừa kết thúc mọi người đã dồn dập thu xếp cuộc hẹn tiếp theo mong muốn thiết lập quan hệ. Sanghyeok không rảnh đáp lời, người khác mở lời mời, anh đều dùng lí do sức khỏe không tốt để từ chối, quay đầu liền đến nhà hàng Pháp trên tầng bốn mươi tìm Jaehyeok phẩm rượu.
Phòng trữ rượu nội bộ, Sanghyeok vốn không hứng thú lắm, nhưng nếu là thỉnh tội, anh phải chọn một chai xuất sắc, khui rượu thưởng thức.
Jaehyeok đau lòng nghe âm thanh nút chai rơi xuống đất – “Nhiều nhất là ba chai, không thể trong một buổi tối mà ngốn của tao hết trăm vạn chứ?”
“Ai thèm chứ.” Sanghyeok tự chọn, vừa chọn vừa tán gẫu. Bọn họ sau khi lớn lên đều bận, gặp nhau cũng chỉ có thời gian ăn uống, không giống khi còn bé, nhàn rỗi sinh nông nổi, kích động một cái là ngồi máy bay vượt qua hơn một nửa đất Hàn Quốc.
Tín hiệu trong phòng trữ rượu không tốt, chọn lựa xong về phòng ăn, điện thoại Sanghyeok vang lên, anh nhìn thấy hiển thị trên màn hình cũng cảm giác không phải chuyện tốt, chán chường bắt máy – “Alo? Mẹ.”
“Ba ngày không đến công ty?”
Kim Jeesun đã rút khỏi cái ghế cao nhất công ty, bên ngoài nói là trở về với gia đình, thử tư vị làm người phụ nữ bình thường, thật ra là lui về sau làm trợ thủ giúp Sanghyeok quản lý công ty, con ruột cúp làm ba ngày cũng đừng hòng giấu diếm được bà.
Sanghyeok bịa – “Hyeonjoon bị bệnh cấp tính, con thay nó điều hành hội nghị.”
Kim Jeesun không muốn nghiên cứu thêm – “Bây giờ đang ở đâu?”
“Đang ở Diamond, cùng Jaehyeok ăn bữa cơm.” Sanghyeok hiện đang sống ở căn hộ bên ngoài, tự do tự tại, bình thường không có việc gì thì không về nhà, Kim Jeesun lúc này gọi tới đoán chừng là muốn gọi anh về nhà.
“Uống rượu phải không?” Làm mẹ nên cái gì cũng biết, “Mấy giờ ăn xong, mẹ gọi tài xế đón con.”
Sanghyeok nhìn đồng hồ – “Chắc là chín giờ.”
Bình thường sẽ không vô duyên vô có gọi anh về, bởi vì Kim Jeesun và người khác không giống nhau, các ba mẹ khác sợ con cái làm việc khổ cực, gọi về nhà chăm chút. Mà tư duy của Kim Jeesun là, không có chuyện gì thì không cần lo lắng việc nhà, miễn đừng làm lỡ công việc.
Sanghyeok nghi ngờ hỏi – “Chuyện gì?”
“Tính là chuyện tốt.”
Không rõ ràng, thực sự không giống tính cách của Kim Jeesun, Sanghyeok nhíu mày. Đặt điện thoại xuống tiếp tục uống rượu, ngoài cửa số là cảnh đêm trên không, mới vừa bảy giờ, tối đen như mực.
Trên bầu trời đêm chợt lóe một chút ánh sáng, là đèn máy bay.
———
Máy bay ở sân bay quốc tế hạ xuống mặt đất, chuyến bay hơn mười tiếng, đêm đến, hành khách nào cũng đều mệt mỏi. Kết thúc màn hạ cánh, sau khi dừng hẳn hành khách chậm rãi xuống máy bay, chỉ có khoang hạng nhất còn lại một vị.
Năm sáu tiếng đau dạ dày, đã nôn, tiếp viên dò hỏi, bạn ơi, có cần liên lạc với nhân viên mặt đất gọi bác sĩ đến không? Người kia khàn giọng từ chối, động tác rất chậm, mặc áo khoác vào đứng dậy đi ra ngoài, trong túi rơi ra thẻ lên máy bay, tên là Han Wangho.
Vừa ra cabin, dạ dày trống rỗng của cậu quặn đau, bước chân cũng loạng choạng, hơi không chú ý, rầm một cái ngã ở ống lồng. Cậu bò lên phủi bụi đất, kiên trì đi vào sảnh, vừa mới đạp lên mặt đất liền cảm giác được giải thoát. Lúc này mới phản ứng được, tiếp viên hàng không gọi cậu là cái gì, bạn ơi?
Wangho mấy ngày nữa đã đến sinh nhật hai mươi bảy tuổi rồi, “bạn” thực sự không dám làm. Cậu đi máy bay mặc rất thoải mái, quần short, áo phông, thêm một cái áo khoác, lúc ngủ còn đeo bịt mắt hình gấu trúc, chắc giống như là một du học sinh.
Wangho vừa ra ngoài liền nghe có người gọi tên mình, nhìn quanh một vòng, ở trong biển người trông thấy Kim Hyukkyu đang vẫy tay.
Nếu không phải dạ dày còn đau, cậu tuyệt đối muốn chạy nhanh đến. Gần ngay trước mắt, nhìn nhau chốc lát mắt mũi đều cay, ôm thật chặt, Hyukkyu vuốt ve lưng Wangho, vừa chua xót vừa thương mà gọi “Bảo bối”.
“Để cho người khác nghe thấy còn tưởng em với anh hẹn hò đấy.”
“Làm sao?” Hyukkyu buông tay ra, “Hẹn hò với anh oan ức cho em lắm à?”
Hai người cười khúc khích, sắc mặt tái nhợt của Wangho cũng hiện lên chút hồng hào, tơ máu trong mắt dày đặc, tất cả đều là uể oải, nhưng mà ngũ quan vẫn như thế, không cần biết dằn vặt thế nào thì vẫn tinh xảo thanh tú như cũ.
Sau khi thu lại nụ cười, Wangho khoác vai Hyukkyu đi ra ngoài, bước chân lướt nhẹ mặt đất, xung quanh gặp lại ôm nhau thắm thiết, tiếng phát thanh sân bay tuần hoàn bất tận, trong âm thanh hỗn loạn khắp nơi cậu thả lỏng – “Hiện tại em sống rất tốt.”
Hyukkyu “Ừ” một tiếng, câu rất tốt này dù là thật hay giả, nói chung là hi vọng chuyện xưa đừng nhắc tới, anh ôm eo cậu, đi ra khỏi sảnh, mở ra một trang mới – “Sau này sẽ càng tốt hơn nữa!”
Chạy xe rời khỏi sân bay, Wangho nhìn chằm chằm ngoài cửa xe, cao ốc san sát ánh đèn neon lấp loé, thành phố này thật phồn hoa, nhưng lại xa lạ đến đáng sợ.
Wangho ở London tham gia một cuộc tranh tài, sau khi kết thúc liền bay thẳng đến đây, dây thần kinh căng thẳng cao độ đột nhiên thả lỏng rồi bị cơn đau dạ dày hành hạ đến sống dở chết dở. Lúc này đáp xuống đất nhìn thấy bạn cũ, cảm giác đau đớn cũng giảm bớt. Cậu nhìn biển báo giao thông – “Đi khách sạn hả?”
“Phải. Anh bảo em ở nhà anh, em không chịu, ở khách sạn là phải thôi.”
“Em sợ làm phiền bà ngoại nghỉ ngơi.” Cậu lấy điện thoại vừa báo bình an về nhà, vừa nói, “Thu xếp xong xuôi rồi đến nhà thăm, dù sao bà ngoại cũng là thần tượng của em.”
Hyukkyu hỏi cậu có đói bụng không, muốn ăn cái gì?
Trước khi Wangho lên máy bay đã một ngày không ăn cơm, ở trên máy bay còn muốn ói ra cả mật, miệng đầy vị đắng thật không có chút khẩu vị nào. Mệt mỏi lại nảy mầm, cậu dựa vào cửa xe ủ rũ, mắt cũng khép lại, lái vào garage khách sạn mới bị tiếng ma sát lốp xe sắc bén đánh thức.
Xuống xe, trên tường ghi, Khách sạn Diamond.
Khách sạn là Hyukkyu đặt, vào đại sảnh, giải quyết xong thủ tục, chờ thang máy, cậu thấy màn hình trên tường phát đoạn phim quảng cáo.
Khách sạn Diamond có lịch sử lâu đời, qua gần trăm năm, đoạn phim không nhanh không chậm, màu sắc cao cấp, nhịp điệu thì ngạo mạn, có thể sánh ngang với các video tuyên truyền có tiếng trong và ngoài nước.
Hai chiếc thang máy cùng nhau đi xuống, cái bên trái dừng ở tầng bốn mươi rồi đi xuống lầu một, cửa thang máy bên phải cùng lúc mở ra, người ở bên trong nối đuôi nhau ra ngoài.
Wangho đi vào, cửa khép kín, Sanghyeok từ thang máy bên trái đi ra.
Chín giờ đúng, một bữa đồ ăn Pháp ăn đến no say, rượu cũng uống rất thỏa mãn, Sanghyeok mang theo một cái hộp rượu chưa khui, chuẩn bị tranh thủ đi hiếu kính với ông nội.
Tài xế chờ ở ven đường, Sanghyeok ngồi vào hàng sau nhắm mắt, đợi tiếng động cơ nổ máy, anh hỏi – “Mẹ tôi hôm nay ra ngoài à?”
“Tập đoàn Hanwha.” Tài xế hiểu ý trả lời, “Con gái lớn của chủ tịch Choi làm lễ đính hôn.”
Ban ngày tham gia lễ đính hôn của con nhà người ta, buổi tối liền gọi anh về nhà, Sanghyeok suy nghĩ, chắc không phải là hâm mộ quá muốn thúc giục anh kết hôn chứ?
Chính anh cũng cảm thấy buồn cười, công khai tính hướng mười năm, đối với sự thật này, ba mẹ anh từ lâu đã chẳng để ý, thỉnh thoảng trên ti vi thấy một nam diễn viên lớn tuổi chưa kết hôn, còn muốn phỏng đoán người ta có phải là cũng gay hay không.
Vậy chuyện gì có thể “tính là chuyện tốt” chứ?
Sanghyeok nghĩ không ra, cúi đầu nhìn hộp rượu, con người quả nhiên không thể dùng hiện tại mà đoán tương lai, hồi trước anh uống trà sữa ăn kem, bây giờ hút thuốc uống rượu hai tật xấu lớn đều đã nhiễm, lại còn không cai nổi.
——————————
[text_hash] => f850d445
)