[Chuyển ver] 《fakenut》 Mối tình đầu của mùa hạ – Chương 18 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Chuyển ver] 《fakenut》 Mối tình đầu của mùa hạ - Chương 18

Array
(
[text] =>

Sanghyeok hồi lâu không trả lời, nhóm chat đã hơi nôn nóng rồi, ba người kia lại tiếp tục tranh cãi ngày lễ sắp tới nên chơi gì. Sanghyeok còn định trách bọn họ tiết lộ bí mật của anh nhưng xem ra như bây giờ cũng tốt.

Lee Sanghyeok vẫn ghét bỏ nhắn: “Thật muốn khâu miệng tụi mày lại.”

Lee Minhyung: “Tụi tao cãi nhau cách mày ngàn dặm mà cũng làm phiền đến mày sao?”

Nếu bàn về cãi nhau, Sanghyeok thật sự không phải đối thủ của tổ hợp này, anh đành phải tạm thời ngậm miệng. Còn tiến trình tình cảm của anh và Han Wangho, anh không báo, nếu như lúc này anh tiết lộ bốn chữ “tình đầu ý hợp”, ngày mai trường cũ có thể truyền ra anh ở Daegu đã âm thầm xác định người bên anh cả đời, đồng thời bịa rất có cốt truyện, ví dụ như hôn nhau dưới gốc cây, tỏ tình ở nhà hàng lẩu bò, hứa hẹn một đời một kiếp.

Trước tiên cứ như vậy đi, không còn sớm nữa, Sanghyeok trở về phòng tắm rửa đọc sách, mỗi ngày không học đủ năm tiếng thì cả người không dễ chịu.

Ngày mưa đâu đâu cũng có nước, con husky cũng rất bẩn, Sanghyeok suy nghĩ cũng nên tắm cho nó. Anh bước chậm đến cầu thang hướng xuống lầu một, hô: “Vita, tới đây!”

Lee Eunji giọng càng lớn hơn: “Không được! Tụi em đang coi video mà!”

Người và chó thì xem video gì chứ, Sanghyeok nằm nhoài trên lầu chờ, nghe thấy em gái thỉnh thoảng cười, thỉnh thoảng lại làm nũng, mới hiểu là đang gọi video với người nhà.

“Anh hai.” -Eunji giơ điện thoại chạy đến cầu thang, “Xuống gọi video không?”

“Không.”

“Vậy thôi.” -Eunji cũng không bắt buộc, quay đầu bỏ chạy về phòng khách, “Mẹ ơi, hôm nay ở lớp múa ba lê con bị trẹo chân á…”

Sanghyeok nghe không rõ đang nói chuyện gì, nói chung là chút chuyện vặt vãnh, anh cũng không nhẫn nại tiếp tục chờ Vita tới, tự mình đi tắm.

Nước nóng xối vào người, Sanghyeok đứng ở dưới vòi hoa sen cọ rửa một lúc, vuốt mặt mở mắt ra. Anh nhìn chằm chằm gạch sứ vuông trên vách tường, nhớ tới cuộc gọi trước khi thi xếp lớp, vài câu đối thoại ngắn gọn với Lee Junsik.

Lee Junsik nói với anh, chỉ cần anh không quậy phá nữa, bất kỳ yêu cầu gì cũng có thể thỏa mãn. Lúc đó anh còn lên kế hoạch, theo đuổi một người, hẹn hò với đối phương, dùng cái này để chọc tức ba mẹ. Nhưng bây giờ, anh quả thật đang theo đuổi, người ta cũng có ý với anh, nhưng trong lòng anh lại không có chút khoái cảm nào khi thực hiện được kế hoạch.

Một tuần trôi qua rất nhanh, chắc là bầu không khí nghỉ hè vừa chuyển sang bầu không khí đi học, chưa kịp thích ứng đã kết thúc. Sanghyeok mỗi ngày đều trầm ổn thu mình, ngoại trừ chuyện chính, thỉnh thoảng quan sát Wangho vài lần, đến cả thị lực cũng tăng lên.

Thái độ của Wangho vẫn giống như lúc trước, không còn xuất hiện cử chỉ thân mật như ngày đi dạo siêu thị nữa.

Sanghyeok hiểu, Han Wangho nếu như là một người da mặt mỏng, dễ thẹn thùng, đã công khai ám chỉ một lần thì tự nhiên sẽ khôi phục thái độ lúc thường. Huống hồ trong mối quan hệ tương tác sinh cảm tình, anh cũng hi vọng phía chủ động là mình.

Cuối tuần Wangho dậy sớm rời giường đến phòng vẽ tranh, ở trên xe buýt xiêu xiêu vẹo vẹo viết xong vở ghi Ngữ văn trong tuần.

Phòng vẽ tranh nằm ở trong một ngôi nhà kiểu tây nhỏ, độc chiếm hai tầng, Wangho đến sớm, đến trên ghế salong bên cửa sổ ngồi xuống, nằm nhoài trên bệ cửa số nhìn phong cảnh phía ngoài. Có một chiếc taxi dừng lại, một đứa nhỏ bước xuống, áo sơ mi hồng, tóc xoăn gọn sóng, đi ra dưới ánh mặt trời rốt cuộc thấy rõ lại là Lee Eunji. Wangho dùng sức nhìn, phía sau đứa nhỏ vài bước là Lee Sanghyeok đang xách hộp đàn và bình nước.

Wangho chạy ra khỏi phòng vẽ tranh, chạy một mạch xuống lầu, ở khúc quanh cầu thang phanh gấp. Sanghyeok đang lên lầu, nghe tiếng giương mắt, đồng thời cũng dừng bước chân.

“Chào buổi sáng.”

“Chào buổi sáng, sao cậu lại ở đây?”

“Phòng vẽ tranh ở trên lầu hai.” Cậu liếc mắt nhìn hộp đàn và bình nước trẻ con trong tay đối phương, nhớ tới trên lầu ba có một phòng âm nhạc, “Đưa em gái đến học đàn sao?”

Sanghyeok “Ừ” một tiếng, bình thường là Kim Jeonggyun dẫn đi, mà ông hôm nay có hẹn họp mặt với đồng nghiệp cũ, anh đành phải đi thay. Mới vừa nói xong bị em gái chen vào, con nhóc chết tiệt kia kéo tay Wangho, dẻo mồm nói: “Anh Wangho, anh vẽ đẹp như vậy, là nhờ học ở đây sao?”

“Phải đó, em còn biết chơi đàn violin nữa hả?”

“Em mới vừa học thôi à, chơi không tốt lắm.” Trẻ con đều rất hiếu kỳ, cô bé lôi Wangho lên cầu thang, “Anh, em muốn đi xem phòng vẽ tranh ra sao, có được không?”

Còn có năm phút là vào học, xem gì mà xem, Sanghyeok hẳn nên ngăn cản nhưng lại không hé răng, bởi vì anh cũng muốn xem thử.

Wangho dẫn hai anh em đi tham quan, mấy gian trong phòng vẽ tranh không có phân chia rạch ròi, ngoài gian nhỏ nhất làm phòng nghỉ ngơi, những phòng khác đại khái đều giống nhau. Eunji còn phấn khởi hơn là đi dạo Disneyland, những bức tranh và điêu khắc, những lọ màu nước sặc sỡ, thấy cái gì cũng đều mới mẻ. Hình tượng của Wangho trong mắt cô bé không chỉ đẹp trai, mà còn cao đến hai mét, cao hơn Lee Sanghyeok 0.2 mét.

Đi qua một gian, Wangho giới thiệu Kim Hyukkyu cho Sanghyeok: “Đây là bạn tốt của tôi, Kim Hyukkyu, anh ấy lớn hơn chúng ta một tuổi.”

“Chào anh, em là hàng xóm của cậu ấy, Lee Sanghyeok.”

“Chào cậu, từng nghe Wangho nhắc tới cậu.”

Đầu óc Sanghyeok nổi gió bão, có phải giống như anh tuyên bố theo đuổi cậu trước mặt đám Park Jaehyeok không? Han Wangho ở trước mặt bạn thân có phải cũng nói mấy câu từ tận đáy lòng không? Ví dụ như là phải lòng anh hàng xóm đẹp trai thì làm sao đây, vài ba chuyện ngọt ngào cùng học sinh chuyển trường.

Anh giống như vô ý, cười hỏi: “Nhắc gì vậy? Không phải nói xấu chứ?”

“Khoe cậu tặng giày bata cho nó —”

Không đợi Hyukkyu nói xong, Wangho đẩy người ta trở về phòng, một tuần bảy ngày, sao có tới sáu ngày đều mất mặt vậy. Cậu lúng túng nói sang chuyện khác.

“Eunji có phải tới giờ vào học rồi không?”

Sanghyeok quên chính sự, vừa nhìn đồng hồ, lớp violin đã bắt được tám phút rồi, anh xách em gái chạy đi, đến lớp âm nhạc trên lầu ba.

Các bạn nhỏ khác đều vào chỗ, Eunji ôm violin chạy tới, nhưng trong lòng lại có chút muốn học mỹ thuật. Sanghyeok đến khu nghỉ ngơi đợi, xung quanh có rất nhiều phụ huynh, ba mẹ trẻ tuổi, ông bà tuổi già, chỉ có mình anh là thiếu niên thanh xuân.

Hồi trước ở nhà đều là mời giáo viên đến nhà dạy đàn, nhưng Kim Jeonggyun cảm thấy Lee Eunji mới vừa tiếp xúc violin, như vậy khó tránh khỏi khô khan, chi bằng học cùng những đứa trẻ khác thì thú vị hơn.

Sanghyeok ngồi trong một nhóm phụ huynh bàng quan, người khác chụp ảnh, quay hình, ghi lại khoảnh khắc tâm can bảo bối nhà mình học đàn, anh chơi điện thoại, ngồi ngẩn người, vặn bình nước uống trẻ con ra uống.

Không bao lâu, violin gác lên vai, bắt đầu kéo.

Giống như đang cưa gỗ vậy, ai không biết còn tưởng đây là đội trang trí.

Sanghyeok lười biếng ngồi ở trên ghế salon, nhíu chặt mày, môi đóng chặt, không nhịn được lấy điện thoại ra đăng lên vòng bạn bè.

Về bản chất thì anh không thích chia sẻ cuộc sống của mình, hồi trước là vì để cho Kim Jeonggyun xem, từ khi đi đến Daegu thì chưa đăng cái nào.

Lúc này anh đăng: Đau hết cả tai.

Phòng vẽ tranh dưới lầu, Wangho lấy điện thoại ra bật cười, có thể tưởng tượng ra cảnh ngộ lúc này của Lee Sanghyeok. Đang vui vẻ, sau gáy bị một người dùng ngón tay chọt chọt, lúc cậu xoay mặt lại nụ cười vẫn chưa dứt: “Gì thế?”

Hyukkyu: “Đã mấy giờ rồi?”

Wangho gãi đầu một cái, hôm nay đã hẹn người mẫu tới, cậu phụ trách liên hệ, nhưng đối phương đã đến muộn mười phút.

Đối phương là Song Kyungho trên cậu một khóa cũng rất đáng tin cậy.

“Để em hỏi thử.” -Wangho lật tới số điện thoại đối phương, bấm gọi đi.

Sau ba tiếng chuông thì bắt máy: “Wangho hả? Có chuyện gì sao?”

“Anh quên tới làm người mẫu cho em à.”

“Thứ sáu ở trên hành lang gặp nhau không phải anh đã nói với em rồi sao? Anh chơi bóng rổ bị bông gân hôm nay không thể tới”

Wangho lúc đó ôm bài tập tiếng Anh, chỉ lo nhanh chóng phát bài tập, không nghiêm túc nghe, lúc này hồi tưởng lại hình như là có chuyện này thật.

“… Vậy anh dưỡng thương cho khỏe nha, bye bye.” -Wangho tiếc nuối cúp điện thoại.

Vừa quay đầu lại, cậu và những người khác nhìn nhau không nói gì, đành phải xin lỗi cười làm lành.

Nhất thời phải đi chỗ nào tìm một người vừa rảnh rỗi vừa tình nguyện hỗ trợ, Wangho luống cuống chọt chọt màn hình điện thoại, không cẩn thận mở ra vòng bạn bè, lần thứ hai nhìn thấy dòng trạng thái bực bội của Lee Sanghyeok.

Cậu lên tinh thần: “Em tìm được người rồi!”

Wangho chạy ra khỏi phòng vẽ tranh, chạy lên lầu ba thấy một đống phụ huynh ngoài phòng học, Lee Sanghyeok vắt chéo hai chân ngồi ở trong đó, nhìn qua vô cùng dễ thấy.

Lỗ tai đã tê dại, Sanghyeok khoanh tay nhìn bộ dạng ngốc nghếch của em gái, đột nhiên trước mặt ập tới một người, ngồi xổm bên chân anh, còn chụp lấy đầu gối anh. Thấy rõ là Han Wangho, anh hơi kinh ngạc: “Sao cậu lên đây?”

Hơi thở của Wangho hơi gấp gáp: “Tìm cậu giúp…”

Sanghyeok sau khi nghe xong đầu đuôi câu chuyện, hoàn toàn không muốn cứu viện. Ở trước mặt một đống người xa lạ bất động mấy tiếng liền, bị quan sát, bị nhìn ngắm, sau đó vẽ thành tranh, vẽ có đẹp hay không vẫn còn chưa biết, vậy còn không bằng ngồi nghe em gái kéo đàn. Chết thanh thản và nhảy lầu, anh nhất định sẽ chọn chết thanh thản.

“Giúp tôi đi mà. Buổi trưa tui mời cậu ăn cơm.”

Sanghyeok không hề bị lay động: “Tôi mời cậu ăn cơm, cậu đừng cầu xin tôi nữa.”

Wangho lay lay cánh tay anh: “Vậy cái khác cũng được, cậu có điều kiện gì cứ việc nói.” Chỉ thiếu nợ một người thôi, còn hơn là nợ rất nhiều người ở phòng vẽ tranh, “Điều kiện gì tôi cũng chịu hết, làm việc gì cũng được luôn.”

Sanghyeok bắt đầu mềm lòng, đây là lần thứ hai Han Wangho có cử chỉ thân mật với anh sau lần đi dạo siêu thị, đồng thời cũng đang làm nũng. Anh xác nhận lại: “Điều kiện gì cũng được?”

“… Đúng!” -Wangho đáp ứng một tiếng, liền bổ sung một câu, “Đừng làm khó dễ tôi là được.”

“Được, hôm nào đó sẽ nói.”

Anh đã đồng ý rồi, theo Wangho đi xuống phòng vẽ tranh dưới lầu, trong ánh mắt quan sát của mọi người đi tới bên cửa sổ, được xếp ngồi ở phía trên ghế sô pha nhỏ trước cửa sổ. Đây là lần đầu tiên anh bán đi thân thể của mình.

“Dùng tư thế nào?”

“Không cần, ngồi thả lỏng là được.” Cậu rất săn sóc đi chỉnh lại đệm, “Lát nữa cố gắng giữ mặt không cảm xúc, cảm ơn nha.”

Lee Sanghyeok giỏi nhất là mặt không cảm xúc, ghế sofa nhỏ hơi nghiêng, anh nhàn nhã ngồi lên, chỉ là đối mặt với nhiều ánh mắt có chút không quen, vì vậy nghiêng đầu nhìn cảnh bên ngoài.

Tất cả mọi người đã tìm vị trí xong, Wangho nhắc nhở: “Lee Sanghyeok, xoay mặt lại đây.”

Sanghyeok mặc cho người định đoạt, xoay mặt lại, cụp mắt nhìn chằm chằm vân gỗ trên sàn nhà, có lẽ là con ngươi hơi cụp quá, Wangho lại yêu cầu: “Đừng ngủ nha.”

Sanghyeok thoáng ngước mắt, nếu không giả bộ ngớ ngẩn, lúc anh đối mặt Lee Junsik cũng không nghe lời như thế. Chỉ ngồi một chỗ thực sự rất gian nan, chừng nửa tiếng sau, anh lấy một quyển tạp chí trên cái bàn nhỏ bên cạnh, “fashion & makeup”, mặc kệ nó, bây giờ mà cho anh một quyển kinh phật giết thời gian, anh còn có thể đọc nghiêm túc hơn cả Đường Tam Tạng.

Wangho tĩnh tâm vẽ vời, ngẩng đầu thấy hình ảnh rực rỡ mỹ lệ trên bìa tạp chí, lại liếc mắt nhìn Sanghyeok một cái, nín thở nhìn kỹ biểu cảm, không khỏi vừa vẽ vừa cười.

Xem xong kiểu trang điểm cuối cùng, Sanghyeok xem lại từ kiểu trang điểm đầu tiên, vẫn không nhìn ra mấy kiểu này khác nhau chỗ nào. Anh vô cùng thất vọng khép lại tạp chí, được một tiếng đồng hồ rồi.

Wangho: “Nghỉ ngơi mười phút đi.”

Sanghyeok đứng dậy hoạt động gân cốt, khoanh tay bên cửa sổ, nhìn dòng xe cộ và người đi đường bên ngoài. Wangho rót cốc nước bưng tới, đứng ở bên cạnh, ánh nắng từ từ trở nên mạnh mẽ, cậu nhẹ nhàng kéo rèm cửa sổ.

“Có phải là hơi khó chịu không?”

“Cũng bình thường, chỉ là tẻ nhạt quá.” -Sanghyeok nói, “Kiếm cho tôi cái gì để xem đi?”

Wangho lục cặp sách, nhưng cậu không mang sách gì cả, chỉ mang theo hai xấp bài tập, muốn tranh thủ nghiên cứu vài câu chưa giải ra. Ai ngờ lại hợp tâm ý Sanghyeok, suy nghĩ bài tập rất tốn thời gian.

Sau mười phút nghỉ ngơi, Sanghyeok ngồi xuống tiếp tục làm người mẫu, cầm trên tay bài tập Lý và Hóa của Wangho. Đó là phần anh vẫn chưa làm, vì vậy bắt đầu xem từ câu thứ nhất, nhìn thấy những câu để trống, Sanghyeok qua loa viết xuống vài điểm mấu chốt, xem xong hai xấp, bất tri bất giác đã trôi qua hơn một giờ, anh thấy hơi mệt, dựa vào lưng ghế nghỉ ngơi.

Dường như anh đã quen được trạng thái này, nhìn những ánh mắt của người khác cũng không cảm thấy mất tự nhiên nữa, trái lại có thể bình tĩnh lạnh nhạt nhìn lại. Nhưng anh không có hứng thú với người khác, chỉ nhìn thẳng về phía Wangho.

Đối phương mặc chiếc tạp dề loang lổ màu, giống như ngày đầu tiên bọn họ gặp mặt.

Wangho đang vẽ quẹt lên một nét, ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt Sanghyeok đang nhìn mình, vì vậy nhẹ nhàng nở nụ cười, thu tầm mắt lại vẽ một lúc nữa, khi ngẩng đầu lên phát hiện anh vẫn nhìn về phía bên này.

Sau mấy lần qua lại, cậu xác định Lee Sanghyeok đang nhìn cậu chằm chằm.

Wangho siết chặt cán bút, cậu cầm bút vẽ nhưng lại hơi mất lực, cậu dừng lại, do do dự dự nhìn sang. Rèm cửa sổ mỏng không che đậy được ánh nắng ban trưa, màu vàng nhạt mông lung hắt xuống, bao phủ hai vai Lee Sanghyeok.

Sanghyeok thả lỏng dựa vào một bên tay vịn, trên tay nắm bài tập, chân duỗi ra phía trước một đoạn. Khóe miệng anh không hề cong lên chút nào, nhưng trong ánh mắt nhìn Han Wangho lại cất giấu mấy phần ý cười.

Đến thời gian nghỉ ngơi, mọi người giãn gân cốt một cái, bàn nhau buổi trưa ăn cái gì, Wangho vẫn cầm bảng pha màu, chờ những người khác rời đi, gian phòng chỉ còn cậu và Sanghyeok.

Wangho giống như tỉnh mộng, đặt đồ xuống, cởi tạp dề, sau đó bước thong thả đến ghế sô pha nhỏ. Cậu không hiểu sao lại xấu hổ, kiếm chuyện để nói: “Có mệt không?”

“Hơi mệt.” -Sanghyeok đưa bài tập lên, “Xong rồi đó.”

Wangho nắm một đầu, Sanghyeok lại không buông tay, giống như pha trò lôi lôi kéo kéo với cậu. Cậu rốt cục không nhịn được hỏi: “Vừa nãy sao cậu lại nhìn tôi?”

Sanghyeok cây ngay không sợ chết đứng: “Thì tôi có quen biết người khác đâu.”

Lời này làm người ta không có cách nào phản bác, đột nhiên Sanghyeok hơi dùng sức kéo Wangho dịch tới nửa bước, gần đến khi đầu gối cọ vào nhau. Anh ngẩng mặt lên nhìn cậu: “Vậy tại sao cậu lại nhìn tôi?”

Không nhìn làm sao mà vẽ, Wangho lại cúi đầu, ấp úng đáp không ra nguyên đo.

———————

[text_hash] => 0c13d034
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.