[Chuyển ver] 《fakenut》 Mối tình đầu của mùa hạ – Chương 39 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Chuyển ver] 《fakenut》 Mối tình đầu của mùa hạ - Chương 39

Array
(
[text] =>

Wangho lạnh mặt ngồi ở trên giường, còn có xấp bài tập chưa làm, không muốn làm, chậu sỏi biến chưa rửa, cũng không muốn rửa.

Cậu nghe thấy được, cái tên Minhyung nhắc tới, những câu Minhyung nói, bao gồm cả tiếng “Ừ” của Sanghyeok, cậu đều nghe thấy hết.

Sanghyeok không hề phủ nhận, chứng tỏ những chuyện Minhyung đề cập đều là sự thật. Vì để bảo vệ cái cậu gì gì đó, Sanghyeok lúc đó mới come out, mới có thể quậy tung với người nhà rồi bị đưa tới Daegu, tất cả cũng là vì cái cậu gì gì đó! Người đó đến giờ vẫn còn băn khoăn về Sanghyeok, còn khóc, mà Sanghyeok đã cắt đứt với người kia chưa cũng không biết!

Wangho nghẹn đến đau cả khí quản, lúc lại đứng lên, lúc lại nằm trên giường, dằn vặt ra mồ hôi đầy trán. Sanghyeok từng yêu đường, vậy tức là trước giờ anh đều lừa gạt mình sao? Nếu như chưa từng yêu, vậy Sanghyeok đơn phương thầm mến cái người kia sao? Tại sao lại như vậy, vậy còn không phải là đang lừa dối cậu sao.

Wangho càng nghĩ càng nhiều, càng nghĩ càng phức tạp, Sanghyeok không thể ở bên người kia, gặp được cậu, không phải là coi cậu thành thế thân chứ? Người ta là bạch nguyệt quang trong lòng anh, cậu chỉ là con muỗi ở trên tường thôi sao?

Trong lúc giật mình cậu nhớ ra, Sanghyeok đã từng nói, lúc trước dụ dỗ cậu hẹn hò là vì muốn chọc tức ba mẹ mà thôi, lẽ nào Sanghyeok chỉ đang giương đông kích tây với cậu, dù cho có một ngày bị lộ, cũng là bởi vì cái nguời kia không bị phát hiện?

“Dựa vào cái gì chứ!”

Cậu cần gấp một ít an ủi, mà không thể nói với Kim Hyukkyu, quá mất mặt. Cậu muốn ăn một bịch khoai tây, lục tủ không tìm được, nhớ lại bị Oh Jaeyoon tịch thu rồi.

Wangho lê dép sang phòng bên, mặt sầu thảm – “Mẹ, con muốn ăn khoai tây.”

“Ăn cái gì mà ăn, đi ngủ đi.”

Wangho ôm khung cửa – “Con muốn ăn khoai tây! Cho con một bịch!”

Sức mạnh này rất giống như chất gây nghiện phát tác, Han Minkyu từ trên giường ngồi dậy

“Vừa nãy ở bên ngoài đã lên cơn điên, bắt nạt Sanghyeok nhà người ta.”

Wangho lúc này chính là một dây pháo, đốt một cái là lập tức bùm bùm nổ banh trời – “Ba thì biết cái gì! Là con trai ba bị cậu ta bắt nạt! Là cậu ta bắt nạt con!”

“Được rồi, nó bắt nạt con thế nào?” Oh Jaeyoon hỏi.

Câu hỏi này không có cách nào trả lời, Wangho dưới bốn con mắt, lắp bắp: “Cậu ta, cậu ta lừa gạt con, lừa gạt tình cảm của con.”

Han Minkyu – “Không phải lừa tiền là được rồi.”

Wangho tức giận đến bốc khói, đóng sầm cửa lại, trở về phòng cuộn tròn ở trên giường như con tôm luộc. Cậu hoảng sợ suy nghĩ, Sanghyeok với người kia phát triển đến bước nào rồi, cùng đi học, nắm tay, hôn môi? Người kia hình dáng ra sao?

Cậu không ngại Sanghyeok từng thích người khác, cái cậu để ý là Sanghyeok lừa cậu. Nếu như ngay thẳng, hà tất phải cố gắng che giấu? Cậu cũng mâu thuẫn khi Sanghyeok muốn nói rõ, sợ anh thừa nhận, vậy cậu tình nguyện giả ngốc.

Buổi sáng thứ hai, Wangho mang theo hai vành mắt đen sì bò dậy, bữa sáng là sandwich Oh Jaeyoon làm, còn có một bịch khoai tây nhỏ. Cậu đi tới cửa phòng bếp, ra vẻ mà nói – “Mẹ, tan học về con giúp mẹ làm cỏ.”

Oh Jaeyoon liếc sang – “Phát rồ xong rồi à? Hôm nay chào cờ, mau đi học đi.”

Wangho cất bịch khoai tây, cầm sandwich đi, Han Minkyu lấy báo tiến vào – “Sanghyeok chờ con ở ngoài đấy, có vấn đề gì thì nói rõ ràng, nếu như nó bắt nạt con thì ba làm chủ cho con.”

“Ba sẽ làm gì?”

“Viết lên đồng phục của con.”

Nhát gan sợ người lạ, xin đại ca tha mạng

Wangho lãnh diễm hừ một tiếng, không lấy xe đạp, gặm sandwich đứng ở cửa đối mặt với Sanghyeok.

“Wangha” Sanghyeok mở miệng, “Tối hôm qua sao lại tắt điện thoại, anh gọi cho em rất nhiều cuộc đấy.”

Wangho hỏi ra câu hỏi cậu nhịn cả đêm – “Cái người kia tên là gì?”

Sanghyeok không ngờ tới, ngẩn người – “Ahn Seojun.”

Wangho đi ra ngoài – “Em đi tàu điện ngầm.”

Sanghyeok khóa xe đạp dưới chân tường, nhanh chân đuổi theo, vươn tay kéo lại quai cặp của Wangho, cậu giãy giụa đôi vai, quay đầu lại trợn mắt nhìn.

“Từ sáu giờ rưỡi anh đã đợi ở cửa nhà em. Tốt xấu gì cũng phải cho anh cơ hội giải thích chứ.”

“Anh công khai tính hướng có liên quan đến Ahn Seojun, đúng không?”

“Phải, nhưng mà —”

“Anh công khai, cậu ta thì không, em đoán đúng không?”

“Đúng, nhưng mà —”

“Cho nên anh là vì bảo vệ cậu ta mới công khai, cậu ta cảm thấy có lỗi với anh, đúng không? Anh còn come out vì cậu ta, cậu ta cũng nhớ thương anh, anh còn dụ em hẹn hò làm gì?”

“Không phải như em nghĩ —”

“Em không có nghĩ! Chính tai em nghe, chính miệng anh nhận!” Wangho đột nhiên đẩy một cái, “Em thích anh, nghe anh nhận một câu em chịu tội một lần, từ lúc bắt đầu anh đã gạt em, anh là đồ không có lương tâm!”

Lời này nghe có vẻ quen tai, Sanghyeok nghĩ một hồi, phát hiện bộ dạng hùng hổ của Wangho bây giờ cực kỳ giống anh lúc trước, đúng là bắt chước anh mà. Lấy lại tinh thần, Wangho chạy tới cổng tàu điện ngầm, trả lại cho anh một ánh mắt sắc bén.

Sanghyeok không biết tại sao rất muốn cười, quen biết từ giữa hè, không lâu nữa là tới giáng sinh, đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy Wangho tức giận. Người kia hoặc là dịu dàng, hoặc là hoạt bát, nói về hiểu ý thì có thể xếp được vào lớp số 1, cả người cọc cằn nổi nóng như vậy thật sự là hiếm thấy. Dù thế nào, anh quả thật đã che giấu đối phương, chịu đâm mấy nhát cũng không oan uổng.

Bên trong tàu điện ngầm chen chúc chật chội, Wangho đeo tai nghe, một tay nắm thật chặt thanh chắn, Sanghyeok đứng ở phía sau cậu, lồng ngực dán vào lưng cậu, mỗi khi có người chen đến thì bọc cậu lại. Càng ngày nhích đến càng gần, Wangho có thể cảm nhận được hơi thở của Sanghyeok, lại không có tiền đồ mà thay lòng đổi dạ, cậu nghiêng đầu liếc mắt một cái, trong lòng nghĩ sao không giải thích cho cậu nghe?

Sanghyeok cụp mắt nhìn ra hết, cúi đầu hỏi – “Nghe bài gì thế?”

Wangho không thèm phản ứng, anh lấy xuống một bên tai nghe nhét vào, nghe rõ ca từ bên trong “Một ngày nào đó anh sẽ giống như là em, sẽ đớn đau cho mà xem…”

“Nghe xong hả giận chưa?” Anh nhấc chân huých đầu gối cậu.

Wangho đỏ mặt, cậu còn có thể làm sao. Ra đến trạm, cậu tùy tiện kiếm một bạn học làm bạn, không để ý đến Sanghyeok, trong đáy lòng chua như đập vỡ một hũ giấm, cậu không phải mối tình đầu của anh rồi!

Xì, ai thèm, Wangho nỗ lực nhớ lại thời tiểu học, cố gắng thêm cho mình một đoạn tình cũ, nhưng mà chào cờ xong vẫn chưa nghĩ ra. Cậu ngơ ngẩn cả buổi, tới văn phòng nộp bài tập tiếng Anh, nói với giáo viên, Lee Sanghyeok làm bài không tốt lắm.

Giáo viên mở ra nhìn, sao bút tích quen mắt thế nhỉ?

Wangho bỗng nhiên nhớ ra, ở trong khách sạn cậu làm giúp anh, nhanh chóng chuồn đi. Trở về phòng học nhìn thấy thầy dạy Sinh, sắp vào tiết rồi, mà bài tập Sinh cậu vẫn chưa làm.

Thầy đi xuống bục giảng – “Lấy bài tập ra cho tôi xem thử.”

Wangho lấy bài tập ra, Siwoo vừa nhìn – “Sao mày chưa làm? Mau mau, BBADC, DCBAD.”

Câu thứ 10 còn chưa viết xong, thầy đã đi tới hàng thứ ba, đứng ở bên cạnh bàn – “Han Wangho, chưa làm bài à?”

Wangho đứng lên, thầy hỏi nguyên nhân, cậu thành thật đáp – “Tâm tình không tốt, không muốn làm.”

“Ồ, tâm tình không tốt là có thể không làm bài tập, vậy tâm tình tôi cũng không tốt, em ra ngoài hành lang đứng hết tiết đi.” Thầy nói.

Wangho cầm sách đi ra ngoài, cậu lớn như vậy đây là lần đầu tiên bị phạt đứng.

Sanghyeok ngồi bàn cuối cùng nhìn thấy toàn bộ quá trình, trong lòng sáng như gương, anh vứt bài tập vào balo, giơ tay nói – “Thưa thầy, em cũng chưa làm, bài tập cũng mất rồi.”

Thầy tức giận – “Em cũng đi ra ngoài mau! Một đứa cửa trước một đứa cửa sau!”

Sanghyeok cầm sách bỏ chạy, vào giờ học, hành lang rộng rãi chỉ có hai người bọn họ, anh từ cửa sau chuyển qua cửa trước, đứng cách Wangho một nắm tay, cùng cậu phạt đứng.

“Anh chưa từng thích người khác.” Anh trực tiếp nói một câu như vậy.

Wangho siết chặt trang sách, đêm hôm trước phát rồ, bây giờ rốt cuộc yên tĩnh.

“Trước kia anh học lớp số 1, Ahn Seojun lớp số 2, từ học kỳ hai của lớp 10, cậu ấy nhân lúc quét phòng giáo viên thì lật sách bài tập của anh, còn kẹp một tờ giấy nhỏ bên trong.”

Ahn Seojun là một người cực kỳ hướng nội, thành tích, ngoại hình đều không xuất chúng, lúc thường cũng không có nhiều người chú ý cậu.

“Cậu ấy mãi không tiết lộ thân phận, anh vẫn luôn không biết cậu ấy là ai.” Sanghyeok nói, “Sau đó có một ngày, cậu ấy nói mình là nam sinh. Cậu ấy nói bản thân không có dũng khí nói chuyện với anh, lại không dám để người ta biết cậu ấy là gay, đồng thời còn hỏi anh có cảm thấy ghét bỏ cậu ấy hay không.”

Giây phút đó, Sanghyeok mới muốn xác định đối phương là ai, sau khi anh phát hiện thì trực tiếp tìm Ahn Seojun, nhưng mà cậu ấy thấy anh lại như chuột thấy mèo, sợ đến nỗi chưa nói câu nào đã chạy.

“Cậu ấy viết cho anh một bức thư rất dài, xin lỗi anh, cầu xin anh tuyệt đối đừng nói cho người khác biết. Nói thật, anh chưa từng thấy ai tự ti đáng thương như vậy, cũng là nhờ xem thư của cậu ấy anh mới nhớ tới, hóa ra cậu ấy là một trong những tình nguyện viên của trường học giúp đỡ việc học tập và hoạt động của mấy đứa nhỏ trong viện mồ côi, vào buổi lễ của trường anh đại diện hội học sinh tặng quà cho cậu ấy.”

Sanghyeok đại khái hiểu được nỗi sợ hãi của đối phương, sau đó anh chỉ coi mình là một hốc cây nhận tâm sự, không tìm đối phương nữa. Cách chia sẻ của anh là một sự cổ vũ với Ahn Seojun, ngoại trừ càng viết những bức thư thật dài, thì thành tích của cậu ta cũng càng ngày càng tốt. Mãi cho đến một ngày trước khi thi học kỳ, tổng vệ sinh rất loạn, Ahn Seojun lấy dũng khí đưa cho Sanghyeok một phong thư, Sanghyeok thật ra còn chưa xem, bỏ vào hộc bàn liền đi làm vệ sinh. Bạn học bố trí phòng thi di chuyển cái bàn, tất cả những món đồ chưa dọn dẹp trong hộc tạm thời để trên bục giảng, có bạn học nhìn thấy phong thư kia không có kí tên, trong lớp nhất thời vỡ tổ, thậm chí kinh động cả giáo viên và giám thị.

“Tin tức lập tức truyền ra, lúc đó phòng học và hành lang chặn đầy người, Ahn Seojun đứng ở cửa lớp, sợ đến nỗi mặt mũi trắng bệch. Anh không nghĩ gì khác, chỉ cảm thấy cậu ấy có thể học tập tốt ở trường đã không dễ dàng gì, khai ra cậu ấy thì không biết cậu ấy còn có thể thể tiếp tục đi học hay không.”

Wangho vẫn mãi không lên tiếng, giọng hơi run rẩy – “Cho nên… Anh nhận thay cậu ấy sao?”

“Anh nói là anh viết, anh còn phất tờ giấy ra, nói tất cả đều là anh viết.”

Lúc đó anh đứng ở hành lang, giọng vang dội, nói cho giáo viên cho bạn học, nói cho chính mình nghe: “Tôi thích con trai, không có gì phải sợ, không có gì hỗ thẹn, cũng không có gì không dám thừa nhận!”

Trong vòng vài tiếng, chuyện Sanghyeok come out truyền khắp toàn trường, đến cả ban giám hiệu cũng ra mặt. Thi học kỳ kết thúc, Lee Junsik liền làm thủ tục chuyển trường.

Chuyện này cũng không ai biết, Sanghyeok không nói, tụi Park Jaehyeok cũng chỉ đành nhẫn nhịn không hỏi, ngày Lee Minhyung mở buổi biểu diễn, sau tan cuộc ở ngoài club tình cờ gặp được Ahn Seojun đã chờ cả buổi tối, mới mơ hồ đoán được một chút.

Wangho mãi chưa hoàn hồn, mối tình đầu, lừa gạt, thế thân cậu tự suy diễn, hóa ra là thương xót và bảo vệ của Sanghyeok đối với một người khác. Nếu như đó là cậu, cậu không biết chắc mình có dũng khí như vậy hay không. Sanghyeok bỗng nhiên nắm chặt tay cậu – “Thật ra anh cần phải cảm ơn Ahn Seojun, nếu không phải nhờ cậu ấy, anh cũng sẽ không đến Daegu cũng không quen được em.”

Wangho hơi xấu hổ – “Em còn đoán cậu ấy là bạch nguyệt quang của anh.”

“Sau này nếu như thật sự có bạch nguyệt quang…” Sanghyeok cười nói, “Vậy người đó chắc chắn sẽ là em.”

———————————

[text_hash] => 4917b4ad
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.