[Chuyển ver] 《fakenut》 Mối tình đầu của mùa hạ – Chương 21 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Chuyển ver] 《fakenut》 Mối tình đầu của mùa hạ - Chương 21

Array
(
[text] =>

Sáng sớm hôm sau, Wangho một mình đạp xe đi học, con người ấy mà, từ giàu sang thành nghèo khó, hồi trước đi một mình cũng không cảm thấy có gì, bây giờ sau một thời gian có người đồng hành lại phải đi một mình, cảm giác đó giống y như thất tình vậy.

Trên đường tới lớp, lúc đi qua vườn hoa nhỏ, cậu bị thầy tổng giám thị gọi lại.

“Chào thầy Woo ạ.”

“Chỗ cầu thang này bảo em quét một học kỳ, sao mới lên lớp 11 đã phủi tay không làm rồi hả?”

“Đâu có, tối thứ hai em mới quét mà.”

“Giờ đã thứ năm rồi.” Thầy chỉ tay ra xa, “Em tự đến xem đi, ở đó vứt bao nhiêu là tàn thuốc.”

“Không phải em hút đâu!”

“Thầy không có nói là em hút, ai hút thầy nhất định sẽ điều tra, nhưng em phụ trách vệ sinh khu vực đó thì nhất định phải quét dọn sạch sẽ. Nếu như thầy phát hiện còn tàn thuốc nữa, thì sẽ ghi tên em chưa làm tròn trách nhiệm.”

Sáng sớm đã bị dạy bảo, còn bị bạn học xung quanh nhìn lén, thật sự là xui xẻo. Wangho xụ mặt, bĩu môi đi quét tàn thuốc, có tận sáu, bảy điếu, không phải chỉ có một người hút.

Wangho trở về phòng học viết một tấm biển nhắc nhở, xuống lầu dán lên trên tường ở góc sân nhỏ

— No Smoking – Hút thuốc có hại cho sức khỏe.

Đến buổi trưa quay lại vẫn thấy tàn thuốc ở dưới đất, Han Wangho bực dọc quét dọn quyết tâm phải tìm được thủ phạm.

Sau tiết đầu tiên buổi chiều kết thúc Wangho cùng Siwoo cùng đi xem thử lại xuất hiện thêm ba cái tàn thuốc. Wangho lấy giấy ăn nhặt tàn thuốc: “Rốt cuộc là ai vậy chứ, tao phải viết thư cho hiệu trưởng xin lắp camera.”

Siwoo: “Vậy cũng cần thời gian mà. Hiện tại không có camera, trừ phi là tóm gọn, không thì chẳng có cách nào biết ai hút.”

Wangho và Siwoo thay phiên nhau sau mỗi giờ học đều sẽ đi tuần tra khu vực này, mặc dù không cam tâm lắm.

Giờ nghỉ cuối cùng tới phiên Wangho tuần tra, lúc này sắc trời đã tối đen như mực, ngoài lớp học không có ai, yên tĩnh chỉ có tiếng gió đêm. Đến gần góc sân nhỏ, gió đêm thổi tới, hình như còn mang theo một luồng mùi thuốc lá nhàn nhạt.

Wangho run lên, hít hơi thật sâu đi tới, từ từ thấy rõ mấy đốm lửa mồi thuốc lá, đếm đếm, tổng cộng năm cái, cũng chính là lúc này có năm người đang hút thuốc lá.

Bước chân của cậu kinh động đối phương, có một đốm lửa quơ quơ. Không có camera, không có ánh đèn, dưới màn đêm đen sì hai phe không tiếng động đối lập nhìn nhau. Một lát sau, một người trong đối phương hỏi: “Ai vậy?”

“Làm vệ sinh.”

Bên kia tỏ vẻ không để ý

“Làm đi.”

Wangho còn chưa biết mở miệng thế nào, nhưng mà không chờ cậu nghĩ kỹ, đối phương đột nhiên hỏi: “Tờ giấy nhắc nhở trên tường là mày dán à?”

“… Là tôi. Mấy người có thể đừng hút thuốc ở chỗ này được không?”

Đối diện có tiếng cười phát ra: “Chỗ này thuộc quyền tài sản của mày à?”

“Thầy Woo không cho phép hút thuốc, lỡ bị thầy ấy bắt thì làm sao?”

Lời này nghe còn rất suy nghĩ cho đối phương, một người nói: “Vậy mày cũng đừng quan tâm, lão Woo muốn bắt đã bắt, mẹ nó ai thèm sợ ổng.”

Năng lực logic của Wangho rất mạnh: “Nếu không sợ thầy Woo sẽ không cần phải trốn ở chỗ tối tăm này hút, tôi cảm thấy sân luyện tập cũng được á, rộng rãi, thoáng mát, còn có thể chơi ai quăng tàn thuốc xa nhất.”

Nói xong, năm đốm lửa lần lượt rơi xuống mặt đất, bị giẫm tắt. Wangho có hơi kinh ngạc, cậu chỉ nói vài câu mà đã hữu hiệu thế sao? Đang có chút đắc ý thì một tên trong đám từ trong bong tối bước ra đẩy mạnh cậu vào tường. Cậu không hề có một chút đề phòng bị đẩy ngã trật chân, năm tên kia tâm tình sung sướng rời đi quẳng lại một câu: “Lần sau đừng có mà nhiều chuyện như vậy.”

Chuông vào học đã vang lên từ lâu, Wangho mới đỡ tường từ từ trở lại phòng học, đau hết cả người. Mọi người hoảng hốt, Kang Donghoon hỏi: “Em bị làm sao vậy?!”

Wangho thuật lại đầu đuôi câu chuyện, nhưng khi đó trời đen kịt không thấy rõ đối phương là ai. Kang Donghoon tức giận nói: “Ngày mai đừng đi làm vệ sinh nữa, giám thị Woo có ý kiến thì tới tìm thầy.”

Wangho oan ức, không chỉ không làm vệ sinh…ngày mai cậu còn không muốn đi học.

Siwoo dìu Wangho đến phòng y tế, trên trán trầy một chút, một bên vai vì đập đến đau đớn cánh tay và đầu gối cũng trầy.

Wangho tiết sau không có tâm trạng gì cứ ngồi bần thần nhìn đống bài tập đến khi tan học, tiếng chuông vang lên cùng lúc điện thoại rung

Lee Sanghyeok – “Giúp tôi lấy bài tập hôm nay nhé.”

Han Wangho – “Được”

Lee Sanghyeok liền gửi – “Hôm nay ông ngoại nướng pizza, lấy cho cậu một phần.”

Han Wangho – “Được.”

Chừng hai, ba phút sau, điện thoại không còn động tĩnh, Wangho cho là đối thoại cứ như vậy kết thúc, đang định cất đi, Lee Sanghyeok gửi tới tin thứ ba – “Sao thế, nói tôi nghe.”

Wangho bĩu môi, giống như tìm được chỗ dựa – “Tôi xui xẻo quá đi >.<“

Sanghyeok mang theo một hộp pizza từ trong nhà đi ra, chầm chậm đi đến trước cửa nhà họ Han, giơ tay bật ngọn đèn nhỏ trên cửa. Anh đứng ở đó đợi một lát, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn điện thoại, trên màn hình vẫn dừng ở tin trả lời của Han Wangho.

Sao lại xui xẻo? Vô duyên vô cớ tại sao lại xui xẻo?

Sanghyeok đi ra ngã ba, đi ra ngoài mấy mét lại đi vòng vào, liên tục nhiều lần không hề yên tĩnh. Vừa quay người lại, trông thấy một chiếc xe taxi lái vào, thân ảnh quen thuộc bước xuống.

Wangho vừa xuống xe liền nhìn thấy Sanghyeok, cậu đi về phía trước, cổ chân và đầu gối vẫn đau nhưng cố gắng nhẫn nại bước đi như bình thường. Khi cách nhau một hai mét, Sanghyeok lên tiếng hỏi: “Hôm nay không đạp xe sao?”

“Để ở trường rồi.”

Cậu bước vào phạm vi ánh đèn soi sáng, hơi cúi đầu, che che giấu giấu, nhưng mà Sanghyeok cũng không mù, dường như lập tức phát hiện vết thương trên mặt cậu: “Tại sao mặt lại trầy?”

Lúc trả lời tin nhắn vẫn còn đang tủi thân, cho nên mới tố khổ, dọc đường đi đã bình tĩnh hơn chút, lúc này cảm giác nói ra “bị người ta đánh” thì mất mặt quá. Wangho ngại tiết lộ sự tình, nói xạo: “Lúc xuống cầu thang thì bước hụt.”

Sanghyeok xác nhận: “Thật à?”

“Thật.” -Wangho dùng nụ cười ngụy trang, “… Đúng rồi, bài tập hôm nay.”

Cậu nhấc cánh tay cởi quai đeo cặp sách

“A!”

Vai cũng đau, nhất thời kêu một tiếng. Sanghyeok giật mình, nhận cặp sách, đúng là lừa gạt kém quá: “Đã bị thương những đâu? Nói một lần cho rõ ràng.”

“Cổ chân và đầu gối cũng đau.”

Sanghyeok liếc mắt nhìn căn biệt thự nhà họ Han, tối đèn, Han Minkyu và Oh Jaeyoon đều chưa về, anh nắm chặt một bên cánh tay của Wangho dìu người về nhà. Wangho đi khập khiễng, lên cầu thang còn được Sanghyeok kẹp eo xách lên, trở về phòng vừa mở đèn, không chỉ có vết thương mà còn bụi bặm đầy người, trông cũng khá là chật vật.

Wangho vào phòng tắm, hành động bất tiện cộng thêm vết thương không thể dính nước, bởi vậy tắm rất lâu. Sanghyeok ở trong phòng ngủ chờ, từ trong danh sách bạn bè tìm ảnh đại diện của Son Siwoo, gửi tin nhắn – “Han Wangho tại sao lại bị thương?”

Bạn cùng bàn không phải chỉ là cái danh hão, sau khi Siwoo nhận được tin nhắn lập tức suy nghĩ, Wangho da mặt mỏng như vậy, để người ta biết là bị đánh thì chắc mất mặt lắm. Vì thế hắn có cảm giác trong lòng mà trả lời – “Không cẩn thận ngã.”

Sanghyeok nhìn chăm chú điện thoại, thực sự chỉ là ngã? Anh hỏi thêm một câu – “Ngã thế nào?”

Son Siwoo – “Tiết thể dục chơi bóng ngã.”

Được, không cần hỏi, đáp án không nhất trí nhất định có vấn đề. Tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại, Sanghyeok cất điện thoại, đỡ Wangho lên giường, cậu mặc áo thun trắng và quần short, đầu gối bên trái bầm tím, còn đang chảy máu, cổ chân hơi sưng lên, rìa ngoài cánh tay trái có vết thương trầy da.

Sanghyeok giúp cậu bôi thuốc, lúc chất cồn nhỏ vào vết thương thì không nhịn được kêu lên. Anh đã ra tay nhẹ đến không thể nhẹ hơn, giống như đang chơi trò chơi gia đình, đành phải nói chuyện dời đi sự chú ý.

“Lần trước tôi rút kim cho cậu, lần này bôi thuốc cho cậu, bệnh tình tăng ổn định như đi cầu thang.”

Wangho cúi mặt bĩu môi, tay Sanghyeok nâng cằm cậu lên kiểm tra vết thương trên mặt, vết thương không lớn, hơi đỏ. Anh đổi một cái tăm bông chấm thật nhẹ nhàng, ghé vào gần một chút, ánh mắt dịch chuyển vào trong con ngươi của Wangho nhìn thấy bản thân mình, anh thấp giọng cười nhạo: “Lần sau có phải sẽ làm hô hấp nhân tạo cho cậu không?”

Wangho ngẩn ra, đôi mắt không biết nên dời đi hay là tiếp tục đối diện, lực chú ý quả nhiên bị dời đi rồi, mãi đến khi bôi xong thuốc cậu cũng không cảm thấy đau.

Sanghyeok đóng hộp thuốc lại, mở hộp pizza ra lấy ra một miếng: “Ăn đi, còn nóng đấy.”

Wangho cắn một cái: “Có nấm…”

Đây là kén ăn nên không chịu ăn, Sanghyeok dùng nỉa ghim nấm trên bánh ra. Wangho cười hì hì, vừa ăn vừa nhìn Sanghyeok, người ta bôi thuốc cho cậu còn ăn giùm cậu, khiến cậu vô cùng cảm động. Cậu đột nhiên cảm thấy ở trước mặt anh mất mặt chút cũng không sao, nhỏ giọng nói

“Thật ra không phải tôi bị ngã đâu.”

Thuật lại chuyện xong, cậu nhìn pizza: “Thêm một miếng nữa đi.”

Sanghyeok lấy hết nấm ra lại đưa thêm một miếng pizza cho cậu: “Cho nên nếu muốn biết là ai, chỉ có thể trở lại đó tóm tụi nó.”

“Cái này để thầy Woo giải quyết, tôi không muốn dính vào chuyện này nữa.”

Chờ Wangho ăn no, Sanghyeok cầm bài tập về nhà, anh nghĩ cả tiết cuối Wangho cũng không làm gì: “Cậu đưa bài tập của cậu cho tôi luôn đi, hôm nay nhớ phải đi ngủ sớm đấy.”

Tim Wangho nóng hổi như bánh nướng, nhưng vẫn dặn dò: “Đừng làm điểm tối đa nữa nha.”

Người đang bị thương thì sẽ càng thêm mẫn cảm yếu đuối, bên cạnh không có người thân, Wangho nhất thời cảm thấy giống như bị nước thủy triều cô độc vây quanh, cậu kéo áo Sanghyeok, lúng túng nói: “Tôi không muốn ở một mình.”

Sanghyeok đứng im ở bên giường tim đập kịch liệt: “Vậy cậu muốn…”

Wangho ngửa mặt lên: “Nếu như có ai đó có thể ở bên tôi thì tốt quá.”

Ám chỉ đến mức độ này, còn tội nghiệp làm nũng, Sanghyeok nhẹ dạ nghĩ, xin anh ở rể một buổi tối anh cũng có thể cân nhắc. Anh dịu dàng đồng ý: “Được, vậy tôi…”

Wangho hí hửng: “Vậy cậu dắt Vita tới nha, sáng sớm mai sẽ trả lại cho cậu liền!”

Sanghyeok hoài nghi lỗ tai của mình, Vita? Người cậu muốn chính là cái con chó ngu ngốc kia?

Đúng là hết chỗ nói, chó có biết chăm sóc không? Chó thì biết cái gì!

Dịu dàng của Lee Sanghyeok tan thành mây khói, sắc mặt như bị lớp rèm băng tuyết che phủ, anh về nhà dắt chó tới, trên đường đá mông con husky 7749 lần.

Wangho lần này rất vui vẻ, ở trên giường ôm husky xem phim, cậu ăn khoai lát chó ăn bánh quy, vui sướng tựa thần tiên.

Sáng sớm hôm sau, Sanghyeok chờ ở cửa nhà họ Han, một tay giao bài tập một tay nhận chó, anh thấy vết thương trên mặt Wangho bắt đầu khô lại liền yên lòng, nếu quả thật phá tướng, anh cũng tiếc nuối lắm.

Wangho mặc một cái áo khoác hoodie, che lại trên vết thương nhỏ trên cánh tay: “Hôm nay cậu có phải ở nhà học bồi dưỡng nữa không?”

Sanghyeok nghe ra ý của cậu: “Ngày cuối cùng rồi, tối nay thầy giáo sẽ lên máy bay.”

Anh thấy Han Minkyu đi ra, thấp giọng: “Nhịn một ngày nữa thôi, ngày mai tôi cùng cậu đi học.”

Wangho nhíu mày: “Ngày mai thứ bảy, cậu đi học một mình đi.”

Sanghyeok bật cười, chờ Wangho quay người liền kéo mũ người ta lại, đặn dò: “Hôm nay đừng đến góc sân nhỏ nữa, giữ an toàn cho mình, phát hiện đám người kia là ai cũng không được trêu chọc.”

———

Siwoo cầm theo bánh ngọt mà Wangho thích cả hai vừa ăn vừa nói chuyện

Cán sự thể dục từ ngoài chạy đến chỗ bọn họ, thở hổn hển: “Tao biết tụi nó là ai rồi.”

Siwoo và Wangho nhìn nhau sau đó nhìn cậu ta ánh mắt trông đợi.

“Vừa nãy tao đến phòng thiết bị trả bóng, tình cờ gặp hai người, nghe thấy bọn họ nói ngày hôm qua với ai ai ai, tức là còn có mấy người nữa, bọn họ hút thuốc ở góc sân nhỏ.”

“Chính là tụi nó! Năm người đó!” -Wangho vội la lên, “Sau đó thì sao, tụi nó còn nói cái gì nữa?”

“Tụi nó còn nói gặp phải một thằng nhóc, bảo tụi nó ra sân luyện tập hút, cực kỳ muốn ăn đòn.” -Cán sự thể dục dừng lại một chút, nhân cơ hội ăn miếng bánh ngọt.

“Người kia nói ban đầu còn muốn đánh một trận, nhưng mà gương mặt lại rất xinh có chút không đành lòng nên chỉ đẩy nhẹ một cái thôi.”

Mọi người kinh ngạc đến ngây người, nhẹ nhàng? Nhẹ nhàng?!

Lớp trưởng đã khống chế không được mà bạo tính khí: “Mày nói xem tụi nó học lớp nào!”

“Cả đội bóng rổ.”

Đội bóng rổ là đám học sinh lớp 12, cơ bản chỉ huấn luyện không lên lớp, sau khi tham gia thi đấu cấp tỉnh lấy được thành tích liền được học viện thể thao trực tiếp tuyển chọn. Một đám đô con, to sức không chấp hành kỷ luật, trường học thấy có giải nên mắt nhắm mắt mở cho qua, đống tàn thuốc đó chắc là hút trước khi huấn luyện buổi sáng và sau khi huấn luyện buổi tối kết thúc.

Các nam sinh vây lại nhiệt liệt thảo luận, Wangho ngồi ở chính giữa xoắn xuýt, cậu nhớ tới lời căn dặn hồi sáng của Sanghyeok, không được đến góc sân nhỏ, cũng không được trêu chọc những người kia. Cũng đúng, nếu như đi đến đó tất sẽ phát sinh xung đột, sợ vạ lây tới càng nhiều người, càng khó có thể kết thúc.

Cậu lên tiếng quyết định: “Hay là thôi đi, chúng ta đừng để ý nữa, tin tưởng thầy Woo sớm muộn sẽ bắt được tụi nó.”

Chuông báo vào học vang lên mới có thế hòa hoãn được nhiệt liệt của mọi người, Wangho lấy sách giáo khoa ra đọc bài, nhìn từng hàng chữ, thật ra cũng không đọc được bao nhiêu. Máu ứ đọng vẫn còn đau đây này, nhân nhượng cho yên chuyện cũng có hơi oan ức.

——————

[text_hash] => 46a67d27
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.