Array
(
[text] =>
Từ khi Lee Sanghyeok công khai tính hướng đến nay, đây là lần đầu tiên hai cha con hòa bình mặt đối mặt nói chuyện, cho dù là một ngày trước khi anh bị đưa đến Daegu bọn họ vẫn còn tranh thủ từng phút từng giây để ầm ĩ một trận, thậm chí đập nát một cái lọ hoa.
Sau hai tháng ở Daegu, không nghĩ tới vậy mà có thể ngồi xuống uống cà phê. Sanghyeok khuấy chất lỏng trong tách, cụp mắt nhìn chằm chằm vòng xoáy, không xấu hổ là giả.
Nếu không có Han Wangho khen anh một câu đáng tin, anh cũng sẽ không ấm đầu mà gọi một tiếng “Ba”, gọi xong lại hơi hối hận, sợ Lee Junsik tưởng bở mà cho là anh đang chịu thua.
“Khụ.” -Lee Junsik cũng câu nệ, giả vờ ho một tiếng đánh vào bầu không khí yên tĩnh, “Khoảng thời gian này ở Daegu thế nào?”
Phần mở màn vạn năng này quá tầm thường, đồng nghiệp đi công tác, vợ chồng ly dị, bạn bè cũ, sau khi gặp lại đều có thể dùng câu này để hàn huyên. Sanghyeok đặt muỗng xuống, “Rất tốt.”
Lee Junsik – “Ở đó không khí trong lành, môi trường đô thị cũng tốt.”
Sanghyeok “Ừm” một tiếng “Kiến trúc cổ cũng rất đẹp.”
Để tránh vắng lặng, bọn họ chỉ xoay quanh ưu điểm của Daegu mà tán chuyện. Nói xong càng lúng túng, im lặng một lát.
Lee Junsik: “Không nóng, nếm thử cà phê đi.”
Sanghyeok cầm lên uống một hớp, đắng, còn không ngon bằng trà sữa ở MIT. Anh bắt đầu phân tâm, Mối tình đầu của mùa hè đã qua mùa rồi, món signature của MIT hiện giờ là gì nhỉ? Chờ Han Wangho trở về cùng tới nếm thử.
“Nghĩ gì thế?” -Lee Junsik hỏi.
“Không có gì.” Sanghyeok đáp, “Đột nhiên nghĩ đến vài chuyện ở trường học.”
Lee Junsik tìm tới đề tài: “Chuyện đánh nhau lúc trước còn có vấn đề gì không? Đối phương sau này không tìm con gây phiền phức nữa chứ?”
Sanghyeok lắc đầu một cái, một giây kết thúc chủ đề mới.
Lúc này, Lee Junsik hoang đường nghĩ, nếu như con trai ở trường gây nhiều phiền phức thì cũng tốt, không đến nỗi bây giờ vừa bắt đầu mở bài đã kết thúc. Nghĩ xong lại bị lý trí chiến thắng, tuy rằng số lượng phiền phức không nhiều, nhưng chất lượng thì vượt bậc, có thể làm người ta tức đến độ muốn vào phòng hồi sức tích cực.
“Đúng rồi.” Ông vừa nghĩ đến cái gì đó, “Lần đó gọi điện thoại nói muốn đến lớp số 3, có nguyên nhân gì không?”
Sanghyeok tất nhiên sẽ không nói thật
“Không có nguyên nhân gì, chỉ là tìm lý do gọi điện thoại cho ba thôi.”
Lee Junsik hiển nhiên không ngờ tới, trái tim lập tức được an ủi, hai mắt ở đằng sau thấu kính lộ ra vẻ khoan đung. Sanghyeok không chịu được ánh mắt kia, uống một hớp cà phê lớn, lại bắt đầu tính toán Vancouver bây giờ là mấy giờ. Anh đang mắc bệnh tương tư cường độ thấp
Lee Junsik – “Thi xong thì đi chơi với bọn Lee Minhyung vài ngày đi.”
“‘Vâng. Chắc sẽ ở lại chơi thêm vài ngày.”
“Vậy thì tụ tập, cuộc thi kết thúc thì đi thả lỏng một chút.” Lee Junsik nói, “Ở trường mới với bạn mới thế nào? Lần này đánh nhau không dọa người ta sợ chứ?”
Sanghyeok cảnh giác nhạy cảm: “Bạn học mới cũng rất tốt, con chơi với họ cũng rất tốt.”
Yên tĩnh một lúc, Lee Junsik hỏi: “Có bạn thân đặc biệt nào không?”
Sanghyeok lập tức kích thích ra tư duy phòng ngự, nhớ lúc đầu anh công khai tính hướng, Lee Junsik và Kim Jeesun xếp tất cả những người xung quanh ra kiểm tra một lần, giống như đi bắt gian phu vậy, tụi Moon Hyeonjoon cũng là đối tượng hoài nghi trọng điểm.
Thái độ của anh bắt đầu hỏng “Nhịn nửa ngày rốt cuộc cũng hỏi, ba không phải là muốn hỏi con có gây chuyện hay không sao? Nếu như con có bạn thân đặc biệt thì thế nào? Có phải sẽ lại lôi người ta đi thẩm vấn?”
Lee Junsik trầm mặt xuống sắc “Đừng có mà hỗn với ta.”
“Tại sao lại là con hỗn, không phải ba hỏi trước sao?”
Hai cha con liền cáu lên, Kim Jeesun nghe thấy động tĩnh đi tới, đứng sau lưng Lee Junsik vuốt ve lưng ông.
“Nếu tất cả đều ở đây rồi, vậy con tuyên bố một điều thật trịnh trọng. Con thích con trai, nhất định phải làm gay, mười bảy tuổi không làm hai mươi tuổi cũng phải làm, hai mươi tuổi không làm, ba mươi tuổi chắc chắn phải làm, còn ba mẹ khi nào thì chấp nhận, con không can dự. Chẳng qua là con bao dung cho tư tưởng lạc hậu của hai người, hi vọng hai người cũng tôn trọng tình cảm tính hướng của con một chút, dù sao hai người cũng có thể kết hôn, chẳng có đạo lý gì mà bắt con độc thân cả.”
Lee Junsik vỗ “bộp” lên bàn, trố mắt trừng Lee Sanghyeok, muốn ném vỡ cả tách cà phê. Sanghyeok từ trước đến giờ không ham chiến, kéo ghế ra đứng dậy.
“Ngày mai thi rồi, con về đi thu dọn đồ đạc.”
“Dọn cái gì? Đừng có lấy thi cử ra viện cớ!”
“Dọn giấy tờ, văn phòng phẩm, con còn phải gọt bút chì.” Sanghyeok càng cao giọng, “2B.”
Anh nói xong rời đi, sải bước rời khỏi nhà chính, anh ở một mình ở một biệt thự cách nhà chính hai thảm cỏ. Trở lại dọn dẹp cặp sách, quần áo, cơn giận còn chưa tan, muốn đi xa một chút. Kim Jeesun tìm đến, ở cửa tình cờ gặp Sanghyeok đi ra ngoài – “Con đi đâu vậy? Con giận dỗi ba mẹ như vậy sao?”
Sanghyeok hỏi ngược lại “Ba mẹ khó chấp nhận như vậy sao?” Một câu nói của anh ngăn chặn đối phương, nhớ tới Han Wangho đã từng an ủi anh, liền bổ sung một câu, “Cho nhau chút thời gian đi, con đến khách sạn.”
Sanghyeok đến khách sạn Diamond đặt một phòng, không nói cho Jaehyeok, sau khi bình tĩnh ở trong phòng học bài đến mười giờ tối, ngày mai bắt đầu thi, nên nghỉ ngơi sớm.
Sáng sớm thứ hai, Sanghyeok mang theo giấy chứng nhận đến tầng trệt đã chỉ định để dự thi, nhân viên ban tổ chức một lần nữa xếp phòng, mười giờ đúng ở phòng hội nghị tham gia thi. Cuộc thi diễn ra ba ngày, ăn ở đều ở bên trong khách sạn.
Moon Hyeonjoon đeo khẩu trang tới, bệnh tình đã khá hơn một chút, nhưng người vẫn không có tinh thần gì.
Sanghyeok – “Mày như vậy có làm được bài không?”
“Thi đại thôi.”
Bắt đầu thi, sau khi Sanghyeok nhìn đề liền nhớ tới Han Wangho, cậu từng nói với anh, thi không tốt cũng không sao. Anh cúi đầu cười cười, tâm thái ôn hòa trước nay chưa từng có.
Buổi chiều thứ tư thi xong, hai ngày để xếp hạng thành tích, trong lúc đó thí sinh có thể tự do hoạt động. Sanghyeok cùng Hyeonjoon trở về phòng.
Hyeonjoon – “Jaehyeok với Minhyung buổi tối sau khi tan học sẽ tới đây.”
Bốn người ở cùng một thành phố mà mấy ngày rồi vẫn chưa gặp được nhau, không thể nào nói nổi, Sanghyeok: “Vậy đến phòng tao đi.”
Bây giờ vẫn còn sớm, Sanghyeok đến trung tâm mua sắm bên cạnh mua quà, sau đó hẹn giáo viên dạy bồi dưỡng ăn bữa cơm. Từ nhà hàng rời đi thì phố đã lên đèn, về khách sạn, đúng lúc gặp được Jaehyeok và Minhyung ở cửa. Hai người mới vừa tan học, đeo cặp sách mặc đồng phục học sinh
Jaehyeok – “Thi thế nào rồi? Đạt được hạng nhất được trường học danh giá trực tiếp tuyển chọn, sẽ không bỏ tụi tao lại mà học đại học chứ?”
Sanghyeok lười biếng cười: “Nhờ lời chúc tốt lành của mày.”
Phòng ban tổ chức xếp cho không lớn, bốn người đi vào hơi chật, vừa tụ tập ba người kia cười nói nhao nhao, ồn ào một lúc mới phát hiện Sanghyeok mãi vẫn không hé răng.
Hyeonjoon – “Mày có tâm sự à?”
“Không có tâm sự, chỉ cảm thấy chán.”
Minhyung – “Trở về nhà, mày cảm thấy chán ư? Ba anh giai đây tiếp đón mày, mày thấy chán ư? Ai không chán thì mày đi tìm người đó đi.”
“Vậy phải đến Canada rồi.”
Cái thằng lòng dạ sắt đá đã trở nên mỏng manh như thế này, đúng là đang nhớ đến một người, trước Sanghyeok có nói, muốn theo đuổi Han Wangho, vì vậy ba người bỗng nhiên tỉnh ngộ.
Jaehyeok đánh vào ngực Sanghyeok một cái “Thế nào rồi, với cậu hàng xóm đó tiến triển đến đâu rồi?”
Rốt cuộc cũng tới đề tài Sanghyeok cảm thấy hứng thú, vừa nghe nhắc đến người kia khóe môi đã không kìm được mà câu lên, vốn định giấu mấy loa phát thanh này trước, mà làm sao dễ nhịn như vậy được “Trước mắt thì là hai bên tình nguyện rồi.”
Hyeonjoon giật cả mình, lúc trước khuyến khích người ta, mà cũng không chắc chắn lắm về Han Wangho.
“Cậu hàng xóm thật sự cũng thích mày à? Mày phải tìm hiểu cho chắc đấy, đừng có si tình quá mà bước sai!”
“Cậu ấy khá là thẹn thùng, cho nên không có tỏ rõ.” Trên mặt không khỏi hiện lên vẻ đắc ý nhàn nhạt, “Nhưng cậu ấy đã ám chỉ rất nhiều lần là cậu ấy có ý với tao, cũng vô cùng mãnh liệt.”
Minhyung vẻ mặt tò mò – “Ám chỉ kiểu gì vậy?”
Mấy cái chuyện riêng tư ngọt ngào này sao có thể chia sẻ cùng người khác, nhưng mà huynh đệ tốt ham học hỏi, Sanghyeok làm sao có thể từ chối.
Nghe Sanghyeok thuật lại, Jaehyeok trợn mắt ngoác mồm, không phải chứ? Cầu mong một lời thật lòng “Mày đừng tự bịa ra nữa được không? Mày thấy tụi tao có tin không?”
“Dù tin hay không, thì chuyện chính là như vậy rồi.”
Minhyung nuốt nước miếng: “Thật không ngờ nhóc hàng xóm to gan chủ động vậy luôn, sau đó thì sao? Sau khi cậu ấy ám chỉ thì mày liền nói cho cậu ấy biết mày thích con trai hả?”
Sanghyeok nhẹ nhàng cười: “Cậu ấy đã biết rồi, sau đó mới yên tâm lớn mật mà ám chỉ với tao chứ.”
Hyeonjoon nắm lấy trọng điểm: “Sao cậu ấy biết được?”
Nụ cười Sanghyeok ngưng đọng, đầu đuôi câu chuyện anh chuyển trường không phải ba tên này kể ra sao?! Vừa định hỏi, nhóm chat của lớp liên tiếp nhảy ra mười mấy tin nhắn, mở ra xem, hóa ra là Han Wangho trồi lên kéo theo mọi người cùng nói chuyện.
Jaehyeok ghé qua lén nhìn màn hình, Minhyung và Hyeonjoon cũng chen đến cùng xem, ánh mắt còn chăm chú hơn cả Sanghyeok. Bốn người trong lòng không suy nghĩ bất cứ chuyện gì khác mà nhìn chằm chằm đoạn chat, qua bảy tám tin.
Minhyung hỏi: “Son Siwoo là ai? Sao nhóc hàng xóm cứ nói chuyện với cậu ta vậy?”
Sanghyeok: “Bạn cùng bàn của cậu ấy.”
Lại qua năm, sáu tin, Hyeonjoon – “Cậu ấy rảnh rỗi ở trong nhóm chat cười haha, tại sao không tâm sự riêng với mày?”
Sanghyeok – “Cậu ấy biết tao thi, sợ tao mệt.”
Lại qua ba, bốn tin, Jaehyeok mở miệng – “Mày mãi không lên tiếng, sao cậu ấy cũng không nhắc mày chút nào vậy.”
Sanghyeok có chút bẽ mặt, bực mình mấy tên nhiều chuyện này quá. Lúc này Wangho sắp đi làm việc, ở trong nhóm chat chào tạm biệt mọi người.
Minhyung vội la lên – “Nhóc hàng xóm sắp off rồi, mày tốt xấu gì cũng nói một câu đi chứ!”
Sanghyeok mở ra ảnh đại diện của Han Wangho, gõ “Tôi hôm nay mới vừa thi—”, còn chưa đánh xong chữ, Han Wangho đã gửi tới một tin nhắn – “Hôm nay có phải là đã thi xong rồi không? Cậu không nói chuyện trong nhóm chat, chắc là còn đang bận, hết bận thì nghỉ ngơi thật tốt nha.”
Hyeonjoon vỗ vai Sanghyeok – “Wangho chu đáo ghê.”
Mặt mũi toàn bộ quay trở về, Lee Sanghyeok – “Đã thi xong rồi, hai ngày nay chờ kết quả.”
Han Wangho – “Chờ kết quả xong là không còn việc gì nữa đúng không? Có thể thả lỏng mấy ngày rồi.”
Sanghyeok dừng lại một chút – “Chờ kết quả xong thì chờ cậu.”
Điện thoại yên tĩnh, Wangho cũng dừng lại chưa trả lời, chắc là ngại ngùng rồi. Sanghyeok vào giờ phút như thế này luôn đầy ắp lòng kiên trì, lẳng lặng chờ năm phút đồng hồ vẫn không có kết quả, anh mới bình tĩnh giải vây – “Cậu làm việc đi, tôi đi tắm rồi ngủ.”
Wangho ngoan ngoãn lên tiếng – “Mơ đẹp nha.”
Sanghyeok trả lời câu cuối cùng – “Muốn mơ thấy cậu.”
Anh tuyệt đối không phải kiểu người am hiểu lời ngon tiếng ngọt, mỗi một câu điệu bộ đều là nhẫn tâm giậm chân cắn răng một cái mới nghĩ ra được, gửi đi xong, chính anh cũng không chịu được, mà ném điện thoại tới cuối giường.
Lee Minhyung – “Gì thế, tình yêu này phỏng tay quá à?”
Sanghyeok nhún vai mỉm cười, ở ngoài cười nhưng bên trong lại hơi bất đắc đĩ, trái tim vẫn còn nhảy rầm rầm. Tình yêu, hóa ra đây chính là tính yêu, hình như hơi hớp hồn anh rồi.
Mà liên quan đến chuyện tại sao Han Wangho biết được anh là gay, anh cũng hoàn toàn quên hỏi.
Wangho nhìn chằm chằm câu trả lời, muốn mơ thấy cậu, mơ thấy cậu làm gì?
——————————
[text_hash] => aea78290
)