Array
(
[text] =>
“Tôi cũng không rõ, hình như vừa nhận được hộp quà, còn có một con chuột chết bên trong” Lisa đem những điều mình biết nói với Jennie.
Jennie nhìn thấy Chaeyoung bị dọa thành cái dạng này nên cũng không tiện hỏi thêm.
“Có cần báo cảnh sát không?” Jennie nhìn Lisa hỏi.
“Không cần, nếu báo cảnh sát chỉ làm sự việc lớn thêm, Kim tổng, tôi mong rằng cô có thể đem chuyện này làm lắng xuống, càng ít người biết càng tốt” Lisa nói với Jennie.
“Được, chuyện này giao cho tôi, giúp tôi chiếu cố Chaeyoung” Jennie cảm thấy có Lisa ở lại thì Chaeyoung chắc sẽ không có chuyện gì nữa, nói xong liền xoay người trở về văn phòng, hạ lệnh xuống dưới, cấm không cho thảo luận việc này, nếu phát hiện cóa người phát tán sẽ sa thải ngay lập tức.
“Chaengie, nhìn em này, có em ở đây, chị đừng sợ” Lisa đau lòng nhìn Chaeyoung run rẩy trong lòng mình.
“Lisa”
“Em ở đây, ở đây” Lisa vội nói.
Chaeyoung ôm chặt Lisa, cảm thụ độ ẩm cơ thể và mùi hương trên người Lisa làm nàng dần dần thả lỏng.
“Đừng đi, ở lại với chị được không?” Chaeyoung nghẹn ngào nói.
Lisa đổi tư thế, để cho Chaeyoung ngồi trên đùi dựa vào lòng cô. Chaeyoung ôm cổ Lisa, một giây cũng không chịu buông tay.
Reng… Reng… Reng…
Một hồi chuông đuện thoại dồn dập vang lên, Chaeyoung khẩn trương ngẩng đầu nhìn Lisa, không biết làm thế nào mới tốt.
Lisa buông một cánh tay ra lấy điện thoại.
“Alo?”
“Haha, lễ vất có vừa không? Park Chaeyoung tiểu thư?” Trong điện thoại truyền đến giọng nói của một người đàn ông.
“Anh là ai?” Lisa duy trì bình tĩnh, không muốn để cho Chaeyoung phát hiện manh mối.
“Tôi là ai không quan trọng…quan trọng là tiền trong túi cô” Người đàn ông tiếp tục nói.
Xem ra người này cũng không biết rõ Chaeyoung, cho nên lúc ấy hắn cũng không biết người nói chuyện với hắn không phải Chaeyoung.
“Bao nhiêu?” Lisa lạnh lùng hỏi.
“Ba trăm vạn”
“Được”
“Haha, Chaeyoung tiểu thư đúng là một người sảng khoái, tôi chờ cô tan tầm, tại bãi đỗ xe, hiện giờ là thời gian đi làm, tôi sẽ không quấy rầy tiểu thư làm việc, haha” Người đàn ông vừa cười vừa cúp điện thoại.
“Ai vậy?” Chaeyoung thấy Lisa cầm điện thoại lâu như vậy nên cũng muốn hỏi.
“Không biết nữa, hình như gọi lộn số” Lisa đặt điện thoại xuống nói với Chaeyoung.
“Sao lại nghe lâu như vậy?” Có vẻ Chaeyoung không tin cho lắm.
“Em sợ là khách hàng của chị, nên cẩn thận một chút”
“Thật không?”
“Thật!” Một bên Lisa trả lời Chaeyoung, một bên âm thầm tính toán.
“Em đưa chị về nhà nghỉ ngơi trước được không, hiện tại công ty cũng không có việc gì gấp” Lisa nhẹ nhàng nói với Chaeyoung.
“Sẽ lỡ việc của em thì sao?”
“Không đâu, em đưa chị về nhà trước rồi quay lại công ty làm việc, buổi tối sẽ trở về nấu cho chị ăn” Lisa vân vê lỗ tai Chaeyoung nói.
“Ừm, vậy được rồi, em nhớ về sớm nha”
“Được”
Lisa đưa Chaeyoung về nhà, đóng cửa sổ cẩn thận lại mới an tâm rời đi, đối với phương diện an ninh ở nhà mình thì Lisa rất tin tưởng.
“Giúp tôi kiểm tra công ty chuyển phát nhanh này một chút, xem hôm nay rốt cuộc ai gửi quà tặng tới bộ phận tiêu thụ của Kim thị” Lisa vừa lái xe vừa nói.
“Được”
Lisa trở lại công ty, tiếp tục hội nghị của cô .
Reng… Reng… Reng
Di động Lisa vang lên
“Rất xin lỗi, tôi nghe điện thoại một chút” Nói xong Lisa bước ra khỏi phòng họp.
“Thế nào?”
“Người chuyển phát nhanh đến bộ phận tiêu thụ của Kim thị là một công ty đòi nợ”
“Công ty đòi nợ?”
“Đúng, như tôi tra qua tình trạng kinh tế của Chaeyoung hiện tại, với thu nhập của cô ấy thì không có lí do gì đi vay tiền công ty tài vụ”
“Không cần điều tra nữa, tôi biết rồi” Nói xong Lisa liền cúp điện thoại.
Gần đây Chaeyoung đều sống cùng với mình, không có khả năng sẽ vay tiền. Tuy ngồi trong phòng họp nhưng đầu óc Lisa vẫn nghĩ về chuyện của Chaeyoung.
Sau giờ tan tầm, Lisa đứng bên cạnh xe chờ người kia xuất hiện, quả nhiên chỉ trong chốc lát thì mấy tên kia ùn ùn xuất hiện, bọn họ đi tới chỗ Lisa.
“Cô là Park Chaeyoung?” Bọn hắn kinh ngạc nhìn Lisa.
“Hình như tôi không có mượn tiền mấy người” Lisa lạnh lùng nói.
“Cô không mượn tiền tôi, nhưng mà mẹ cô mượn” Một tên to con nói trước.
Quả nhiên là giống như Lisa phán đoán, là mẹ Chaeyoung mượn tiền.
“Nếu tôi không trả thì sao?”
“Vậy đừng trách anh em tao không khách sáo” Tên to con từng bước tiến lên phía trước.
“A…a…a… ” Sau ba tiếng kêu thảm thiết, bọn hắn đều ngã xuống đất, sợ hãi nhìn “Park Chaeyoung” trước mặt. Sợ đến nỗi tay chân run rẩy.
Lisa cầm chi phiếu ba trăm vạn đưa cho bọn côn đồ: “Trả tiền cho các người, sau này không được cho mẹ tôi vay tiền” Lisa lạnh lùng nói.
“Biết… Biết rồi” Bọn côn đồ sợ hãi bỏ chạy lấy người.
Lisa lái xe đi siêu thị mua một ít đồ ăn ngon về nhà.
“Lisa” Chaeyoung nhìn thấy Lisa mua nhiều đồ ăn ngon như vậy thì vui vẻ ôm cô kêu lên.
“Buổi tối em làm bò bít tết cho chị ăn” Lisa cười nói với Chaeyoung.
“Lisa có thể làm bò bít tết sao?” Chaeyoung mở to hai mắt nhìn Lisa.
“Ừm” Lisa vừa nói vừa bày thức ăn ra chuẩn bị nấu: “Chị ăn trái cây trước đi, chút nữa là có thể ăn” Lisa nói xong thì rửa một quả táo cho Chaeyoung.
“Ngọt quá” Chaeyoung vừa ăn táo vừa nhìn Lisa.
Chaeyoung nhìn Lisa thành thạo cắt thịt bò, quả nhiên Lisa là một người yêu thật tốt, luôn chiều chuộng nàng, tan tầm còn về nhà nấu cơm cho nàng, nghĩ nghĩ một hồi Chaeyoung cắn một miếng táo đút cho Lisa.
Lisa vừa làm đồ ăn vừa nhìn Chaeyoung một bên vui vẻ hạnh phúc làm trong lòng cô ấm áp ngọt ngào, vô cùng thỏa mãn cuộc sống hiện tại. Đột nhiên Chaeyoung đi lên phía trước ôm cổ Lisa hôn lên môi cô, đưa một miếng táo vào miệng cô, Lisa cắn một miếng rồi đẩy miếng táo Chaeyoung đút cho cô trở lại miệng Chaeyoung, Chaeyoung do dự một chút rồi ăn hết.
“Sao em không ăn?” Chaeyoung bất mãn nhìn Lisa.
“Không phải chị muốn em cắn táo cho chị ăn sao?” Lisa cười như kẻ trộm nhìn Chaeyoung.
“Không phải, chị muốn đút cho Lisa ăn mà”
“Vậy sao?” Nói xong Lisa liềm cúi đầu hôn lên môi Chaeyoung, đầu lưỡi càn quấy trong miệng nàng, cướp đi miếng táo trong miệng Chaeyoung.
“Ừm, táo ngon, vị cũng không tệ” Lisa hôn xong thì đưa ra ý kiến.
Chaeyoung kinh ngạc ngây người nhìn, không nghĩ tới Lisa lại ăn miếng táo trong miệng nàng. Nhất thời không biết nên nói gì.
Lisa nhìn gương mặt ngạc nhiên của Chaeyoung: “Có phải muốn em ăn táo của chị nữa hay không?” Lisa cười nói.
“A? Không có, không có” Chaeyoung vội lắc đầu.
“Vậy chị ăn táo đi, em làm bít tết cũng sắp xong rồi”
“Ừm” Chaeyoung vừa nhai vừa trả lời.
Khó có được những lúc Chaeyoung và Lisa ngồi trên bàn ăn cơm, phần lớn đều là ngồi ăn trên sofa, vừa ăn vừa xem TV.
Hôm nay Lisa còn đặc biệt mua rượu vang và nến, Chaeyoung cảm thấy Lisa vốn lạnh lùng hôm nay cũng vô cùng lãng mạn.
“Lisa, hôm nay là ngày gì?”
“Không có ngày gì đặc biệt”
“Vậy sao Lisa lại làm bò bít tết, còn mua cả rượu vang nữa, không lẽ đã làm chuyện gì có lỗi với chị?” Chaeyoung khiêu mi hỏi.
Lisa có chút buồn cười nhìn Chaeyoung: “Chẳng lẽ nấu đồ ngon cho chị ăn là đã làm gì có lỗi với chị vậy sau này không nấu nữa”
“Đừng, đừng, chị rất thích đồ ăn Lisa nấu, mùi vị rất ngon” Nói xong liền cho một miếng thịt bò vào miệng: “Ưm… Tám phần chín, không đại cũng không sống, mùi vị rất ngon, mười điểm” Chaeyoung khoa trương nói.
“Thích thì lần sau nấu nữa cho chị ăn”
“Ừm, chị rất thích” Chaeyoung vui vẻ nói.
Sau khi ăn xong, theo như mọi ngày thì Chaeyoung sẽ rửa chén còn Lisa thì đứng một bên với nàng.
“Chaengie”
“Sao?”
“Chị có biết bây giờ mẹ chị ở đâu không?” Lisa giả vờ thuận miệng hỏi.
“Mẹ chị? Chị không biết, sao vậy?” Chaeyoung cau mày hỏi.
“Không có gì, em chỉ thuận miệng vậy thôi”
“Lisa, em nói xem những thứ như hôm nay, sau này còn có người gửi tới nữa không, lúc trưa chị nghĩ rất kỹ, gần đây không xích mích với ai”
“Yên tâm, sẽ không đâu”
“Vì sao em dám khẳng định, không lẽ là do em gửi tới”
“Em sẽ không làm ngườu quan trọng nhất của em bị dọa” Lisa đi tới ôm thắt lưng Chaeyoung, hôn lên sau gáy của nàng nói.
Chaeyoung tựa vào ngực Lisa, hưởng thụ cảm giác an toàn.
….
Hôm sau, tuy rằng mọi người không nhắc tới việc này, nhưng vẫn có không ít người lén thảo luận, cho nên vũ khí lợi hại nhất của con người chính là cái miệng. Cao thấp hai cánh môi, hé ra những lời tùy tiện, đen nói thành trắng, trắng nói thành đen đều được.
Chaeyoung có chút buồn bực ngồi trong văn phòng, bởi vì thư kí sợ hãi quá cho nên xin nghỉ một ngày, vốn Lisa cũng muốn xin phép cho nàng nghỉ, nhưng mà Chaeyoung cũng không có yếu đuối như vậy, nàng vẫn có thể chịu đựng để đi làm.
Cốc… Cốc….
“Mời vào”
“Thế nào Park tổng, hôm nay mình thấy tinh thần của cậu cũng không tệ nha, chắc là tối qua Lisa vô cùng yêu cậu hả?”
“Kang Seulgi, cậu nói bậy nữa mình sẽ không khách sáo đâu” Chaeyoung giận dữ hét to.
“Xuỵt…. nói nhỏ thôi, cậu muốn cả bộ phận tiêu thụ biết chuyện tối hôm qua Ban tổng yêu cậu hả?” Seulgi vừa đi tới vừa trêu chọc Chaeyoung.
“Hừ, không chấp nhất cậu” Chaeyoung quay về, không thèm để ý Seulgi cười gian.
“Biết người tặng quà cho cậu là ai không?” Seulgi trở về bộ dạng đứng đắn hỏi.
“Không biết, gần đây mình cũng không đắc tội ai”
“Lisa nói sao?”
“Cô ấy? Cô ấy nói sau này sẽ không có người tới tặng những thứ như vậy nữa, rồi cũng không nói gì thêm”
“Có những lời này là được rồi” Seulgi kín đáo nhìn Chaeyoung.
“Làm gì nhìn mình ghê vậy?” Chaeyoung bị Seulgi nhìn chằm chằm có chút sợ hãi.
“Chaeyoung” Seulgi ngoắc tay nói với Chaeyoung.
“Gì vậy?” Chaeyoung ngây thơ đi tới gần Seulgi.
“Mình thấy trên ngực có một dấu răng”
“A…… Seulgi, cậu là đồ biến thái” Chaeyoung sợ đến mức chế ngực lại lùi về sau.
Seulgi cười gian rời khỏi phòng Chaeyoung.
“Kang Seulgi, cậu đúng là bà điên” Lúc Chaeyoung phát hiện Seulgi ghẹo mình, nàng nhìn không được hét lớn.
Lúc này Seulgi đã đi tới cửa của bộ phận tiêu thụ, nghe được tiếng hét của Chaeyoung, nàng rụt cổ nghĩ bụng: “cũng may mình rời khỏi đó sớm!”
_________________________________
Xin chào các tình iu, các tình iu còn nhớ tui không??
Xin lỗi các tình iu vì mình đã không ra chap trong hai tuần qua vì sức khỏe của mình rất yếu cho nên mình vừa mới nhập viện tuần kia sau đó 2 ngày mình được xuất viện nhưng trong người vẫn còn mệt nên ko ra chap được cho nên mình quyết định nghỉ ngơi thêm 1 2 ngày r tiếp tục ra chap cho các bạn nhưng không may là T2 tuần trước mình được một đứa bạn chở đi chơi vì mình đang có chuyện buồn thì gặp tai nạn khiến cho tay phải của mình bị thương tuy không nặng nhưng vẫn phải băng lại một vài ngày cho nên đến tận hôm nay mình mới ra chap cho các bạn được. À sẵn đây mình cũng muốn nói là sau này có thể là 2 hoặc 3 ngày mình mới có thể ra chap cho các bạn vì lịch học của mình hơi dày xin các tình iu thông cảm. Thành thật xin lỗi các bạn nhiều.
À các tình iu cho mình hỏi thích 1 người là như thế nào? Yêu 1 người là như thế nào?
Ngủ ngon ❤
[text_hash] => cb3b5b7b
)