[Chuyển ver] 《fakenut》 Mối tình đầu của mùa hạ – Chương 29 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Chuyển ver] 《fakenut》 Mối tình đầu của mùa hạ - Chương 29

Array
(
[text] =>

Siwoo ngáp một cái tố khổ: “Tối hôm qua mười giờ tao đã chui vào chăn, chuẩn bị chơi game một tiếng rồi ngủ, kết quả Han Wangho kiếm tao buôn chuyện. Con giai tao ra nước ngoài nên tao không thể cự tuyệt nó, nên nói luôn, mẹ nó quấn lấy tao tới tận mười hai giờ, tao chơi game xong đã một giờ!”

Sanghyeok trích ra vài thông tin trọng điểm, Han Wangho chủ động tìm Son Siwoo nói chuyện, quấn lấy, hàn huyên hết hai tiếng. Anh uống một ngụm nước, có chuyện gì mà phải nói đến hai tiếng? Phân tích tình hình kinh tế nước Mỹ cũng không cần lâu như vậy. Với lại, tại sao tìm Son Siwoo mà không phải mình?

Lớp trưởng nói: “Nó nhớ mày chứ sao?”

Siwoo: “Không phải nó nhớ tao.”

Lớp trưởng: “Nhất định là trong lúc thi đấu áp lực lớn, cho nên nó gọi cho mày xả stress chút thôi.”

Sanghyeok nhíu nhíu mày, áp lực lớn xả stress, vậy Han Wangho không phải càng cần phải gọi cho anh sao? Đã hứa rồi mà. Anh trở về chỗ ngồi của mình, từ từ nghe không rõ đối thoại của lớp trưởng và Siwoo nữa, cũng không muốn nghe.

Tuy rằng anh và Wangho chưa kết phu thê, sao lại cảm giác cậu đã ngoại tình rồi thế này?

Không ngờ Siwoo đến tìm anh, ngáp một cái hỏi tiết thể dục có muốn cùng chơi bóng không, Sanghyeok gật gật đầu. Học thể dục xong trực tiếp đến căn tin ăn cơm, anh mới vừa lấy ra thẻ cơm, Siwoo liền tới rủ anh ăn chung.

Hai phần thịt bò xào, ngồi đối mặt.

Ăn một lát, Siwoo quăng một câu mở màn

“Cậu và Wangho là hàng xóm à?”

“Ừm.”

“Quan hệ của hai người rất tốt?”

Vô duyên vô cớ hỏi chuyện này để làm gì, giống như đang có ý với ai đó, cho nên thăm dò những người thân cận với người đó. Sanghyeok không ngước mắt

“Rất tốt.”

“Trong khoảng thời gian nó ra nước ngoài, hai người có liên lạc không?”

Rồi sao, muốn khoe khoang Han Wangho quấn lấy cậu nói chuyện, nói đến hai tiếng? Lee Sanghyeok nhai miếng cá viên thật mạnh, ngữ điệu cũng thay đổi thành khiêu khích

“Dĩ nhiên, hầu như mỗi ngày đều trò chuyện.”

Dùng một chút phép tu từ khoa trương, không ảnh hưởng đến toàn cục.

Mặt Siwoo lộ vẻ giật mình, nghĩ thầm bao nhiêu tiền điện thoại, Sanghyeok nhìn vẻ mặt đó có chút thỏa mãn, kinh ngạc sững sờ lắm phải không, đừng tưởng là chỉ có cậu nói chuyện với Han Wangho, bạn cùng bàn có thân đến mấy, có thể thân hơn bạn trai được sao?

Sau đó Siwoo cũng không hỏi gì nữa, Sanghyeok cho là đã bóp chết người thứ ba từ trong trứng nước. Cơm nước xong trở về phòng học nghỉ ngơi, anh đeo tai nghe lên dự định ngủ một lúc, đang tìm bài hát, Siwoo đi tới thả một bịch bánh quy.

Sanghyeok hỏi: “Cho tôi?”

“Đúng vậy.” Siwoo ngậm kẹo que, “Buổi sáng tôi mang theo, mà sáng buồn ngủ quá nên quên.”

Sanghyeok: “Cậu ăn đi, tôi không đói.”

Siwoo: “Vậy tự học buổi tối rồi ăn, mẹ tôi nướng đấy, ít đường không nhân, cậu không phải không thích ngọt sao.”

Sanghyeok có chút mộng mị: “Cậu cố ý mang cho tôi?”

Siwoo đáp: “Ừ, cậu thích uống trà sữa, tan học tôi mời cậu uống trà sữa.”

Lần này đến phiên Sanghyeok lộ vẻ giật mình, chỉ có Han Wangho biết anh không thích ăn bánh quy ngọt, Son Siwoo như vậy, chứng tỏ đã nghe cậu nói về khẩu vị của anh.

Nhưng mà tại sao?

Sanghyeok không nhịn được load lại hôm nay, Son Siwoo tự dưng tìm anh chơi bóng, chủ động rủ anh ăn cơm trưa, còn đặc biệt mang bánh quy cho anh, tan học còn muốn mời anh uống trà sữa. Lại quay về cuộc đối thoại buổi trưa, Son Siwoo thăm dò quan hệ của anh và Han Wangho, nhưng nếu như thật sự là cậu ta thích Han Wangho, vậy thì ngồi cùng bàn đã một năm muốn yêu đã yêu từ lâu rồi.

Sanghyeok nhìn chăm chú vào Siwoo, chẳng lẽ người Son Siwoo thích không phải Han Wangho, mà là anh?

Này không hay lắm đâu!

Sanghyeok đẩy bánh quy sang, nói rành mạch: “Cậu không cần để ý đến tôi, không thích hợp đâu.”

“Cái này có cái gì mà thích hợp hay không.” Siwoo lại đẩy trở về, “Bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ để ý đến cậu.”

Trong lòng Sanghyeok trỗi dậy mãnh liệt, anh tưởng mình đã dám yêu dám hận lắm rồi, không nghĩ tới Son Siwoo còn to gan hơn, trực tiếp hơn cả anh. Anh nhất định phải nói cho rõ ràng, từ chối – “Cậu đừng như vậy, tôi đã có —”

“Cậu có cái gì, không phải có Han Wangho sao?”

“… Cậu cũng biết?”

Siwoo còn muốn về chỗ ngủ bù – “Tôi biết hai người có quan hệ tốt, thời gian này nó không có ở đây cho nên nó giao phó cậu cho tôi.”

Sanghyeok có hơi choáng – “Rốt cuộc là thế nào?”

Siwoo – “Tối hôm qua Wangho gọi cho tôi, nói cậu mới chuyển đến không lâu, trong lúc không có nó, nhờ tôi quan tâm đến cậu. Nó nhắn nhủ với tôi một đống thứ, cậu không thích ăn bánh quy quá ngọt, buổi trưa cùng cậu ăn cơm, mời cậu uống trà sữa, tiết thể dục cùng nhau chơi bóng…Dù sao tôi cũng đồng ý rồi, lúc nó về sẽ mang cho tôi hai món quà!”

Sanghyeok sững sờ tại chỗ, cho nên Han Wangho quấn lấy Son Siwoo nói chuyện điện thoại suốt hai tiếng liền chính là vì nhờ Son Siwoo chăm sóc anh? Những người khác đều đang nghỉ trưa, học học ngủ ngủ, anh nhìn đồng hồ, Vancouver lúc này là chín giờ tối, anh cầm điện thoại thật nhanh xuống lầu.

Một hơi chạy đến góc sân nhỏ phía tây, từ sau sự kiện đánh nhau, góc sân nhỏ này hiếm có người đặt chân tới. Hô hấp của Sanghyeok còn chưa bình tĩnh, đã bấm gọi cho Han Wangho, chờ đến khi bên kia bắt máy anh đang đi qua đi lại.

“Alo?” Giọng Han Wangho truyền đến.

Sanghyeok dừng bước chân, mới phát giác chưa nghĩ ra định nói cái gì, thời gian từng giây từng phút trôi qua, Wangho nghi ngờ nói: “Alo? Lee Sanghyeok? Cậu có đang nghe không?”

“Tôi đây.” Sanghyeok sợ điện thoại sẽ cúp.

“Cậu gọi điện thoại ở trường? Đừng để giám thị phát hiện đó. Cậu biết không, tôi vào vòng trong liền chung nhóm với người Pháp, nhưng cũng may là chúng tôi thuận lợi đi tiếp. Hôm nay về nhà ông bà nội lấy ít đồ, bà nội tôi nuôi một con border collie, nó rất thông minh! Tôi về nhà có một lần nó đã ngậm dép mang đến cho tôi rồi!”

Sanghyeok nghe Wangho nói liên miên, dường như có thể nhìn thấy biểu cảm sinh động trên gương mặt cậu lúc này, anh dựa vào tường, rốt cuộc cũng biết mình muốn nói gì, như là không khống chế được ngôn ngữ, bật thốt lên – “Han Wangho, tôi nhớ cậu.”

Tiếng líu lo trong điện thoại yên tĩnh, Wangho ngẩn ra một lúc rồi đáp lại

“Cậu ở trường cô đơn lắm phải không, cậu tìm Siwoo chơi đi, những người khác cũng rất tốt.”

Một phiến lá rụng rơi xuống, Sanghyeok cúi người nhặt lên, mắt chỉ nhìn chằm chằm gân lá. Anh bỗng nhiên cảm thấy không đủ lòng tin, Han Wangho thích cái gì ở anh? Anh có xứng đáng với tình cảm của cậu không?

“Vita cũng rất thông minh.” Sanghyeok nói, “Chờ cậu trở về, chúng ta cùng nhau huấn luyện nó có được không?”

Wangho phấn khởi – “Được chứ.”

Sanghyeok muốn hỏi, vậy khi nào cậu về? Ít nhất cũng nửa tháng nữa. Trong lòng anh biết rõ, nhưng không chống cự nổi canh cánh trong lòng, cuối cùng anh cũng nhịn xuống không có hỏi.

Sau khi tan học, Sanghyeok ra cửa hàng văn phòng phẩm ngoài cổng trường mua một cuốn lịch, mỗi ngày đếm ngược, kiên nhẫn chờ đợi.

Có lẽ là thi đấu càng vào trong càng căng thẳng, Wangho gọi ngày càng ít, chỉ thỉnh thoảng gửi tin nhắn nói cho anh biết tình hình thi đấu.

Han Wangho bước vào cuộc so tài quan trọng nhất, bạn học giáo viên đều cổ vũ cậu ở trong nhóm chat, Sanghyeok chen chúc trong đám đó khích lệ một câu.

Mãi cho đến thứ sáu đầu tiên của tháng mười, tiết đầu tiên của buổi chiều, Sanghyeok trả lời xong câu hỏi mới vừa ngồi xuống, điện thoại rung lên, anh lặng lẽ mở ra xem, là thông tin chuyến bay Han Wangho gửi tới, máy bay nửa tiếng sau sẽ cất cánh.

Anh đập bàn lại đứng dậy.

Cả lớp giật mình quay đầu lại, Kang Donghoon ở trên bục giảng đập sách xuống bàn

“Lee Sanghyeok, em bị cái gì vậy?!”

Mặt Sanghyeok vui vẻ ngập tràn – “Han Wangho sắp về rồi!”

Kang Donghoon quát – “Người ta về là em kích động như vậy sao?! Còn làm ồn trong lớp? Cầm sách, ra hành lang tỉnh táo lại đi!”

Sanghyeok đi ra ngoài phạt đứng, vẫn còn cười, Kang Donghoon tức giận đến nỗi phạt anh đứng đến khi tan học.

Đợi đến hôm sau, Sanghyeok từ rất sớm đã gọi tài xế tới sân bay, một mình anh tiến vào hàng đợi, nhìn chằm chằm cửa ra, bốn giờ chiều một nhóm hành khách đi ra, như một làn sóng chầm chậm.

Trong đám người cách đó mười mấy mét, Sanghyeok nhìn thấy Wangho. Anh đột nhiên cấp bách, muốn giải thoát tâm tư nặng nề suốt một tháng nay đến người kia, muốn bày tỏ đống cảm xúc ngổn ngang, muốn lớn tiếng nói với người kia

— Han Wangho, tôi thích em.

Trong dòng người thân hình cao lớn của Sanghyeok cực kỳ nổi bật, Wangho nhìn thấy ngay, bước chân dừng một chút, sau đó chạy nhanh đến chỗ anh.

Sanghyeok dang cánh tay ra, lúc Wangho gần ngay trước mắt thì khom người ôm một cái, bắt cậu vào trong lòng, bế cả người và balo xoay một vòng. Trước nhiều người như vậy, trước ba mẹ và bạn thân người ta, anh đáng lẽ nên khắc chế, nhưng Wangho cũng tự mình nhào tới, anh đâu còn kìm chế được nữa.

Wangho kích động nói – “Tôi về rồi!”

Sanghyeok giống như được giải thoát – “Đúng là cậu đã về rồi.”

Wangho cười haha vui vẻ, buông tay ra, hí hửng đến nỗi không biết phải biểu đạt làm sao, đập một cái lên vai Sanghyeok. Anh vươn tay vò tóc cậu, nhìn người ta từ đầu đến chân, nhìn thấy một vài vết bẩn trên quần.

“Bị gì đây?”

Nụ cười của Wangho lẫn chút thẹn thùng, vừa xuống máy bay đã chạy ào, lúc đi ống lồng thì vấp ngã. Không biết có phải bị cảm hoá hay không, khóe miệng Sanghyeok giương cao, cúi người vỗ vỗ bụi bẩn, nói một câu giống như dỗ dành con nít, cẩn thận chút chứ.

Anh ôm thân thể nhỏ bé của Wangho đi ra ngoài, ra khỏi sảnh, Kim Hyukkyu được bà ngoại đón đi, bọn họ cũng leo lên xe việt đã về nhà.

Tính thử ngày tháng thì cuộc thi chỉ mới vừa kết thúc, Sanghyeok nhớ tới cậu có nói, thi đấu kết thúc phải ở chơi với ông bà mấy ngày, chẳng lẽ là về sớm sao? Wangho gật gật đầu, hai năm qua ông bà cậu lớn tuổi rồi, đặc biệt là sức khỏe của ông nội không còn tốt nữa, còn phải xử lý công việc của công ty, đâu còn hơi sức chơi đùa với cậu. Huống hồ đã gần tới thi giữa học kỳ, Han Minkyu sợ con trai đi chơi nhiều quá quên bài, nên đặt vé máy bay về sớm.

Ven đường đi qua trung tâm thành phố, điện thoại Wangho vang lên, cậu bắt máy, trò chuyện liên miên. Người gọi tới là Son Siwoo, nghĩ đến Wangho về nước, không kịp chờ đợi muốn đón gió tẩy trần cho bạn cùng bàn.

“Siwoo với lớp trưởng tìm con, con không về nhà nha!”

Oh Jaeyoon hỏi – “Thả con ở đâu đây?”

“Ven đường là được, bọn họ lát nữa sẽ tới.”

Dừng xe, Wangho lôi Sanghyeok xuống cùng, tản bộ đến cửa một trung tâm thương mại, có hồ phun nước, hai người ngồi ở bên cạnh hồ.

Chút tinh thần kích động mới vừa xuống máy bay dần dần tiêu tan, Wangho ôm áo khoác và balo, vừa mở vừa khép mà nhẹ nhàng đung đưa chân, như có như không đụng vào chân anh.

“Ở đó thế nào?”

Sanghyeok – “Vẫn ổn.”

“Buổi biểu diễn của Lee Minhyung nhiều người ghê, đều là bạn học sao?” Hỏi ra lại có chút hối hận, Wangho suy đoán, đã gặp bạn gái cũ chưa?

“Cả lớp đều đi.”

Wangho đột nhiên mím môi lại, vậy là gặp được rồi, cậu lén nhìn biểu cảm của anh, hờ hững thả lỏng, dường như không có gì khác. Vậy chứng tỏ Lee Sanghyeok đã buông được mối tình đầu rồi, bây giờ thích Hwang Minseo hay là Yang Heejin nhỉ?

Cậu muốn hỏi, chuẩn bị khi nào tỏ tình? Lại không muốn hỏi, từ tận đáy lòng hình như không muốn nhắc tới chuyện tỏ tình lắm.

—————————

[text_hash] => db15f86c
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.