Array
(
[text] =>
Không tới năm phút, tất cả đều trồi lên
Park Jaehyeok – “Nhìn cái kiểu này, anh trai thành công rồi hả?”
Lee Sanghyeok – “Khiến mọi người nhọc lòng rồi.”
Moon Hyeonjoon – “Không dám không đám. Mấy ngày qua mày bặt vô âm tín, Park Jaehyeok nói mày chết rồi.”
Park Jaehyeok – “Vãi, tao nói nó tỏ tình thất bại nhảy xuống biển nha.” – “Lee Sanghyeok cuối cùng là mày xảy ra chuyện gì, chẳng nói chẳng rằng, sau này mày kết hôn có phải là không cần anh em tham gia đúng không?”
Lúc trước buông lời muốn tỏ tình, nói khoác không biết ngượng, bây giờ càng che đậy càng khả nghi, anh không định im lặng, mà cũng không có ý định ăn ngay nói thật.
“Hôm Wangho về nước, tụi tao đi ăn lẩu.” Anh bắt đầu viết kịch bản, “Lúc ăn em ấy liền rơi nước mắt, nói nhớ tao, ăn xong tụi tao đi đến khu trò chơi, lúc tao ném rổ em ấy cũng không nhịn được mà ôm tao. Tao gắp thú cho em ấy, em ấy đúng là thật lòng thích tao, cánh cụt bông tao gắp em ấy cầm mãi không rời tay.”
Moon Hyeonjoon – “Mày có phải keo kiệt quá không, người ta đoạt giải vẻ vang nước nhà, mà mày cho người ta ăn lẩu với gắp một con cánh cụt bông thôi á?”
Park Jaehyeok – “Dù thế nào cũng phải đến nhà hàng ba sao chứ? Gắp thú? Mày chơi với con nít riết ghiền phải không? Tỏ tình mà không tặng nhẫn hay vòng tay gì à?”
Chưa bịa tốt rồi, đám phá của này không thích giản dị, Sanghyeok kiên nhẫn giải thích – “Người anh em à, Wangho nhà chúng ta tham gia thì thiết kế trang sức đó, tao tặng nhẫn tặng vòng tay làm gì? Mày có viết thơ cho Lý Bạch, viết nhạc cho Beethoven không?”
Anh tiếp tục bịa – “Sau đó về nhà, Wangho tặng quà cho ông ngoại và Eunji, con nhóc kia không biết xấu hổ, nói thích Wangho, còn hỏi người ta có thích nó hay không, tao liền lừa nó là đã có hôn ước với Park Jaehyeok.”
Moon Hyeonjoon – “Tại sao là Park Jaehyeok?”
“Mày quá gian xảo, em gái tao không khống chế được, Lee Minhyung còn không trưởng thành bằng em gái tao.” Hù dọa người ta cũng phải có lý, “Sau đó tao và Wangho ở cùng một phòng, em ấy tặng tao một cái vòng tay tình nhân, ám chỉ tao vậy rồi, tao còn chờ cái gì? Tao liền ôm lấy em ấy mà thổ lộ.”
Moon Hyeonjoon kích động – “Cậu hàng xóm đồng ý luôn hả?!”
Sanghyeok liếc con husky màu đen và con samoyed màu trắng, đổi trắng thay đen – “Wangho nói — tôi không thích em gái cậu, tôi thích anh trai nó.”
Vừa gửi đi xoay mặt lại nhìn thấy Wangho, điện thoại thiếu chút nữa bị doạ rơi mất, Sanghyeok chột dạ đổ mồ hôi – “Trùng hợp thế người yêu, em đi đâu vậy?”
“Đến cửa hàng tiện lợi mua bánh mì, ngày mai không có đồ ăn sáng.” Vừa ra khỏi cửa liền nhìn thấy bóng lưng Sanghyeok, rõ ràng vừa chia tay ở cuối đường không bao lâu, sao lại cảm giác đẹp trai lên nhỉ, “Anh nhìn điện thoại cười gì vậy?”
“À… Thương lượng chuyện kết hôn của Eunji và Park Jaehyeok sau này, trong nhà nên đưa bao nhiêu của hồi môn…”
Điện thoại không ngừng vang, hai người kia chúc mừng mười mấy tin, Moon Hyeonjoon gửi câu “Sớm sinh quý tử”, gửi xong cảm thấy độ khó quá cao liền rút về, Park Jaehyeok chuyển khoản 999.999, nói là phần của mối tình đầu, chúc người anh em và bạn hàng xóm thiên trường địa cửu.
Sanghyeok nhận, nắm tay Wangho – “Đi cửa hàng tiện lợi làm gì, đi, đi siêu thị mua đồ ăn cho em.”
Ồn ào nửa ngày, tên gào to nhất là Lee Minhyung mãi không trồi lên, không bình thường, Sanghyeok mở vòng bạn bè ra xem thử, phát hiện Minhyung thi xong đăng một câu: Ban ngày không hiểu đêm đen.
Phỏng chừng sáng tác âm nhạc bị bí giữa chừng, Sanghyeok bấm like cổ vũ.
Thành tích thi giữa học kỳ công bố rất nhanh, bài thi còn chưa phát mà trong trường đã lén lút truyền ra vài phiên bản thứ tự xếp hạng.
Chờ thành tích chính thức vừa ra tới, danh sách 100 người đứng đầu khối dán ngoài hành lang, như viên nam châm, sáng sớm đã hút lấy bao nhiêu học sinh vây xem.
Sanghyeok lo làm trực nhật, liếc mắt một cái liền đi, rất dễ tìm, là người đứng đầu.
Thật ra tối hôm qua anh đã biết rồi, sau khi Kim Jeesun lấy được thông báo về thành tích đã gọi tới, nói con vất vả rồi, mẹ đã gửi chuyển phát nhanh túi tài liệu nghiên cứu giáo dục, sau khi nhận được thì làm thử.
Wangho bưng một hộp bánh trứng nhìn danh sách, cậu xưa nay chưa từng rớt khỏi 20 vị trí đầu, lần này thì không chắc chắn lắm, từ sau chen lên phía trước mới vừa nhìn được hai hàng, Siwoo chen qua – “Bạn cùng bàn, mày 19!”
Hồi hộp lập tức biến mất, Wangho cho một cái bánh trứng – “Phiền quá, mày xem của mày đi.”
“Tao làm gì mà sờ được cái bảng này, tao thuộc về top 100 cộng.”
Lớp trưởng cũng chạy tới bốc một cái bánh trứng, ba người tụ lại thành cái chợ, ánh mắt cùng rơi vào vị trí đầu tiên.
Lớp trưởng – “Tao cũng muốn nếm thử cảm giác nhất khối.”
Siwoo – “Không thành vấn đề, MIT vì mày mà cho ra mắt loại bánh ngọt tên là Đứng nhất khối, lúc đó cho mày nếm thử.”
Trò chuyện một hồi trở về phòng học, ngoài hành lang lớp số 3 ướt nhẹp, Sanghyeok đưa lưng về phía nhóm của cậu. Lớp trưởng bình luận – “Đánh nhau giỏi, học tập xuất sắc.”
Siwoo tiếp lời – “Rất cao rất đẹp trai, người gặp người thích.”
Wangho kẹp ở giữa, có hơi ngộp, lúc trước Sanghyeok ở phòng vẽ tranh làm người mẫu, mới mấy tiếng mà đã nhận được số điện thoại, bây giờ ở trường học chẳng phải là càng nổi tiếng sao?
Wangho xen vào một câu – “Tụi mày cảm thấy ai đã thích cậu ấy?”
Lớp trưởng – “Nữ thì tao không biết, nhưng tao biết có một người nam nhất định rất yêu cậu ta.”
Wangho sợ đến nỗi mặt mũi cứng đờ, cậu biểu hiện quá rõ ràng sao, lộ chân tướng rồi? Hay là một ai khác? Siwoo bỗng nhiên lướt qua cậu nhìn về phía sau, hất hất đầu nói – “Người nam kia tới rồi kìa.”
Xoay người, chỉ thấy Kang Donghoon cầm bảng kết quả học tập từ từ đi tới, trên mặt mang nụ cười “Nhất khối đang ở lớp tôi” nhàn nhạt.
Wangho thở một hơi, đưa cái bánh trứng cuối cùng cho Sanghyeok ăn, còn mình nhanh chóng tổ chức đọc bài buổi sáng.
Lau sạch sẽ hành lang, Sanghyeok thấy Wangho đứng trên bục giảng tổ chức đọc bài tiếng Anh, chống nửa người lên bàn giáo viên, anh đi từ phía sau đối phương, tay vỗ một cái vào mông cậu. Tay cầm sách run lên, ánh mắt Wangho theo đuôi Sanghyeok đến hàng cuối cùng, tim đập thình thịch, cúi đầu đọc sách.
Mãi đến khi vào tiết đầu tiên, cậu ngồi xuống ghế, hai cánh mông bao nhiêu thịt vẫn còn căng thẳng.
Buổi chiều thứ sáu chỉ học hai tiết, mở cuộc họp phụ huynh, tất cả mọi người dán họ tên lên góc bàn, Wangho – “Bạn cùng bàn, ba mày tới hay là mẹ mày tới?”
“Mẹ tao. Mày theo tao về trông cửa hàng nha?”
Wangho đeo bản vẽ, nói là đi vẽ vật thực, nhưng thật ra là thừa dịp tan học sớm mà đi hẹn hò. Cậu vui vẻ chạy ra sau tìm Sanghyeok, mặt bàn sạch sẽ, không họ không tên, cũng không có giấy bút.
“Ông Jeonggyun không đến sao?”
“Trường Eunji cũng có hoạt động người thân.”
Chuyện ở trường anh đều thông báo cho Lee Junsik và Kim Jeesun, Kim Jeonggyun sống một mình ở bên ngoài nhàn rỗi quen, mấy việc vặt sau khi chuyển trường cũng không dám làm phiền ông.
Phụ huynh của ai cũng đến, có ba có mẹ, chỉ có một mình Sanghyeok là không, cho dù là nhất khối cũng cô độc. Wangho ngồi xổm ở bên ghế nắm lấy đùi Sanghyeok – “Anh có nhớ ba mẹ không? Hay là gọi điện thoại cho họ đi?”
“Không nhớ, trước đây họp phụ huynh bọn họ cũng không rảnh để đi.”
Giọng điệu rất thành thật, Wangho nhớ tới Eunji, cô nhóc ở Daegu rất vui vẻ, chắc là ở nhà cũng không có ba mẹ bầu bạn.
“Ba mẹ anh như vậy, anh có thấy khổ sở không?”
“Bọn họ kiếm được nhiều tiền cho anh như vậy, anh làm kiêu làm gì chứ.”
Các phụ huynh dần đến đông đủ, Wangho dẫn Sanghyeok đi hẹn hò, hai người bọn họ tìm một quán cà phê, ngồi sát bên cửa sổ. Wangho vẽ tòa nhà cũ kỹ ngoài cửa, Sanghyeok làm nghiên cứu giáo dục. Mới vừa xé bao, rơi ra một tấm thẻ, phía trên là nét chữ của Lee Junsik: Không được lười biếng, kiên trì bền bỉ.
Anh vuốt nhẹ, giống như biểu ngữ hay dán trên tường trường học.
Vứt tờ giấy lên bàn, Wangho nhặt lên xem, phát hiện mặt trái còn có một câu: Chăm sóc bản thân cho tốt.
Sanghyeok có thể tưởng tượng ra dáng vẻ Lee Junsik khi viết tờ giấy này, chắc là do dự một lúc lâu, sợ nhìn không đủ ngầu, người hơn năm mươi tuổi mà còn nghĩ mình là ông hoàng đế lạnh lùng hay sao?
Anh kẹp tấm thẻ trong sách, ngước mắt phát hiện Wangho nhìn anh
“Em vẽ cảnh hay vẽ anh?”
“Ba anh thật ra rất quan tâm đến anh, anh có thế gửi lại cho ba một tin nhắn mà.”
“Trả lời gì đây? Nói là anh chăm sóc bản thân rất tốt, ăn, mặc, ở, đi lại học tập hay tình yêu cũng đều rất tốt.” Sanghyeok cúi đầu làm bài thi, yên lặng do dự.
Wangho dần dần vẽ xong, phong cảnh trong tranh bị một lớp ánh sáng nhạt nhạt bao phủ, là hiệu ứng cửa sổ thủy tinh. Chủ quán cà phê rất thích muốn mua lại.
Wangho cầm tiền – “Em hơi giàu rồi, mình đi tiêu tiền đi?”
“Mua gì đây?”
Không có thiếu gì, Wangho nhìn thấy bàn bên cạnh là một đôi nam nữ mặc trang phục tình nhân, nhìn mà thèm. Mấy minh tinh lén lút yêu đương không phải cũng lén lút mặc đồ tình nhân sao?
Hai người đi dạo phố, ở cửa hàng thời trang nhìn thấy hai chiếc áo phông, một chiếc có hình đậu phộng, một chiếc là hình cánh cụt.
Mỗi người một cái.
Mua không ít mấy thứ đồ chơi nhỏ, đi mệt xỉu, hai người dựa vào kệ hàng nghỉ ngơi, Wangho cách áo khoác chọt cơ bụng Sanghyeok.
“Anh viết trên bưu thiếp sau này sẽ dẫn em đi chơi, còn tính không?”
“Tính chứ.” Sanghyeok tiện tay lấy đôi tất, “Dẫn em đi chơi, cho em ăn ngon, ở khách sạn của nhà Park Jaehyeok.” Bỗng nhiên đè thấp cổ họng, “Cũng dẫn em tới gặp ông nội anh.”
“Ông nội anh không thích em thì sao?”
“Vậy em cũng không cần thích ông ấy.”
Hai người chúi vào kệ vớ bông nói thầm, trước khi đi phát hiện một cặp ốp điện thoại, màu trắng tinh, một cái in đề tiếng Anh, một cái in đề toán, đúng là đo ni đóng giày cho hai người bọn họ
Đi dạo xong, lúc rời khỏi có đi qua một bức tường cũ kỹ, cành cây đầu tường mọc tràn lan, giữa những cành cây là những đóa hoa màu đỏ rực, Sanghyeok vươn tay lấy xuống một cành, vuốt mềm thân dây leo, quấn lên cổ tay Wangho.
Xe công cộng rất trống, bọn họ ngồi ở hàng cuối, cùng uống nước ngọt.
“Hôm nay là lần hẹn hò đầu tiên sau khi chúng ta xác lập quan hệ, kiếm tiền tiêu tiền, mua đồ tình nhân, em cảm thấy khá là thành công.”
Sanghyeok cười cười – “Lần sau sẽ tốt hơn.”
Xuống xe, vừa rẽ vào ngã ba, Wangho nói nửa đoạn liền dừng lại, dưới gốc cây đầu đường có một người đang đứng, khá cao to, đang ngước đầu quan sát rễ phụ buông xuống của cây đa.
Sanghyeok chần chừ nói: “…Lee Minhyung?”
Lee Minhyung xoay người lại, gương mặt xanh tím. Không giống như lần trước, Minhyung lúc này có kéo vali tới.
Sanghyeok và Wangho đều sững sờ, vội vàng đi tới, trận ồn ào vừa rồi đã biến mất tăm, Minhyung lắng lặng nhìn bọn họ, âm điệu cũng vô cùng trầm. “Người anh em, bạn hàng xóm, tôi lại tới nữa rồi.”
Mấy ngày trước ở trong nhóm chat không lên tiếng, còn có cái trạng thái trên vòng bạn bè, Sanghyeok hỏi – “Mày xảy ra chuyện gì? Sao lại bị thương?”
“Đánh một trận với mấy đứa trong ban nhạc.”
“Mày cung cấp đồ ăn thức uống cho tụi nó, mà tụi nó dám đánh mày hả? Sau đó thì sao, mày chạy tới đây ngay à?”
Minhyung hỏi một đằng trả lời một nẻo – “Tao không có đặt khách sạn.”
Sanghyeok ôm lấy người về nhà, cũng không yên lòng để tên này ở một mình trong khách sạn. Wangho hỗ trợ kéo vali.
Thu xếp ở trong phòng cho khách, Minhyung dựa vào đầu giường, Sanghyeok và Wangho ngồi ở bên cạnh.
“Nói một chút đi.” Sanghyeok mở miệng, “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Tao với ba tao trở mặt, buổi chiều cúp tiết bỏ nhà ra đi.”
“Không phải là đánh nhau với ban nhạc sao, liên quan gì đến ba mày? Người anh em, ba tao còn đánh không lại ba mày, tại sao mày lại muốn lấy trứng chọi đá?”
Minhyung giống như muốn khóc – “Không phải là tại thi giữa học kỳ sao, thi không tốt, ba tao đánh tao một trận nhừ tử.” Hắn vén quần áo lên, trên người cũng có vài mảng xanh tím, “Bị đánh tao nhịn, ép tao học, tao cũng nhịn, vậy mà ổng đòi giải tán ban nhạc của tao.”
“Sau đó mày liền trở mặt sao?”
“Phí lời, ông ấy hoàn toàn không để tâm tới ước mơ của tao.” Lee Minhyung cắn răng: “Nói vì ban nhạc mà tao sẽ không có khả năng thi lên đại học, ổng tưởng là giải tán ban nhạc thì tao thi đậu được sao? Làm như dễ ăn lắm.”
Wangho thiếu chút nữa bật cười, sợ mình không kìm được nên xé một gói khoai chiên bịt miệng lại.
Sanghyeok – “Chuyện này không thể dựa vào một mình mày được, ban nhạc của mày nếu như vững chắc, ba mày làm sao mà dẹp được?”
Minhyung rất oan ức – “Ổng khóa thẻ của tao, tao không có tiền, không cần ổng dẹp cũng tự tan.”
Trước giờ người ta vì ăn tiền của hắn nên mới vào chung ban nhạc với hắn, hắn đều hiểu cả, mọi người cũng đều hiểu, mà ngày như thế đến thật thì vẫn rất khó chịu.
Wangho vừa nãy muốn cười, nghe xong lại muốn khóc, cậu vỗ vỗ vai Lee Minhyung. Minhyung nghiêng đầu dựa vào vai cậu.
Sanghyeok nhìn thấy, đã hiểu được tâm trạng của Wangho khi phát hiện anh và Hyukkyu ngầm liên lạc – “Vậy làm sao mà đánh nhau?”
“Tao tức giận đi tìm tụi nó, nói linh tinh vài ba câu liền động thủ.” Một chọi ba, nếu không phải trên người có vết thương sẵn thì cũng không đến nỗi thê thảm như thế này, “Ba tao đi họp phụ huynh, tao liền chạy.”
“Ở trường phải làm sao?”
Em gái của thư ký của ba Moon Hyeonjoon là bác sĩ ngoại khoa, giúp viết giấy nghỉ phép, mười ngày, thứ hai Hyeonjoon sẽ giao cho giáo viên. Jaehyeok giúp đặt vé máy bay.
“Nhưng ở Daegu, người anh em, bạn hàng xóm, phải làm phiền hai người rồi.”
“Sưng mặt sưng mũi, mà mày còn chạy xa tít tắp.”
Minhyung cười rộ lên – “Mày like cho tao, tao nghĩ là mày cũng nhớ tao, nên tao tới.”
———————————
[text_hash] => 6f9532c5
)