[Chuyển ver] 《fakenut》 Mối tình đầu của mùa hạ – Chương 25 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Chuyển ver] 《fakenut》 Mối tình đầu của mùa hạ - Chương 25

Array
(
[text] =>

Sanghyeok ở nhà thu dọn đồ đạc, không có nhiều thứ muốn mang, tổng cộng một cái ba lô là đủ rồi.

Dọn dẹp xong, anh viết kế hoạch trong sổ ghi chép, về đến nhà nghỉ ngơi nửa ngày, thứ hai đến thứ tư là thời gian thi. Địa điểm tổ chức là chỗ nào đây? Anh liếc mắt nhìn thông báo, địa điểm tổ chức là khách sạn Diamond.

Sanghyeok bật cười ra tiếng, mở ra nhóm chat bốn người – “Park Jaehyeok lăn ra đây”

Park Jaehyeok – “Anh trai nói chuyện khách khí chút đi ạ.”

Lee Sanghyeok – “Khách sạn nhà mày có phải hai ngày nữa tổ chức một cuộc thi không?”

“Phải đó, cuộc thi quốc tế.” -Park Jaehyeok đánh xong câu này bỗng nhiên tỉnh ngộ, “Tao nhớ ra rồi! Mày phải quay về tham gia đúng không?!”

Lee Sanghyeok – “8h sáng mai bay.”

Một câu nói này cũng kéo Moon Hyeonjoon đi ra, trả lời một chuỗi biểu cảm “Chúc mừng”, không đánh chữ, trong khoảnh khắc vui mừng khôn xiết lộ ra một chút qua loa. Lee Sanghyeok trêu chọc – “Thái độ này của mày là gì?”

Moon Hyeonjoon – “Thật khó hầu hạ, đang truyền địch, không tiện đánh chữ.”

Lee Sanghyeok – “Tới thời điểm quan trọng mà lại bệnh, có thể dự thi được không đấy?”

Trong bốn người bọn họ thì Lee Sanghyeok và Moon Hyeonjoon thành tích tốt nhất, Park Jaehyeok kém hơn, nhưng mà thuộc về loại trong lòng đã có dự tính, biết mình muốn làm cái gì. Chỉ có Lee Minhyung là mơ màng, ngoại trừ mê làm ban nhạc thì không có chuyện gì muốn làm.

Lee Sanghyeok – “Lee Minhyung đâu rồi, buổi biểu diễn chuẩn bị tới đâu rồi?”

Lee Minhyung rốt cuộc cũng xuất hiện – “Chuẩn bị gấp rút lắm rồi, hôm đấy 6h ở Normal không gặp không về!”

Trò chuyện một lúc, thời gian không còn sớm, Lee Sanghyeok – “Cứ như vậy đi, ngày mai tao về.”

“Chờ mày đó!” -Moon Hyeonjoon biểu hiện cảm xúc mãnh liệt, mà khô héo cũng rất nhanh, “Ngày mai tao còn phải truyền dịch, sẽ không nhận điện thoại đâu.”

Lee Minhyung – “Tao cũng vậy, cuối tuần không dậy sớm nổi.”

Park Jaehyeok cũng chẳng tốt đẹp gì – “Hẹn huấn luyện viên cưỡi ngựa rồi, không muốn cho ngựa leo cây.”

Không một ai đi đón sân bay, nhưng mà Sanghyeok không để ý, dù gì trong nhà nhất định cũng sẽ đón anh. Lúc này chị Lim từ phòng ngủ đi ra, còn uể oải hơn cả dọn dẹp cả biệt thự

“Chị sao vậy?”

“Em giúp Eunji dọn đồ đi, chị không làm nổi.”

Sanghyeok quên béng luôn con nhóc kia, bước đến phòng ngủ đẩy cửa ra, giỏi nhỉ, vali bày trên mặt đất, quần áo xếp đầy trên giường.

Sanghyeok xoa xoa huyệt thái dương

“Anh, em mang váy nào đi về đây?” Nhìn thấy anh trai vào liền hỏi

Sanghyeok làm sao mà biết, trong lòng nói mặc cái gì cũng thế thôi, nhét đại vào vali hai cái, thấy em gái sững sờ trợn tròn mắt, anh vén góc chăn lên nhét cô nhóc vào.

Lee Eunji lẩm bẩm nói: “Ngày mai là được gặp ba mẹ rồi.”

Anh đắp chăn cho em gái xong “Về nhà ở chơi mấy ngày, không muốn trở lại cũng không sao.”

Eunji lắc đầu một cái: “Em sẽ trở lại cùng với anh.”

Trong giọng nói trẻ thơ lộ ra kiên định, có lẽ là sợ anh ở đây cô đơn, cũng có lẽ là sợ ông ngoại nhớ, nói chung Sanghyeok có chút cảm động. Một chữ “Ngoan” vẫn còn chưa nói ra khỏi miệng, Eunji xấu hổ nói: “Em không nỡ rời xa anh Wangho.”

Sanghyeok tự mình đa tình, anh không ngờ tình cảm của học sinh tiểu học lại kéo dài như thế, nhưng mà ngược lại cũng nhắc nhở anh, anh dụ dỗ: “Eunji à, sau khi về nhà đừng nhắc anh Wangho trước mặt ba mẹ, có biết chưa?”

“Tại sao? Trước đây em thích ai cũng nói cho ba mẹ biết hết á.”

“Em thích anh Wangho, có thể chờ đến khi anh Wangho cũng thích lại em rồi nói cho ba mẹ biết cũng được.”

Eunji thiếu kiên nhẫn: “Làm sao anh biết anh Wangho không thích em?”

Sanghyeok nắm tay thành nắm đấm: “Cậu ấy chưa có chính miệng thừa nhận nên không tính.”

“Anh thì biết cái gì.” -Eunji xoay người, “Người ta thẹn thùng đó.”

Này hoàn toàn là nước đổ lá môn, dụ dỗ đã vô dụng, anh cũng không nói nhảm nữa

“Tùy em, sau này đừng gọi anh chơi game giúp em nữa.”

Eunji lập tức nói: “Không nói thì không nói!”

Cho nên vẫn là dụ dỗ kiểu cưỡng ép thì hữu hiệu hơn, sau khi thu xếp ổn thỏa, Sanghyeok cũng trở về phòng nghỉ ngơi. Trước khi ngủ anh tự giễu nghĩ, lúc trước lên kế hoạch hẹn hò với Han Wangho để chọc tức ba mẹ anh, bây giờ hận không thể che kín bưng, để tránh tình yêu của anh chết non.

Ngày mai gặp mặt, cũng không biết sẽ là quang cảnh như thế nào.

Sáng sớm hôm sau, Kim Jeonggyun tự mình đưa hai anh em ra sân bay. Sau màn tạm biệt Sanghyeok dẫn Eunji đi đến cửa kiểm tra an ninh, đợi máy bay cất cánh, Daegu ở ngoài cửa sổ càng ngày càng nhỏ, từ từ biến thành một vệt màu. Lúc đến tất cả đều xa lạ, nhìn không thấy vui vẻ, bây giờ lại có chút quyến luyến.

“Anh! Sau khi về nhà, anh có còn cãi nhau với ba nữa không?”

Đây là một câu hỏi hay

“Xem tâm tình thế nào đã.”

Eunji khổ sở nói: “Vậy đừng đánh nhau nha… Lần đó ba muốn đánh anh, em sợ quá chừng.”

“Đừng sợ, cuối cùng không phải cũng không đánh sao?” -Sanghyeok lấy ra một quyển sách tiêu khiển, “Ba đã hơn năm mươi tuổi rồi, ba không đánh lại anh đâu, anh mà muốn trốn ba cũng không đuổi kịp.”

Eunji thoáng yên tâm “Cũng đúng.”

Hai anh em cả một chuyến bay đều nói xấu Lee Junsik, cũng không nói được lời gì hay, loáng một cái đã chín giờ, hôm qua Wangho cũng đi vào giờ này, chắc là cũng đến Vancouver rồi. Bay đường dài luôn làm người ta mệt mỏi, sau đó còn nhiều chuyện phải làm, cho nên Sanghyeok không định quấy rầy đối phương.

Hơn mười một giờ máy bay hạ xuống đường băng, hành khách lục đục xuống máy bay, quá nhiều người, Sanghyeok vẫn nắm chặt quai balo của em gái.

Người nhận điện thoại cũng rất nhiều, trong đó có một tấm bảng màu xanh lá nổi bật nhất, vừa to vừa bất ngờ, viết chình ình: Hoan nghênh Lee Sanghyeok về nhà!

“…” -Sanghyeok sải bước đi tới, nhìn đứa giơ bảng là thằng ngốc nào, đúng như dự đoán, tấm bảng lệch đi lộ ra gương mặt của Lee Minhyung.

Lee Minhyung: “Bất ngờ chưa!”

Sanghyeok hận không thể bẻ tấm bảng kia thành trăm mảnh

“Sao mày không cầm thêm bó hoa? Hôm qua không phải nói không đón sao?”

Minhyung: “Chắc là bởi vì nhớ mày quá, chưa tới tám giờ tao đã dậy rồi.”

Đang nói, Park Jaehyeok từ đằng xa chạy tới, hấp tấp ôm Sanghyeok một cái, thở hồn hển nói: “Tao nghĩ… anh em quan trọng hơn ngựa…”

Vừa đứt lời, đằng sau máy bán nước tự động xuất hiện một người, Moon Hyeonjoon một tay cầm khăn giấy, một tay cầm nước nóng, giống như một người già yếu bệnh tật chậm rãi đi tới.

Sanghyeok: “Mày như vậy còn tới làm gì?”

Hyeonjoon: “Cứ tưởng không ai đến đón mày, sớm biết tụi nó tới tao cũng chẳng tới, hôm nay còn chưa truyền dịch nữa.”

Bốn người nói chuyện đi ra đại sảnh sân bay, ven đường có một người đàn ông mặc âu phục mang giày da, là tài xế của Lee gia, ông tới cầm vali cho hai anh em, xe ở lề đường mở cửa, Kim Jeesun từ trên xe bước xuống.

“Mẹ!” Eunji chạy như bay tới.

Sanghyeok đi về phía trước hai bước, bị tụi Jaehyeok chen chúc, đến trước xe, ba người kia cùng một lời “Con chào dì”. Thừa dịp Lee Eunji và Kim Jeesun đang đầm ấm, ba người vây quanh Sanghyeok khe khẽ bàn luận.

Minhyung: “Nếu mày không muốn về nhà hay là tới nhà tao trước đi?”

Hyeonjoon: “Nhà tao cũng được, tiện nói chuyện về cuộc thi luôn.”

Đang xì xào bàn tán, Jaehyeok đụng đụng hai người kia: “Tao không nhìn lầm chứ, trên xe có phải còn có một người nữa không?”

Bọn họ đồng loạt nhìn sang, mơ hồ nhìn thấy có một thân ảnh, không ngờ Lee Junsik cũng tới.

Minhyung và Hyeonjoon lập tức đẩy Sanghyeok ra ngoài, cũng sửa lời nói

“Thôi đừng tới nhà tao, lỡ ba mày nghi ngờ mày với tụi tao có gì gì đó thì biết làm sao?”

Cái gọi là nghĩa khí, nói tan là tan. Sanghyeok liếc mắt nhìn người đằng sau lớp cửa kính, sau đó giả bộ như không nhìn thấy gì, kéo mở cửa xe ngồi vào ghế phó lái.

Kim Jeesun thở dài một tiếng, dắt Eunji lên xe, cửa phía sau xe vừa mở ra, Eunji: “Ba ơi! Ba còn trốn ở đây nha!”

Lee Junsik dang hai tay “Lên xe, có nhớ ba không?”

Người một nhà chỉnh tề, tài xế im lặng điều khiển xe, đằng sau hai người lớn dỗ một trẻ nhỏ. Sanghyeok đeo tai nghe nghe nhạc, nhắm mắt lại, cứ ẩm ẩm ương ương như vậy mà trở về nhà. Ô tô chạy vào cổng lớn nhà họ Lee, thảm cỏ bên đường vẫn còn xanh biếc, hồ phun nước vẫn còn phun, tất cả đều không có thay đổi gì.

Đến trước biệt thự chính, Sanghyeok xuống xe, Lee Junsik cũng xuống xe, hai cha con cả một đường không nhìn nhau rốt cuộc cũng chạm mặt.

Lee Junsik không hé răng, chờ Sanghyeok gọi một tiếng “Ba” trước, mấy ngày nay phải sống chung hòa bình, tạm thời không tính đến chuyện không vui trước đây. Sanghyeok đeo tai nghe, nhúc nhích đôi môi, nhưng lại ngâm ra một câu hát. Trong lòng anh biết, gọi một tiếng bằng với chịu thua, vậy nên anh không gọi, dù gì quan hệ cha con cũng ghi trong sổ hộ khẩu, không gọi một lần cũng không thay đổi được sự thật này.

Bầu không khí hơi cứng, Kim Jeesun đúng lúc nói: “Cũng trưa rồi, vào ăn cơm trước đi.”

Ai ngờ sau khi người một nhà ngồi cùng bàn, bầu không khí lại càng cứng hơn trước.

Lee Eunji nhìn ba, lại nhìn anh hai, sợ đến nỗi không dám động đũa. Chợt nhớ tới cuộc nói chuyện trên máy bay, cô nhóc thở một hơi

“Ba ơi, dù sao ba cũng đánh không lại anh mà, đừng nóng giận nữa.”

“Ba đánh không lại? Mấy cái trò đó đều là ba dạy cho nó, còn muốn thắng ba sao?”

Eunji giải thích: “Bởi vì anh hai nói ba già rồi.”

Mặt Lee Junsik lạnh lùng “Vậy con nói cho nó biết, có thể thử một chút xem sao.”

Vẫn luôn không mở miệng, Sanghyeok lúc này tiếp lời: “Không rảnh.”

Trước khi trò chuyện bầu không khí đã đủ nát, vừa thấy mặt lại càng cuồn cuộn sóng ngầm, giống như một giây sau sẽ phải lật lại mâu thuẫn này mà nói. Mấy đũa ăn xong, Sanghyeok mượn lý do ngày mai thi nên bỏ đi, đi chậm từ trong nhà ra ngoài.

Anh vừa đi vừa nhìn điện thoại, đi tới trước cửa lướt đến tấm ảnh của Han Wangho mới vừa đăng, trong ảnh Wangho bên trái kéo một ông cụ, bên phải kéo một bà cụ, nụ cười cực kỳ xán lạn.

Sanghyeok ngồi xuống bên cạnh hồ phun nước, động lòng nhấn một cái like.

Han Wangho lập tức gửi tin nhắn đến – “Tôi đến Vancouver rồi!”

Lee Sanghyeok – “Tôi cũng đến nhà rồi.”

Han Wangho vui vẻ – “Tui gặp được ông bà nội rồi!”

Lee Sanghyeok âm u – “Tôi gặp được ba mẹ rồi.”

“Không cãi nhau chứ?” -Wangho hỏi, ở bên kia bờ đại dương cũng không nhịn được mà bận tâm, “Haha, chắc chắn là không rồi, tôi biết cậu cực kỳ đáng tin.”

Sanghyeok hơi chột dạ, đứng dậy đi dạo, không biết tại sao lại thong thả trở vào nhà. Wangho liền gửi tới một câu – “Ba mẹ cậu nhất định rất nhớ cậu, cậu không cần phải nói gì cả, gọi ba mẹ một tiếng là họ đã vui lắm rồi.”

Ở bàn cà phê ngoài cửa đụng mặt Lee Junsik, ánh mắt tiếp xúc liền chuyển đi, lúc chuẩn bị nhìn lại, Sanghyeok giống như là con rối bị Wangho dẫn dắt, bỗng nhiên lên tiếng gọi một tiếng “Ba”.

Lee Junsik sững sờ, phản ứng lại rất lâu “… Uống cà phê.”

Sanghyeok kiên trì: “Làm một ly.”

———————————

[text_hash] => 9b7b193a
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.