[Chuyển ver] 《fakenut》 Mối tình đầu của mùa hạ – Chương 24 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Chuyển ver] 《fakenut》 Mối tình đầu của mùa hạ - Chương 24

Array
(
[text] =>

Wangho đột nhiên ngồi thẳng: “Tỏ tình? Tỏ tình gì cơ?”

“Cậu không biết tỏ tình gì sao?” Anh chậm rãi rời khỏi mặt bàn, hờ hững, “Tôi không phải có người thích sao, đối phương cũng rất thích tôi, cho nên tôi muốn thi xong sẽ biểu lộ tâm ý với người ta.”

Wangho sững sờ nói: “Nhanh như vậy à…”

“Lãng phí thời gian chính là lãng phí sinh mệnh.”

Anh nhìn chăm chú vào biểu cảm của Wangho, chần chờ, khiếp sợ, căng thẳng, toàn bộ đều hiện trên gương mặt đó. Anh thầm nghĩ, Han Wangho nhất định rất thấp thỏm, hy vọng người mình thích chính là cậu ấy, lại lo lắng người mình thích không phải cậu ấy.

Wangho quả thật rất thấp thỏm, rốt cuộc là Yang Heejin hay là Hwang Minseo? Không biết tại sao, cậu không muốn Lee Sanghyeok tỏ tình nhanh như vậy.

Ánh tà dương hạ xuống, tia sáng trong phòng dần biến đỏ, giống như sắc thái trong phim ảnh cũ Hồng Kông, yên tĩnh chốc lát, Wangho lúng ta lúng túng: “Chắc không phải chờ tôi thi đấu về cậu đã thoát kiếp FA chứ?”

Nghe có vẻ rất nuối tiếc

“Vậy thì không trượng nghĩa đâu, tôi chờ cậu về mới tỏ tình, cho cậu chứng kiến tôi thoát kiếp FA.”

Wangho cũng không được an ủi, cũng không muốn chứng kiến. Nhưng nếu Sanghyeok nhờ cậu nhất định không từ chối.

“Vậy chờ tôi về đi, nếu như cần phải trang trí khung cảnh tui cũng có thể giúp đỡ.”

“Vậy cậu đi bao lâu?”

DA là thi theo vòng, vòng đầu xét duyệt vô cùng nghiêm ngặt, ba mươi người trúng tuyển sẽ đào thải một nửa, còn lại mười lăm người đấu với nhau. Mỗi một vòng đều không được biết trước chủ đề thiết kế, sau khi công bố sẽ thiết kế trong 24 đến 48 giờ, cả thiết kế và trưng bày, bao gồm thiết kế cá nhân hoặc tùy lúc thiết kế theo nhóm. Mỗi một vòng kết thúc có thời gian mười hai tiếng nghỉ ngơi, mọi người từng trêu chọc là để phòng ngừa người dự thi bận bịu và áp lực cao mà đột tử.

“Chắc là khoảng một tháng.”

“Còn dài hơn cả thi Olympics sao?”

Wangho cười cười: “Phải đến Vancouver sớm ba bốn ngày, chờ thi đấu kết thúc, tôi còn ở chơi với ông bà nội vài ngày.”

“Ông bà nội cậu ở bên kia à?”

“Ừm.” Đề cập đến thăm người thân, Wangho nghĩ đối phương cũng phải về nhà, “Vậy còn cậu, sau khi kì thi kết thúc có định ở thêm mấy ngày không?”

Sanghyeok còn chưa cân nhắc nhiều như vậy, nếu như ở thêm mấy ngày, khó tránh khỏi sẽ mắt to trừng mắt nhỏ như kẻ địch với Lee Junsik, mà vất vả lắm mới có dịp trở về, là một cơ hội tốt để tụ hội với đám bạn thân. Anh suy nghĩ một chút: “Chủ yếu là đi chơi với bọn Park Jaehyeok thôi.”

Lâu như vậy chưa về nhà, cũng không nhắc ba mẹ mà chỉ nhớ bạn bè, chẳng lẽ cũng bởi vì thất tình mà giận dỗi với ba mẹ sao? Wangho cầm bút phân tâm, âm thầm suy luận, Lee Sanghyeok vẫn cứ trách cứ ba mẹ, vậy có phải vẫn chưa quên bạn gái cũ không?

Cậu nghĩ, Lee Sanghyeok và bạn gái cũ là bạn học, sau khi trở về họp lớp chẳng phải là sẽ gặp lại cô ấy sao?

Wangho không khỏi mím môi, họp lớp, gặp lại mối tình đầu bị ép chia tay, vốn là vẫn còn nhớ nhung, hơn nữa bạn học anh em cùng dỗ dành, có phải hồi ức hường phấn ngày xưa sẽ xông lên đầu, ngọn lửa tình cũ hừng hực cháy bỏng…Vậy không hay lắm đâu!

Nếu dự định sẽ tỏ tình với người mới rồi, làm sao có thể dây dưa với người cũ chứ?

Wangho biết chuyện này không liên quan tới cậu, cậu không nên hỏi nhiều, vì thế cậu hỏi rất ngắn gọn: “Có họp lớp không?”

Sanghyeok rất nhớ các bạn học cũ, huống hồ Lee Minhyung còn mở buổi biểu diễn, lúc đó mọi người chắc đều sẽ đi cổ vũ

“Dù sao cũng về mà, cũng nên gặp gỡ mọi người.”

Hai chữ “mọi người” nhẹ nhàng, Wangho nhận định bạn gái cũ cũng bao gồm ở trong, bỗng nhiên, trong lòng cậu có hơi khó chịu. Cậu liếc mắt nhìn Sanghyeok một cái, ánh mắt sắc bén như ánh mắt của thầy tổng giám thị, nói ra cũng rất có phong phạm của một người cha.

“Cậu là về dự thi, đừng chỉ lo chuyện tình cảm, phải biết phân rõ nặng nhẹ.”

“Không phải là đang nói sau khi cuộc thi kết thúc sao?”

Wangho nghẹn lại, không nghĩ ra gì để phản biện, chỉ có thể oán hận nghĩ, cẩn thận tỏ tình thất bại đó nha. Hai mỹ nhân ở Daegu, một bạch nguyệt quang ở quê nhà, Lee Sanghyeok thật đúng là một kẻ đa tình, sầu lây cả kẻ độc thân là cậu đây.

Bầu không khí đột nhiên lạnh đi, Sanghyeok có chút bồn chồn: “Sao buồn vậy?”

Wangho lãnh diễm mà nói dối: “Nghĩ đến chuyện thi đấu thôi.”

Đợi đến một tuần cuối cùng, Wangho chỉ đi học ba ngày, thứ năm chính thức xin nghỉ, trước khi ra nước ngoài ở nhà chuẩn bị vài thứ. Chuyến bay xác định vào sáng thứ sáu.

Cậu ở phòng vẽ tranh lầu hai xem tư liệu, nhìn dụng cụ vẽ có thể làm cậu tĩnh tâm. Đến giờ cơm tối mới xuống lầu, sắp tạm biệt bữa ăn ngon quê nhà, kết quả trên bàn ăn chỉ có một nồi nước dùng với mì ăn liền.

Wangho hờn giận nói: “Cho tuyển thủ dự thi ăn cái này á hả?”

Oh Jaeyoon: “Ngày mai là đi rồi, tủ lạnh đã xử lý sạch sẽ, ăn tạm đi.”

Han Minkyu hỏi: “Xếp vali xong chưa?”

“Xong rồi, giấy tờ ba mẹ mang giúp con đi.”

Han Minkyu: “Con lớp 11 rồi, đừng có chuyện quan trọng gì cũng ỷ lại vào ba mẹ nữa, lần này đi Vancouver, xem như rèn luyện tính độc lập cho con.”

Wangho bĩu môi, vậy thì từ bữa cơm này bắt đầu độc lập luôn đi, cậu quay đầu lại nhìn đồng hồ treo tường, giờ này chắc là Sanghyeok tan học rồi, liền đặt đũa xuống

“Con qua nhà ông Jeonggyun một chuyến.”

Oh Jaeyoon: “Đừng sang nhà người ta chực cơm đấy.”

“…” Wangho nhét theo ít tiền lẻ.

“Con ra cửa hàng tiện mua sandwich ăn!”

Trời thu vàng tháng tám, không khí tươi mát, chỉ có đèn neon buổi tối thêm mấy phần óng ánh. Sanghyeok đạp xe chạy ngang qua cửa hàng tiện lợi thoáng nhìn thấy Wangho gặm bánh mì đi ra. Anh bóp chuông xe, chân dài đáp xuống lề đường, Wangho nhìn thấy anh liền chạy nhanh vài bước. Ăn ngon lành như vậy sao

“Mua cho tôi một cái đi.”

Wangho lúng túng: “Tôi cầm đủ tiền một cái à.”

“Vậy thôi, tôi về trước đây.”

Anh làm bộ đạp xe rời đi, Wangho kéo anh lại, động tác nhanh nhẹn ngồi lên yên sau xe đạp. Anh chở cậu tốc độ đều đặn, lúc đi qua nhà họ Han cũng không dừng lại, đạp thẳng đến cửa chính nhà mình.

Wangho quả thật không có ăn chực cơm, chỉ ăn chực một hộp kem, ở phòng cho khách trên lầu hai ăn cùng Sanghyeok.

“Hôm nay tôi không đi học, các bạn học có nhớ tôi không?”

“Không nhớ.”

Wangho không tin: “Chắc chắn có Siwoo nhớ tôi.”

“Ngày nào cậu ta cũng giẫm lên ghế cậu.”

Tình cảm bền chặt của Wangho và Siwoo không thể phá vỡ, ly gián vô dụng, cậu múc một muỗng kem, trong miệng ngọt lịm nhìn Sanghyeok lấy cặp sách ra. Anh lấy bài tập hôm nay ra, sau đó bày lên giường, truyền đạt lại chỉ thị của giáo viên

“Làm được bao nhiêu thì làm.”

“Sau khi đi thi về cậu có thể dạy bù cho tôi không?”

Lúc đó đã là người tình nhỏ rồi, muốn bù cái gì mà chả được, Sanghyeok đồng ý.

Làm bài tập xong cả hai cùng nhau chơi game, khung cảnh tình cảm lãng mạn chưa được bao lâu đã nhanh chóng đổ vỡ, Wangho hại anh muốn táng gia bại sản trong câu lạc bộ, con ngựa hiếm của anh cũng bị xe đụng chết, cậu thật sự không dám nhìn biểu cảm của Sanghyeok lúc này. Bầu không khi trong phòng trở nên lúng túng.

Một lúc sau, Sanghyeok kiềm chế nói: “Sáng mai còn ra sân bay, ngủ sớm đi.”

Wangho nhẹ nhàng thả máy chơi game xuống, ôm theo xấp bài tập ra về, tới cửa phòng ngủ, cậu vừa mở cửa lại phanh gấp, làm cho Sanghyeok đụng vào lưng cậu. Cậu xoay người, nhìn đối phương khoảng cách khá gần, nhỏ giọng hỏi: “Ngày mai cậu có đến sân bay tiễn tôi không?”

“Cũng không phải không trở lại.”

“Lúc bạn bè cậu đi tôi còn tiễn ra tận sân bay, cậu chẳng phải nên tiễn tui đi một đoạn sao.”

Nhõng nhẽo gì đây, oán khí thua tiền, ngựa chết vừa nãy tiêu tan hết sạch, Sanghyeok nói: “Đùa cậu thôi, đã nói với tài xế rồi, ngày mai chở nhà cậu ra sân bay.”

Đến thứ sáu, xe đậu ở trước cửa nhà Wangho, Sanghyeok ngồi ghế phó lái, một nhà ba người Wangho ngồi ở phía sau.

Sau khi đến sân bay thì gặp Kim Hyukkyu, Han Minkyu đi kí gửi hành lí, Oh Jaeyoon và bà ngoại Hyukkyu hàn huyên trò chuyện.

Wangho xách một cái túi lớn, đưa lên

“Nè, nặng ghê.”

Sanghyeok nhận lấy, đảm nhiệm phần lao lực một lúc, chờ làm xong xuôi liền di chuyển về cửa kiểm tra an ninh. Anh và Wangho sóng vai đi tới, ba mẹ người ta đều ở đây, cũng không cần anh phải căn dặn gì.

Đi tới lối xếp hàng, hai người không nói gì với nhau chốc lát, hơi ngây ra. Wangho hỏi: “Chừng nào cậu bay?”

“Sáng mai, trễ hơn cậu một ngày.”

Wangho không có muốn hỏi gì khác, chúc thi tốt cũng đã nói từ lâu rồi, nhưng mà không muốn cứ thế này mà tạm biệt. Mà Sanghyeok cũng rất kiên trì, không giục không đuổi, rất phí thời gian. Không biết làm sao rốt cuộc cũng phải đi, sau mười phút, Wangho nhún vai một cái

“Tôi đi đây.”

Sanghyeok đưa lại túi: “Đừng quên cầm.”

“Là đưa cho cậu đó.” Wangho lùi lại hai bước, “Tôi mua ở trung tâm thương mại, là đặc sản Daegu, ngày mai cậu về nhà thì mang theo.”

Lòng Sanghyeok nóng lên, trước khi ra nước ngoài nhiều chuyện bề bộn như vậy mà lại mua đồ cho anh. Anh đứng ở chỗ cũ, khoảng cách hai bước nhẹ giọng nói: “Sao lại muốn mang cả cậu theo thế này nhỉ.”

Wangho không biết là cảm giác gì, cậu và Hyukkyu chưa từng có cảm giác như vậy, cậu và Siwoo cũng chưa từng như vậy, cậu mơ hồ, khó tin nghĩ… đây là…

Cậu giật mình, cái quỷ gì vậy chứ, vội vàng đổi chủ đề: “Tôi phải vào xếp hàng rồi.”

“Sẽ nhớ tôi chứ?”

Wangho làm bộ không nghe thấy, ném câu “‘Bye bye” rồi bỏ chạy đi xếp hàng, hòa vào trong hàng ngũ, mà cái đầu tròn thỉnh thoảng quay ra phía sau, quay được nửa vòng liền dừng, vẫn nhẫn nhịn không quay đầu lại. Vừa qua cửa kiểm tra an ninh thì hoàn toàn mất dạng, tiễn máy bay đến đây là kết thúc.

Sanghyeok quay người rời đi, điện thoại “ting” một tiếng, một tin nhắn ngắn gửi đến.

Chỉ một chữ

“Nhớ”

——————————

[text_hash] => 307a5d33
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.