[Chuyển ver] 《fakenut》 Mối tình đầu của mùa hạ – Chương 30 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Chuyển ver] 《fakenut》 Mối tình đầu của mùa hạ - Chương 30

Array
(
[text] =>

Wangho do dự, hai tay giấu ở trong túi đều nắm thành quả đấm, im lặng một lát, Sanghyeok ngược lại đụng chân của cậu, hỏi cậu trong lúc thi đấu có chuyện gì thú vị không.

Chuyện đáng nhắc tới, cũng chỉ có chuyện cậu bắt gặp ở trong phòng giải khát.

Wangho chắc chắn sẽ không nhiều chuyện, cho nên không đề cập tới, đang không biết trả lời cái gì thì hai má đột nhiên mát lạnh, mấy giọt nước theo cổ chảy vào trong quần áo. Còn chưa kịp phản ứng lại, thì đã bị hất tới một đống nước, Son Siwoo và lớp trưởng đứng ở một bên hồ, vẫy vẫy tay – “Nhìn hai đứa bây cứ như là người yêu vậy!”

Sanghyeok nín cười, khóe môi rung động, còn phối hợp lau vệt nước trên mặt Wangho. Bàn tay mơn trớn hai gò má, Wangho không hiểu sao lại căng thẳng, không dám giương mắt, trong đầu cứ xoay quanh hai chữ “người yêu”, hình ảnh Kim Hyukkyu với chàng trai kia hôn nhau lại hiện lên. Cậu giật mình, xấu hổ, giận bản thân tưởng tượng lung tung.

Wangho vội vàng nói cái khác để che giấu – “Nhanh tới đây, đợi lâu muốn chết.”

Siwoo mang theo bốn ly trà sữa, phát cho mỗi người một ly, “Trân châu đường đen tao tự tay nấu đó.”

Sanghyeok hút một ngụm – “Tại sao tao không có?”

Siwoo – “Không phải mày không thích đồ ngọt sao, đổi thành thạch củ năng rồi.”

Trong khoảng thời gian này, Siwoo chăm sóc Sanghyeok ra tình cảm, mới bắt đầu chỉ là do người ta nhờ vả, dần dần phát hiện Lee Sanghyeok nhìn có vẻ lạnh lùng, nhưng thật ra rất có tim có phổi, trọng điểm (gạch chân, tô vàng) là thường cho mượn bài tập chép.

Wangho cắn ống hút, sau khi quan sát thấy bạn cùng bàn và bạn hàng xóm của mình nảy sinh tình cảm, cậu cảm giác giống như nhặt cục đá đập vào chân mình. Cậu nỗ lực cứu vãn – “Tao nhớ tụi mày lắm á, lúc ở Vancouver ăn cơm, liền nhớ lại lúc chúng ta cùng nhau ăn cơm ở căn tin.”

Lớp trưởng – “Vậy hôm nay mày mời tụi tao ăn cơm đi.”

Siwoo – “Ý kiến hay đó.”

Tiệc đón gió tẩy trần biến thành tống tiền, Wangho cũng không sợ, vỗ vỗ túi quần như đại gia. Thi đấu giành giải thưởng, cậu vốn cũng tính mời cả lớp ăn một bữa, hôm nay mời trước mấy người thân thiết này đã.

Bọn họ vào trung tâm thương mại kiếm đồ ăn, lẩu bò ăn nhiều rồi, thấy một nhà hàng lẩu Haidilao liền muốn thử một chút. Vừa ăn vừa nói chuyện, lớp trưởng kể cán sự thể dục hình như sắp thoát kiếp FA rồi.

Siwoo – “Lớp chúng ta rốt cuộc cũng sắp có một đôi tình nhân rồi sao? Đã lớp 11 rồi, tao còn từng hoài nghi nam sinh nữ sinh lớp chúng ta đều là những cái máy học không có tình cảm.”

Wangho gắp thức ăn cho vào trong miệng thì len lén nhìn Sanghyeok một cái, không khống chế được nói – “Không lâu nữa còn có thể có một đôi tình nhân khác ra đời đó.”

Siwoo và lớp trưởng lập tức hóng hớt hỏi là ai, Wangho càng ngày càng không phanh được xe – “Một cán sự bộ môn.”

Sanghyeok bên này uống hết một ly trà lạnh vẫn thấy cổ họng hơi khô, Han Wangho là đang thúc giục anh sao? Hay là thăm dò? Anh gắp một con tôm cho cậu, cố ý thấp giọng kích thích – “Hoàng đế không vội thái giám đã vội.”

Wangho đỏ mặt, cũng cảm thấy mình hóng chuyện quá, liền vùi đầu ăn không nói. Siwoo và lớp trưởng còn đang đoán cán sự môn ấy là ai, lượn một vòng đến phiên cán sự môn Anh, hai người cùng nhau nhìn về phía cậu.

Siwoo – “Bạn cùng bàn, không phải là mày chứ?”

Lớp trưởng – “Vừa nãy là mày tự bộc bạch hả?”

Sanghyeok bật cười ra tiếng – “Tôi cảm thấy cũng đúng nha.”

Wangho nắm đũa trừng mắt, lúng túng, miệng đóng đóng mở mở giống như mất tiếng, không để ý mà gắp vội thức ăn trong nồi đầy dầu đỏ, mang theo dầu ớt nóng bỏng ăn vào, nước mắt lập tức chảy ra, vừa nóng vừa cay ngay lập tức bị sặc, khom người ho sù sụ.

Sanghyeok vuốt nhẹ lưng Wangho, cay đến mức ngoan ngoãn, gáy cũng ửng đỏ, anh nắm cằm cậu nâng lên một chút, lau nước mắt và mồ hôi trên mặt, rót thêm ly trà lạnh cho cậu. Wangho hai mắt ướt nhìn anh, mi mắt mở rồi lại đóng, liền lăn xuống hai giọt nước mắt.

Qua một lúc lâu, Wangho gương mặt đỏ au, dần dà đè xuống cảm giác thiêu đốt trong nội tạng. Đề tài lúc nãy qua đi, lớp trưởng đột nhiên hỏi – “À, còn chưa biết mày thi được hạng mấy!”

Siwoo – “Phải đó! Nếu như không tốt lắm thì kêu meo một tiếng.”

Wangho cuối cùng cũng coi như có cơ hội bù đắp mặt mũi – “May mắn, đạt hạng nhất của tổ thiết kế trang sức.”

Siwoo nhào tới ôm lấy Wangho xoa xoa mái tóc đến rối tung – “Giỏi lắm con giai”

Sanghyeok kéo người về phía mình chỉnh chỉnh lại mái tóc của cậu, không khí có chút ngại ngùng.

Lớp trưởng nhấc ly lên kéo lại bầu không khí – “Nhiệt liệt chúc mừng bạn học Han Wangho lớp chúng ta trong kì thi quốc tế đạt được thành tích đáng hãnh diện! Thân là một lớp trưởng tao tự hào thay nó, bữa này nó mời! Ly này tao cạn!”

Từ nhà hàng lẩu đi ra, ai cũng no say, bên cạnh có rạp chiếu phim và khu trò chơi điện tử, hấp dẫn đến nỗi không dời nổi bước chân, Siwoo chạy tới máy ném bóng rổ, Sanghyeok cũng xắn ống tay áo, đuổi theo ứng chiến.

Xoành xoạch ném từng trái vào rổ, Siwoo kém anh hai mươi điểm

“Han Wangho! Mày đừng có đứng nhìn tao thua như vậy chứ!”

Wangho lại gần gây trở ngại cho anh, chọc lét anh, vòng tay xoa nắn đủ trò. Anh ném trật hai trái, khóe mắt thoáng nhìn, Wangho cười tươi như hoa rất vui vẻ. Điểm đã bị vượt lại, Sanghyeok bất đắc dĩ vừa cười vừa ném, nhịn đủ rồi, kéo cậu đến trước người khống chế lại, bắt đầu phấn khởi tiến lên.

“Cậu theo phe tôi hay theo phe nó?” Sanghyeok ôm phía sau lưng Wangho. Cậu chỉ lo tham gia trò vui, chỉ làm một đứa ba phải vui đùa thôi.

Keng, đã đến giờ, điểm hai người ngang nhau.

Siwoo không phục – “Tao vốn có thể thắng mà!”

“Còn dùng mỹ nhân kế quấy nhiễu tao, thắng cái đầu mày á?”

Lời vừa nói ra, ba người đồng thời sững sờ, Siwoo và lớp trưởng nhìn về phía Wangho, đều là nam, mỹ nhân kế gì cơ?

Wangho cũng mộng mị, đẩy Sanghyeok một cái – “Mỹ cái đầu cậu á!”

Ném rổ không phân thắng bại, Sanghyeok và Siwoo lại chơi đua xe, Wangho và lớp trưởng lắc đầu một cái, thi tài tổn thương cảm tình, hai người khoác tay nhau đi chơi audition. Lúc Sanghyeok từ trên xe gắn máy bước xuống nhìn thấy kỹ thuật nhảy của Wangho, lắc lư giấu chút ngốc nghếch, thật làm người ta mất tập trung.

Chơi đùa một hồi mồ hôi chảy ròng ròng, Sanghyeok mời ăn kem, mỗi người một hộp. Lớp trưởng nhìn quanh bốn phía, tìm tiếp một trò phát hiện trong góc có một loạt máy gắp thú bông, nhất thời nhớ lại cái gì đó. Hôm khai giảng Lee Sanghyeok ở trước mặt cả lớp có nói, giỏi chơi gắp thú, gắp phát nào trúng phát đó, lớp trưởng và Siwoo ồn ào đòi anh bộc lộ tài năng, xem anh có nói điêu hay không.

Wangho tỏ vẻ đại sự không ổn, chắn đường – “Lớn đầu rồi còn gắp thú gì nữa?”

Cậu sợ Sanghyeok tức cảnh sinh tình, nhớ tới mối tình đầu, Siwoo đẩy cậu ra.

“Lớn thì làm sao? Cậu ta cũng đâu phải không thích.”

Wangho nói với Sanghyeok – “Cậu không thích thì cứ từ chối, không cần để ý tới bọn họ!”

“Đâu có, để tôi biểu diễn một chút kỹ thuật chân chính cho mọi người xem.” Nhanh chân đi tới “Gắp con nào?”

Lớp trưởng chỉ vào – “Con Rilakkuma kia kìa.”

Lưỡi câu di động, hạ xuống, gắp lấy con gấu thật chuẩn xác, một lần là thành công. Chờ con gấu rơi ra, Sanghyeok tiện tay ném cho lớp trưởng – “Đây.”

Siwoo hãng hái – “Tao muốn con khỉ, con bự bự kia kìa.”

Sanghyeok nắm điều khiển lay lay, không nghiêng không lệch bắt trúng con khỉ, anh chỉ chỗ nào đánh chỗ nào, không trượt phát nào.

Siwoo và lớp trưởng ôm một đống thú bông, chơi đến nghiện, liên tục đòi Lee Sanghyeok chơi tiếp.

Sanghyeok nhìn vào trong máy – “Gắp cho Wangho một con cánh cụt bông nha.”

Con cánh cụt rơi ra, Sanghyeok quay người đưa cho cậu, Wangho nâng bằng hai tay, vuốt vuốt đầu nó. Cậu chỉ lo anh sẽ buồn, may là không có, nhưng mà một hơi còn chưa kịp thở ra.

Lớp trưởng hỏi – “Cậu rốt cuộc gắp cho bao nhiêu cô gái vậy? Kỹ thuật này không phải ngày một ngày hai là luyện được đâu.”

Sanghyeok -“Chỉ có một người thôi.”

Siwoo lại hỏi – “Là bạn gái cũ của mày à?”

Wangho vội vàng nháy mắt, nhăn mặt, môi vểnh lên, còn vươn tay kéo Siwoo mấy cái.

“Là em gái tao đó.”

Wangho sững sờ – “Em gái cậu? Eunji ư?”

“Đúng vậy, thú bông cả phòng nó đều là tôi gắp đấy.”

Điều này thật sự rất bất ngờ, Wangho vẫn luôn lầm tưởng “cô gái” trong miệng Lee Sanghyeok là chỉ bạn gái cũ, biết được là em gái thì có chút không biết nên khóc hay cười, mơ hồ, trong lòng cậu còn có chút vui vẻ.

Dáng vẻ kia nhìn rất ngốc, Sanghyeok nhìn liền muốn cười.

“Cậu ngây ra làm gì?”

Wangho hoàn hồn – “Không có… tôi nhìn cánh cụt bông mà!”

Chơi hết những trò trong khu giải trí, xài hết tất cả tiền lẻ, đi ra ngoài, đúng lúc có một bộ phim vừa chiếu xong, xung quanh lập tức ào ra rất nhiều người. Siwoo và lớp trưởng ở phía trước kề vai sát cánh, Wangho rớt ở phía sau, cầm kem, kẹp thú bông, còn nhận tất cả tờ rơi người ta phát.

Bỗng nhiên không cầm nổi, làm rơi mất, Wangho ngồi xổm thu thập trong biển người. Sanghyeok đứng ở phía sau đỡ cậu dậy, tiện tay gom tờ rơi, học tiếng Nhật, bán nhà, quảng cáo nhà hàng Tây – “Toàn là mấy thứ vô dụng, cậu nhận làm gì?”

“Phát xong sớm thì tan tầm sớm, có thể nhận thì nhận.”

Câu trả lời này nằm trong dự liệu, anh không phải người học sinh phát tờ rơi, nhưng trong lòng cũng cảm động vì sự quan tâm của cậu. Sự quan tâm này anh cũng từng được nhận, khi đó bọn họ còn chưa thân.

Ôm vai cậu tiến vào thang máy, rất chen chúc, cao thấp mập ốm chẳng chừa chút kẽ hở nào,
Sanghyeok nắm cánh tay Wangho, tay nắm rất nhẹ, nhưng cơ bắp thì căng cứng, âm thầm chừa ra một ít không gian.

Viên kem kia đã tan.

“Có mỗi ba viên mà ăn cả tiếng chưa xong.”

“Ăn nhiều lẩu quá, giờ ăn không nổi.”

Sanghyeok nuốt một hớp không khí – “Vậy cậu cho tôi ăn đi, đắt lắm đấy.”

Giày bata mấy triệu có tận mấy chục đôi, tiền ăn uống, học tập, sản phẩm điện tử càng không thể đếm nổi, lúc này lại làm bộ đau lòng mấy viên kem. Sanghyeok cúi đầu chờ, bà dì bên trái nhìn lén, anh trai bên phải nhìn lén, dưới chân còn có một tên nhóc ngẩng đầu chảy nước miếng, chắc là cũng muốn ăn.

Wangho múc một muỗng kem đút cho Sanghyeok, ăn xong, lại múc một muỗng nữa, thang máy vừa xuống lầu một thì đúng lúc đã đút xong. Lòng bàn tay cậu nắm cái hộp rỗng hơi chảy mồ hôi, mặt cũng nóng, nhanh chóng chạy ra khỏi thang máy.

Trời dần tối, chính là lúc xe taxi bận rộn nhất, đợi mãi cũng không gọi được chiếc nào, lớp trưởng và Siwoo đạp xe tới, về trước. Wangho dẫn Sanghyeok đi xe buýt, trên người bọn họ toàn là mùi lẩu, tự giác trốn đến hàng cuối cùng trong góc.

Tài xế lái rất chậm, nhìn ánh đèn neon ngoài cửa sổ nghĩ tới đủ chuyện hơn một tháng nay.

Wangho ôm cánh cụt bông nắn nắn bóp bóp một hồi, không hiểu cái gì gọi là âu yếm. Dằn vặt đủ rồi, cậu chép miệng một cái, ngáp một cái. Thi đấu hơn một tháng, cường độ mỗi ngày đều rất cao, chưa an giấc được bữa nào, mỗi giấc cũng không vượt qua được năm tiếng. Hai ngày nay trằn trọc về nước, ngồi chuyến bay dài, lúc này ăn uống no đủ, cả người thả lỏng, cơn buồn ngủ lập tức ập đến.

Wangho cúi thấp đầu ngủ, sợi tóc mềm mại cũng buông xuống, lắc lư theo xóc nảy của xe. Ngã tư rẽ phải, Sanghyeok vươn tay ra kéo thân thể xiêu vẹo vào ôm một cách tự nhiên, thật ra đã chờ đợi từ lâu rồi. Wangho tìm được chỗ dựa, xoay sở một lúc tìm được tư thế thoải mái liền ngủ ngon lành, phả hơi thở ấm nóng vào hõm cổ Lee Sanghyeok.

Cửa kính phản chiếu hình ảnh của bọn họ, Sanghyeok nhìn chăm chú suốt một đoạn đường.

————————————

[text_hash] => 58a36fb4
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.