Array
(
[text] =>
“Buổi chiều có vẽ nữa không?” -Sanghyeok đưa bài tập lại cho Wangho, nhìn đồng hồ một cái, Lee Eunji trên lầu hẳn là cũng tan lớp rồi. Anh đứng dậy chống thắt lưng mệt mỏi hỏi.
“Có chứ.”
“Các cậu không thể vẽ nhanh lên sao?”
“Vẽ quá nhanh không thể hiện được khí chất anh tuấn của cậu.”
Một viên đạn bọc đường tương đối bình thường, nhưng Sanghyeok cho là Wangho có ý với mình, cho nên vừa nghe liền biến thành lời ngon tiếng ngọt, anh cùng Wangho lên lầu đón trẻ.
Tan lớp, nhóm trẻ con chạy ra như ong vỡ tổ, các vị phụ huynh đón con mình, khen biểu hiện trong lớp học và thiên phú âm nhạc của bảo bối không dứt miệng. Lee Eunji cầm violin chạy đến, nhìn thấy Wangho liền vui vẻ: “Anh ơi, anh cũng tới đón em hả?”
“Có mệt không?” -Wangho cầm đàn giúp Eunji
“Hơi mệt, đau vai quá.” Hai anh em trả lời câu hỏi rất giống nhau, Eunji cầm lấy bình nước uống nước, quay đầu hỏi Sanghyeok, “Anh, em chơi đàn hay không?”
“Trong lòng em không tự nhận xét được sao?”
“Phụ huynh nhà người ta đều ở bên ngoài coi, anh chạy đi đâu hả? Sao mà biết em chơi không tốt?”
Hai anh em vừa đi vừa cãi nhau, đi tới trên đường vẫn chưa định được thắng thua, Wangho ở bên cạnh đau đầu, giải thích: “Eunji à, là do anh tìm em trai em làm người mẫu, nên anh ấy mới đi khỏi đó.”
Bọn họ mua đồ ăn trưa xong mang theo mấy hộp đồ ăn về phòng vẽ tranh, phòng nghỉ ngơi vô cùng rộng rãi, hai cài bàn dài bốn mét bày ở giữa phòng, cặp sách áo khoác của mọi người đều ném ở trên đó. Xung quanh muốn ngồi thế nào cũng được, thậm chí có người bò trên bàn nằm nghỉ ngơi, làm nghệ thuật quả nhiên đều khá tùy hứng.
Hyukkyu ngẩng đầu hỏi Wangho: “Đúng rồi, DA năm nay em nhận được thông báo chưa?”
DA (Design Awards) là một cuộc thi thiết kế ở Canada, có chất lượng rất cao, hàng năm sẽ bố trí hai hạng mục thiết kế, năm nay đúng lúc đến phiên thiết kế thời trang và thiết kế trang sức.
“Gần đây không thấy thư, không biết sao nữa.”
“Sáng sớm anh nhận được thông báo dự thi, chúng ta cùng nhau báo danh mà, chắc thời gian cũng không chênh nhau lắm.”
Wangho rất thận trọng, bình thường sẽ không quên việc quan trọng, chờ thu dọn mặt bàn sạch sẽ, cậu nằm sấp xuống gối lên cánh tay nghỉ trưa, ánh mắt đối diện với hộp bắp rang trên bàn. Sau khi khai giảng vẫn chưa đi xem phim lần nào, bỗng nhiên muốn xem quá.
Còn chưa nghĩ ra gần đây đang chiếu phim gì, cánh tay thon dài vặn nắp ra, bốc ra một nắm bắp rang. Sanghyeok cũng bốc ra một nắm, hai anh em ăn hết cả hộp bắp.
Sanghyeok vặn nắp lại, tiện tay ném một cái, trúng phóc vào thùng rác ở góc tường.
Wangho bĩu môi, xoay đầu sang một bên khác, liền thấy bài tập của mình. Cậu ngồi dậy, nhân lúc này kiểm tra lại.
Cậu liền xoay qua nhìn Sanghyeok, anh đang giúp em gái đọc bản nhạc, liền yên tĩnh chờ. Đợi anh xử lý xong người nhỏ, cậu nhích người tới gần anh: “Lee lão sư, tiết âm nhạc kết thúc rồi đến tiết vật lý thôi.”
Sanghyeok ăn uống no đủ lại không thể nghỉ ngơi, gương mặt tuấn tú bất đắc đĩ, mà Wangho đã dịch gần ghế, ra vẻ chuẩn bị kỹ càng nghiêm túc nghe giảng.
Sanghyeok bắt đầu giảng bài. Có người đang yên giấc ngủ trưa, nên không thể cao giọng nói chuyện, anh đè thấp cổ họng, sau khi giảm âm lượng âm sắc vốn trầm thấp lại càng trầm hơn. Dần dần, bả vai hai người sát cạnh nhau, giống như ngày cậu bị sốt phải truyền nước biển, chẳng qua là Wangho hôm nay không có ngủ. Chờ xử lý xong hai xấp bài tập, Wangho tính toán, Sanghyeok đã vì cậu giảng không ít bài, tổng cộng liên quan đến ba môn học.
“Cậu giỏi thật.” -Cậu cảm thán tự đáy lòng.
Âm thanh quá nhỏ, Sanghyeok nghe không rõ, còn cho là cậu có câu hỏi gì
“Có chỗ nào nghe không hiểu à?”
Mới vừa hỏi xong, Wangho bám vào vai anh, ghé sát vào lỗ tai lặp lại câu nói kia. Học giỏi thật, câu nói mà vị trưởng bối nào gặp anh cũng nói, lúc này đi kèm với hơi thở của Han Wangho… Chợt trở nên động lòng.
Tai Sanghyeok tê rần, thiếu chút nữa tiện tay ôm Wangho vào trong lồng ngực, anh kiềm chế, trả lời: “Học không khó, đầu óc không ngu ngốc chịu chăm chỉ là được, không giống như hội họa cần phải có thiên phú.”
Đây giống như là một câu khách sáo đáp lại, nhưng với anh là xuất phát từ đáy lòng. Thứ mỗi người coi trọng cũng khác nhau, có người thích khuôn mặt đẹp đẽ, có người thích tính cách tốt, anh đương nhiên cũng thích những thứ này, mà thứ làm cho anh yêu thích nhất chính là là ưu tú. Tổng hợp ba thứ, Han Wangho đều có đủ.
Sanghyeok nghĩ, khó trách làm anh thích đến vậy.
Thời gian nghỉ ngơi vì giảng bài mà nhanh chóng trôi qua, Wangho sắp xếp gọn bài tập: “Lee lão sư, tới lớp mỹ thuật!”
Sanghyeok một phút cũng không nghỉ ngơi, sau giờ trưa gắng gượng tinh thần tiếp tục làm người mẫu, cũng may buổi xế chiều không dài, chỉ hơn một tiếng là kết thúc.
Anh đứng dậy xem lướt qua tác phẩm mỗi người, nếu có ai vẽ không đẹp, anh cần phải bảo vệ quyền lợi chân dung của mình một chút. Loanh quanh một vòng, anh phát hiện ai với ai cũng vẽ rất giống nhau, chỉ có một bức thì khuôn mặt khá là rõ ràng, trọng điểm là đôi mắt, còn có bức thậm chí chỉ vẽ nửa khuôn mặt của anh.
Cuối cùng vòng tới bên cạnh giá tranh của Han Wangho: “Các cậu thuộc trường phái trừu tượng sao?”
“Chỉ là một nửa thành phẩm thôi, hình người vẽ theo căn bản là được.” Cậu gỡ tranh xuống nhét vào ống tranh, “Tuần sau lên lớp tôi chụp tác phẩm hoàn chỉnh cho cậu xem.”
“Xấu thì khỏi chụp.”
Ở phòng vẽ tranh này không có chuyện vẽ xấu, lý lịch của mọi người đều rất tốt, mà Wangho không khoác lác, muốn cho Sanghyeok có niềm vui bất ngờ. Cậu dọn dẹp xong, sau đó lấy tiền lương người mẫu ra trả cho anh.
Sanghyeok không nghĩ tới sẽ có một ngày dựa vào việc ngồi yên mấy tiếng để kiếm tiền, mà chỉ bữa trưa đã tiêu hết gấp đôi số đó, anh xòe tay nhận tiền, trong lòng bàn tay còn có một tờ giấy nhỏ.
“Đây là cái gì?”
“Phương thức liên lạc.”
Wangho lập tức đã hiểu, nhất định là lúc Sanghyeok dạo một vòng xem đã bị các bạn khác nhét cho, cậu hơi nhướng mày, trong miệng khẽ kêu “Ohhh”.
Sanghyeok không để ý, đi đến gian xếp đầy tượng điêu khắc tìm em gái, chuẩn bị rút lui.
Nhớ tới hộp bắp rang, Wangho cũng không muốn về nhà, hỏi Hyukkyu: “Chúng ta đi xem phim nhé?”
“Hôm nay không được, anh phải đi chợ.” -Hyukkyu và bà ngoại sống cùng nhau, hôm nay đến phiên anh nấu cơm. Lee Eunji ở bên cạnh nghe, chủ động nói: “Anh Wangho, em rảnh nè!”
Trước mắt cũng chỉ còn lại hai anh em nhà họ Lee, Wangho hoàn toàn không cân nhắc đến người anh, dù sao cũng là người đến cả xem Harry Potter cũng có thể ngủ thì… Nhưng cậu rất vui vẻ với người em gái: “Đi thôi, anh mời em xem phim.”
Wangho cùng Eunji ăn nhịp với nhau, tay lớn nắm tay nhỏ bước đi, vừa đi vừa bàn sẽ xem phim gì, đi ra ngoài mười mấy bước rốt cuộc mới nhớ tới còn có một người.
Bọn họ quay đầu lại nhìn, thấy Lee Sanghyeok cầm hộp đàn theo ở phía sau, nếu nói đáng thương, thì cái dáng người cao ngất kia oai phong hơn bất kỳ ai, nếu nói cô đơn, thì gương mặt lạnh nhạt biểu hiện người sống chớ tới gần, người quen cũng đừng chọc.
“Cậu về nhà trước đi, tôi dẫn Eunji đi xem phim xong sẽ đưa cô bé về.”
Lee Eunji trực tiếp hơn, vẫy tay với Lee Sanghyeok: “Anh. Bye bye.”
Sanghyeok nuốt nước miếng, nuốt xuống sự tủi thân người khác nhìn không ra, một người sống cao to như anh, mà cứ như vậy bị bỏ lại rồi còn bị đuổi đi?
Dựa theo tính khí lúc thường, anh không nói hai lời lập tức đón xe đi mất. Nhưng lúc này không giống ngày xưa, một chút yêu thích đủ để làm người ta tăng cao tính nhẫn nại trên diện rộng. Sanghyeok tùy tiện tìm một lý do: “Nó đi cùng người khác tôi không yên lòng, đi cùng đi.”
Wangho vốn sợ Sanghyeok không có hứng thú, như vậy đương nhiên càng tốt, hai người kẹp Lee Eunji ở giữa, cậu đeo ống tranh, Sanghyeok cầm hộp đàn, chậm rãi tản bộ đến rạp phim.
Cuối tuần nhiều người, các quầy vé đều đang xếp hàng, Han Wangho và Lee Eunji quyết định xem một bộ phim Disney người đóng. Tiến vào phòng chiếu phim, Wangho ngồi ở giữa, trước khi phim bắt đầu cậu và Eunji cùng thảo luận phiên bản hoạt hình, nhanh chóng vượt qua chênh lệch tuổi tác. Sanghyeok cảm giác bị cô lập, lấy điện thoại ra tìm thử cốt truyện, thật là không có sức lực mà.
Bắt đầu chiếu phim, trong phòng chỉ có màn ảnh lớn hắt ra tia sáng, thỉnh thoảng có một vài đứa nhỏ gào to. Han Wangho vừa thích xem phim, lại thích ăn khoai tây chiên, lúc này cả người tràn đầy hạnh phúc. Mà Lee Sanghyeok từ nhỏ đã không thích xem phim, cho dù là đề tài gì.
Sau mười phút, ánh mắt Sanghyeok chuyển đến đỉnh đầu người phía trước, cảm thấy đầu người ta hơi trọc.
Lại qua mười phút, thân thể cả ngày chưa nghỉ ngơi bắt đầu uể oải, phim lại thôi thúc, vì vậy nhắm mắt lại ngủ.
Khóe mắt Wangho chú ý tới trạng thái của Sanghyeok, thấy anh ngủ say, cậu lấy tay qua đỡ cằm anh, nhẹ nhàng đẩy đầu anh về phía mình, cũng cung cấp một bên vai. Sanghyeok dựa vào bả vai Wangho ngủ, hô hấp đều đều, còn yên bình hơn cả công chúa Bạch Tuyết trước khi bị hoàng tử hôn tỉnh. Wangho lại thấy hơi mệt, vì để bổ sung thể lực, thò tay lấy hộp bắp rang của Sanghyeok ăn.
Mãi cho đến khi tình tiết phim dần đẩy mạnh.
Bộ phim bước vào đoạn cao trào, mấy đứa nhỏ trong phòng kích động hét rầm lên. Sanghyeok bị đánh thức, nhắm mắt lại hơi nhúc nhích một chút, lim dim một lát, anh chậm rãi mở hai mắt ra.
“Tỉnh rồi à?”
Sanghyeok vẫn dựa vào vai, cái trán cọ vào cổ đối phương, nhỏ nhen nói: “Sao cậu lại ăn bắp rang của tôi?”
“Cũng đã ăn hết đâu…”
Sanghyeok duỗi tay tới, hơn nửa hộp bắp anh không động vào, chỉ lấy miếng trong lòng bàn tay Wangho, bỏ vào miệng: “Xin lỗi nha, không cẩn thận lấy mất của cậu rồi.”
Anh tựa vào vai người ta làm người ta vừa mệt vừa nóng, mái tóc cọ cọ làm da ngưa ngứa, lại còn dây dưa một hộp bắp rang, lúc này liền đóng vai người có lương tâm
“Tôi trả lại cậu một miếng nhé.”
Wangho không hiểu, chỉ cảm thấy Sanghyeok lại đưa tay tới, thả vào tay cậu một cái gì đó tròn tròn. Trong mảnh ánh sáng nhạt kiểm tra, là một tờ giấy, mở ra là tờ giấy viết số điện thoại.
“Là sao?”
Sanghyeok tỏ rõ thái độ: “Không giữ, không muốn.”
“Tại sao?”
Sanghyeok ghé vào tai cậu, thấp giọng nói:
“Đã thích người khác rồi.”
——————
[text_hash] => d20f06f5
)