[Chuyển ver] 《fakenut》 Mối tình đầu của mùa hạ – Chương 35 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Chuyển ver] 《fakenut》 Mối tình đầu của mùa hạ - Chương 35

Array
(
[text] =>

Xe taxi đỗ ở ven đường, Sanghyeok và Wangho đeo cặp sách bước xuống, một trước một sau đi lên căn hộ tầng tám, nhấn chuông.

Cửa mở ra, Kim Hyukkyu sững sờ đứng ở bên trong, cơn buồn ngủ phút chốc tản đi. Nhìn Wangho một chút, lại nhìn Sanghyeok một chút, lúc nhìn Sanghyeok thì đồng tử run rẩy, chuyện gì đây?

“Em đã biết hai người âm thầm liên lạc.”

“Em đừng hiểu lầm —” Hyukkyu vội vàng xua tay

Wangho vỗ tay cái bộp, rất ngầu, sau đó Sanghyeok cúi đầu một cái.

“Cảm ơn anh đã trợ giúp cho em.”

Sáng sớm, như thằng nhóc bị ba mẹ kéo dậy đi chúc tết mọi người, Lee Sanghyeok bị Han Wangho kéo đến nhà Kim Hyukkyu nói cảm ơn.

Cảm ơn xong vào nhà, Wangho liền cho Hyukkyu một cái ôm – “Anh thấy em khờ khạo không hiểu gì nên mới lén lút liên lạc với anh ấy, em đều hiểu cả.”

Hyukkyu thở ra một hơi, có cảm giác vui mừng vì em trai cuối cùng cũng thông suốt

“Đồng ý rồi sao? Vậy thì tốt vậy thì tốt, cứ như thế đi.”

Sau mười phút, Hyukkyu cảm thấy sai sai, hai đứa này nói cảm ơn xong ngồi vào phòng khách, sữa chua khoai chiên bánh quy, ăn gần hết khẩu phần lương thực một tuần của y rồi.

Hyukkyu khoanh tay, hỏi: “Hai đứa định làm cái gì?”

Wangho nở nụ cười: “Ở nhà sợ bị phát hiện, tụi em đang định ở đây làm bài tập.”

Ăn hết bịch khoai chiên, Sanghyeok và Wangho liền lấy sách vở ra bắt đầu học, Hyukkyu rửa mặt, ăn sáng, vứt rác, ra ra vào vào không nghe thấy một câu nào không liên quan đến học tập. Wangho cầm một xấp giáo trình, bên trên mỗi một công thức, mỗi một ví dụ, toàn bộ đều là Sanghyeok tự tay soạn cho cậu.

Sanghyeok giảng, cậu chuyên tâm nghe, anh hỏi, cậu nghiêm túc đáp, cổ họng anh khàn, cậu vội vàng đi rót một ly nước nóng.

Nói trọn vẹn hai tiếng, Sanghyeok im lặng, tận dụng mọi thời gian để soạn ra một cuốn đề kiểm tra, Wangho viết xong lại dò câu sai.

Hyukkyu không nhìn nổi, y vốn tưởng rằng làm bài tập chỉ là viện cớ, dù sao mấy tình nhân nhỏ mà tụ lại cùng nhau thì ngoại trừ học tập cái gì cũng làm, ai mà ngờ Lee Sanghyeok và Han Wangho ngoại trừ học tập thì cái gì cũng không làm. Y xách giá tranh trở về phòng.

—————

“Có mệt không?”

Wangho xoa xoa mắt – “Hơi mệt.”

Sanghyeok ngồi xếp bằng bên cạnh bàn trà, kéo Wangho vào lòng, ngực làm đệm, vai làm gối. Âu yếm dán vào nhau, khép lại cánh tay là có thể chạm đến ngực, nghiêng đầu là có thể hôn môi, nhưng hai người chỉ im lặng tựa vào nhau, cầm điện thoại lên mở ra một bài giảng trên mạng.

Bàn tay Sanghyeok từ phía sau ôm lấy bụng dưới Wangho, bằng phẳng, vuốt nhẹ lên trên. Anh hơi thất thần – “Gầy quá, mập chút thì tốt.”

“Mẹ em tịch thu khoai lát rồi.”

Sanghyeok xoa bóp cái bụng mềm mại – “Toàn thích ăn mấy món không có dinh dưỡng.”

Wangho bỗng nhiên cười cười, trước đây cậu chưa từng thích ai, nhưng cũng bị Siwoo và lớp trưởng buộc phải miêu tả hình mẫu lý tưởng. Bịa thế nào cũng đã quên mất rồi, chỉ nhớ rõ hai điều, hi vọng đối phương chịu nấu cơm cho cậu, còn một điều là cùng cậu xem phim.

Phía sau yên lặng một lúc, Sanghyeok là một thiếu gia mười ngón không dính nước mùa xuân, đừng nói nấu cơm, ở nhà cũng chưa từng bưng cơm nữa, xem phim cũng là một vết thương khó trị khỏi. Wangho ngẩng mặt dụi dụi vào vai Sanghyeok.

“Đừng hoảng hốt, tối hôm qua vì anh mà em đã suy nghĩ ra hình mẫu mới.”

“Mời em nói.”

Wangho vặn người, cái mông đè lên bắp đùi Sanghyeok xoay nửa vòng, ma sát đến nỗi mắt anh châm lửa, giữ cậu lại, nửa xin tha nửa uy hiếp kề tai cậu nói nhỏ – “Ngồi yên đừng có xoay lung tung nữa!”

Xoay xong, Wangho nghiêng người ngả vào khuỷu tay người ta, tỏ vẻ nhỏ bé, thần thái còn ngoan ngoãn hơn cả thú cưng, vừa lên tiếng, ngữ khí bao hàm kính cẩn và ái mộ

“Em chưa từng lọt vào top 10 của khối, anh có thể mang em bay cao không?”

Wangho thành tích không tệ nhưng mười vị trí đầu cậu vẫn thiếu một chút.

Sanghyeok cụp mắt sững sờ – “Ý của em là?”

“Thi giữa kỳ không còn kịp rồi. Chúng ta mỗi ngày cùng nhau làm bài tập, anh phụ đạo cho em, cuối kỳ này giúp em thi vào top 10 của khối một lần nhé? Em đã hẹn hò với anh rồi, vậy mà em không được thơm lây mùi của học sinh giỏi sao?”

“Em không phải là vì muốn học giỏi nên mới đồng ý hẹn hò với anh chứ?”

“Sao anh lại nghĩ em như vậy?”

“Em nhìn thử cái bộ dạng lúc nãy của em xem.” Sanghyeok tàn nhẫn bóp gáy Wangho, “Làm nũng lấy lòng, giống như kiều nữ xung quanh đại gia, kiều nữ đòi xe đòi nhà, em đòi mười vị trí đầu trong khối.”

Sanghyeok dở khóc dở cười, hết nói nổi, dù cho Wangho là một tên nhóc lừa gạt tình cảm thì anh cũng chịu. Bữa trưa gọi thức ăn ngoài, ăn qua loa vài miếng lại tiếp tục học tập, loáng một cái đã hết một ngày.

Wangho lười biếng duỗi người rời khỏi phòng khách, men theo mùi màu nước đi đến phòng ngủ, Hyukkyu đang vẽ – “Anh không làm kỳ đà cản mũi, em còn tới tìm anh.”

Wangho kéo ghế ra ngồi bên cạnh – “Anh cũng đã biết chuyện của em và Sanghyeok rồi, vậy em có phải là cũng có thể biết một chút… chuyện anh và vị đàn anh kia chứ?”

Hyukkyu nhìn chằm chằm vải vẽ tranh – “Em muốn biết cái gì?”

“Đàn anh đó học Harvard hả?”

“Em tưởng Harvard là chợ thực phẩm sao, muốn tới là tới chắc?”

“Trước đây em rủ anh đi xem phim anh không đi, có phải là đi xem cùng đàn anh đó không?”

Hyukkyu cười nhẹ – “Giờ thông minh quá nhỉ.”

“Anh ơi.” Gọi như vậy không phải chuyện tốt, Wangho hiếu kỳ nói, “Yêu xa có khổ không?”

Hyukkyu rũ mắt xuống – “Không rõ lắm.”

“Anh và người kia không phải yêu xa sao?”

“Không phải, vẫn chưa hẹn hò.” Ánh mắt yên tĩnh như mặt hồ, “Anh và anh ấy có hơi phức tạp, chuyện ở phòng giải khát, anh ấy đột nhiên sấn tới, anh không cưỡng được, mới bị em bắt gặp.”

Wangho hơi ngẩn người, chợt thấy gò má mát lạnh, Hyukkyu vẽ trên mặt cậu một vệt sáng, nói sang chuyện khác – “Đối tượng của em ở một mình im ắng quá kìa, đi xem đi.”

Wangho rón rén về phòng khách, nhìn lén, thấy Sanghyeok đang lật đề, viết công thức cực nhanh, khoảng mười phút đã tràn ngập một tờ giấy nháp. Vệt sáng trên gương mặt dần khô, cá bơi trong bể được mấy trăm vòng, Sanghyeok rốt cuộc giương mắt nhìn cậu, vừa lên tiếng lại càng mê người – “Đến đây, giảng tiếp mấy bài nữa.”

Nhóm chat của lớp đã im ắng suốt mấy ngày, tối chủ nhật Kang Donghoon vào nhắc nhở thi giữa học kỳ không được đến muộn, nghe rõ nội quy phòng thi. Đây là kỳ thi đầu tiên sau khi Lee Sanghyeok vào LCK, kéo bè kéo phái đánh nhau liên lụy Kang Donghoon bị khấu trừ tiền thưởng, lúc này phải bù đắp một chút.

Ngày thi, khối 11.

Phòng thi và chỗ ngồi luôn luôn sắp xếp dựa theo thành tích kỳ thi lần trước, những người khác dựa theo thành tích thi học kỳ, Sanghyeok dựa theo thành tích thi đầu vào, dù sao đó cũng tính là một bài thi. Khi anh đeo cặp sách ngồi xuống vị trí số 1 lớp số 1, đồng nghĩa với việc với tuyên bố anh vô hình chung đã trở thành người đứng đầu khối.

Từ khi khai giảng, tất cả mọi người chỉ biết là lớp số 3 có một học sinh chuyển trường rất đẹp trai, sự kiện đánh nhau vừa tung ra, tất cả mọi người cho là Lee Sanghyeok quậy phá không học tập, nghe nói còn ở trong lớp bung dù làm chuyện điên rồ, truyền đến truyền đi, nói chung ở bên ngoài toàn là tai tiếng.

Wangho và lớp trưởng cũng thi ở lớp số 1, Sanghyeok cầm ly nước vừa mới rót, hấp dẫn một đống ánh mắt, đi tới bàn đưa nước cho cậu.

Ba người bàn bạc buổi trưa ăn cái gì, lớp trưởng bỗng nhiên nói – “Tụi mày biết gì chưa? Góc sân nhỏ lắp camera rồi đó.”

“Thật à?” Wangho vui vẻ nói, “Phải lắp từ sớm rồi, xem ai còn dám vi phạm kỷ luật nữa.”

Lớp trưởng liếc xéo một cái – “Mày ngốc quá, vi phạm kỷ luật dù sao cũng là số ít, sau này còn có thể ăn trộm mì được không? Tiết thể dục còn có thể lén chơi điện thoại được không? Mấy đôi tình nhân còn có thể trốn ở đó hú hí nữa không?”

Sanghyeok không tự chủ nhìn Wangho, cậu cũng không cách nào khống chế mà ngước mắt, ánh mắt đan xen, đôi tình nhân nhỏ này trước mặt mọi người tỏ vẻ ám muội. Wangho nhớ lại cảm giác Sanghyeok ôm lấy cậu, gặm đôi môi cậu, gặm sưng cả lên. Dường như nhìn thấu cậu đang suy nghĩ gì, anh nhéo tai cậu.

Wangho đỏ mặt hỏi – “Lớp trưởng, mày nhận được nụ hôn nào chưa?”

“Tao nhận được nước, sau đó bị mày nhắc tới chuyện không nên nhắc.” Nắm cổ áo Wangho kéo một cái, “Cán sự thể dục đã hẹn hò rồi, chúng ta cũng phải cố gắng lênnn!”

Sóng mắt Wangho lắc lư, cứ nhìn về phía Sanghyeok, lớp trưởng thấy kỳ quái – “Mày cứ nhìn người ta làm gì?”

“Cậu ấy muốn tao cũng phải cố lên.” Ôm lấy vai Wangho kéo người về phía mình, chuông reo, tất cả mọi người về chỗ ngồi, anh nhân lúc hỗn loạn cúi người, “Thi không tốt cũng không sao.”

Viền môi cọ vào vành tai, từ ngưa ngứa thành nong nóng.

Buổi chiều thứ ba thi xong, tan học sớm, một đám nam sinh đến MIT uống trà sữa, cán sự thể dục vinh quang thoát kiếp FA, trong lúc mọi người ồn ào móc tiền túi bao hết. Sanghyeok gọi thêm một phần Mối tình đầu của mùa hạ, đóng gói mang đi.

Cuối đường có một ngõ cụt nhỏ, không có ai, Sanghyeok và Wangho ngồi ở trên tảng đá dưới chân tường cùng nhau ăn. Wangho đã lâu không đến nhà họ Kim, gừng càng già càng cay, sợ Kim Jeonggyun nhìn ra cái gì, cũng sợ…

Cậu liếc mắt nhìn cửa – “Eunji có ở nhà không?”

“Vì em viết thơ, vì em vẽ tranh, vì em mà nhanh chóng bước vào thời kỳ trưởng thành.”

Cô nhóc là một cô gái có chí khí, tỏ tình bị từ chối mà tâm hồn thiếu nữ vẫn bất tử, nhìn thấy Wangho liền đá lông nheo, quyết tâm trước khi vào lớp 6 sẽ mở cánh cửa trái tim của Han Wangho.

Wangho sầu não – “Em cũng không dám gặp Eunji.”

“Em chuyên trị họ Lee nhà anh mà, suýt chút nữa làm anh trai điên, làm em gái ngốc.” Anh quái gở lắm, đến cả em gái ruột cũng ghen, ghen ghen một hồi nói toạc ra hết, “Lúc trước cố ý dụ dỗ em hẹn hò, không chừng em thật sự có thể làm ba anh tức đến ngất đi.”

Bầu không khí đột nhiên yên tĩnh, Wangho nheo cặp mắt lại – “Khi đó anh lợi dụng em để chọc tức ba anh?”

Đầu lưỡi Sanghyeok chuột rút – “Là… lúc vừa tới Daegu…” Thẳng thắn luôn vậy, “Gặp được em, anh có một vài tâm tư không tốt lắm.”

“Anh cũng không biết xu hướng tình dục của em, mà đã muốn lợi dụng em?”

“Lúc đó tóc tai em đều xoăn, em thì thẳng được tới đâu?” Sanghyeok nhớ tới lần đầu gặp Wangho, “Sau đó là thích thật, ngày về nhà anh còn dụ dỗ bắt ép Eunji đừng nhắc đến em.”

Lực chú ý của Wangho chuyển hướng – “Khi nào thì anh thích em thật?”

Sanghyeok nhớ rất rõ ràng – “Thay đổi từng chút, hôm trời mưa em chui vào áo anh lúc đó đã từ từ biến chất.”

Wangho ngẩn ra – “Tại không đủ đồ để che mưa mà… Em với Siwoo và lớp trưởng đều từng làm như vậy.”

Sanghyeok cuống lên – “Em…sau này không được như vậy nữa!”

Mắt thấy tình cảm sắp rã rời, Wangho gật đầu liên tục, không cẩn thận nghẹn một viên trân châu, bị sặc, sau khi ổn hơn thì nước mắt mông lung giống như đang quyến rũ người khác. Sanghyeok hút một ngụm khí, bốn phía yên tĩnh, ánh hoàng hôn cũng vừa đẹp, anh nghiêng người hôn đuôi mắt Wangho.

“Lúc trước em chọn Mối tình đầu của mùa hè cho anh, có phải cũng đã quyết định rồi không?”

Wangho lúng ta lúng túng – “Em còn chọn Thời khắc tỉnh mộng, chẳng lẽ…”

“Ngừng.” Phương pháp cơ bản khi yêu đương, không nói được lời ngon tiếng ngọt thì cũng đừng làm nhau mất hứng. Sanghyeok nhấc cậu lên – “Về nhà đi, mẹ em gọi em về ăn cơm đấy.”

Chia tay ở cuối hẻm, sau khi dõi theo Wangho vào cửa, Sanghyeok quay người về nhà, Eunji dắt Vita chạy ra ngoài, một tay anh chặn cô nhóc lại: “Gọi anh hai.”

“Gọi cái đầu anh.”

Sanghyeok nhẫn nhịn – “Anh cho em biết một chuyện liên quan đến anh Wangho.”

“Anh hai!”

Sanghyeok nở nụ cười – “Đừng nhớ thương anh dâu của em nữa.”

Cô nhóc chợt ngừng lại, nhìn chằm chằm Sanghyeok, trong đôi mắt to lóe lên ánh sáng nhạt trông rất ngu ngốc, sau đó nhắm ngay cánh tay cản trở của Sanghyeok cắn hự một cái, dùng sức lực và quyết tâm “cắn chết anh em sẽ kế thừa toàn bộ gia sản”.

Sanghyeok kêu lên đâu đớn: “Cái con nhóc này làm chó hả!”

“Đáng ghét, em thích anh Wangho, anh đố kị cũng vô dụng.” Ném dây dắt chó xuống đất, “Anh tự dắt đi!”

Cô nhóc chạy vào trong nhà, husky chạy ra ngoài, Sanghyeok quay đầu đuổi theo chó, khoác ánh nắng chiều dắt chó đi dạo, con husky hình như đã thích một con samoyed đầu đường gặp mặt liền quấn quít không rời. Anh dựa vào tường, móc điện thoại ra xem, đột nhiên nhớ tới nhóm chat bốn người vẫn luôn bị anh tắt tiếng.

Mở ra xem thử, nhóm chat đã đổi tên thành — Lee Sanghyeok hôm nay đã tỏ tình chưa?

Sanghyeok lần trước không hề nói gì, im lặng gần mười ngày, mấy anh chàng kia liền phát hiện tình huống hơi sai. Tên nhóm chat là Park Jaehyeok đổi, Eunji gọi điện thoại cho hắn nói muốn giải trừ hôn ước, còn bảo hắn hết hi vọng đi, không dám mắng trẻ nhỏ, đành phải châm chọc “anh vợ”.

Ba hoa không phù hợp với diễn xuất của anh, cũng chưa nói cái gì, thẳng thắn đổi tên nhóm thành — Chúc mừng Lee Sanghyeok thoát kiếp FA

————————

[text_hash] => 863d0ecc
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.