Array
(
[text] =>
Ô tô chạy vào ga ra, đến tòa nhà diễn ra cuộc thi DA, cậu cất điện thoại cùng Kim Hyukkyu xuống xe, lúc chờ thang máy gặp phải rất nhiều nhân viên công tác và truyền thông, bày trận rất lớn. Tổ thiết kế trang sức ở tầng mười lăm, tổ thiết kế thời trang tại tầng mười một, cách bố trí hai tổ thi đấu không hoàn toàn tương tự. Đến tầng mười một, Hyukkyu đi, Wangho một mình lên tầng mười lăm, vừa ra khỏi thang máy, trước tiên nhận thẻ dự thi và chi phí vòng thi đầu tiên, sau khi mọi người đến đông đủ còn phải quay một phần mở màn giới thiệu.
Wangho không phải người thích lộ mặt, chen chúc trong đám người, cúi đầu nhìn thẻ dự thi, mặt trên in chữ “Designer”, cậu càng nhìn càng kích động.
Thứ sáu kết quả thi được công bố, Lee Sanghyeok hạng nhất, Moon Hyeonjoon hạng ba, học kỳ trước có bạn học tham gia thi máy tính nhận được giải, được trường đại học danh giá tuyển thẳng thì không quay lại trường học nữa, hai người bọn họ thì lại không dự định kết thúc cuộc sống cấp ba sớm như vậy.
Ngoài ra còn có một chuyện càng vui hơn nữa, Lee Junsik đi công tác, Kim Jeesun bận chuyện của công ty cũng thường xuyên đi sớm về trễ. Sanghyeok trả phòng về nhà, thi xong rãnh rỗi, anh cũng không chơi game không ngủ ngon, bắt tay vào soạn ra những điểm quan trọng trong các môn học. Anh nghĩ, chờ Han Wangho trở về thì trực tiếp dùng là được, này gọi là gì ta, cái này gọi là tình yêu học tập vẹn đôi đường.
Ngồi nhà hai ngày, Lee Minhyung gửi thông báo, tối sáu giờ, mặc đồ đẹp tham dự buổi biểu diễn của hắn. Sanghyeok thay xong quần áo, ở trong nhà chọn ra một chai champagne – “Cần tặng hoa cho mày không?”
Lee Minhyung – “Không cần, anh em với nhau không cần làm mấy thứ giả tạo này.”
Sanghyeok không làm nữa, đến club Normal, vừa vào cửa đã bị một giỏ hoa to tổ chảng làm cho giật mình, chắc không phải chỉ có mình anh là không tặng hoa đâu nhỉ? Cô gái quầy lễ tân bảo anh kí tên, ký xong phát cho anh một cây lightstick, anh đi vào trong, tiện tay sờ lên một dải lụa màu, trên đó viết
— Giấc mộng giương buồm bạn giỏi nhất, Park Jaehyeok xin chúc buổi biểu diễn của Lee Minhyung thành công.
Anh nhìn quanh một vòng, Park Jaehyeok, Moon Hyeonjoon, dường như bạn học cả lớp đều ở đây, ngẫu nhiên nhìn thấy cả tên mình
— Tiếng ca của bạn là khát khao của tôi, Lee Sanghyeok xin chúc buổi biểu diễn của Lee Minhyung thành công!
Ở trên sảnh chính đang kiểm tra máy phun khói, giăng một bầu mây mù, Sanghyeok mất một lúc mới tìm được chỗ của Jaehyeok và Hyeonjoon. Ba người ngồi cùng nhau, Minhyung tạo hình xong đi tới, hỏi bọn họ như thế nào.
Còn cần phải hỏi sao, tự mình mua mấy chục giỏ hoa in lời chúc mừng, tất nhiên phải hoành tráng rồi. Minhyung còn băn khoăn chuyện của Sanghyeok – “Này, vậy mày và cậu hàng xóm là hai bên tình nguyện, tính thế nào?”
“Chờ Han Wangho về nước, tao sẽ tỏ tình.”
Ba người kia vừa nghe liền kích động, thậm chí muốn đến lúc đó bay qua xem, làm nhân chứng mối tình đầu. Sanghyeok hơi sợ, mấy chuyện nghiêm túc mà có dính líu tới mấy thằng này, cảm thấy tỷ lệ thành công giảm xuống không phanh.
Hyeonjoon mỗi lần đều bắt đúng trọng điểm, nhắc nhở: “Mọi chuyện đều phải nắm chắc thì lúc thực hiện mới đẹp đẽ.”
“Yên tâm. Dựa theo tình hình mặn nồng trước mắt, tỷ lệ tỏ tình thành công chắc cũng được trăm phần trăm, về cơ bản tao khẳng định Han Wangho sẽ gật đầu đồng ý.” Ngoài những thứ này, anh nói nghiêm túc “Tao cũng đã nói cho tụi mày biết rồi, nhớ phải giấu kĩ cho tao, không được để lộ một chút thông tin gì.”
Ba người nói chuyện xong, thời gian cũng gần tới, Minhyung gọi ban nhạc lên sân khấu chuẩn bị trình diễn.
Âm nhạc vừa vang lên, buổi biểu diễn bắt đầu, Sanghyeok lấy điện thoại ra chụp ảnh, trước tiên lướt vòng bạn bè, Han Wangho nửa giờ trước đăng một bức ảnh. Trong bức ảnh là cảnh đêm ở Vancouver, ở ngoài cửa sổ thủy tinh đèn đóm sặc sỡ, trên cửa sổ phản chiếu mơ hồ nội thất bên trong, có bàn làm việc, máy vi tính, máy móc, trên đất còn vứt mấy cái túi ngủ. Bóng Han Wangho cũng phản chiếu trên kính, tóc tai rất loạn, trong tay cầm một ly cafe
Sanghyeok nghĩ, Vancouver gần sáng rồi, nếu bận thì không rảnh đăng hình, không bận thì vẫn còn ngủ. Anh gửi tin nhắn cho cậu – “Đang làm gì vậy?”
Han Wangho trả lời rất nhanh – “Vòng thiết kế thứ hai, giao bản vẽ xong sẽ cho công nhân chế tác, bọn họ phải ngủ hai tiếng, tôi đang chờ bọn họ tỉnh ngủ.”
Lee Sanghyeok – “Cậu cũng ngủ một lát đi.”
Han Wangho – “Không ngủ được.”
Chỉ ba chữ, mà anh đã tưởng tượng ra dáng vẻ cậu lúc này, uể oải, căng thẳng, chắc đang nằm ổ trên ghế sô pha cau mày, anh có thể cảm nhận được lo lắng của cậu.
Sanghyeok gửi lời mời gọi video, rất lâu mới được đồng ý, Han Wangho xuất hiện ở trên màn hình, mang theo vành mắt đen, khuôn mặt nhỏ hình như đã gầy đi một ít. Anh nhìn, không nhắc gì, trực tiếp hỏi: “Có muốn xem biểu diễn ca nhạc không?”
Wangho lúc này mới phát giác bên kia rất ồn ào, ống kính hơi rung nhẹ, trong hình ánh đèn lấp loé, thấy rõ, là Lee Minhyung ở trên sân khấu ca hát. Sanghyeok giơ một lúc, liếc mắt nhìn màn hình, Wangho hình như nói một câu. Anh để sát bên tai, Wangho nói lại một lần: “Tôi muốn nhìn cậu chơi ghita.”
Sanghyeok dừng lại vài giây, đưa điện thoại cho Jaehyeok, ca khúc tiếp theo anh xách một cái đàn ghita đi lên. Jaehyeok hét to vào điện thoại: “Cậu hàng xóm! Đến cả lễ hội của trường cậu ta còn không thèm lên sân khấu! Nể mặt cậu lắm luôn á!”
Wangho vốn chỉ đùa giỡn thôi, cậu cũng không nghĩ tới Sanghyeok sẽ đồng ý.
Hình ảnh rất chói mắt, cậu cầm điện thoại nhìn chằm chằm không chớp mắt, Sanghyeok mặc áo thun đen và quần bò đơn giản, trước người treo đàn ghita, ngón tay thon dài gảy trên đó. Âm nhạc nổ tung bên tai, phút chốc, anh ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua ống kính rồi dừng lại.
Wangho đối diện với đôi mắt Sanghyeok, cách nhau nghìn vạn dặm, anh nhếch môi nở nụ cười với cậu.
Bài hát này kết thúc, Sanghyeok lấy đàn ghita xuống rời khỏi sân khấu, cầm lại điện thoại chạy đến lối đi an toàn, ngồi trên cầu thang, một mặt mồ hôi hướng về phía màn hình nhíu mày.
Wangho động động môi, hoàn toàn không biết nói cái gì, giống như là bị vẻ ngầu của anh làm cho hôn mê. Sanghyeok liền cười rộ lên: “Bây giờ tâm tình đã khá lên chút nào chưa?”
Wangho không ngờ bị nhìn thấu sớm như vậy, gật gật đầu.
“Cậu có nhớ lần đi theo tôi đến kì thi xếp lớp không, cậu nói với tôi, thi không tốt cũng không sao, lần thi này tôi cứ nhớ mãi câu nói đó, vô cùng thoải mái. Bây giờ tôi cũng nói với cậu, thả lỏng một chút, kết quả thi đấu có như thế nào thì cũng không sao.”
Wangho hít hít mũi, áp lực tích lũy mấy ngày gần đây chuyển đổi thành chua xót, âm điệu cũng mềm đi
“Nếu như tôi không giành được giải, sau khi về nước cậu sẽ không châm biếm tôi chứ?”
“Ai cười cậu tôi đánh đứa đó.” Vẫn không quên đàng hoàng, liền thêm một câu, “Với lại tôi sao mà cười cậu được, lúc đó còn bận tỏ tình mà.”
Khuôn mặt tươi cười của Wangho cứng đờ, cậu quên mất chuyện Sanghyeok chuẩn bị tỏ tình, nhưng cậu không muốn nói về chuyện đó.
“Đúng rồi, buổi tối có truyền thông tới quay.” Cậu nói sang chuyện khác, “Tôi mệt đến choáng váng, lúc nhìn ống kính lời đầu không khớp lời sau, chắc sẽ bị cắt cảnh. Còn có cà phê nữa, tui mua ở dưới lầu, không ngon bằng trà sữa MIT. Kim Hyukkyu ở tầng mười một, nghe nói tổ bọn họ còn cãi nhau.”
Mấy câu lầm bầm như không đánh đã khai, ở trong mắt Sanghyeok, là để giấu đi con nai vàng ngơ ngác, giấu đi thùng giấm lớn. Anh rất muốn sờ mái tóc mềm mượt của cậu, cũng muốn ôm lấy bờ vai thon gầy của cậu, mà lúc này chỉ có thể nhìn hình ảnh trên video với chất lượng không cao.
“Wangho ya.” -Sanghyeok gọi một tiếng.
Chút thân mật này làm ấm đêm khuya ở Vancouver, Wangho đáp một tiếng, vùi trên ghế sô pha như chú mèo được vuốt ve. Cậu không nhịn được được voi đòi tiên: “Lúc mệt mỏi có thể gọi điện thoại cho cậu không?”
“Tôi sẽ không tắt máy, cậu cũng không cần lo lệch múi giờ.”
Nhìn đồng hồ một cái, Sanghyeok lý trí chiến thắng tình cảm, bảo cậu đi ngủ một lúc đi, kết thúc video. Anh quay trở lại, buổi biểu diễn đã gần kết thúc, chen chúc trong hàng thứ nhất bắt kịp ca khúc cuối cùng của Lee Minhyung.
Tất cả ngọn đèn đều tắt, chỉ chừa một ánh đèn chiếu trên người Minhyung, tóc hắn rối loạn, trang điểm cũng nhạt đi, tiếng nói lộ ra giọng khàn khàn nồng đậm. Tay ghita và tay trống xuống sân khấu trước, một mình hắn cầm micro, cuối cùng hát một bài, kết thúc buổi tối hôm nay. Hát xong, tiếng vỗ tay dưới sân khấu như sấm rền, các bạn học đều cổ vũ hết mình, Moon Hyeonjoon gào cổ họng hô to “Lee Minhyung! Tao vĩnh viễn ủng hộ mày!”
Sanghyeok không mở miệng nổi, đành phải dùng sức vẩy lightstick. Minhyung ngước đầu, nghẹn ngào nói: “Cảm ơn những người hâm mộ đã đến xem buổi biểu diễn của tôi.”
Jaehyeok: “Gì vậy, khóc hả?”
Vẫn chưa xong, Minhyung đảo mắt cười rộ lên: “Trong âm nhạc tôi đã đi qua rất nhiều thử thách, người nhà không ủng hộ, tiền bối trong giới không đồng ý, tất cả tôi đều trải qua rồi. Lúc gian nan nhất, tất cả tiền tiết kiệm đều dùng để đặt mua thiết bị, thành lập ban nhạc, ngoại trừ âm nhạc, tôi không còn gì cả. Nhưng chỉ cần có âm nhạc, chuyện gì tôi cũng có thể vượt qua!”
Sanghyeok: “…”
Ca hát gì nữa, sao không đi đóng phim luôn đi?
—————————
[text_hash] => c4f25880
)