[Chuyển ver] 《fakenut》 Mối tình đầu của mùa hạ – Chương 32 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Chuyển ver] 《fakenut》 Mối tình đầu của mùa hạ - Chương 32

Array
(
[text] =>

Một đêm trằn trọc, Sanghyeok sau nửa đêm mới miễn cưỡng thiếp đi, mộng cảnh thì ngập tràn nhưng đắng chát, mí mắt run lên rồi tỉnh.

Điện thoại vang ở bên gối, vào cái thời điểm mấu chốt này không biết tên đáng ghét nào gửi tin nhắn, anh mở ra, chỉ mới tám giờ rưỡi.

Moon Hyeonjoon – “Vừa nãy tao vừa chạy bộ vừa xem video, kênh Youtube tao theo dõi vừa mới đăng video mới!”

Park Jaehyeok – “WTF mày xem video mà cũng nói với tụi tao, bị gì vậy ba?”

Moon Hyeonjoon – “Không phải! Lúc đó tao chợt thấy cuộc thi DA, tao nhìn thấy Han Wangho đó!”

Sanghyeok nửa mê nửa tỉnh, nhìn thấy ba chữ “Han Wangho”, tim giống như lại bị đánh một cú, ngón tay anh chưa hề đánh chữ, chỉ nhìn chằm chằm. Lúc này Lee Minhyung online – “Cái gì? Nhóc hàng xóm đỉnh vậy! Mày xem xong rồi dịch tao nghe coi!”

Moon Hyeonjoon vừa xem vừa dịch lại – “Cuộc thi DA được chú ý trên toàn thế giới vừa kết thúc vào tuần trước, quán quân của tổ thiết kế trang sức với tác phẩm vương miện Ngự Phong, dung hợp yếu tố Hàn Quốc lẫn phương Tây… !”

Park Jaehyeok – “Dịch tiếp đi!”

Một đống biểu cảm sợ hãi, Moon Hyeonjoon gửi tin nhắn thoại – “Nhà thiết kế đó đến từ Hàn Quốc, Han Wangho, trời ạ! Cậu hàng xóm quá dữ luôn!”

Mí mắt Sanghyeok giật giật, một luồng linh cảm không lành ập tới, quả nhiên, ba người này không bao giờ làm anh thất vọng.

Lee Minhyung – “Đỉnh quá vậy! Lee Sanghyeok nhặt được bảo bối rồiii!”

Park Jaehyeok – “Tuần trước đã kết thúc, vậy cậu hàng xóm có phải là đã về nước rồi không?”

Moon Hyeonjoon – “Hyeok, ra đây nói một tiếng xem?”

Sợ điều gì sẽ gặp điều đó, Sanghyeok như người chết nằm ở trên giường, lúc trước đã thề son sắt, thậm chí còn tuyên bố tỷ lệ tỏ tình thành công là trăm phần trăm, lúc này chỉ có thể cầm điện thoại giả chết, làm bộ không online.

Ba người kia tiếp tục tán gẫu, suy đoán Lee Sanghyeok có phải đã tỏ tình thành công, xác lập quan hệ tình nhân, đúng ngay chủ nhật, nói không chừng đã đi hẹn hò rồi. Vết thương của anh bị rải đầy muối, anh bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, rốt cuộc lên tiếng – “Lần ra sân bay tiễn tụi mày, tụi mày đã nói gì với Han Wangho?”

Park Jaehyeok – “Bảo cậu ấy quan tâm đến mày nhiều hơn. Mà nhắc chuyện này làm gì, đã tỏ tình chưa? Tiến hành đến bước nào rồi?!”

Lee Sanghyeok truy hỏi – “Tụi mày không nói cho Han Wangho biết tại sao tao chuyển trường ư?”

Lee Minhyung – “Không, anh em không phải nên giúp mày giữ kín chuyện riêng tư sao?”

Một chút hy vọng cuối cùng của anh cũng tan vỡ, không cách nào trả lời truy hỏi của đối phương, dứt khoát tắt nhóm chat. Anh dậy tắm rửa sạch sẽ, vẫn là nên học tập thôi, trên đời này cũng chỉ có học tập mới có hồi báo.

Đẩy cửa phòng sách ra, Lee Eunji nằm ở trên bàn sách vẽ vời, khuôn mặt nhỏ cúi xuống, tóc tai cũng không chải. Sanghyeok đeo cặp sách đứng ở cửa – “Ai chọc em?”

“Anh Wangho chưa nói có thích em hay không, có phải là từ chối em rồi không?”

“…” Sanghyeok trở nên hoảng hốt, đúng là dằn vặt cả anh cả em.

“Nhưng mà em vẫn còn thích anh Wangho, anh ấy từ chối em cũng không sao, em đang vẽ, vẽ xong sẽ đi tìm anh ấy.”

“Em tìm cậu ấy làm gì?”

“Em bảo anh ấy dạy em vẽ, em phải theo đuổi anh ấy!” Eunji nắm cây cọ vẽ, đôi mắt rất sáng, “Anh nói em chơi violin đở, kiên trì lâu như vậy em cũng học được một bài rồi, anh Wangho hiện giờ không thích em, em theo đuổi, có khi anh ấy sẽ thích em.”

Sanghyeok chợt bừng tỉnh, anh đã hiểu lầm Han Wangho có tình cảm với mình, cho dù là công dã tràng, người vẫn còn sống, anh vẫn có thể theo đuổi, bây giờ cũng đã thẳng thắn rồi. Han Wangho cũng không có từ chối, ngẫm lại mấy tháng qua, anh không tin mỗi một cảm giác đều là ma xui quỷ khiến.

“Oành” đóng cửa lại, Sanghyeok cầm lấy túi đặc sản và cánh cụt bông đến nhà họ Han, Oh Jaeyoon đang tưới nước trong vườn hoa, thấy anh đến, nói Wangho còn chưa thức dậy, bảo anh trực tiếp đi lên lầu tìm.

Sanghyeok liếc mắt nhìn phòng ngủ trên lầu hai, rèm cửa sổ mở ra cái khe hở, có vẻ như chợt lóe một bóng người. Lên lầu tìm được phòng Han Wangho, không có ai, trong phòng tắm ào ào tiếng nước. Sanghyeok đứng ở ngoài phòng tắm, tiếng nước vẫn vang, bồn tắm chắc hẳn đã đầy tràn, anh hiểu – “Wangho ya, tôi để đồ ở đây nha.”

Tiếng bước chân xa dần, Wangho tắt vòi nước, nắp bồn cầu cũng bị cậu ngồi đến nóng. Từ phòng tắm đi ra, bên giường đặt một túi đặc sản, bên trong có đủ loại đồ ăn vặt, một hộp bưu thiếp in danh lam thắng cảnh, cậu lật xem từng tấm từng tấm, tấm cuối cùng viết vài chữ.

Sau này dẫn cậu đi chơi. Kí tên chỉ có một chữ “Hyeok” bên cạnh là còn vẽ thêm con cánh cụt.

Wangho cất lại gọn gàng, vừa nhấc mắt nhìn thấy cánh cụt bông ở đầu giường, là Lee Sanghyeok gắp cho cậu. Anh vốn không hề yêu sớm, cũng không thích Yang Heejin hay Hwang Minseo, Lee Sanghyeok thích con trai.

Lee Sanghyeok không chỉ thích con trai, mà người thích còn là cậu.

Wangho nhìn cánh cụt bông ngẩn người, lúc đó ở sân bay, mấy câu nói của nhóm Park Jaehyeok đều đang ám chỉ cho cậu biết, Lee Sanghyeok nói người mình thích là cán sự bộ môn cũng đang ám chỉ cậu, từng chút manh mối, thật ra tất cả đều để lại dấu vết. Nhưng mà men theo vết tích cần phải đi về phía tây, cậu lại cứ chạy về phía đông.

Tình hình trước mắt vượt qua phạm vi chịu đựng của Han Wangho, cậu không biết nên làm gì để đối mặt với Lee Sanghyeok, chỉ có thể trốn, không dám nói, sợ nói ra nói cái gì đó làm anh khó chịu, làm cậu hối hận, làm đôi bên chôn vùi luôn cả quan hệ bạn bè.

Sáng sớm thứ hai, Wangho sáu giờ rưỡi đã ra khỏi nhà, đến trường mới bảy giờ, cổng LCK còn chưa mở. Cậu ngồi ở quán ăn sáng gần đó ăn cháo, chỉ nhấp hai miếng, muỗng sứ khuấy đảo liên hồi, cháo từ nóng thành nguội cũng chưa ăn xong, làm cho bà bán cháo liếc cậu vài lần.

Sanghyeok đẩy xe đi tới trước cửa nhà họ Han, gặp Han Minkyu đi làm.

“Chào chú, Wangho đi chưa ạ?”

“Đi rồi, chú dậy sớm chiên trứng cho nó mà chả thấy nó đâu.” Han Minkyu cười, khẩu khí bất đắc dĩ, “Bệnh cũ tái phát ấy mà, cả ngày hôm qua không ăn không uống, nằm ở trong phòng, là bệnh trầm cảm sau khi thi đấu.”

Sanghyeok cười cười, trèo lên xe vội vã đi, nửa đường đến KFC mua phần bữa sáng, có hơi trễ, khi đến trường đã thấy mọi người đến sân luyện tập chào cờ. Sau khi kết thúc trở về phòng học, các đãy hàng đến hành lang thì tản ra, Sanghyeok và Wangho cách cả biển người, giống như có một cái khe không thể bước qua.

Wangho sợ đối mặt Sanghyeok, tiết đầu tiên là tiếng Anh, nửa đường lại vòng đến văn phòng ôm bài tập, đi qua một gốc cây già, cậu dừng bước quay đầu lại, qua lớp vỏ cây thô kệch trộm nhìn vào lớp học, Sanghyeok rất nổi bật, theo đoàn người đi vào.

Ôm bài tập trở lại phòng học, còn chưa vào tiết, trong lớp vẫn đang loạn, Wangho đứng trên bục giảng chuẩn bị máy chiếu, lau bảng, giúp tên quỷ lười ngồi bàn đầu đi rót nước, cả quá trình hầu như không quay đầu lại.

Khóe mắt cậu liếc tới hàng cuối cùng, mơ hồ không rõ, là thân ảnh của Lee Sanghyeok.

Trở lại chỗ ngồi, Wangho thở ra một hơi, lại siết hộp bút có chút luống cuống.

Lee Sanghyeok nhìn thấy hết, Han Wangho tránh mặt quá rõ ràng, anh vừa bị tổn thương lòng tự tôn vừa không nỡ dồn ép cậu, chỉ có thể treo trái tim ở đó quan sát. Son Siwoo từ bàn bên cạnh đi qua, Sanghyeok chặn lại, kín đáo đưa cho hắn túi KFC.

Siwoo cảm động – “Anh em tốt, mày sợ sáng tao chưa ăn no hả?”

“Nhờ mày đưa cho Han Wangho.”

Siwoo liếc một cái – “Hai đứa mày đừng có yêu nhau đó nha.”

Một lời chọc thẳng vào dây thần kinh của Lee Sanghyeok, thật sự muốn chết mà. Siwoo trở lại bàn thứ ba, đặt đồ ăn lên bàn Han Wangho – “Lee Sanghyeok đưa cho mày đó, mày chưa ăn sáng à?”

Ba chữ “Lee Sanghyeok” chọc thẳng vào dây thần kinh của Han Wangho, đâu còn khẩu vị nào mà ăn, cậu ra vẻ mở sách tiếng Anh – “Tao không ăn, mày cầm về đi.”

Siwoo lại xách về chỗ cũ, Sanghyeok hỏi – “Mấy bữa chưa ăn rồi, thật sự không đói bụng sao?”

Siwoo lần thứ hai đi tới hàng thứ ba, Wangho – “Cho dù tao…”

Siwoo bị xoay mòng mòng lại trở về hàng cuối cùng trả KFC – “Tụi mày gửi tin nhắn được không? Đừng nhờ vả tao nữa.”

Chuông vào học vang lên, Sanghyeok đành phải thôi, nửa tiết đầu là giảng bài tập, Wangho nghỉ một tháng trong tập chỉ toàn giấy trắng, bóng lưng lộ ra vẻ hoang mang. Anh thu hồi ánh mắt, trước khi đi đã nói sẽ tìm anh học bù, bây giờ nhìn lại thật sự là quá nhiều.

Wangho nhìn chằm chằm mặt giấy, trong lòng như có móng vuốt cào cấu, nói nhỏ: “Bạn cùng bàn, mày nhìn thử xem Lee Sanghyeok có đang nhìn tao hay không.”

Siwoo quay đầu lại nhìn – “Người ta đang đọc sách.”

Không biết sao, Wangho có chút mất mát, năm phút trôi qua cậu hỏi lần thứ hai

“Bây giờ thì sao, cậu ấy có đang nhìn tao không?”

Siwoo lại liếc mắt một cái – “Không có, mày lại muốn ăn KFC hả?”

Wangho không hỏi lại, cũng không nghe giảng, sững sờ mắt thất thần, nghỉ giữa giờ Sanghyeok đi ngang qua cậu đi rót nước, cậu nằm úp sấp, cảm giác như anh dừng một chút bên cạnh cậu, vì vậy lại càng nằm bẹp dí xuống bàn.

Siwoo dựa vào tường mắt nhìn thấy tất cả, trong lòng kinh ngạc, lúc Han Wangho không có ở đây còn cố ý giao phó cho hắn chăm sóc Lee Sanghyeok.

Lee Sanghyeok đánh nhau vì Han Wangho mà bị viết kiểm điểm cũng không để ý, rốt cuộc là chuyện gì đã khiến đôi bạn hàng xóm tương thân tương ái trở mặt như người dưng nước lã? Chẳng lẽ là chó của Lee Sanghyeok ăn trộm thịt phơi khô của nhà Han Wangho? Hay là ba Han Wangho chiếm chỗ đỗ xe của nhà Lee Sanghyeok?

Ngoại trừ tiết Anh, những môn học khác, Wangho đều nghe không hiểu lắm, cũng không tập trung nghe giảng, đúng giờ trưa lại càng mê man. Buổi trưa tan học, cả lớp đến căn tin liên hoan, chúc mừng cậu thi đấu đạt giải thưởng, cậu chen chúc trong đám người, cách Lee Sanghyeok rất xa.

Sanghyeok phát giác được, trong lòng thấy khó chịu, đến thở cũng không thoải mái, ăn hai miếng liền rời khỏi căn tin. Nửa đường tình cờ gặp đội bóng rổ, liếc mắt một cái, đi được vài bước lại trở về – “Chờ một chút.”

———

Wangho sầu sắp điên rồi, cậu khó chịu như vậy, cậu nhìn Sanghyeok như vậy càng khó chịu hơn. Cán sự thể dục ra tiệm tạp hóa mua sữa trở về, vội la lên: “Chết rồi! Tao nhìn thấy Lee Sanghyeok đi cùng một nhóm người!”

Wangho giật mình – “Mày không nhìn lầm chứ?!”

“Không đâu!” Cán sự thể dục chỉ vào phía tây, “Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ…”

Mọi người đang thương lượng đối sách, Wangho đã chạy như bay, phía tây chính là góc sân nhỏ, làm gì, chẳng lẽ là người của đội bóng rổ tìm Lee Sanghyeok trả thù? Không biết có phải là chạy quá nhanh hay không, tim cậu gia tốc, trên lưng thấm một lớp mồ hôi.

“Lee Sanghyeok!”

Wangho đứng ngoài góc sân nhỏ, nhìn thấy Lee Sanghyeok đứng cùng một nhóm năm người… đang hút thuốc. Tất cả mọi người trông lại, khói thuốc trắng xóa bồng bềnh, lại không che giấu được nét mặt thất vọng của anh.

Anh kẹp thuốc lá, ánh mắt dừng lại trên người cậu, trốn anh một ngày rưỡi, anh nhẫn nhịn không chạy về phía cậu, lúc này cậu lại chủ động chạy tới chỗ anh, cậu muốn nhìn thì cứ để cậu nhìn đi.

Những người khác không rõ vì sao, một người bọn họ từng đánh, một người từng đánh bọn họ, thật là phức tạp.

Sanghyeok lên tiếng – “Tụi mày sang bên kia đi, cảm ơn điếu thuốc này.”

Một nhóm người rời khỏi góc sân nhỏ, Wangho chậm rãi đi vào, cách nửa mét với Sanghyeok thì dừng lại, mùi thuốc lá rất đậm, hơi hé môi đã hít vào sặc đến ho khan.

Sanghyeok bóp tắt tàn thuốc, xua tan làn khói, đến gần một bước.

“Cảm thấy tôi rất đáng ghét à?”

Wangho lập tức lắc đầu – “Tôi, tôi chỉ là…”

“Cậu không cần để ý đến tôi, cũng không cần cố gắng trốn tránh, tôi cũng mệt thay cậu.” Anh cắn chặt răng, giọng cũng rất nhẹ, “Sau này tôi sẽ không chạy xe đạp nữa, cậu không cần phải đi học sớm như vậy, KFC tôi cũng không mua nữa, lúc trước đáng lẽ không nên ăn. Ở trường học hết cách rồi, nhưng tôi sẽ cố gắng không xuất hiện trước mặt cậu, tôi nói được làm được. Cậu cứ nghe giảng bài bình thường, không cần bảo Son Siwoo nhìn tôi đâu.”

Gương mặt đỏ hồng vì chạy nhanh của Wangho lập tức trắng bệch, cậu không muốn như vậy.

“Coi như chưa từng xảy ra chuyện gì đi.” Sanghyeok nói, “Làm khổ cậu nhịn một thời gian, một năm sau tôi đi rồi.”

Câu nói này như một cú đấm vào lòng cậu, Wangho hoàn toàn không chịu được nữa, cậu vừa hoảng loạn vừa khiếp sợ, nói năng lộn xộn – “Tôi không muốn như vậy với cậu, tôi, chỉ là quá đột ngột, tôi cũng không biết xử lý như thế nào, hai, hai ngày nay tôi không tốt lắm…”

Lồng ngực Wangho phập phồng, bởi vì biểu đạt không rõ nên gấp đến độ trán ra đầy mồ hôi, bỗng Sanghyeok giơ tay lên, lòng bàn tay chùi đi mồ hôi của cậu. Cậu ngẩng đầu không dám động – “Lời cậu vừa nói, là nghiêm túc sao?”

Sanghyeok -“Phải.”

“…Trong lòng cậu cũng muốn như vậy sao?”

Sanghyeok – “Cậu có muốn nghe lời thật lòng không?”

Wangho gật đầu, ngửi thấy mùi thuốc lá nhàn nhạt có chút hoảng hốt, Sanghyeok nhìn cậu, biểu cảm thay đổi, chiếc mặt nạ bình tĩnh được tháo xuống, giống như cầu khẩn mà nói

“Wangho ya, cậu có thể thử thích tôi một chút được không?”

——————

[text_hash] => a74e3f5a
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.