Array
(
[text] =>
Ô cửa sổ hiện ra ánh trăng, trắng vàng dịu dàng, Sanghyeok ôm eo Wangho, ôm rất chặt, tiếng thở dốc bên tai khó bình tĩnh, làm anh không nỡ lòng buông tay ra.
Một lúc sau, anh phá tan bầu không khí yên tĩnh – “Đồng ý rồi sao?”
Mặt Wangho đỏ ửng, đôi môi run rẩy không lên tiếng. Sanghyeok xem im lặng bất động thành ngoan ngoãn, tay ôm eo hướng lên trên mò đến khuôn mặt nóng hổi, xoa xoa bóp bóp, cọ lên thái dương, nhéo vành tai, vô liêm sỉ đùa bỡn người ta. Ngoài miệng còn muốn chọc ghẹo – “Sao lại ngốc vậy chứ, thẳng hay cong cũng không biết, thích hay không cũng không hiểu, ngoại trừ mồm mép thì em còn hiểu cái gì?”
“Anh…” Wangho không phục, “Em còn quê mùa nữa, anh thích em chỗ nào chứ!”
[Góc nhắc lại cho ai khum nhớ: thì Lee Sanghyeok chê ẻm xăm hình quê mùa và ẻm ghim tới giờ]
“Vừa nãy là nụ hôn đầu của anh.”
Anh là người mới, nhưng lại thành thạo, trêu người ta đến đỏ mặt mà chỉ cần một câu nói đã dỗ dành xong xuôi. Ba chữ “nụ hôn đầu” giống như thuốc tê, Wangho từ sống lưng trở lên trên đều tê dại. Cậu ba phần ngượng nghịu, hai phần quẫn bách, đáp lại một câu “Em cũng vậy”.
Sanghyeok bật cười – “Chẳng lẽ không phải sao, em còn trong trắng hơn cả giấy nháp của anh.”
Học sinh ban tự nhiên đều như vậy, bạch ngọc, trân châu, đậu hũ, vậy mà lại chọn giấy nháp ra so sánh, Wangho không để ý tới phép so sánh này, dò hỏi.
“Miệng anh, rốt cuộc là có bị phỏng không?”
“Hôn đến như vậy, em nghĩ sao?”
Anh ôm càng chặt hơn, Wangho hoàn toàn ép sát trong lồng ngực anh. Không ai tiếp tục nói nữa, yên lặng mà ôm thôi, Sanghyeok chỉ lo buông lỏng tay hạ thấp người một chút ngay lập tức sẽ kết thúc khung cảnh như mơ như ảo này. Anh nhớ thương lâu như vậy, chờ đợi lâu như vậy, suýt nữa biến thành trò cười, khó khăn lắm mới tới được bước “ván đã đóng thuyền”.
Ầm, cửa phòng học bị đẩy ra. Wangho sợ mất mật, Sanghyeok cũng giật mình, ôm cậu lùi về sau đụng ngã ghế, một chùm sáng chiếu tới, là giám thị Woo cầm đèn pin đứng ở cửa phòng học.
Sanghyeok chặn Wangho ở phía sau, bình tĩnh nói – “Chào thầy Woo ạ.”
“Chào gì mà chào?” Giám thị Woo mở đèn, “Đã mấy giờ rồi? Tối om rồi không về nhà, hai đứa trốn ở trong phòng học làm gì đây hả?”
Sanghyeok giải thích mới vừa làm xong bài tập, đang chuẩn bị đi, Wangho núp ở phía sau gật đầu như giã tỏi. Thầy Woo nhìn bọn họ chằm chằm – “Trước khi đi còn ôm ấp nữa hả? Hả?!”
“Là tại em, em không biết trong nội quy nhà trường có cấm bạn học ôm ấp.”
Cung cung kính kính nghẹn chết người, thầy Woo mặt đen sì – “Nội quy nhà trường không cấm, nhưng cấm hành vi thân mật quá độ!”
“Tuần sau là thi rồi, Han Wangho mất nhiều bài, lo lắng thi không tốt, cho nên em an ủi cậu ấy một chút.” Trở tay chọt một cái, Wangho phản ứng rất nhanh, “Vâng ạ, xưa nay em chưa từng ra khỏi top 20 của khối, em sợ lắm…”
“Tố chất tâm lý quá kém! Ôm là có thể thi tốt được sao? Em ấy ôm em thì em sẽ không sợ nữa à?!”
“Em cũng không biết an ủi thế nào, nên ôm thôi…”
Thầy Woo không chịu được, phất tay đuổi người – “Mau về nhà đi! Hay muốn tôi gọi phụ huynh đến đón.”
Hai người đeo cặp sách trên lưng cấp tốc lui lại, một hơi chạy ra đến hành lang, dưới ánh đèn mờ nhạt Sanghyeok nhìn Wangho, gương mặt kia đỏ ửng chưa tan, đôi môi bị anh gặm sưng lên, hô hấp hổn hển không ngừng.
Một tuần lễ không đi cùng nhau, Sanghyeok chở Wangho về nhà, gần về đến nhà thì rẽ sang hướng khác, đạp tới công viên nhỏ gần đó.
Công viên này xây dựng nhiều năm rồi, mười cái đèn có tám cái không sáng, phóng tầm mắt nhìn cảnh vật đều tối om. Sanghyeok và Wangho ngồi ở băng ghế cạnh hồ nước, chỉ có thể thấy mơ mơ hồ hồ đường nét của đối phương, dựa cả vào lời nói, hô hấp và nhịp tim đập loạn cùng nhau.
Mặt Wangho còn nóng – “Làm gì vậy.”
Sanghyeok mò đến bàn tay Wangho nắm chặt – “Muốn ở với em thêm chút nữa.”
Hai người cứ ngồi như vậy, buổi trưa không ăn được bao nhiêu, bụng réo ùng ục, trong nhà gọi tới vài cuộc điện thoại, điện thoại chợt sáng chợt tắt, bọn họ đều không để ý, vừa nhạt nhẽo vừa ngọt ngào ngồi đó.
Tay Wangho được Sanghyeok ấp trong lòng bàn tay anh, nắm đến chảy mồ hôi, cậu nhúc nhích đầu ngón tay, giống như vô ý vuốt nhẹ vân tay anh. Cậu không kìm lòng được mở miệng – “Mấy ngày qua em đều nghĩ, rốt cuộc em nên làm như thế nào, anh càng không để ý tới em, em càng hoảng loạn, càng hoảng loạn em càng không nghĩ ra được. Em hiểu rõ cảm giác em đối với anh, nhưng em nhát gan, cho nên lúc nào cũng xoắn xuýt, cũng hoảng loạn, anh không để ý đến em, thì em không chịu được, còn muốn cùng anh làm bạn bè như trước. Cứ vậy mà phiền phiền nhiễu nhiễu, do do dự dự.”
Một đống từ vựng đâm thẳng vào tim đen Wangho, cậu nghiêng người dụi vào lồng ngực Sanghyeok, anh ôm lấy cậu, vuốt ve lưng cậu. Cậu biết tính tình của mình, nếu như hôm nay Lee Sanghyeok không ép cậu, không biết chờ đến khi nào mới quyết định.
Dụi một lát, Wangho liền ngẩng đầu lên – “Một khi đã đồng ý thì quan hệ sẽ thay đổi, em sợ lúc đó không thích ứng được, vậy thì lúng túng lắm.” Bỗng nhiên thẹn thùng, “Không ngờ lại thích ứng tốt, nắm tay hôn môi… cũng đều rất tốt.”
Hơi thở dần dần đến gần, Wangho nhắm mắt lại, không đợi hai phiến môi mỏng ấn xuống, điện thoại Sanghyeok từ trong túi quần rơi ra. Hai người đồng thời xoay người lại nhặt, màn hình sáng lên, nhảy ra một tin nhắn mới.
Màn hình hiển thị người gửi: Kim Hyukkyu.
Wangho sững sờ – “Anh cũng có bạn tên Kim Hyukkyu?”
Mí mắt Sanghyeok giật giật – “…Bạn em cũng là bạn anh.”
Tình huống gì đây, Wangho tin Hyukkyu cũng tin Sanghyeok, nhưng mà cả hai lại giấu cậu lén lút liên lạc. Cậu làm bộ không thèm để ý, thật ra khóe mắt đều chúi sang nhìn, khó chịu muốn biết tin nhắn nói cái gì. Sanghyeok nhặt điện thoại lên, dừng một chút, sau đó ấn tắt cất trở lại túi quần.
Đáng lẽ nhịn, Wangho lần này không nhịn được – “Tại sao anh không xem?”
“Không có gì quan trọng…”
“Vậy anh chột dạ cái gì?” Wangho đã chuẩn bị xong tâm lý hẹn hò hai tiếng liền chia tay, “Kim Hyukkyu cũng rất đẹp, có phải là anh đứng núi này trông núi nọ không hả?! Người ta có đối tượng rồi, học ở Harvard đó.” Sao mà cậu biết chứ, chém gió thôi, “Anh cũng đừng ỷ mình cao phú soái là đắc ý, em mới vừa cong, vèo một cái em đã thẳng trở lại rồi.”
Vốn là có chút khí thế, chữ “vèo” kia xuất hiện ngay lập tức mất sạch, Sanghyeok nhịn cười cân nhắc thiệt hơn, lấy điện thoại ra đưa lên – “Anh không có đứng núi này trông núi nọ, cũng không đắc ý, mà em muốn giận thì giận, đừng thẳng, nhé?”
Wangho đoạt lấy, liên tục lầm bầm, ai cho anh quản em, trước tiên phải kiểm điểm lại mình đi đã, mở ra lịch sử tin nhắn chợt nghẹn lời. Chỉ có vài tin, câu đầu tiên là gửi vào đêm thứ hai tuần trước, đêm cậu đến nhà Hyukkyu.
“Anh là Kim Hyukkyu, Wangho có nói với anh về chuyện của hai đứa.” Đây là mở đầu.
Lee Sanghyeok – “Cậu ấy nhờ anh từ chối em?”
Kim Hyukkyu – “Cậu chỉ có khổ nhục kế thôi sao?”
Lee Sanghyeok – “Anh có đề xuất gì không?”
Kim Hyukkyu – “Bơ nó mấy ngày cho nó suy nghĩ thật kỹ.”
“Em hiểu rồi.” Lee Sanghyeok cuối cùng viết, “Cả ngày nay cậu ấy chưa ăn gì, nhờ anh chăm sóc.”
Wangho cầm điện thoại hoảng hốt, đêm đó cậu kể cho Hyukkyu những câu Sanghyeok nói ở góc sân nhỏ, bây giờ phối hợp với những tin nhắn này, bị nghẹn.
“Lúc đó anh trốn tránh em, là khổ nhục kế?”
Sanghyeok hít hít cái mũi, chấp nhận. Wangho kích động đứng lên, bơ cậu mấy ngày, cho nên cả một tuần nay giả bộ không để ý đến cậu, tất cả đều nằm trong kế hoạch hết sao? Khiến cậu chủ động cắn câu, rồi đổi thái độ quát mắng dạy bảo, đến khi cậu đồng ý?
Vừa đấm vừa xoa. Trong ngoài liên thủ.
Điện thoại đã tắt, Wangho đứng ở trong màn đêm ngẩn ra, không biết là thủ đoạn của Lee Sanghyeok quá tài tình, hay là bản thân mình quá khờ khạo. Trong lòng Sanghyeok không chắc chắn, duỗi cánh tay tới, kéo Wangho đến trước mặt mình, thăm dò – “Giận rồi sao?”
“Em chưa từng hoài nghi lời nói và hành động của anh.”
“Anh nói anh tránh em, sao mà tránh thật chứ? Anh tránh em một tuần, chẳng lẽ có thể tránh em một tháng sao? Em không từ chối anh rõ ràng, vậy anh dù có dùng hết ba mươi sáu kế cũng phải khiến em đồng ý.”
“Nếu như em từ chối thì sao?”
“Vậy anh dùng bảy mươi hai kế.”
Khóe miệng Wangho hơi nhếch, nhịn không được nở nụ cười, những ngày qua cậu lo lắng sợ hãi, cho là Lee Sanghyeok cứ như vậy ân đoạn nghĩa tuyệt với cậu, ai mà ngờ anh hoàn toàn không thay lòng.
Tin nhắn Kim Hyukkyu vừa gửi không có gì nhiều, chỉ là kiến nghị hành động. Sanghyeok cầm lại điện thoại, dưới ánh mắt Wangho mà trả lời – “Hành động đã thành công viên mãn.” Gửi xong nhớ tới cái gì đó, “Đối tượng của anh ấy thực sự học ở Harvard sao?”
“Không biết, em bịa đó.”
“Anh phải thi vào Harvard mới được, không thể để em mất mặt trước bạn bè.”
Wangho kinh ngạc, thi Harvard từ trong miệng Lee Sanghyeok nói ra đơn giản như nướng thịt vậy, chứ nói chi là mất mặt, Lee Sanghyeok gia tài bạc triệu, học tập tốt, tướng mạo anh tuấn, ngoại trừ thích suy diễn thì quả thật không có gì để soi mói, mà suy diễn là vì hiểu lầm cậu gây ra.
Wangho nhân dịp thẳng thắn luôn: “Em do dự không quyết định còn có một nguyên nhân khác, chính là em sẽ đi du học nước ngoài.”
Thật ra cậu muốn giấu trước, sợ Sanghyeok đổi ý, nhưng người ta còn muốn thi Harvard…
“Vậy thì vừa khéo, cùng nhau đi. Dù không học cùng trường, tách ra mấy năm cũng không chết được.”
Người đều có tật xấu được voi đòi tiên, đối phương bằng lòng cùng đi du học, Wangho liền tiến một bước tính toán càng nhiều hơn – “Một năm sau anh phải về nhà, Vita phải làm sao đây.” Còn giấu giấu giếm giếm bày đặt mượn chó ra nói.
“Anh dẫn nó đi.”
“Người ta hay nói, yêu xa đều không có kết quả tốt.”
“Anh không nghe người ta nào hết.” Bàn tay đè lên thân thể Wangho, xoay chuyển câu chuyện, “Anh chỉ nghe em, nếu em không nỡ để anh về, anh sẽ đợi đến khi thi đại học mới đi.”
Viền mắt Wangho tỏa nhiệt, không lên tiếng, bàn tay còn đang vòng qua cổ Sanghyeok, bắt chước các đôi tình nhân khác, lấy bàn tay bọc quanh gáy anh, đầu ngón tay xen vào mái tóc ngắn gọn gàng của anh.
Bọn họ ở đó đến mười giờ mới về nhà, Han Minkyu tay cầm đèn pin chờ con trai, Kim Jeonggyun cầm đèn pin chờ cháu ngoại.
“Sao hai đứa không nhận điện thoại?!”
Wangho ấp úng bịa không ra lý do, nói lảng sang chuyện khác – “Ba, con muốn đổi điện thoại!”
“Ba kiến nghị con nên thay một người ba khác!”
Han Minkyu giận đến nỗi khí chất đều không còn, quay người về nhà, cũng không truy hỏi nguyên nhân về muộn.
Kim Jeonggyun còn chờ ở trước cửa, Sanghyeok nói – “Mình vào đi ông.”
Wangho vào cửa, đóng cửa, khóa cửa, lại dựa vào cửa sắt không nhúc nhích mà suy nghĩ. Khi còn bé cậu đối với ai cũng đều rất tốt. Lần đầu tiên gặp Lee Sanghyeok, cậu chủ động ở mọi phương diện, muốn làm bạn của anh. Sau đó Lee Sanghyeok cũng đối tốt với cậu, cái tốt đó không giống với người khác, có chút trêu chọc, ám muội, từ từ khiến cậu luôn nghĩ tới đối phương. Cậu không nhịn được mà nhớ nhung, lúc thi đấu nhờ vả Son Siwoo chăm sóc anh, còn phải gọi Son Siwoo là “anh”.
Cậu hiểu lầm Lee Sanghyeok thích người khác, thật ra trong đáy lòng rất bài xích, Lee Sanghyeok nói muốn tỏ tình, cậu cũng cảm thấy khó chịu. Hôm tỏ tình cậu khiếp sợ như vậy, nhưng mà cũng không ai biết, cậu lén lút vui mừng hóa ra người Lee Sanghyeok thích là cậu.
Cậu và Lee Sanghyeok vẫn luôn hiểu lầm, không ngờ cho dù là hiểu lầm, Lee Sanghyeok vẫn thích cậu, cậu cũng thích đối phương.
Cửa sau lưng lạnh lẽo, nhưng Wangho cảm thấy nóng bỏng.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng, Sanghyeok cất bước đến phía sau cách cửa sắt, qua khe hở
“Wangho ya, em hẹn hò với anh rồi đấy nhé?”
Bên trong không có tiếng, anh càng quá phận hơn, “Ngày mai nhớ tới tìm bạn trai em, là anh, làm bài tập nhé.”
———————————
[text_hash] => 6ca00ea1
)