Array
(
[text] =>
Wangho một hơi chạy trở về tầng mười lăm.
Trước khi đẩy cửa phòng giải khát, cậu cho là Kim Hyukkyu đang pha trà, đang pha cà phê, hoặc là đang ăn khuya, đánh chết cậu cũng không ngờ, Kim Hyukkyu vậy mà đang hôn môi!
Với một chàng trai!
Wangho bị dọa sợ, hoàn toàn không kịp xem người kia ra sao, thậm chí ngay cả người Hàn Quốc hay là người ngoại quốc cũng không biết. Lúc này vừa nhắm mắt, cảnh hôn nhau nóng bỏng kia hiện ra. Chăn len bị quẳng lên chín tầng mây, cậu cũng không thấy lạnh nữa, ngẩn người, một đống phiền lòng từ trên trời đổ ập xuống đầu cậu.
Dường như có tiếng bước chân, Wangho nằm vật xuống ghế sô pha, chôn mặt, tiếng bước chân càng ngày càng gần, cậu nghe được là Kim Hyukkyu. Thân thể đột nhiên ấm áp, chiếc chăn len đắp ở trên người.
Hyukkyu chuyển cái ghế đến ngồi bên cạnh, mở miệng: “Sợ rồi à?”
Wangho giả bộ ngủ, không phản ứng.
“Vậy anh đi xuống, dù sao vẫn hôn chưa đủ.”
Wangho nghe thấy Hyukkyu đứng dậy, mở mắt ra, cuống lên, siết chăn len giữ lại
“— Anh!”
Hyukkyu bật cười, ngồi xuống, đắp kín chăn cho cậu, ánh mắt chuyển qua nhìn cậu kinh ngạc, hiếu kỳ, khó tin, cũng lẫn chút ngượng ngùng.
Anh búng trán Han Wangho – “Không lịch sự gì cả, vào phòng không biết gõ cửa hay sao?”
Han Wangho ngây ngốc, nếu như cậu biết Kim Hyukkyu ở trong phòng làm cái gì, đừng nói gõ cửa, có khi còn hỗ trợ che chắn.
Ánh mắt Hyukkyu trong vắt – “Em không có gì muốn hỏi sao?”
Sao mà không có được chứ…
Wangho ngẫm nghĩ một hồi lâu cậu và Hyukkyu quen biết rất nhiều năm, vẽ vời du lịch ăn cơm dạo phố, cũng từng ngủ trên giường của nhau, không khác người thân trong nhà. Vậy mà chuyện Hyukkyu thích nam nhân cậu cũng không nhận ra, có người yêu cậu cũng không biết. Vừa bất ngờ vừa có chút giận anh đã không nói cho cậu biết.
Wangho tiêu hóa chốc lát, sự kích động cũng dần bớt, nhỏ giọng hỏi: “… người vừa nãy hôn anh là ai?”
Vẫn tưởng cậu nhóc sẽ hỏi anh sao lại hôn nam nhân? Anh có phải là gay không? Ai ngờ câu hỏi đầu tiên lại trực tiếp hỏi người kia là ai.
Hyukkyu quay mặt đi đứng đậy – “Anh xuống vẽ.”
“Đừng đi mà! Anh!” -Wangho ôm lấy eo Hyukkyu, “Đây là Canada, chúng ta đang thi đấu, nhất định là người ở tổ thời trang! Anh không nói em biết, em cũng có thể điều tra ra anh ướt át với ai!”
Hyukkyu thở dài, hết cách, nhẹ giọng nói
“Là người Hàn, là đàn anh hồi anh học lớp 10, đang là sinh viên trao đổi ở British Columbia. Anh ấy biết anh đến thi đấu nên tới thăm chút thôi.”
Wangho buông tay ra: “Tới thăm chút thôi, còn hôn anh chút thôi, nếu như em không đẩy cửa…”
Hyukkyu trêu cậu: “Vậy thì đến bây giờ vẫn chưa hôn xong đâu.”
Wangho soạt một cái chui vào chăn, không chịu nổi cái sự dịu dịu dàng dàng của đối phương, sau đó Hyukkyu về tầng mười một, cậu rúc trên ghế sô pha, chẳng còn buồn ngủ nữa, chỉ có hai vành mắt ngày càng đen hơn.
Seoul
Buổi biểu diễn kéo dài thành buổi họp lớp, kết thúc cuồng hoan thì trời cũng đã sáng. Lee Sanghyeok say đến hoa mắt váng đầu, về đến nhà tắm một cái, thiếu chút nữa ngủ trong bồn tắm, cuối cùng tóc tai ướt nhẹp nhào lên giường ngủ.
Anh ngủ một ngày một đêm, nước trong máy phun sương cũng cạn sạch, tỉnh lại cũng không dậy nổi, ở trên giường gọi bảo mẫu lấy bộ đồ tập taekwondo ra. Mấy tháng chưa luyện, anh hẹn bạn ra ngoài thư giãn gân cốt một chút.
Anh chưa từng có một kỳ nghỉ thật sự nào, chớp mắt giết thời gian đã đến thứ tư, Lee Junsik đi công tác trở về, Sanghyeok đến nhà ông nội ở.
Ông nội anh, Lee Jaehyeon hồi trước là viên chức ngoại giao, bây giờ về hưu sống một mình ở căn nhà kiểu tây nhỏ nhà nước cấp cho, có người chuyên chăm sóc, cả ngày ít giao du với bên ngoài, ngâm mình trong phòng sách làm học thuật, lập chí trước khi lâm chung trở thành một nhà xã hội học.
Mà ông lão thiên tính vạn tính cũng không ngờ là cháu đích tôn của mình vậy mà lại đùng đùng công khai tính hướng, thật sự là quá xã hội. Sau đó, phương hướng nghiên cứu của ông chuyển sang nhóm người đồng tính, chuẩn bị sau khi hình thành nhận thức sâu sắc sẽ nói chuyện lại với con trai và con dâu.
Sanghyeok kéo hành lý đến, tiến vào phòng sách chào hỏi ông.
“Ông ơi, sức khỏe ông vẫn tốt chứ ạ?”
“Khỏi phải nói mấy câu tầm thường này, ở chỗ ông mấy ngày?”
“Ba ngày, cuối tuần con bay.”
Trước khi về hưu trăm công nghìn việc, ông cụ có thói quen thu xếp trước tất cả mọi thứ
“Hôm nay con ở với ông, hai ngày sau thì tùy ý con, cuối tuần ông gọi tài xế đưa con ra sân bay, chắc con cũng không vui khi ở chung với ba mẹ.”
Sanghyeok hiếm khi ngoan ngoãn, dựa vào tay vịn ghế sô pha cũng không kì kèo gì, bình tĩnh uống trà. Uống cạn một chén trà, anh mở miệng: “Chuyện của con ông mãi không hỏi đến, ông không hiếu kỳ sao ạ?”
“Cháu trai ông công khai tính hướng, ông không hiếu kỳ ư? Nếu như ông công khai tính hướng, lẽ nào con không hiếu kỳ?” Lee Jaehyeon buồn cười nói, “Ba mẹ con đưa con đến chỗ ông thông gia, ông mãi chưa gặp được con, đành phải nhịn thôi.”
Chuyện công khai tính hướng, bất luận có hối hận hay không, nói chung cũng không hẳn là chuyện vui vẻ gì, Sanghyeok cũng chưa từng chủ động nhắc lại. Hôm nay anh tới đây, chủ động nhắc, hiển nhiên có lời muốn nói.
Lee Jaehyeon không phải người bình thường, chỉ muốn tìm kiếm thông tin – “Con nói xem, lúc đó trạng thái tâm lý của con thế nào?”
“Trạng thái tâm lý hả, chắc là hơi xoắn xuýt, cũng hơi sốt sắng, dù sao cũng ở trước mặt rất nhiều bạn học.” Anh ngừng lại, “Ông, ông không hỏi tại sao con lại công khai ư?”
Lee Jaehyeon lắc đầu, công khai tính hướng không cần bất kỳ lý do gì, cũng không cần phải chọn ngày lành tháng tốt, bởi vì đây là nhân quyền trời ban.
“Cho dù có nguyên nhân, đó cũng là quyền riêng tư của con, có nói hay không là tùy con.”
“Vậy sau này con sẽ nói.”
Anh đứng lên, bưng ấm trà châm trà cho Lee Jaehyeon, khom người bộ dạng thuần thuật. Rót xong, ngồi xổm bên chân ông nội, chân thành nói: “Thật ra con có người mình thích rồi.”
Ông lấy kính mắt xuống, nhìn anh tường tận.
“Ở Daegu, là hàng xóm ông ngoại con, cũng là bạn học của con. Lúc bắt đầu con cũng rối rắm, muốn lợi dụng người ta để chọc tức ba mẹ con, sau đó con lại động lòng thật, chỉ giấu diếm thì không đủ, nên muốn nhanh chóng đến xin ông giúp đỡ.”
“Đã hẹn hò chưa?”
“Vẫn chưa, sau khi gặp lại con sẽ nói với cậu ấy.” Sanghyeok nói rất tha thiết, “Cậu ấy là một người cực kỳ tốt, học vẽ, đang ở nước ngoài tham gia cuộc thi thiết kế.”
“Ánh mắt của cháu ông chắc hẳn sẽ không nhìn sai người đâu.”
Ông lão cầm chén trà lên uống cạn, một giọt cũng không thừa, tức là đồng ý. Sanghyeok cùng ông viết sách đưa bút, đến hoàng hôn mới đi lên lầu cất hành lý.
Lee Jaehyeon đứng dậy khỏi ghế bành, bước đi thong thả đến trước bàn đọc sách gọi điện thoại, mới vừa vang hai tiếng, bên kia đã bắt máy, truyền đến một tiếng “Ba” rất cung kính.
“Sanghyeok đang ở chỗ ba.”
Lee Junsik “Vâng” một tiếng: “Nó càng lớn càng không hiểu chuyện, đến làm phiền ba rồi.”
“Cái gì gọi là phiền? Cháu nội ba ngoan không thể tả.”
Lee Junsik bật cười: “Nó ở trước mặt ba mới ngoan, còn ở nhà toàn giở thói vô liêm sỉ.”
“Con bắt nạt nó, nó đương nhiên phải phản kháng, nếu như nhẫn nhục chịu đựng mới là không ổn.” Lee Jaehyeon nói không nhanh không chậm, “Con không phải là người không chịu tiếp thu cái mới, đơn giản là do Sanghyeok náo động quá lớn, làm con với Jeesun mất hết mặt mũi, dù sao các con cũng là doanh nhân thành công có máu mặt mà.”
Lee Junsik nghe ra ẩn ý: “Ba, ba chiều nó thì thôi đi, còn nói móc tụi con.”
Lee Jaehyeon cười cười: “Ba rõ ràng là chiều con, cho nên lúc hai đứa đưa Sanghyeok đi ba mới không hé răng nói gì, để cho hai đứa bớt giận. Trước sau cũng đã hơn hai tháng, hôm nay gọi cho con chính là nói một tiếng, chuyện Sanghyeok để ba lo, con và Jeesun đừng quan tâm tới nữa.”
Lee Junsik vội la lên: “Ba, có phải là nó lại nói cái gì với ba không?”
“Con chỉ cần nhớ ba nói cái gì là được.” Giọng điệu Lee Jaehyeon rất nhẹ nhàng, “Ngày mai kêu người đưa cháu gái ba tới đây, tạm biệt.”
Cửa phòng sách, Lee Sanghyeok hí hửng huýt sáo. Anh quá nhanh trí. Anh lúc này cầu viện với ông nội, không vì gì khác, bởi vì anh muốn tỏ rõ tâm ý với Han Wangho, muốn hẹn hò với cậu. Ba mẹ anh sớm muộn cũng sẽ biết, anh cũng biết năng lực mười bảy tuổi của mình có hạn, cho nên nhất định phải tìm một ô dù.
Nửa đêm nhận được điện thoại của Wangho, Sanghyeok từ lim dim đến tỉnh táo chỉ cần một giây, anh nheo mắt nói: “Mấy ngày không nói năng gì, có phải là rất bận không?”
“Vẫn ổn, mà cũng đã qua rồi! Thuận lợi bước vào vòng kế tiếp, nhưng xếp hạng thì không cao lắm.”
“Không sao, vòng kế tiếp sẽ chặt chém bọn họ.”
“Haha được thôi, vòng kế tiếp sẽ làm theo nhóm, tôi đang xếp hàng rút thăm nè, mong là đừng cho tôi với người Pháp chung nhóm, tiếng Pháp của tôi không tốt.”
Cúp điện thoại, Wangho đi lên rút thăm, vậy mà thật sự cùng nhóm với người Pháp. Kế tiếp là mười hai giờ nghỉ ngơi, cậu đeo túi xách đi tới tầng mười một, cùng Hyukkyu đặt trước một bữa ngon.
Vừa thấy mặt, Wangho đã hỏi: “Đàn anh kia hôm nay không tới hả?”
Hyukkyu đang dọn đẹp: “Đến lúc nửa đêm còn bị em bắt gặp, nếu như bên ban tổ chức phát hiện, anh còn thi đấu gì nữa?”
Wangho ngồi trên bàn, quét một vòng, nhìn thấy một người Mỹ mặc cái quần bó sát, chờ người đi rồi, nhỏ giọng hỏi: “Anh nói xem tên Leonard kia có phải là gay không?”
Hyukkyu thẹn thùng: “Bây giờ có phải em nhìn ai cũng thành gay rồi không?”
“Đó cũng là do anh cả đấy.”
“Gay cũng là người bình thường, đặc biệt là gay kín, càng không nhìn ra được.”
Wangho trong đầu liệt kê một loạt những người xung quanh. Trời ạ, ngoại trừ Lee Sanghyeok, cậu cảm thấy tất cả mọi người xung quanh đều là gay!
Sanghyeok ở nhà ông nội đến ngày nghỉ cuối cùng, sáng chủ nhật bay về Daegu, ông cụ tự mình tiễn anh và Lee Eunji đến sân bay. Ba ông cháu nói vài câu tạm biệt.
Eunji ôm lấy ông cụ “Ông ơi, con sẽ nhớ ông lắm.”
“Cũng không cần quá nhớ đâu, nửa tháng nhớ một lần là đủ rồi. Ở Daegu không ai kèm cặp, nhân lúc này đi chơi nhiều vào, bám lấy ông ngoại ham học hỏi của con đấy, ổng biết nhiều thứ lắm.”
Tán gẫu với cháu gái xong thì đến cháu trai, Lee Jaehyeon vỗ một cái vào vai Sanghyeok
“Còn con, từ nhỏ cũng không cần ông phải lo lắng nhiều, làm chính sự rất đáng tin, còn những chuyện khác, đi nhầm đường hay là đi ngược lại, con cứ nhìn mà làm.”
Sanghyeok đùa giỡn: “Ông không sợ con gây rắc rối sao?”
Lee Jaehyeon bật cười: “Theo khuôn phép cũ chỉ là hạng xoàng xĩnh, không có gì thú vị cả.” Xoa xoa bàn tay anh, “Đúng rồi, lần này con về, ông thông gia cũng không bảo con thăm hỏi gì sao?”
Sanghyeok ăn ngay nói thật: “Ông ngoại con nói, hai ông già góa vợ không cần phải thân thiết như vậy.”
Lời này Lee Jaehyeon không thích nghe, người già góa vợ càng cần phải quan tâm mà, ông rộng lượng nó: “Vậy con về Daegu thì thay ông gửi lời hỏi thăm đến lão Kim, ngôn từ kiêu căng lạnh nhạt một chút, đừng tỏ vẻ là ông nôn nóng.”
Thời gian không còn sớm, người đến người đi cũng dễ va chạm, trước khi đi, Sanghyeok che lỗ tai em gái, ghé sát bên tai ông xác nhận – “Chỗ ba mẹ con, ông đã giao phó xong hết rồi chứ ạ?”
Ông lão lườm anh một cái – “Con không tin được lực vạn vật hấp dẫn, cũng nên tin ông nội con chứ.”
Sanghyeok vô cùng an tâm, ôm ông một cái, nắm tay em gái vào sảnh chờ.
Mây ngoài cabin cuồn cuộn, không có tín hiệu, nhưng không nhịn được cứ xem điện thoại.
Wangho thỉnh thoảng sẽ gọi tới, nói vài điều vụn vặt, phiền muộn, hoặc là báo tin vui khi vào vòng trong. Sanghyeok giống y như nhân viên hỗ trợ khách hàng 24/24 lúc nào cũng sẵn sàng, cậu không vui, anh an ủi, cậu phấn khởi, anh vui mừng, lời nói cũng ngày càng tỏ ý.
Tầm nhìn dần dần rõ rệt, sau khi nhìn thấy mảng màu quen thuộc, máy bay bắt đầu hạ cánh. Kim Jeonggyun tới đón, Sanghyeok và Eunji hai bên trái phải đi kèm ông cụ trở về nhà.
“Ông còn sợ hai đứa không nỡ rời nhà.”
Eunji nằm nhoài trên cửa sổ xe “Sao mà thế được, con thấy Daegu tốt hơn, núi vàng núi bạc trong nhà không sánh được non Xanh nước biếc của Daegu.”
“Con rất muốn ăn đồ chị Lim nấu.”
Xe việt dã rẽ vào con đường nhỏ quen thuộc, con husky từ đằng xa trăm mét tức tốc chạy ra đón.
Sảnh trước đặt một xấp báo, Sanghyeok – “Đây là…”
“Là báo nhà Wangho đấy, đúng lúc con về, ngày mai bắt đầu tới con nhận giúp nó.”
Không thế không nói một nhà ba người nhà họ Han có tình yêu cao cả với đọc sách xem báo, báo buổi sáng, tạp chí làm vườn, tạp chí kinh tế, tập san thiết kế theo kỳ, hòm thư dường như mỗi ngày đều có thu hoạch. Sanghyeok đồng ý, mỗi buổi sáng dắt chó đi dạo thuận tiện thu gom báo.
Sanghyeok cầm theo một cuốn tạp chí, tiết học đầu tiên, anh ngồi bàn cuối cùng say sưa xem tạp chí. Bỗng nhiên thầy giáo dừng lại, gọi: “Son Siwoo?”
Tất cả mọi người nhìn về phía hàng thứ ba, Sanghyeok ngẩng đầu nhìn lên, lại không thể tránh khỏi nhìn thấy chỗ ngồi trống của Wangho trước tiên. Siwoo ngủ gật giật mình, từ chỗ ngồi đứng lên, tự giác nói: “Thầy ơi, em đứng rồi.”
“Tối hôm qua không ngủ à, vậy đứng cho tỉnh táo nhé.”
Siwoo gãi đầu một cái, đứng cho đến khi tiết vật lý kết thúc, nghỉ giữa giờ đổ rập nằm úp sấp ở trên bàn ngủ bù. Lớp trưởng chuyển đến vị trí của Wangho, ghét bỏ nói:
“Lớp học là để mày ngủ à? Tối hôm qua tại sao không đi ngủ sớm?”
“Còn không phải là bởi vì Han Wangho sao!”
Sanghyeok rót nước đi qua đúng lúc nghe thấy, không khỏi liếc mắt một cái.
——————————
[text_hash] => 362c4ff9
)