Array
(
[text] =>
Trời còn chưa sáng, tiếng bước chân ngoài hành lang khá hỗn loạn, rất nhiều du khách đi ra biển xem mặt trời mọc. Bọn họ cũng tỉnh giấc, xuống lầu ăn sáng, thuận tiện bàn bạc hành trình hôm nay.
Minhyung ngồi đối diện Sanghyeok, nhíu nhíu mày.
Sanghyeok sặc cháo, hộp bcs kia vẫn chưa đụng tới, nhưng ở trong mắt đối phương anh đã không còn thuần khiết. Wangho gặm bánh, nhận ra Minhyung nhìn cậu, chủ động hỏi: “Tối hôm qua cậu ngủ có ngon không?”
“Cực kỳ ngon!” Minhyung đang chờ đợi, “Hai người các cậu tối hôm qua ngủ có ngon không?”
Wangho mặt đỏ lên, cậu và Sanghyeok ngủ chung một giường, còn âu yếm, hơn nữa đối phương còn biết bọn họ đang hẹn hò. Cậu xấu hổ gật gật đầu – “Rất ngon.”
Sanghyeok liếc mắt nhìn trạng thái của Wangho, gì vậy trời, chưa có chuyện gì xảy ra hết em ngượng làm gì? Lại nhìn Minhyung đối diện bàn, sợ tên kia suy nghĩ nhiều, vì vậy ở dưới bàn đạp một cái.
Minhyung gào lên đau đớn – “Gì vậy? Sao lấy oán trả ơn vậy, tối hôm qua tao tặng mày —”
Phanh xe gấp, miễn cưỡng nuốt xuống từ mẫn cảm.
“Cậu tặng anh ấy cái gì? Tại sao lại tặng?”
“Không, không có gì.” Minhyung chém gió, “Nhân dịp lần này đến đây, tặng nó quà sinh nhật thôi.”
Wangho chưa bao giờ bỏ lỡ sinh nhật bạn bè, huống hồ là mối tình đầu, cậu lập tức hỏi Sanghyeok – “Sinh nhật anh hả? Khi nào vậy?”
“Tháng 5 năm sau.”
Wangho thở một hơi, không bỏ lỡ là tốt rồi, Hyukkyu mãi không lên tiếng, nhìn về phía Minhyung – “Cậu tặng cậu ta quà gì vậy? Mua ở trên đảo à?”
Minhyung ậm ờ – “Thì là, là, cao su đó… đồ của Nhật.” Hắn khoa chân múa tay, “Lớn, lớn như vậy nè… Có nhiều loại, thích loại nào thì mua loại đó…”
Sanghyeok muốn ngất ngay trên bàn.
Wangho – “À, là mô hình!”
Đến lúc ra biển thì bình minh cũng ló dạng gần xong rồi, nước biển ánh lên một mảng màu cam lúc đậm lúc nhạt, Wangho để chân trần chạy dọc đường bờ biển, mũ cói bị gió biển thổi lắc lư trên cổ.
Sanghyeok ngồi dưới gốc cây nghỉ ngơi, một bữa sáng ăn rất phập phồng, suýt nữa chết ngất trên bàn ăn. Kẻ đầu têu mua một hộp mận đi tới, ngồi xuống.
“Sao mày không đi lướt sóng với bạn hàng xóm?”
“Mày tha cho tao đi.” Sanghyeok đeo kính râm, “Tao sợ em ấy hỏi mô hình ra làm sao.”
“Anh em hết lòng lo lắng cho mày, tối hôm qua tao còn nói với Hyukkyu, bạn hàng xóm là của mày, anh ta tuyệt đối không nên có ý nghĩ gì khác.”
“Mày suy nghĩ cho bản thân mày đi được không?” Hai mắt sau kính râm tỏ vẻ bất đắc dĩ, học theo Wangho khoác lác, “Hyukkyu có đối tượng rồi, học Harvard đấy.”
Minhyung giật nảy cả mình – “Vậy mày phải cố gắng lên, đừng làm bạn hàng xóm mất mặt.”
Sanghyeok bị tên ngốc này hành hạ đến hết cách, thức dậy sớm còn buồn ngủ, dựa vào Minhyung ngủ một giấc. Minhyung nghĩ thầm, xem ra huynh đệ của mình tối hôm qua mệt muốn chết rồi, còn bày đặt, vội vàng ôm Sanghyeok, nghĩ lại không khỏi bồn chồn, sao Han Wangho nhảy nhót tưng bừng thế kia?
Wangho ngồi xổm dưới ánh bình minh dần nhạt đi, khơi xa sau lưng cậu chiếu lên cậu chỉ còn một chấm nhỏ, lấy mũ cói xuống đặt bên cạnh, nhặt được cái gì đều bỏ vào trong mũ. Đào cát lên, cậu đào ra một viên sỏi biển, màu bạc hà, đã bị nước biển mài mòn thành hình bầu dục, vật này không đáng giá, nhưng lại ẩn chứa sự thuần khiết và dịu dàng mà nhiều bảo thạch không có.
Hyukkyu tìm tới cậu, kinh ngạc -“Em nhặt được nhiều như vậy rồi à?”
Wangho cầm một viên lên, hướng về phía ánh sáng – “Còn phải lựa ra những viên có hình dáng và màu sắc chưa đủ tốt, nhiêu đây vẫn chưa đủ đâu.”
“Em chuấn bị làm cái gì à?”
“Em muốn dùng sỏi biển thiết kế một món đồ trang sức, tặng cho Sanghyeokie làm quà sinh nhật.” Cậu liếc mắt về người dưới tán cây, “Tháng 5 năm sau là sinh nhật anh ấy, em phải chuẩn bị thật cẩn thận.”
Làm đồ trang sức là một chuyện tiêu tốn rất nhiều thời gian, cậu đã suy nghĩ kỹ, Sanghyeok sang năm là sinh nhật mười tám tuổi, cũng là sinh nhật đầu tiên cậu đón cùng đối phương, cậu nhặt từng viên sỏi, sau đó tự mình thiết kế, chế tác, muốn tự tay làm một món quà cho anh.
Sanghyeok mơ màng tỉnh lại sau giấc ngủ, cầm giày của Wangho đi ra bờ biển. Anh lần theo một chuỗi dấu chân Wangho để lại, đi tới phía sau, khom lưng gãi vào gáy Wangho.
Wangho quay đầu lại, “Anh dậy rồi hả.”
Sanghyeok cũng ngồi xổm xuống – “Nhặt nhiều sỏi như vậy làm gì?”
Wangho muốn cho anh niềm vui bất ngờ, gạt: “Nhặt cho ba em, mấy cái này bỏ trong chậu hoa rất đẹp.” Mũ đựng đầy nhóc, cậu đứng lên, hai chân tê dại ngã dập mông.
“Ngồi xuống trước đã.” Sanghyeok nói, nói xong duỗi tay nắm lấy mắt cá chân của Wangho. Đôi chân kia dính đầy cát, bàn tay anh vuốt nhẹ lòng bàn chân của Wangho, có lẽ là nhột, Wangho co chân lại mấy lần.
Phủi hết cát đi, Sanghyeok vẫn còn cầm chân Wangho – “Sao lại lạnh thế?”
Wangho muốn rụt lại – “Nước biển buổi sáng lạnh quá.”
“Làm ấm cho em nhé?” Anh nhẹ nhàng vén áo khoác lên, nhét chân Wangho vào trong bụng. Hai chân lập tức ấm lên, Wangho cọ vào cái bụng ấm áp khô ráo của Sanghyeok, thậm chí có thể miêu tả ra được cơ bụng của anh… Cẳng chân cậu run lên, cúi thấp đầu xuống giống như bị tước vũ khí đầu hàng.
Sanghyeok rất thích nhìn Wangho thẹn thùng, đùa một hồi phát hiện Wangho khua tay trên đất, tỉ mỉ nhìn, cậu yên lặng viết xuống tên hai người họ trên cát.
“Sao em lại quê mùa thế?”
Wangho làm bộ không nghe thấy, mang giày, ôm một mũ đầy sỏi bỏ của chạy. Sanghyeok cười con người ta, trước khi đi lại lặng lẽ vẽ một trái tim, vòng xung quanh tên hai người.
Leo lên tàu trở về nhà, nhìn bãi biển từ từ xa dần, Minhyung dùng sức phất tay: “Tạm biệt!”
Về tới Daegu thì đưa Hyukkyu về nhà trước.
Hơn mười giờ, xe việt dã rong ruổi về nhà, lúc đến ngã ba trước mặt chiếu tới một chùm sáng mạnh, tiếng kèn vang lên, một chiếc Porsche màu đen rẽ vào.
Bọn họ nhìn theo, nhìn thấy Porsche vẫn chạy tới cuối hẻm, đứng ở trước cửa nhà họ Kim. Xe việt dã cũng ngừng, Minhyung lo lắng – “Không phải là chuyện của tụi mày bị bại lộ… Ba mày tới bắt mày chứ?”
Sanghyeok không chắc lắm, nói với Wangho – “Không sao đâu, em về nhà trước đi, ngủ sớm một chút.”
Wangho lo âu vào cửa, cửa đóng lại, Sanghyeok và Minhyung đi về phía nhà họ Kim. Hai người đàn ông bước từ chiếc Porsche xuống, một trước một sau, hai đứa đến gần thấy rõ, Sanghyeok sững sờ nói – “Chú?”
Minhyung ngây người – “Đệt, là ba tao.”
Lee Jaewan lạnh mặt, đi thẳng vào chủ đề – “Đi thu dọn đồ đạc.”
Minhyung chạy vào, Kim Jeonggyun từ trong nhà đi ra.
Lee Jaewan tiến lên chào hỏi, nói xin lỗi: “Chào bác Kim, Minhyung làm phiền bác đã lâu, thật sự là nhà con quản giáo không nghiêm, xin bác thứ lỗi.”
“Làm gì có, Minhyung ở chỗ này với Sanghyeok, hai đứa nó chơi vui lắm.”
Lee Jaewan tự mình đến bắt người, cục diện đã định, Minhyung không dám kéo dài, lung tung xếp vali đi xuống nhà.
Ra cửa, Lee Jaewan nói: “Chào bác, thằng nhóc này con phải dẫn nó về.”
Kim Jeonggyun căn dặn: “Cũng đừng làm khó dễ con trẻ, coi như là nể mặt bác.”
Minhyung cảm động đến rơi nước mắt mà gọi một tiếng “Ông ngoại”, kéo mở cửa xe, trước khi đi tranh thủ năm phút đồng hồ, muốn nói mấy câu với Sanghyeok.
Kéo nhau đến hẻm nhỏ, dưới ánh đèn đường, hai người nói lời từ biệt, Minhyung cúi đầu – “Người anh em, tao phải đi rồi.”
Sanghyeok dang hai cánh tay ôm ấp, Minhyung sợ hãi – “Lần này đi… chắc tao sẽ không tráng niên mất sớm đâu ha?”
“Đừng như vậy, cái chú này chắc là cấp cao gì ở công ty ba mày, có người ngoài thì ít nhất trên đường cũng an toàn. Đến sân bay gửi số hiệu chuyến bay cho tao, tao nhắn cho Jaehyeok với Hyeonjoon, bảo hai đứa nó đến nhà mày, như vậy ba mày cũng không tiện phát tiết quá tàn nhẫn.”
Minhyung khịt mũi: “Sanghyeok, tao vẫn luôn biết mày tốt với tao, cho nên mày khuyên tao hay là không ưa tao, xưa nay cũng không nặng lời, tao đều hiểu cả.”
“Nói mấy cái này làm gì.”
Minhyung – “Chúng ta khi nào mới gặp lại đây?”
Kỳ nghỉ sắp tới chỉ có thể là nghỉ đông, mà Sanghyeok năm nay muốn ăn tết ở Daegu, không muốn rời xa Wangho.
Minhyung đoán được, hiểu lòng mà gật đầu – “Chưa từng thấy mày đối với ai tốt như vậy, chắc là mày thích cậu hàng xóm lắm.”
“Rất thích.”
“Sanghyeok, thật ra tao chưa nói cho mày, trước đó Ahn Seojun có tới tìm tao, hỏi tao mày sống thế nào rồi, tao nói rất tốt.”
Sanghyeok im lặng chốc lát – “Ừm.”
Minhyung liếm liếm môi – “Cậu ta nói cậu ta có lỗi với mày, nói được một nửa thì khóc…” Dừng một chút, “Khi đó mày công khai tính hướng, tình huống cụ thể thế nào tao không rõ, nhưng mà là vì cậu ta có đúng không?”
Sanghyeok không nói rõ, mơ hồ “Ừ” một tiếng.
“Mày vì bảo vệ cậu ta mới công khai, mà cậu ta lại không sao, mày gây lộn với cả nhà để bị chuyển trường, đáng sao? Nếu bây giờ đã thích cậu hàng xóm rồi, vậy dù thế nào thì mày cũng nên cắt đứt sạch sẽ với cậu ta, lỡ như cậu hàng xóm biết…”
Năm phút đồng hồ đã qua, Lee Jaewan hạ cửa sổ xe xuống ra lệnh Minhyung lên xe, Minhyung đành phải bất đắc dĩ nhịn. Sanghyeok chậm một nhịp, đi theo phía sau, đi ra khỏi hẻm, rẽ qua góc tường ngước mắt, anh nhìn thấy Wangho thẫn thờ đứng ở đó.
Porsche chạy xa, để lại một cơn gió lạnh.
Ngay sau đó cánh cửa khép hờ của nhà họ Han đẩy ra, Han Minkyu thò người ra gọi Wangho về nhà, bảo cậu cẩn thận bị cảm. Wangho từ trong thẫn thờ hoàn hồn, cậu mới vừa tắm xong, mặc quần short xỏ dép lê đi ra, một đôi chân run rẩy trong trời đêm.
Cậu sợ là Lee Junsik tới bắt người, sợ Sanghyeok bị dẫn về nhà, vui mừng vì Sanghyeok không đi, nhưng mà không may, hình như cậu đã nghe thấy một vài bí mật.
Han Minkyu giục một câu, mau về nhà.
Wangho lùi về sau hai bước, quay người chạy, chạy được hai mét thì dừng lại, mạnh mẽ quay đầu đột kích. Tư thế hung hăng, đằng đằng sát khí, hai cái chân nhỏ nhắn giống như lóe sáng trong đêm
Han Minkyu ở phía sau gọi: “Con làm gì vậy!”
“Bộp” một tiếng, Wangho va đầu vào ngực Sanghyeok, lực rất mạnh, như một con nghé nổi giận. Sanghyeok hơi loạng choạng, khi đứng vững thì Wangho đã quay đầu chạy.
Chạy trốn quá nhanh, Sanghyeok vươn tay cũng không bắt được, anh đứng đờ ra một lúc, ngực bị tông đến đau đớn, da thịt đều lạnh lẽo, anh lấy điện thoại ra, Lee Minhyung gửi tới một tin nhắn – “Người anh em, có phải là tao rước lấy phiền phức cho mày rồi không.”
Sanghyeok trả lời, mày nghĩ sao?
Lee Minhyung – “Hay là mày ngả bài với bạn hàng xóm đi.”
Sanghyeok trả lời, hay là hai chúng ta tuyệt giao đi?
Lee Minhyung – “Xin lỗi huynh đệ, sau này tao sẽ tạ tội với mày, ba tao sắp thu điện thoại của tao rồi, nhớ phải giúp tao liên hệ với Hyeonjoon và Jaehyeok đó!”
Sanghyeok quay người về nhà, chẳng liên hệ ai, anh nghĩ là Lee Minhyung cần bị tẩn một trận. Vào phòng, anh vừa lên lầu vừa gọi cho Wangho, đáp lại anh chỉ có giọng nữ máy móc, số máy quý khách vừa gọi hiện đã tắt máy.
Tiêu rồi, thật sự chọc phải hố đen rồi.
————————————
[text_hash] => 9559b345
)