Trời vào thu những vạt nắng vàng kéo dài trên từng con phố, toà nhà, rặng cây đang vào tuổi xế chiều . Mấy chiếc lá vàng rời bỏ nguồn cội của mình để hoà vào dòng chảy thời gian ….
Bộp
Bàn chân của đội bên kia sượt qua sườn của thiếu niên tóc trắng với nụ cười khinh khỉnh trên môi. Người kia có vẻ tức lắm, tỉ số mới đầu còn nghiêng về đội hắn nhưng sao đội đối thủ lại giành lại được spotlight và bắt kịp được như vậy? Rõ là một hiệp rưỡi trước còn không bắt kịp đòn tấn công..
À ra là hắn ta nhường mình, mình luôn yếu như vậy ư? Không đời nào! Rõ là hắn chơi mình. Mình mạnh nhất cơ mà! Mình phải được đấu với tên Gamin Yoon kia chứ không phải tên này!
Tên đó càng nghĩ càng tức, đá thêm được mấy đường nhưng đều hụt . Quá tức tối, hắn nhảy vọt lên định giáng một cú mạnh vào ngực của đối thủ …
Cái quái?!
Anh chàng tóc trắng kia cười khẩy và chớp nhoáng xoay người lách được cú đá hiểm
Xoẹt
Bốp !
Hanwool đá mạnh vào bảo hộ đầu của tên kia, khiến hắn choáng váng ngã ra sàn và nhìn anh ta bằng ánh mắt choáng ngợp . Hanwool giơ tay vẫy nhẹ, cũng đúng giờ kết thúc trận bán kết thi đấu chọn thí sinh vào đội tuyển Taekwondo quốc gia . Trọng tài thổi còi ra hiệu hết giờ thi đấu
– Hanwool ahh !! Giỏi quá !!! Tiền bốiiii
Tiếng hò reo vang dội khắp nhà thi đấu, tiếng nữ sinh át đi tiếng các nam sinh khác . Anh ta quay lên khán đài mỉm cười với họ khiến họ còn hét to hơn , rồi quay sang chỗ huấn luyện viên và các bạn tập của mình giơ ngón cái lên, ông ta khẽ gật đầu và nở nụ cười hiếm thấy, các học viên khác thì thi nhau khen lấy khen để.
– Anh à ! Anh giỏi thật đấy, anh cho bọn em xin vía để sau này đi thi đấu thật tốt được không ạ?
Các đàn em nhìn Hanwool bằng ánh mắt cún con, lấp lánh nguyên một góc của nhà thi đấu. Anh ta bất lực nhìn và cười
– Tất nhiên là được, nhưng mà không phải xin vía mà giỏi lên được đâu, còn phải luyện tập chăm chỉ nữa đấy !
– Oái oái em biết rồi ! Đau em !!
Hắn túm lấy đàn em gần nhất mà khoác vai và sau đó là siết tay thành nắm đấm ghì lên đầu nhóc kia. Cả bọn cười hả dạ còn nhóc kia thì kêu oai oái
– Cha , con đã cố gắng rồi . Cha thấy chiến thuật của con như thế nào ?
– Được ta cũng thấy vậy , chiến thuật cũng rất tốt , thành công làm đối thủ phân tâm và không đề phòng. Nhưng như này còn kém với con trai của ả kia, con phải chăm chỉ lên. Cấm được làm ta mất mặt đấy biết không?
Ông ta khẽ bóp vai Hanwool, và rời khỏi phòng . Tay của Hanwool nắm chặt lại thành quyền, gân xanh nổi rõ lên mặt hắn, không biết là lần thứ bao nhiêu trong đời cha hắn so sánh hắn với kẻ thù của hắn rồi, hắn không thể đếm được.
– Anh Hanwool , đi ăn thôi anh mọi người đang chờ anh rồi
Một cậu học viên mở cửa bước vào thúc giục Hanwool, anh ta khẽ quay đầu nhìn cậu
– Hay anh không đi nữa hả? Mọi người sẽ buồn đấy anh…