Array
(
[text] =>
Wangho nhìn thẳng vào đối phương, có ý gì, Lee Sanghyeok là thể hiện cho ai đó xem sao? Chẳng lẽ là Yang Heejin hay là Hwang Minseo?
Nhưng cậu liền không nhịn được lo sợ mà nghĩ, người bị đánh trước là cậu, giúp cậu hả giận, vậy có thể là biểu hiện cho cậu xem không?
Cậu sợ mình tưởng bở: “Ai vậy…”
Sanghyeok nhíu mày nở nụ cười, bất đắc dĩ, anh bước gần tới nửa bước, nhìn vào mắt Wangho hỏi ngược lại: “Cậu nói xem, đồ ngốc?”
Mặt Wangho đỏ lên, Sanghyeok đánh nhau có liên quan đến cậu, còn muốn biểu hiện cho cậu xem, làm người ta ngượng ngùng quá. Cậu nhìn vết xanh tím nơi gò má anh, thấy có lỗi: “Có đau không?”
“Đau đến nửa bên mặt còn lại cũng ngứa ngáy.”
Wangho bị dọa: “Vậy phải làm sao đây?”
Sanghyeok thu hết biểu cảm hổ thẹn của Wangho vào đáy mắt, sau đó bám lấy khoảnh khắc mềm lòng nhất của đối phương, vừa giảo hoạt vừa chân thành nói: “Dễ lắm, cậu ôm tôi một cái là được.”
Wangho do dự bước tới, cánh tay không nhấc cao được, vì vậy chậm rãi vòng lấy eo Sanghyeok. Anh vòng tay ôm lại, bị đấm một cái cũng đáng.
Ôm ấp mới vừa kết thúc, điện thoại Sanghyeok vang lên, Wangho cũng không thể tránh khỏi nhìn thấy hiển thị trên màn hình, là ba của anh.
“Cậu nhận điện thoại đi, tôi về nhà đây.” Cậu lùi lại một bước
Sanghyeok muốn giữ cậu lại, trăng sao đẹp như vậy, bầu không khí cũng đang mờ mờ ám ám, nhưng đáng tiếc Lee Junsik quyết tâm muốn làm hỏng chuyện tốt của anh. Anh không nhận: “Vậy tôi đưa cậu xuống lầu.”
“Không cần đâu, cậu mau nhận điện thoại đi.” Cậu quay người đi tới trước cửa kính thì dừng lại, “Đừng cãi nhau với ba cậu nữa.”
Sanghyeok ngoan ngoãn: “Tôi biết rồi.”
Wangho xách balo rời đi, xuống lầu, đi qua phòng khách chào hỏi với Kim Jeonggyun, đi ra khỏi cửa nhà họ Kim đi thẳng đến dưới ánh đèn đường vàng nhạt, cảm giác căng thẳng quanh thân mãi chưa bớt.
Lúc Sanghyeok bảo cậu ôm một cái, nhịp tim của cậu đập rất nhanh, sau khi tới gần ôm lấy lại càng đập điên cuồng hơn, đến khi Sanghyeok ôm lại, quả thật là đập nhanh còn hơn hôm qua bị đánh.
Tiếng chuông còn đang vang lên, Sanghyeok ấn nghe, đã dự liệu được Lee Junsik tại sao gọi tới.
“Alo?” Anh mở miệng.
Lee Junsik đi thẳng vào vấn đề: “Tại sao lại đánh nhau ở trường?”
Phụ huynh toàn thế giới đều như vậy, biết rõ còn hỏi, Sanghyeok không che giấu mà thừa nhận, dựa vào lan can, trong đầu không nhịn được nhớ lại dư vị ôm ấp với Wangho.
“Ở nhà không chịu an phận, gây ra chuyện điên rồ như vậy rồi, đến bên kia lại đi gây chuyện thị phi?” -Lee Junsik ở trong điện thoại nói, “Ta đã cảnh cáo con không được gây chuyện, con đều xem như gió thoảng bên tai à?”
“Con tưởng không “GÂY CHUYỆN” của ba không bao gồm đánh nhau.”
“Có thôi ngay kiểu nói chuyện đó không hả!? Dùng nắm đấm giải quyết vấn đề là ấu trĩ nhất, con sắp thành niên rồi, nên trưởng thành đi.”
Sanghyeok cúi đầu ngửi được mùi thuốc trên vạt áo, chắc là do Wangho dính lên, anh hồi tưởng lại có hơi sảng khoái, vì vậy thái độ khác thường mà bảo đảm: “Lần sau sẽ không như vậy nữa.”
Trong điện thoại nhất thời yên tĩnh, Lee Junsik ngây ra năm, sáu giây, hoàn toàn không ngờ Lee Sanghyeok đột nhiên nghe lời như vậy. Ông tằng hắng một tiếng: “Việc này đừng nói ông ngoại, đừng làm ông nhọc lòng. Phải rồi, đánh người ta đến mức nào?”
“Không cần phải để ý đâu, con cũng bị thương mà.”
Lee Junsik hơi kinh ngạc: “Con cũng bị thương?” Sau khi kinh ngạc liền lại có vẻ không vui lắm, “Tốt xấu gì cũng đã luyện taekwondo nhiều năm thế rồi, những gì ta dạy còn vừa ra khỏi nhà đã quên sạch rồi hả!?… Tại sao…”
Sanghyeok chống đối: “Làm sao? Con làm sao?”
“Bớt cãi bướng đi, sau này không chắc chắn thắng thì ngoan ngoãn ngồi im.” -Lee Junsik rất bận, cũng không ra được lời khuyên gì, “Những chuyện khác đến khi về nhà rồi nói.”
Cúp máy, Sanghyeok sờ sờ vết bầm trên mặt, anh buộc phải bị thương, nếu không thì sao tỏ ra là người bị hại được. Huống hồ cú đấm này còn khiến cho Han Wangho đau lòng, đòi được một cái ôm không phải quá thành công rồi sao. Anh vẫn còn muốn nữa.
Để tránh Kim Jeonggyun lo lắng, Sanghyeok một buổi tối không xuống lầu, ở trong phòng sách giải quyết cơm tối. Anh đóng cửa suốt đêm làm đề, sáng sớm mặt trời mọc chim hót, mới tắm rồi về phòng ngủ.
Wangho đi ra khỏi phòng vẽ tranh, bức tranh tuần trước vẽ đã hoàn thành, hôm nay phải nộp. Thời gian còn sớm, cậu nằm nhoài bên cửa sổ, không biết có thể nhìn thấy Sanghyeok và Eunji như lần trước hay không.
Kim Hyukkyu đến: “Mặt em sao thế?”
“Không cẩn thận đụng trúng” -Wangho và đối phương cùng nằm úp sấp, “Chúng ta mua vé máy bay ngày mấy?”
Hai người bọn họ cùng dự thi DA, bây giờ cũng nên mua vé máy bay rồi, Kim Hyukkyu đã lớp 12, muốn cố gắng không bỏ lỡ chương trình học: “Thứ sáu tuần sau có được không? Anh đi học thêm một tuần.”
Wangho không thành vấn đề, cậu chỉ bận tâm chuyện ăn ngủ: “Lần thi này vừa lúc ở Vancouver, anh cũng đến nhà ông bà em đi, chúng ta ở cùng làm gì cũng tiện.”
Kim Hyukkyu hí hửng nói: “Vậy để anh mang chút quà.”
Giáo viên đến, bọn họ trở lại vị trí lớp mình, tranh của Wangho được đánh giá rất tốt, tâm tình tốt sẽ cảm thấy thời gian trôi qua rất nhanh. Học xong chỉnh lại mấy món đồ trong phòng vẽ tranh vì trong khoảng thời gian tới sẽ không đến.
Wangho đeo ống tranh về nhà, đúng lúc lớp violin tan học, ở cầu thang gặp phải ông Kim dắt tay Lee Eunji. Cậu chào hỏi: “Hôm nay ông dẫn Eunji đến học đàn ạ?”
Kim Jeonggyun cười nói: “Hết cách rồi, ai bảo ông rảnh rỗi.”
Wangho đi ké xe về nhà. Kim Jeonggyun bảo cậu ở lại ăn cơm, cậu cũng không khách khí, đúng lúc muốn cho Sanghyeok xem tranh.
Trên bàn cơm thiếu một người, Sanghyeok vẫn chưa thức dậy, sau khi khai giảng thì anh vẫn chưa được ngủ giấc nào ra hồn.
“Eunji, anh của em vẫn chưa dậy à?”
“Cả đêm ảnh không ngủ luôn á.”
“Hả? Tại sao?” -Wangho rất kinh ngạc, một chọi năm tốn nhiều thể lực, còn bị thương, vậy mà lại không ngủ?
Sanghyeok không ngủ là vì học bài, học bài là bởi vì phải dự thi, dự thi thì cần phải về nhà. Eunji lúc này hoảng loạn gặm cánh gà, đơn giản hoá nguyên nhân, trực tiếp đáp một cái kết quả râu ông nọ cắm cằm bà kia: “Bởi vì phải về nhà á.”
Wangho xác định lại, về nhà? Sanghyeok phải về nhà sao?
Cậu hoàn toàn không để ý tới vấn đề “thức suốt đêm” và “về nhà” có gì liên quan, trong đầu chỉ kinh hoảng lăn tăn hai chữ “về nhà”, khai giảng mới nửa tháng, tại sao phải về nhà? Không phải nói sẽ ở đây một năm sao? Có phải là liên quan đến cú điện thoại tối hôm qua không? Ba Lee Sanghyeok gọi tới chính là muốn anh về nhà, bởi vì đánh nhau gây náo động toàn trường, cho nên không cho phép anh tiếp tục ở lại đây nữa ư?
Wangho đặt đũa xuống, thấy chị Lim dọn cơm vào khay, cậu đoạt lấy, đi thẳng lên lầu đưa cơm cho Sanghyeok. Đến phòng ngủ gõ gõ cửa, bên trong truyền ra một tiếng đáp lại, nghe có vẻ khàn khàn lười biếng, chắc là mới vừa tỉnh dậy.
Sanghyeok quả thật mới vừa tỉnh, đầu tóc ngổn ngang, ở trần đi khắp phòng tìm điều khiến máy điều hòa, cửa mở ra, anh tưởng chị Lim, ai ngờ là Han Wangho. Cậu bưng khay đứng ở cửa, bỗng nhiên quên mất, chỉ chú ý tới bờ vai rộng và cơ bụng của anh.
Sanghyeok cũng biết ngại, sau khi phát hiện ánh mắt Wangho thì lấy một cái áo thun mặc vào, nhớ tới còn chưa đánh răng rửa mặt, cúi đầu chạy đi phòng tắm như một làn khói
“Chờ tôi một lát…”
Wangho đặt thức ăn trên bàn, sau đó ngồi ở bên cạnh bàn chờ đợi.
Sanghyeok rửa mặt xong đi tới dửng dưng ngồi xuống, cầm lấy đũa bắt đầu ăn, tối hôm qua nửa đêm anh đã đói bụng, ngủ cũng mơ thấy mình ăn cơm, hiện ở trong mắt chỉ có sườn bò hầm.
“…Nghe nói cậu phải về nhà?” -Wangho bỗng nhiên lên tiếng.
“Ừm, tuần sau.”
Nói như vậy tức là thật rồi. Wangho nhíu mày, không hiểu sao có cảm giác như bị lừa
“Khi đó không phải cậu nói sẽ ở tới một năm sao? Sao nhanh như vậy đã về nhà rồi?”
Sanghyeok đang nhai thịt bò chợt dừng lại, quay đầu nhìn Wangho, từ giọng nói và ánh mắt anh nhìn ra được thần sắc của cậu, hai phần giật mình, ba phần không vui, còn lại năm phần tất cả đều là nỗi đau chia lìa.
“Kế hoạch không theo kịp thay đổi.”
“Thay đổi này không phải quá nhanh rồi sao? Thay đổi trong nháy mắt ư?” Phanh xe của Wangho lại không ăn rồi, “Đã bố trí phòng đã mua xe đạp, kết quả chuyển trường chưa tới một tháng đã quay về, làm gì vậy chứ, cậu đến Daegu là để khảo sát sao?”
Sanghyeok gật đầu giả bộ ngầu: “Tôi cũng hết cách rồi, không thể không về.”
Vậy là không được tự quyết định sao? Giọng điệu Wangho lập tức mềm nhũn: “Không phải là bởi vì đánh nhau chứ?” Cậu bắt đầu hối hận, nếu không phải cậu bị thương trước, thì sau đó cũng sẽ không đến mức như vậy. Cậu muốn xin lỗi, nhưng nhìn Sanghyeok nhồm nhoàm ăn ngon như vậy, giống như “về nhà” là một chuyện trong họa có phúc.
Cũng đúng, ba mẹ, bạn thân đều ở bên kia, đứng ở góc độ của người ta thì đương nhiên là chuyện tốt rồi. Nhưng mà, cậu ấy không hề quyến luyến Daegu chút nào sao? Nơi này cũng có bạn học mới, ông ngoại, chị Lim, anh tài xế…hơn nữa còn có cậu nữa mà.
Wangho bực mình: “Sao cậu ăn ngon lành vậy?”
“Tôi đói.”
Wangho không tìm được từ thích hợp, cậu nhìn chằm chằm vòng sáng trên mặt bàn, nhìn lâu quáng mắt, tình cờ liếc mắt nhìn bộ dạng ăn đến ngon lành của đối phương, trong lòng hơi thoáng chút đau buồn. Hồi lâu sau, cậu giả bộ thờ ơ nói: “Tôi cũng sắp ra nước ngoài dự thi rồi, lúc cậu đi chắc không có cách nào đến tiễn được.”
Sanghyeok tỏ vẻ không có vấn đề gì: “Ừm, không sao.”
Wangho xoay người lại đau xót, cụ thể xót chỗ nào cậu cũng không rõ lắm, suy nghĩ chân thành từ tận đáy lòng liền nhịn không nổi nữa.
“Tôi không muốn cậu về.”
Sanghyeok giả ngu: “Tại sao?”
Wangho khẽ cắn răng: “Luyến tiếc cậu đó!”
Chờ nửa ngày chính là chờ câu này, quá hay, Sanghyeok nghiêng người mặt hướng về Wangho, lại không nói thật, tỏ vẻ thiếu đạo đức, anh nói: “Vậy tôi thi xong sẽ trở lại.”
Biểu cảm khổ sở của Wangho cứng đờ
“Là sao?”
“Tôi về tham gia cuộc thi toán học, thi xong sẽ trở lại.” -Anh thấy Wangho vẫn sững sờ, không kìm chế được bắt đầu ôm mặt người ta, “Mang cho cậu đặc sản quê nhà nhé?”
Wangho lúc này mới hiểu rõ, lúc nãy sợ bóng sợ gió, sau khi nhìn rõ, Lee Sanghyeok hình như là cố ý nói đối cậu, để cậu bộc lộ chân tình. Cậu lúng túng trừng Sanghyeok, tự cho là mình rất dữ dằn.
“Hóa ra cậu quan tâm tôi đến vậy.”
“Tôi phải tới Canada, sau này không trở lại nữa.”
Sanghyeok vội vàng phối hợp: “Đừng mà, tôi và em gái tôi sẽ nhớ cậu lắm đấy.”
Wangho ném ống tranh vào ngực Sanghyeok, anh rút tranh ra, trên tấm vải vẽ là những vệt màu trong trẻo, mặt anh vừa chân thực vừa mộng ảo, giống như bao phủ một tầng hào quang. Anh là người ngoài nghề, không hiểu mấy thứ này, chỉ dựa theo cảm quan thuần túy
“Tôi không nghĩ sắc thái lại là màu nhạt.”
Wangho cũng không nghĩ tới, lúc vẽ ra, bầu không khí kia giống như ngày Lee Sanghyeok mới đến, xuống xe đứng ở dưới ánh nắng, trên người có bóng lá cây xen kẽ. Cậu không biết giải thích như thế nào: “Lúc vẽ tôi đã rất vui.”
“Có thể tặng tôi không?”
“Vậy tặng cho cậu, chúc cậu đi thi đạt được thành tích tốt.”
Buổi chiều hai người ngồi ở phòng khách nhỏ, Sanghyeok làm toán, Wangho vẽ, qua mấy tiếng, ánh nắng chiếu vào biến mất từng chút một, rồi cũng cạn hết.
Sanghyeok rốt cuộc dừng bút, nằm sấp xuống nghỉ một lát, ánh mắt nhảy lên tập của Wangho. Cậu bị mệt mỏi truyền nhiễm, cũng nằm sấp xuống, nghiêng đầu mặt đối mặt cùng anh. Cậu đưa tay ra, dùng đầu bút ẩm ướt nhỏ nhắn vẽ một đường trên mặt Sanghyeok, màu xanh ngọc, nhưng được ánh năng dát lên một lớp vàng nhạt. Làm xong chuyện xấu không kịp trốn, cổ tay bị bắt lại, lực không nhẹ không nặng vừa đủ khiến cậu không có cách nào tránh thoát.
Wangho nhìn đôi mắt Sanghyeok, nhúc nhích đôi môi: “Cậu vẫn chưa chúc tôi thi đấu thuận lợi đấy.”
“Chúc cậu thi đấu thuận lợi.”
Anh di chuyển bàn tay, từng chút che lại mu bàn tay Wangho, năm ngón tay khép lại bọc lấy bàn tay cậu. Hoàng hôn rất lãng mạn, anh nắm lấy thời khắc này gọi tên đối phương: “Han Wangho?”
Wangho hơi ngây ra: “Làm sao?”
“Đi thi về tôi tỏ tình có được không?”
——————————
[text_hash] => e31c75a7
)