Array
(
[text] =>
“Wangho ya, cậu có thể thử thích tôi một chút được không?”
“Tôi…”
Không đợi Wangho nói ra một câu trọn vẹn, đám nam sinh lớp cậu đã ồ ạt chạy tới, cầm chai nước ngọt, khay thức ăn inox, bày trận thế sẵn sàng chiến đấu.
Mọi người chặn ở bên ngoài, nhưng không thấy đội bóng rổ đâu, chỉ thấy Lee Sanghyeok và Han Wangho đứng đối diện nhau, bầu không khí hình như còn có vẻ rất bi kịch. Wangho nhất thời thức tỉnh, lui lại một chút, nhìn Sanghyeok một cái rồi quay đầu chạy.
Sanghyeok nhịn muốn nghẹn, anh đã nói tới mức đó rồi, thái độ khiêm nhường như nâng trứng hứng hoa, cho dù là một viên đá cứng cỏi cũng phải bị đánh cho run rẩy.
Wangho run rẩy, chóp mũi bỗng nhiên đỏ lên, nhưng mà còn chưa nói gì đã chạy.
Nhìn cái đám người trước mặt này Sanghyeok thở ra một hơi – “Mọi người giải tán hết đi.”
Cán sự thể dục – “Tình hình sao rồi? Tôi rõ ràng nhìn thấy cậu và đội bóng rổ đi cùng nhau mà?”
Sanghyeok cũng không hiểu đây là tình huống gì, chỉ nói không có chuyện gì, mang khuôn mặt lãnh cảm trở về phòng học nghỉ trưa. Vào cửa nhìn thấy Wangho nằm úp sấp ở chỗ ngồi, đeo tai nghe.
Cứ như vậy đến khi tan học, Wangho đã thu dọn xong cặp sách và bình nước từ lâu, tiếng chuông vừa vang lên là bỏ chạy.
Sanghyeok hiểu, không đuổi theo, sợ cậu đạp xe hoảng quá không cẩn thận lại xảy ra chuyện gì. Anh cố đạp thật chậm, đến ngã ba đầu đường muộn hơn mười lăm phút so với lúc thường, liền gặp Han Minkyu về đến trước cửa, đối phương đang nhận điện thoại, nói cái gì mà phải làm bài tập đàng hoàng.
“Chú ơi, là Wangho ạ?”
Wangho đi tìm Hyukkyu, nửa đường mua một phần ăn gia đình ở KFC, vào cửa thì giả bộ như cao hứng nhất thời tới làm khách. Trong nhà yên tĩnh, bà ngoại Kim Hyukkyu được mời đến Thượng Hải làm trao đổi, nên chỉ có hai người bọn họ.
Mới vừa về nước, bài học dày đặc, Hyukkyu hỏi – “Em tìm anh có chuyện gì à?”
Wangho gật gật đầu, dáng vẻ ngoan ngoãn đáng thương, cậu nghĩ tới nghĩ lui, xung quanh mình chỉ có Kim Hyukkyu mới có thể hiểu, vì vậy tới xin cố vấn tâm lý. Hyukkyu đói bụng, vẫn còn đang mở hộp đồ ăn, lấy một cánh gà cay.
“Không phải em thích KFC sao?”
“Sau này em sẽ không ăn KFC nữa.” Cậu uống coca, rốt cuộc cũng nói – “Em có một người bạn, là nam sinh, gần đây bị một nam sinh khác tỏ tình, cậu ấy không biết nên làm gì.”
Hyukkyu gặm cánh gà chợt dừng lại – “Ai tỏ tình với em?”
Phụt một tiếng, Wangho phun ngụm coca – “Liên quan gì đến em! Đừng có đoán mò! Là bạn của em!” Thẹn quá hóa giận, nhưng sợ đối phương dỗi, giọng điệu lại mềm đi, “Anh có kinh nghiệm, anh giúp em… bạn của em một chút đi.”
“Anh thì có kinh nghiệm gì, không phải gay thì từ chối, không thích cũng từ chối, có cảm tình thì phát triển thử xem.”
Vấn đề nằm ở đây, Wangho thấp giọng – “Không biết có phải là gay hay không.”
Hyukkyu ném xương gà xuống, lau tay, hất cằm giống như đang nhìn một kẻ ngốc. Wangho luống cuống, giải thích người bạn này chưa từng yêu đương, cũng chưa từng thích ai, lúc thường chỉ biết vẽ vời học tập, không thì chơi thể thao, lướt sóng, cưỡi ngựa,… sinh hoạt vô cùng bình thường.
Giải thích xong ngơ ngác, có vẻ như đã bị bại lộ rồi. Hyukkyu đầy hứng thú hỏi: “Rốt cuộc là ai tỏ tình với em? Có phải là cậu hàng xóm không?”
“Sao anh biết là cậu ấy?!”
Hyukkyu cười cười, lần trước Lee Sanghyeok làm người mẫu ở phòng vẽ tranh, cứ nhìn chằm chằm Han Wangho, ánh mắt kia lúc đó đã cảm thấy không tầm thường rồi. Trong lúc thi đấu Han Wangho thường xuyên nói chuyện điện thoại, không cần biết là ngày hay đêm, nếu như Lee Sanghyeok không thích thì làm gì có nhẫn nại chờ đợi cả ngày.
Cũng không ngoài dự đoán – “Em còn nghĩ nhiều như thế làm gì?”
Sao có thể không nghĩ chứ, Wangho không xác định được mình có phải gay hay không, chuyện này không thể qua loa, lỡ như cậu không phải gay, vậy không phải là thành tên lừa dối tình cảm sao?
“Lúc đó em nhìn thấy anh ở trong phòng giải khát, em cảm có giác gì?”
Wangho hồi tưởng, lúc đó bị doạ một chút, một là thật sự bất ngờ, hai là Kim Hyukkyu từ trước đến giờ đều hiểu chuyện, mà dáng vẻ kia thì gần như bị lật đổ. Cậu đáp xong sốt sắng nhìn Hyukkyu, giống như người bệnh khai báo bệnh trạng cho bác sĩ, chờ bác sĩ chẩn đoán.
“Em có biết thích là cảm giác gì không?”
“Không biết.”
Cậu mười bảy tuổi, mỗi thứ hiểu một chút, nhưng không hiểu sao cậu lại muốn nghe Hyukkyu nói.
Hyukkyu liền nhìn cậu – “Thích giống như nhìn không thấy sờ không được, nhưng thật ra lại vô cùng thực tế. Em sẽ muốn gặp người đó, nhìn thấy người đó sẽ vui vẻ, không gặp được sẽ nhớ nhung, dù vui hay buồn đều muốn nói cho người đó biết, không nhịn được để ý đến người đó, quan tâm người đó, người đó xảy ra chuyện em lo lắng hơn bất kỳ ai. Mỗi khi em và người đó tiếp xúc thân mật, em sẽ không bài xích mà chỉ thấy tim đập nhanh, phản ứng sinh lý sẽ không bao giờ lừa em. Mà nếu người đó không để ý đến em, cảm giác ấy em nếm thử sẽ biết.”
Nói một tràng rất dài, cũng rất vụn vặt, mỗi một câu như một cây đinh ghim vào cơ thể Han Wangho, đóng cậu dính ngay tại chỗ, cả người trở nên căng thẳng. Hyukkyu rũ mắt xuống, tiếng nói cũng hạ thấp đi, thì thầm – “Nếu như người đó phải đi…”
Wangho đột nhiên mềm nhũn, cậu cảm nhận được, hôm nay khi Lee Sanghyeok nói một năm sau sẽ rời đi, mùi vị đó đến giờ cậu vẫn còn nhớ.
Ở nhà Hyukkyu ngủ một đêm, hôm sau Wangho đến trường, ở cổng trường tình cờ gặp Lee Sanghyeok từ trên xe taxi xuống. Anh cầm quyển sách, ngẩng đầu nhìn thấy cậu, bước chân ngừng lại, sau đó sải bước tiến vào cổng trường.
Wangho đẩy xe đạp chen vào dòng người, cậu không cần tốn hơi sức đi trốn, tự anh tránh cậu, nhưng cậu cảm thấy không hề yên tâm hay thoải mái chút nào.
Wangho không yên lòng đi tới phòng học, đi vào từ cửa sau, ánh mắt vừa vặn nhìn trúng ngay bàn cuối cùng. Cậu không tránh đi, bước chân đi tới, yên lặng đứng bên cạnh bàn Sanghyeok. Người ta cúi đầu đọc sách, cậu hạ thấp âm điệu – “Sau này cậu đều gọi xe đi học sao?”
Sanghyeok “Ừ” một tiếng – “Trên đường còn có thể đọc sách.”
Chuông reo, Wangho lên bục giảng tổ chức đọc bài buổi sáng, ánh mắt không chịu khống chế, cứ nhìn về phía cuối lớp, mà Sanghyeok giống hệt như một bức tường sắt, cả buổi sáng đều rũ thấp mi mắt.
Wangho nhịn đến khó chịu, muốn chờ Sanghyeok đi qua chỗ ngồi của cậu sẽ chọt vào đùi người ta, tốt xấu gì cũng phá vỡ cục diện bế tắc, nhưng cậu đợi bốn, năm lần ra chơi mới phát hiện, Lee Sanghyeok đi rót nước đều vòng sang lối đi khác.
Lúc cậu thu bài tập sẽ mượn cơ hội nói chuyện, Lee Sanghyeok đã truyền bài tập tới từ sớm, cậu cầm chổi giả bộ quét sàn, Lee Sanghyeok đứng dậy tránh ra ngoài hành lang, tiết thể dục cậu ôm bóng rổ mượn cớ lập nhóm, Lee Sanghyeok lại cầm bảng từ vựng ngồi dưới gốc cây, đến cả hoạt động thể dục cũng không làm!
Lee Sanghyeok nói được làm được, không đạp xe, không xuất hiện trước mặt Han Wangho, ở trường học như vậy, về nhà cũng lẩn đi không thấy tăm hơi. Cậu hối hận đến xót cả ruột, một tuần nay cũng không biết làm sao mà qua, cầm cự đến thứ sáu, buổi trưa ở căn tin rốt cuộc tìm được cơ hội, đặt mông ngồi bên cạnh Lee Sanghyeok.
“Cậu cũng ăn thịt bò nạm hả, thật là trùng hợp.”
Sanghyeok dùng cái muỗng múc canh, há miệng ăn, canh nóng vẫn còn đang bốc khói, đi vào miệng nóng đến nỗi khoang miệng mất đi cảm giác. Wangho giật túm cánh tay anh, không nhịn được – “Cậu điên rồi sao! Rất nóng đó!”
Trên bàn không có nước, Wangho đoạt lấy đồ uống Siwoo mới vừa mua, Sanghyeok cũng không nhận, anh ăn thêm hai miếng rồi đứng dậy đi.
“Tôi ăn no rồi, về phòng học trước.”
Wangho sững sờ, mãi đến thức ăn trong khay nguội ngắt vẫn chưa hoàn hồn. Tránh cậu đến mức độ này, có lẽ Lee Sanghyeok giận cậu không chịu đồng ý, giận cậu hận cậu, vậy mà còn nói là thích.
Sanghyeok gối lên cánh tay nghỉ trưa, trong miệng vừa đau vừa tê, niêm mạc đầu lưỡi bị phỏng đến độ tróc ra một lớp, anh ngủ một giấc, sau khi tỉnh lại ở góc bàn đặt một hộp dưa hấu, một hộp kẹo ngậm bạc hà, còn có một hộp kẹo cao su.
Vừa nhấc mắt, cái đầu ở hàng thứ ba lập tức quay phắt lại.
Wangho ở căn tin ngồi bất động đến tuyệt vọng, trở về phòng học nhìn thấy Sanghyeok nóng đỏ cả môi, quên hết luôn, chạy đi tìm cô y tế xin kẹo ngậm. Lúc đặt trên bàn mới chú ý tới, anh không đeo vòng tay cậu tặng.
Khi người đó không để ý đến em, cảm giác ấy em nếm thử sẽ biết.
Cậu biết rồi.
Tự học buổi tối cán sự bộ môn đi phát sách ôn tập, Kang Donghoon ngồi trên bục giảng nói về kỳ thi giữa học kỳ. Ánh mắt quét đến Wangho – “Em bỏ lỡ nhiều tiết học, ôn một lúc sẽ không đủ, tuần này lên lớp cảm thấy thế nào?”
Wangho thành thật trả lời – “Nghe không hiểu lắm.”
Kang Donghoon cũng phát sầu, bỗng nhiên nhớ tới Lee Sanghyeok và Han Wangho là hàng xóm, liền hỏi – “Lee Sanghyeok, cuối tuần có rảnh thì giúp Han Wangho học bù, được không?”
Wangho siết bút, chờ đợi câu trả lời còn dài hơn cả một tiết học, cuối cùng Sanghyeok “vâng” một tiếng, nói rất nhẹ nhàng, giống như thầy mở miệng nên hết cách rồi, không tình nguyện cũng phải đồng ý.
Tan học, Sanghyeok vẫn đang làm bài tập, Wangho vừa làm bài vừa chờ, nhưng có hơi sợ, viết vài câu lại xoay mặt nhìn, sợ anh bỏ cậu mà đi.
Bạn học dần dần đi hết, hành lang cũng yên tĩnh không người, trong ngoài chỉ còn hai người bọn họ. Lee Sanghyeok làm xong bài cuối cùng thì kết thúc, đứng dậy thu dọn cặp sách, dây kéo mới vừa kéo xong, Han Wangho bước chầm chậm tới, rất do dự, mang theo vẻ thăm dò cẩn thận.
“Đi chưa?”
“Tôi đi tắt đèn, đi đổ nước giúp tôi đi.”
Wangho cho là Sanghyeok sẽ không để ý đến cậu, con ngươi sáng ngời, như chú chó con bị lạnh nhạt bỗng được cưng chiều. Cậu không nói gì, vặn bình nước ra đổ vào bồn hoa trên bệ cửa sổ.
Từng ngọn đèn tắt dần, chỉ chừa lại một cái tỏa ra chút ánh sáng, Wangho đổ nước xong, nghe thấy bước chân Sanghyeok tới gần, quay người nói – “Chúng ta cùng đi —”
Âm cuối biến thành tiếng thốt lên kinh ngạc, thân thể Wangho bị ôm lên nhẹ bẫng, cánh tay theo bản năng mà vòng qua cổ Sanghyeok. Anh đặt cậu trên bàn, chen tách đầu gối của cậu ra đứng giữa hai chân cậu, khuôn mặt nhờ ánh đèn đổ bóng nhìn càng thâm thúy hơn.
Wangho ngây người – “Sao thế?”
“Nói chuyện đi.”
Giọng nói kia rất lạnh lùng, không tương xứng với tư thế thân mật lúc này, Wangho sợ Sanghyeok một giây sau sẽ buông cậu ra, vì vậy càng quấn chặt lấy cổ anh. Hai tay Sanghyeok chống trên bàn – “Cậu còn có điều gì không hài lòng?”
“Không có.”
“Cậu không có sao? Cậu không thích tôi, tôi không ép cậu, cậu trốn không muốn gặp tôi, tôi vì để cho cậu thoải mái nên cũng tránh cậu, sau đó cậu lại cứ đến trêu chọc tôi, rốt cuộc là cậu muốn thế nào?”
Wangho hoảng loạn – “Tôi vẫn chưa nghĩ kĩ —”
“Lúc trước cậu chưa biết chắc chắn nguyên nhân tôi chuyển trường lại nói như thể đúng rồi, hại tôi hiểu lầm, sau đó trong tình huống giả tưởng cậu không chú ý chừng mực, nhiều lần làm nũng, tiếp xúc thân mật, dùng ngôn ngữ trêu chọc tôi, hại tôi càng lún càng sâu, nếu như cậu có lương tâm có phải nên chịu trách nhiệm với tôi.”
“Tôi —”
“Nhưng cậu lại là một tên nhóc không có lương tâm, chạy rất nhanh, trốn còn rất kĩ, tôi khiến cậu chịu không nổi như vậy sao? Nếu như cậu không chịu nổi thì nói rõ, một câu không thích, lẽ nào tôi còn dây dưa à?”
“Không phải —”
“Không phải cái gì? Cậu tránh đến như vậy, tôi cũng không muốn khiến cậu vì tôi mà mệt mỏi, tôi tránh cậu như vậy đã được chưa? Tôi tránh đi rất xa” – Sanghyeok không kìm nén nổi tâm tình, “Mẹ nó, tôi thích cậu, trốn cậu một lần chính là chịu tội một lần, nhưng mà cậu cứ sấn tới, người Daegu các cậu đều không có lương tâm như vậy sao?”
Một tràng lời mắng truyền tới, uất ức mấy ngày của Wangho rốt cuộc cũng bộc phát – “Tôi không muốn cậu tránh tôi!”
“Vậy rốt cuộc cậu muốn tôi làm thế nào?!” Sanghyeok lớn tiếng, gân xanh trên trán nhô ra, hai mắt tức giận, Wangho sững sờ, vành mắt đỏ au.
Anh đưa ngón tay đặt trên lồng ngực Wangho, ấn ấn. Sau cơn bạo phát tàn ác chỉ còn lại dịu dàng, Lee Sanghyeok hỏi – “Rõ ràng đã động lòng rồi, đến khi nào mới chịu thừa nhận?”
Đuôi mắt Wangho ẩm ướt – “…Hôm nay có bị bỏng không?”
Sanghyeok ngẩn ra vài giây, kéo Wangho vào trong lồng ngực siết chặt, nghiêng đầu áp một nụ hôn lên môi cậu.
Dùng môi lưỡi nóng đỏ cọ xát bờ môi man mát của Wangho, trở nên ấm áp mềm mại, sau đó mơ hồ nóng lên. Anh ôm người ta đến mềm nhũn, đến cả không khí trong khoang miệng cũng bị anh hút hết, Wangho bị hôn đến nỗi hai chân mất sức, không thở nổi, tim đập muốn nổ tung lồng ngực.
Một lúc lâu sau mới tách ra, cậu nằm nhoài trên vai Sanghyeok hơi run rẩy, khóe môi còn vương vấn dư vị.
“Bây giờ thừa nhận, còn kịp không?”
———————
[text_hash] => 483fe7bf
)