Array
(
[text] =>
Khi đến trạm thì bị đánh thức, Wangho ngủ đến nỗi mí mắt đỏ bừng, híp lại, mặt ngây ngô. Xuống xe còn choáng, cũng không nhìn đường, dù sao thì cứ đi theo Sanghyeok là được, quẹo quẹo rẽ rẽ cũng đến đường nhà mình, khi thấy nhà ở ngay phía trước, cậu rốt cuộc cũng có chút tỉnh táo.
Về đến cửa nhà, Sanghyeok nhớ ra cái gì đó
“Lúc tôi về có mang ít đặc sản cho cậu.”
Wangho cũng mang quà về, ngoại trừ cho Lee Sanghyeok, còn có cả phần của Kim Jeonggyun và Lee Eunji, chị Lim và anh tài xế, đến cả Vita cũng có. Cậu về nhà xách ra một cái túi lớn, cũng không buồn ngủ nữa, cùng Sanghyeok sang nhà anh.
Nhà họ Kim đã lên đèn sáng choang, Lee Eunji và Kim Jeonggyun ở phòng khách xem ti vi, Han Wangho vào nhà.
Eunji nhìn thấy cậu liền nhảy xuống ghế sô pha vọt tới – “Anh ơi, em nhớ anh muốn chết luôn á!”
Eunji ôm lấy cánh tay Wangho
“Anh ơi, mỗi ngày em đều nhớ anh, cổ vũ anh đi thi tốt.”
“Thật thế sao.” Wangho cười, “Thảo nào anh thi đấu thuận lợi, hóa ra là nhờ phúc của em.”
Mọi người tụ lại trong phòng khách xem quà, tặng một cái mũ thủ công cho Kim Jeonggyun, ông cụ đã từng đi qua rất nhiều nơi, tặng mấy món đồ lạ không bằng tặng đồ thực dụng, Wangho nhờ ông nội tìm một tiệm làm mũ thủ công ở Vancouver. Tặng chị Lim một bộ mỹ phẩm dưỡng da, cảm ơn ân tình cho cậu chực cơm, tặng anh tài xế một cái gối bảo vệ eo và cổ, cảm ơn đã đưa đón bọn họ ở sân bay.
Eunji chờ đến lượt mình – “Không phải là tặng em cánh cụt bông chứ?”
Wangho – “Cánh cụt bông này thì không tặng được, nó là của anh.”
Trong lời nói lộ ra vẻ dịu dàng và cương quyết, rơi vào trong tai Sanghyeok trau chuốt một phen, Han Wangho rất trân quý món đồ mà anh cho, đồng nghĩa với việc cậu trân trọng anh. Lúc này cậu lấy ra một cái hộp nhung đưa cho Lee Eunji, là một sợi dây chuyền, cô nhóc thích quà, thích người anh trai tặng quà, Eunji ôm lấy Wangho hôn lên má một cái.
Nụ hôn này quá đột nhiên không kịp chuẩn bị, sắc mặt Sanghyeok lập tức thay đổi, giơ cánh tay đẩy Eunji ra – “Em điên rồi hả? Em có biết giữ ý tứ không?” Còn rất oan ức, cảm giác mình bị người ta chơi khăm, “Ông ngoại, ông vui mừng cái gì? Ông không quản nó hả!”
Eunji ngã ngồi trên đất – “Anh Wangho ơi, em thích anh được một thời gian rồi!”
Kim Jeonggyun cười đến ngã ngửa – “Ông làm chứng.”
“Anh em nói anh không thừa nhận thì không tính!” Eunji bò lên, “Chọn ngày chi bằng ngay hôm nay, anh Wangho, anh có thích em không?”
Sanghyeok một tay bịt miệng Wangho, nói cái gì vậy hả?! Anh bắt Wangho rời khỏi ghế sô pha, lừa bịp nói: “Em ngoan ngoãn đi! Từ khi sinh ra em đã được đính ước với Park Jaehyeok rồi, sau này sẽ gả em cho cậu ta!”
Wangho cười đến sống dở chết dở, bị bắt lên lầu, sau khi được lôi vào phòng ngủ thì ôm bụng ngã lên giường. Sanghyeok ngồi ở cuối giường, anh còn đang kìm nén, vậy mà bị một con nhóc đầu đầy sợi mì giành trước.
Gió đêm thổi vào, Wangho nằm úp sấp, trườn đến bên người Sanghyeok
“Sao cậu lại dỗi?”
Sanghyeok – “Cướp nhà khó phòng, tôi không nên dỗi sao? Quà của tôi đâu?”
Wangho lấy ra một cái hộp nhung khác, là một cái vòng tay, ở giữa gắn một miếng thẻ ghi nhãn hiệu.
“Ông bà nội của tôi không phải bán trang sức sao. Cái vòng tay Eunji mua không cần đeo nữa, sau này đeo cái này của tôi đi.”
Lúc đó Lee Eunji cho mỗi người một cái, Sanghyeok xem cổ tay Wangho, phát hiện đã thay đổi rồi, cậu đeo cho anh, anh đưa tay phải ra.
“Chúng ta mỗi người một cái?”
“Ừm.”
“Kiểu tình nhân à?”
Nhà họ Lee đêm nay đều không nhịn được.
Wangho nắm chốt cài chợt dừng lại, cậu không nghĩ nhiều, chỉ cho là Lee Sanghyeok đang nói đùa. Giương mắt cười – “Hôm nay nghe cậu nói là gắp thú cho em gái, thật ra tôi rất kinh ngạc.”
“Tại sao?”
“Tôi vẫn tưởng người đó là mối tình đầu của cậu.”
Yên tĩnh mười mấy giây
“…Tôi chưa từng hẹn hò với ai hết.”
Lần này yên tĩnh mấy chục giây
“… Sao cậu lại chưa từng hẹn hò được chứ?”
Sanghyeok có chút mộng mị, anh lặp lại một lần nữa là chưa từng hẹn hò, còn rất trịnh trọng. Wangho trừng mắt nhìn, biểu cảm toát ra mùi nghi vấn – “Trước đó tôi hỏi cậu, không phải cậu đã thừa nhận sao?”
“Cậu hỏi tôi khi nào?” Sanghyeok nghiêng người hướng về phía đối phương, “Chuyện tôi chưa từng làm thì sao tôi thừa nhận được?”
Lần này đến phiên Wangho mộng mị, chưa từng làm? Nhưng Lee Sanghyeok không phải là bởi vì yêu sớm nên mới bị đưa tới Daegu sao? Lúc trước không phải ở KFC đã xác nhận rồi sao(?!)
Sanghyeok nhìn dáng vẻ Wangho, anh cho là đối phương thầm mến mình, cho nên khiếp sợ nhìn thành bất ngờ, luống cuống nhìn thành thẹn thùng, anh vốn là muốn chờ mấy ngày nữa mới tỏ tình, đến lúc đó tìm một bộ phim xem, lãng mạn một chút, chứ không phải đêm nay vừa buồn ngủ vừa mệt, người đầy mùi lẩu nói “Tôi thích cậu”.
Nhưng vào lúc này, đề tài kẹt ở chỗ này, anh sắp không nhịn được.
Không đợi Sanghyeok nắm chắc, Wangho đã hỏi trước – “Hôm khai giảng ở KFC, tôi có nhắc tới nguyên nhân cậu tới Daegu, cậu không phủ nhận, cho nên tôi tưởng là bởi vì cậu yêu sớm nên mới chuyển trường, chẳng lẽ không đúng sao?”
Sanghyeok hơi run – “Tuy rằng tôi đã công khai tính hướng, nhưng vẫn chưa có hẹn hò.”
Dùng một câu nói để hình dung thì chính là —
Wangho hóa đá tại chỗ. Cậu há hốc mồm, hàm răng đầu lưỡi hoảng loạn muốn đánh nhau – “Cậu nói công khai, công khai cái gì?”
“Tính hướng.”
“Cậu là gay?!”
“Cậu không biết sao?”
“Tôi phải biết ư!”
Wangho ở trên giường đơ ra – “Tôi tôi, tôi nghĩ là cậu yêu sớm nên mới bị đưa tới đây. Yêu sớm! Với nữ sinh!”
“Vậy cậu không biết tôi là..?!”
“Không biết!”
Sanghyeok đột ngột đứng lên, ánh mắt như muốn khoét một cái động trên mặt Wangho, sao có thể chứ? Han Wangho hoàn toàn không biết chuyện anh come out? Cũng không biết xu hướng tình dục của anh?!
Wangho sợ đến nỗi nói năng lộn xộn: “Tôi vẫn cho là cậu và mối tình đầu bị ép chia tay, mới đến đây, cậu không có mối tình đầu, cậu còn come out,… “
Sanghyeok không dám tin tưởng, xác nhận lại
“Cậu thật sự không biết?”
“Tôi thật sự không biết!”
“Vậy cậu…Lần đó ở siêu thị cậu học theo đôi tình nhân kia, ôm tôi, đút tôi ăn đồ ăn, nói với tôi tôi còn có cậu, là có ý gì?”
“Tôi sợ cậu nhớ đến bạn gái cũ sẽ đau buồn nên an ủi cậu!”
Sanghyeok lập tức chỉ còn dư lại màn sương mờ mịt, từ lúc bắt đầu chỉ là hiểu lầm, Han Wangho hoàn toàn không biết tính hướng của anh, cũng không hề ám chỉ gì với anh, lẽ nào tất cả động lòng và ám muội cũng chỉ là ảo giác của một mình anh thôi ư? Anh không nói ra được gì nữa, cái câu “tôi thích cậu” đã chuẩn bị từ lâu cũng như nghẹn ở cổ họng.
Wangho ngờ nghệch. Vậy rốt cuộc, người Lee Sanghyeok nói thích, là ai?!
Wangho trợn tròn đôi mắt lắp bắp: “Cậu nói có người thích… chuẩn bị tỏ tình, là ai vậy…”
Cổ họng Sanghyeok đau xót, ánh mắt như một màn đêm sâu thẳm – “Tôi từng ám chỉ với cậu, cậu cũng hiểu lầm có đúng không?”
“Cậu nói là một cán sự môn!” Wangho không hiểu sao lại gấp lên, “Tôi suy luận bài trừ, bây giờ, không phải là nữ sinh, là nam sinh sao?”
Đúng là phí lời, não Wangho đã hoàn toàn hỗn loạn, cán sự bộ môn là nam, toán, lý, còn có cán sự môn Anh, chính là cậu.
Wangho đột nhiên ngẩng đầu nhìn vào ánh mắt Sanghyeok, kinh ngạc run lên. Cậu dùng sức xoa lỗ tai, không muốn nghe thấy tiếng tim đập đang truyền đi toàn thân, miệng mất khống chế
“Là cán sự môn Toán hay môn Lý…”
Tim Sanghyeok vỡ vụn – “Cậu còn giả ngu!”
Wangho lăn xuống giường, muốn chạy trốn, lại bị tóm lên giường. Sanghyeok giữ cậu trong lồng ngực, siết chặt khiến cậu đau, trong lúc giãy giụa đụng vào bàn học bên cạnh. Sổ ghi chép ở góc bàn rơi trên mặt đất, trang giấy bị gió thổi, lật ra tờ giấy tỏ tình nhỏ nhắn xé chưa hết
— Mình thích một người, người đó là Han Wangho.
“Em gái tôi thích cậu.”
Đầu óc Wangho trống rỗng, lại bị tiếng nói khàn khàn kia vẽ ra một vết nứt.
“Anh trai nó cũng thích cậu.”
Wangho chạy.
Giống như bị doạ, không nói câu gì, đặc sản và cánh cụt bông cũng không lấy, tránh khỏi Lee Sanghyeok chạy bay đi như một làn khói. Sanghyeok vẫn đứng ở trong phòng, trên cổ tay còn đeo chiếc vòng bạch kim, gió thổi tới, cả người và vòng đều lạnh lẽo.
Anh thích taekwondo, bảy tuổi bắt đầu học, mười năm qua chăm chỉ luyện tập thành lập câu lạc bộ võ thuật. Anh thích học tập, nghiêm túc khắc khổ không qua loa bất kì bài giảng nào, đạt nhiều thành tích tốt trong đủ các cuộc thi lớn nhỏ. Kể cả đàn ghita, đấu kiếm, bắn súng, anh thích cái gì sẽ cố hết sức để thực hiện, sau đó thu hoạch kết quả.
Nhưng mà tại sao, anh thích Han Wangho, cuối cùng kết quả lại hoang đường như thế?
Sanghyeok sinh ra một luồng cảm giác thất bại, như bị một nắm đấm thép tẩn cho một vố thật đau, toàn thân đều đau nhức mệt mỏi. Anh cũng oan ức, đã hiểu lầm từ ngày khai giảng, Han Wangho nói biết nguyên nhân anh chuyển trường, từ giây phút đó anh đã hiểu lầm rồi. Mà có thể trách anh sao? Anh hoàn toàn là bị cậu kéo xuống hố. Mà những tiếp xúc thân mật, ám chỉ lộ liễu, hóa ra cũng đều là mong muốn đơn phương của anh, nói một cách trần tục thì là, anh rơi xuống hố không chỉ không thể bò lên, còn ở trong hố ảo tưởng tình cảm song phương.
Do thời tiết cuối thu lạnh lẽo hay chính lòng anh đang giá buốt.
——————————
[text_hash] => 880190ef
)