[Chuyển ver] 《fakenut》 Mối tình đầu của mùa hạ – Chương 20 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Chuyển ver] 《fakenut》 Mối tình đầu của mùa hạ - Chương 20

Array
(
[text] =>

Wangho nhất thời sửng sốt, Lee Sanghyeok nói đã thích người khác rồi sao? Vậy Lee Sanghyeok đã tìm được người con gái mình thích?

Là ai?!

Khai giảng mới có một tuần, chắc chắn quen biết không nhiều có thể thu hẹp phạm vi là nữ sinh lớp 11A3

Wangho lần nữa sửng sốt, khai giảng mới mới một tuần thôi mà, mới có một tuần ngắn ngủi đã có người mình thích rồi sao? Hơi bị nhanh luôn đó! Cậu học hết một năm vẫn chưa thích được ai, là do cậu chậm chạp hay Lee Sanghyeok trời sinh đa tình?

Trên đường trở về, vị đa tình kia tựa vào cửa xe nhìn Wangho, từ khi nghe anh nói xong đã ngây ngây ngô ngô, xem ra thành công bị kích thích rồi.

Sanghyeok thay một góc độ suy nghĩ khác, thứ nhất Han Wangho có ý với anh, cho nên trong lòng nhất định cuộn sóng, khó chịu suy nghĩ xem người anh thích là ai. Thứ hai, cậu biết tính hướng của anh, nói không chừng thu hẹp phạm vi trong đám nam sinh lớp 11A3.

Bọn họ quen biết hơn một tháng, tự cho là hiểu nhau, hoàn toàn không phát hiện mình và đối phương vẫn luôn đi ngược chiều.

Wangho suốt đoạn đường vẫn im lặng, làm Lee Eunji cũng không dám hỏi nhiều, chia tay ở cửa nhà, cậu và Sanghyeok đối diện, động môi nói: “…Tạm biệt.”

Cửa nhà họ Han từ từ đóng kín, Sanghyeok cùng Eunji về nhà

“Anh, hình như anh Wangho xem phim xong không vui thì phải?”

Sanghyeok thầm nghĩ cái này không phải là không vui mà gọi là “ghen”, nghĩ tới khóe môi liền không nhịn được mà câu lên, anh qua loa nói: ” Chắc bởi vì hoàng tử trong phim chết.”

“Người chết là người hầu của hoàng tử, anh còn chả thèm xem.”

“Người hầu cũng là người mà. Người hầu chết không đáng buồn sao? Con gà nhỏ em nuôi chết không phải em cũng khóc đấy sao?”

Về đến nhà Sanghyeok lên lầu làm bài tập được một nửa, Eunji gõ cửa phòng sách, nhờ chỉ bài.

Sanghyeok dọn một nửa mặt bàn: “Giữ yên lặng, không thì đi ra.”

Eunji ôm sách vở chạy vào, con husky cũng tiến vào nằm dưới ghế Sanghyeok, một lớn một nhỏ một chó, bầu không khí ấm áp, hoàn toàn không có ai nhớ đã lâu không gặp ba mẹ.

Lee Eunji làm xong bài tập xong trước, cô bé nâng mặt ngẩn người, thoáng nhìn ở góc bàn có một quyển sổ mới, liền mở ra viết. Lee Sanghyeok vẫn chăm chú với máy tính trước mặt và giấy bút trên tay, cuối tháng có cuộc thi, anh đang giải đề, trước mười một giờ khuya anh cũng sẽ không dừng tập trung làm bài.

Eunji không nhịn được vừa viết vừa cười khúc khích khó hiểu.

Sanghyeok không giương mắt: “Dẫn Vita ra ngoài chơi đi.”

“Em xin lỗi. Anh, vừa này em viết một đoạn nhật kí. Anh, có muốn xem không.”

“Không muốn.”

Anh vươn tay lấy quyển sổ mới ở góc bàn, thấy rõ sổ đang ở trên tay em gái, nhất thời hiểu ra: “Em viết nhật ký thì lấy sổ của anh làm gì? Em muốn viết cho anh xem?”

Eunji cho là anh trai muốn xem, vội vàng đưa tới. Đây là quyển sổ mới mua, còn chưa có dùng, Sanghyeok giật lại, không chút biểu cảm gì mở ra, liếc mắt liền thấy câu đầu tiên.

— Mình thích một người, người đó là Han Wangho.

“Em… cậu ta…” -Lee Sanghyeok thiếu chút nữa chửi tục, nhưng lại kìm lòng không đặng tiếp tục xem

— Anh Wangho vô cùng hoàn mỹ, anh ấy là người con trai đầu tiên tặng hoa cho mình, là người con trai đầu tiên dẫn mình đi uốn tóc, là người con trai đầu tiên dẫn mình đi xem phim.

“Cô gái à, mấy chậu hoa kia là cậu ấy tặng cho cả tôi và cô làm quà ra mắt, uốn tóc và xem phim tôi cũng ở đó, cô viết như thế nào mà thành chỉ có hai người các cô thôi vậy?”

Nói xong nhìn thấy câu tiếp theo — Lúc đó không có anh hai thì tốt quá.

Một đoạn nhật ký của Eunji, Sanghyeok hi vọng đọc xong đốt ngay, cho dù không đốt, cũng không thể lưu lại chướng mắt trong sổ của anh được. Không đợi em gái mở miệng đòi, anh xé cái rẹt cả trang này, nhưng đáng tiếc không xé sạch sẽ, còn thừa lại một dòng nhỏ hẹp.

Vừa khéo là hàng đầu tiên: Mình thích một người, người đó là Han Wangho.

Sanghyeok nhìn chằm chằm những con chữ ấu trĩ, tóm chặt một chút, lại chậm chạp không xuống tay được, anh giả bộ từ bi: “Thôi, trang này trả em, chừa lại chút nhớ nhung cho em đấy.”

“Cho em cả quyển sổ luôn được không?”

“Mơ mộng gì vậy.”

Wangho còn không biết mình đã trở thành ước mơ của thiếu nữ, cậu nằm ở ghế mát xa chăm chú suy nghĩ, Lee Sanghyeok rốt cuộc thích ai? Trong đầu nhảy ra khung cảnh trong lớp, có vẻ như chưa từng thấy anh thân thiết với ai hết.

Đợi đến buổi sáng thứ hai, Wangho và Sanghyeok gặp nhau ở ngã ba, trong lúc đạp xe hai người đều giữ yên lặng. Wangho liếc trộm đối phương vài lần, áo đồng phục giặt trắng đến như vậy, giày bata cũng đổi một đôi mới, cũng không biết đẹp trai cho ai xem.

Wangho nhịn không nổi đánh tay lái tới gần: “Cậu thích ai vậy?”

Sanghyeok nhếch môi nhịn cười, anh quay lại liếc mắt nhìn người kia một cái, sau đó ra vẻ xin chớ quấy rầy: “Liên quan gì đến cậu.”

“… không phải đang quan tâm cậu sao.” -Wangho quẫn bách, “Tôi cũng chả thèm biết.”

Cả buổi sáng Wangho đều quan sát Sanghyeok để tìm manh mối.

Wangho cho là, thích một người, nhất định sẽ không nhịn được muốn nhìn đối phương, nhưng Sanghyeok đừng nói chủ động nhìn, đến cả mí mắt cũng không động đậy. Cậu đang tập trung tính toán loại trừ đối tượng, chỉ còn lại hai người khả nghi nhất thường xuyên có tiếp xúc với Sanghyeok là cán sự môn Hóa, Yang Heejin và cán sự môn Sinh, Hwang Minseo, đột nhiên anh ngẩng đầu nhìn cậu. Wangho giả vờ xoay đi bình tĩnh hô: ” Nộp bài tập tiêng Anh đi…”

Sanghyeok khẽ cười, lấy ly đi rót nước, đi vòng qua chỗ Wangho cụp mắt nhìn xuống, bốn mắt nhìn nhau

“Nhìn tôi mãi làm gì?”

“Tôi đang điều tra.”

“Điều tra cả buổi sáng chắc là mệt rồi nhỉ, nếu không đưa sữa chua cho tôi, tôi cho cậu một manh mối.”

Cậu do dự đưa chai sữa chua cho Sanghyeok: “Đừng lừa tôi đó, phải là manh mối quan trọng.”

“Là một cán sự bộ môn.”

Wangho tự cho là mình đoán đúng cảm thấy bản thân cực kì giỏi, cậu cảm thấy xem tiểu thuyết trinh thám thật không uổng công, nhanh như vậy đã nhắm được hai đối tượng tình nghi, cả ngày cậu đều vui vẻ.

Sanghyeok tự mình đa tình cho rằng Han Wangho nghe được ám hiệu từ anh nên mới đắc ý như vậy, anh nhìn mà không khỏi bật cười. Khi thầm mến có thể lĩnh hội muôn vàn tư vị, vui vẻ nhất chính là người mình thích có vẻ như cũng thích mình.

Nghỉ giữa giờ học buổi tối Wangho ngồi gặm bánh mì, vừa nhìn Yang Heejin, lại ngắm Hwang Minseo không xác định được ai là người Lee Sanghyeok thích.

Sau khi tan học, hai người song song ra về

“Lee Sanghyeok, cậu thích người ta vậy người ta có thích cậu không.”

“Không biết.”

“Nếu đối phương không thích cậu thì sao?”

Vui vẻ cả một ngày, rốt cuộc cũng nhớ phải thăm dò anh rồi sao? Sanghyeok không đáp, ôm vai Wangho đi về.

Yên lặng nửa ngày trời lúc này anh nhìn cậu nói: “Thì tôi phải theo đuổi người ta chứ sao.”

Nghe xong đáp án này, Wangho không hiểu sao lại mất đi khát vọng tiếp tục quan tâm, cậu từ sửng sốt, tò mò, đến kích động sau khi đoán đúng, vào lúc này vậy mà lại diễn biến thành một loại cảm xúc không nói rõ được. Cậu không nhịn được nghĩ, liên quan gì đến mình chứ. Đến cả bản thân cậu còn không có đối tượng, tội gì bận tâm đến đời sống tình cảm của người khác ra sao.

Cậu nở nụ cười hơi gượng gạo: “Vậy chúc cậu thành công.”

“Rất có khả năng thành công. Bởi vì đối phương hình như cũng thích tôi.”

Wangho xoay mặt nhìn Sanghyeok, cậu hơi tránh khỏi vòng tay anh, không biết tại sao không muốn nghe, bước đi nhanh trước một đoạn: “Cậu đừng nói với tôi.”

Sanghyeok mỉm cười đi phía sau, làm sao dễ thẹn thùng vậy chứ

Từ đó về sau, Wangho không bao giờ hỏi đến tình yêu của Lee Sanghyeok nữa, nếu như thời gian có thể quay ngược, cậu hi vọng được trở lại giây phút kia ở trong rạp chiếu phim, từ lúc bắt đầu, lúc Lee Sanghyeok lên tiếng dùng bắp rang chặn miệng cậu ấy lại.

Nhưng mà Wangho ngoài miệng không hỏi, cơ thể lại rất thành thật, không có việc gì thì cứ lặng lẽ nhìn lén Yang Heejin và Hwang Minseo, mà lại không phát hiện có gì dị thường. Không nên như vậy chứ, trên mạng không phải nói “thích” giống như hắt xì vậy, không thể nào nhịn được sao? Cậu còn chưa nghiên cứu ra kết quả, Sanghyeok đã xin nghỉ ba ngày, nam chính không có mặt, cũng không cần tốn hơi sức quan sát nữ chính làm gì.

Buổi tối trên bàn ăn

“Buổi chiều trở về tình cờ gặp Sanghyeok dắt chó đi dạo, nó không đi học sao?” -Oh Jaeyoon hỏi.

“Cậu ấy sắp có cuộc thi nên xin nghỉ ba ngày ôn tập với thầy chuyên môn.” Bình thường cảm thấy mình học cũng không tệ, nhắc tới Lee Sanghyeok thì có hơi không tự tin, “Mẹ, mẹ biết không? Lee Sanghyeok đã học xong chương trình cấp ba từ lâu rồi.”

Mặt Oh Jaeyoon lộ vẻ kinh ngạc: “Thật sao?”

“Đáng sợ đúng không, con cũng thấy vậy.”

“Vậy nên, con suốt ngày tìm người ta giảng bài”

“Con là đang giảm bớt chi phí học thêm cho mẹ đó. À, Design Awards duyệt đơn của con rồi, mẹ với ba chuẩn bị đi nha.”

Lần này thi đấu ở Vancouver, một nhà ba người có thể cùng bay qua, sau khi thi xong thì ở chơi với ông bà nội Han Wangho. Đã nửa học kì và một kì nghỉ hè trôi qua mà cậu chưa qua đó.

“Nhớ ông bà quá, mỗi lần qua đó con đều không muốn về.”

Han Minkyu: “Sau này con sang đó học là có thể ở đến khi ông bà chê con phiền.”

Wangho từ lâu đã có trường học mà mình ấp ủ trong lòng, bây giờ cậu học lớp 11, lần này thi đấu nếu như đạt được thành tích tốt, cậu sẽ cách lý tưởng gần thêm một bước, cũng có nghĩa cậu cách nơi này xa thêm một bước, cậu vẫn luôn không đám đụng vào vấn đề này.

Cố tình Oh Jaeyoon lại hỏi: “Nếu như ra nước ngoài, người con luyến tiếc nhất là ai?”

Wangho im lặng không lên tiếng, dùng đũa chọc lấy thịt cua, đầu óc lần lượt chợt lóe lên thân ảnh những người bạn của mình, giống như mở ra một cuộn phim. Bỗng nhiên dừng tại một bức ảnh, người ở bên trong rất hờ hững, giống như đang cười, là Lee Sanghyeok với thời gian quen biết ngắn nhất.

Nếu cậu đi, Lee Sanghyeok có luyến tiếc không?

Chắc sẽ không đâu, Lee Sanghyeok một tháng đã có thể quên bạn gái cũ, một tuần có thể thích người con gái khác, loại người tuyệt tình như vậy làm sao lại luyến tiếc một người hàng xóm phiền phức suốt ngày tìm cậu ấy đòi chỉ bài chứ.

Wangho nghĩ, chắc chưa chờ đến lúc cậu đi thì Lee Sanghyeok đã về nhà trước rồi!

——————

[text_hash] => f36094eb
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.