Array
(
[text] =>
“Jennie, em đừng quá lo lắng, sẽ không có chuyện gì đâu” Jisoo nghĩ, bởi vì Jennie nghe Chaeyoung la to như vậy mà sợ hãi.
“Chị…chị ơi, hình như, hình như em sắp sinh rồi” Mồ hôi trên trán Jennie không ngừng chảy xuống, bụng đau từng cơn. Jisoo nhìn Jennie nhất thời đứng ngây ngốc ra đó.
“Ji…Jisoo, em sắp sinh” Jennie nén đau nói lại một lần nữa.
Lúc này Jisoo mới phụ hồi tinh thần lại: “Bác sĩ, bác sĩ, vợ tôi sắp sinh, vợ tôi sắp sinh, mau tới đây!!!” Jisoo khẩn trương hét to.
Seulgi chạy lại thì thấy quả nhiên Jennie cũng sắp sinh, cô vội chạy đi gọi bác sĩ.
“Sao rồi, sao rồi? Jennie sao rồi?” Chỉ một chút sau thì ba mẹ Jennie cùng ba mẹJisoo cũng chạy đến.
Trước phòng giải phẫu tạm thời chật cứng người. Mọi người ồn ào hỏi hết chuyện này đến chuyện kia.
“Các người phiền quá, câm miệng cho tôi, không thì cút hết đi” Đột nhiên Bambam ló đầu ra, hết kiên nhẫn quát to.
Mọ người lập tức im băt, còn lại chỉ là tiếng hét ầm ỉ của Chaeyoung không thuyên giảm. Lisa có chút không kiềm chế được nắm lấy tay Bambam: “Chaeyoung sao còn chưa sinh, cô ấy thế nào rồi?”
“Buông ra, để tôi vào đó” Bambam vội đẩy tay Lisa ra, nhìn cô liếc mắt một cái nói: “Chờ một chút” Nói xong liền đẩy cửa đi vào.
Lisa nhìn sắc mặt của Bambam quả thật không được tốt, khẳng định Chaeyoung có việc gì rồi, nếu không thì giữ chừng cậu ấy cũng không đi ra ngoài la hét thế này. Lisa càng rối loạn hơn, mọi người ngoài hành lang không ngừng đi tới đi lui để giảm bớt căng thẳng.
“Oa,oa….” Một tiếng khóc trẻ con vang vọng ra, mọi người ngoài cửa đều khẩn trương nhìn vào phòng giải phẫu, một vị bác sĩ đi ra nói: “Kim Jennie sinh được một bé gái, rất khỏe mạnh, mẹ con bình an, một chút nữa chúng tôi sẽ đưa cô ấy ra phòng bệnh, mọi người cứ yên tâm”.
“Thật không, bác sĩ, cảm ơn cô, cảm ơn cô” Jisoo kích động lôi kéo tay vị bác sĩ.
“Tôi biết…tôi biết cô rất vui nhưng mà, vị người nhà làm ơn buông tay ra…” Bác sĩ rất muốn rút tay ra khỏi Jisoo.
“A, xin lỗi, xin lỗi, tôi vui mừng quá” Jisoo vội buông tay ra.
Lisa thấy Jennie vào trong sau Chaeyoung mà đã sinh xong rồi, đứa bé còn khỏe mạnh chào đời, mà Chaeyoung thì không nghe thấy tiếng la hét nữa, không biết là sinh hay chưa nữa. Quần áo Lisa đã bị mồ hôi làm ướt sũng, tuyệt đối không thoải mái hơn Chaeyoung chút nào.
Jisoo và mọi người cũng dần dần chuyển sang phòng phục hồi chờ Jennie, trước cửa phòng giải phẫu chỉ còn lại Lisa và Seulgi.
“Lisa, cậu đừng lo lắng, Chaeyoung không có gì đâu” Seulgi thấy sắc mặt Lisa rất kém, cô vội dùng lời an ủi cô ấy.
“Chaeyoung vào phòng giải phẫu từ mười một giwof sáng, bây giờ đã chín giờ tối rồi. Đi vào đó hơn mười tiếng vẫn chưa ra nữa, làm sao mình không sốt ruột cho được” Lisa lo lắng, hai tay nắm chặt vào nhau.
Khoảng hơn kém một tiếng sau thì “Oa…oa…oa….” vài tiếng khóc to vang lên, Lisa kích động đứng dậy nhìn chằm chằm vào cửa giải phẫu.
Vẻ mặt Bambam mệt mỏi thong thả bước ra: “Chúc mừng, là một bé gái nặng gần ba kí” Tuy rằng Bambam vô cùng mệt mỏi nhưng anh vẫn tươi cười với Lisa. Cũng hy vọng rằng Lisa có thể yên tâm “Mẹ con bình an”
Lúc Lisa nghe được câu mẹ con bình an thì tâm trạng căng thẳng mới thả lỏng được. Thần kinh căng thẳng suốt mười mấy tiếng đồng hồ làm Lisa kích động không nói nên lời.
“Cảm ơn cậu” Seulgi thay Lisa bất động không chút phản ừng nên cô vội nói thay cô ấy.
“Không có việc gì, Chaeyoung cũng rất mệt, chút nữa sẽ đẩy ra phòng bệnh bên ngoài, con bé kia thật không ngoan, làm tôi tốn nhiều sức lực như vậy mới chịu ra” Bambam phất phất tay nói.
Lisa và Seulgi đi vào phòng bệnh thăm Chaeyoung. Vẻ mặt Charyoung mệt mỏi, nằm trên giường, nàng nhìn thấy Lisa và Seulgi vào liền miễn cưỡng tươi cười. Lisa vội chạy lại ôm lấy nàng: “Vất vả cho chị rồi”
“Lisa, Bambam nói cục cưng rất giống me” Chaeyoung cảm giác Lisa đang run rẩy, nàng nhẹ giọng nói.
“Con khóc lớn tiếng như vậy chắc chắn rất giống chị” Lisa ôm Chaeyoung trong lòng giống như sợ rằng khii cô nới lỏng tay thì Chaeyoung sẽ biến mất.
“Nói bậy, tốt thì mới giống chị, còn hư hỏng đều giống em” Chaeyoung chưa khôi phục lại nhưng vẫn cố hung dữ với Lisa, xem ra nàng không sao. Seulgi lặng lẽ lui ra ngoài để hai người họ tâm sự.
“Thích lắm phải không?”
Seulgi ngẩng đầu nhìn thấy chị người yêu cô đang đứng ở cửa chờ mình thâm tình ôm lấy cô ấy, khẽ nói: “Ai nói, em chờ bọn họ sinh xong rồi thì tới chúng ta”
“Họ là vật thí nghiệm?”
“Nói bừa, em vì công ty mà mệt muốn chết đây nè” Seulgi làm nũng nói.
“Chúng ta trở về đi”
“Ừm” Hai người ôm nhau cùng rời khỏi bệnh viện.
Một năm sau Seugi và Irene cũng thuận lợi sinh được một bé gái, tên là Seune.
Vài năm sau
“A___Manoban Rolice, tiểu bại hoại, mẹ phải làm thịt con”
Lisa vừa mới bước vào nhà đã nghe thấy tiếng hét tức giận của Chaeyoung, sau đó liền thấy Rolice nhanh chân chạy trốn.
“Mama” Rolice gọi thật ngọt ngào.
Rolice di truyền hoàn toàn khuôn mặt xinh đẹp đáng yêu của Chaeyoung, làm người khác muốn ôm không buông tay. Ngoài ra còn rất biết nhìn sắc mặt người khác, biết cách làm nũng đúng lúc, vừa nhìn thấy Lisa về thì chạy nhanh ra mừng.
“Sao rồi, lại chọc umma nổi giận phải không?” Lisa ôm con gái vào lòng nói.
“Con đâu có, tại umma thật keo kiệt đó thôi, con chỉ lén dùng một chút nước hoa của umma thôi à” Miệng của tiểu Rolice thật ngọt ngào.
“Cái này mà con gọi là một chút hả?” Chaeyoung từ trong phòng đi ra hét lên: “Tiểu bại hoại lấy mấy chai nước hoa Dior số lượng giới hạn của chị đều đổ hết vào bồn tắm”.
“Rolice, sao con đem đổ nước hoa của umma?” Lisa buống Rolice ra.
“Jenji nói như vậy thì toàn thân sẽ rất thơm” Tiểu Rolice còn giải thích. Ha, vừa rồi cũng cho thấy tiểu Rolice di truyền một phần dễ tin người của Chaeyoung.
“Lời của tiểu quỷ kia mà con cũng tin nữa” Chaeyoung vô cùng khó chịu con gái cưng của Jisoo, nhóc con đó rõ ràng là con gái cua hai tổng tài lớn, không có chuyện gì làm lại giả vờ đáng thương dụ dỗ ăn vặt của con gái nàng.
“Đừng nghe Jenji nói lung tung, con bé đó chỉ gạt con thôi” Chắc chắn tám phần là vì chuyện lần trước Chaeyoung phát hiện Jenji đoạt lấy que kẹo của Rolie rồi đoạt trở về, cho nên lần này thay đổi sách lược để cho Rolice đem nước hoa của Chaeyoung đều đổ vào bồn tắm.
“Có thật không mama?” Rolice nhìn Lisa hỏi.
Rolice cũng chính là tiểu bá vương trong nhà, nhưng mà ra cửa liền thành con mèo nhỏ, luôn bị Jenji lừa lấy đồ ăn vặt trên tay.
“Tại sao Jenji không đi lừa đồ ăn vặt của Seune?” Chaeyoung cảm tháy thật kì lạ, không biết tại sao Jenji luôn lừa bảo bối của nàng.
“Bởi vì Seune chưa bào giờ ăn vặt” Tiểu Rolice trả lời rất nhanh.
“Khó trách” Chaeyoung lầu bầu.
“Mama, mama nói ngày mai sẽ dẫn con ra ngoài chơi mà” Rolice ôm chân Lisa làm nũng.
“Ừm, hứa với con thì nhất định sẽ dẫn con đi” Lisa nhéo nhéo cái mũi Rolice.
“Hay quá, hay quá, ngày mai con được đi khu vui chơi rồi” Tiểu Rolice vui vẻ chạy khắp phòng.
“Jenji nhà Jisoo luôn gạt lấy quà vặt của Rolice” Chaeyoung bất mãn nói.
“Chỉ có mấy túi bánh kẹo thôi mà chị, không cần để ý” Lisa ôm Chaeyoung nhẹ giọng nói.
“Em vẫn cưng chiều bọn nhỏ như vậy?”
“Chị không thích sao?” Lisa cưng chiều hôn Chaeyoung, làm cho nàng không có thời gian và sức lục đi cãi với cô nữa.
Sáng hôm sau, Lisa lái xe chở con gái bảo bối và Chaeyoung đi khu trò chơi. Đột nhiên từ đâu chạy ra một đứa bé, Lisa phải thắng xe gấp lại.
“A…” Chaeyoung hét to một tiếng, vội vàng cùng Lisa xuống xe xem đứa trẻ kia có sao không.
“Bạn nhỏ, không sao chứ?” Chaeyoung nhìn đứa bé chỉ khoảng sáu bảy tuổi trước mặt, quần áo rách nát, khuôn mặt nhỏ nhắn bẩn thỉu không thể nhìn ra bé có bị thương gì hay không.
Lisa cũng ôm Rolice chạy nhanh lại “Này, mau đứng lên, đừng chậm trễ mình đi chơi khu vui chơi” Tiểu Rolice rất không khách sáo nói với đứa bé nằm trên mặt đất.
“Rolice, không thể nói như vậy” Lisa nhỏ giọng dạy dỗ Rolice.
“Lisa, vừa rồi em có đụng trúng thằng bé không, hay là chúng ta đưa thằng bé đi bệnh viện đi” Chaeyoung nhìn thấy đứa bé trên mặt đất có chút không đành lòng. Tuy bây giờ thời tiết không quá lạnh nhưng mà quần áo của đứa bé mong manh như vậy sẽ không tốt cho sức khỏe.
“Li à” Đột nhiên một người đàn ông trong góc chạy ra, ôm đứa bé trên mặt đất khóc to.
“Tiên sinh, chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm. Chúng ta mau mang thằng bé đến bệnh viện kiểm tra đi” Lisa bình tĩnh nói.
“Chúng tôi không đi, chúng tôi không đi, đừng nghĩ các người là kẻ có tiền thì muốn chúng tôi làm gì thì làm, các người đưa chúng tôi đến bệnh viện bỏ đó, thì chúng tôi biết tìm ai” Hắn lớn tiếng kêu lên.
“Vậy ông muốn gì? Để cho đứa bé nằm trên mặt đất chịu lạnh hay sao? Ông có biết bây giờ nằm trên mặt đất lạnh như thể nào không?” Chaeyoung tức giận trước cách đối xử với trẻ con của người đàn ông này.
“Đưa tiền cho chúng tôi, chúng tôi sẽ tự mình đi” Hắn liếc mắt Lisa một cái rồi nói, lấy hết can đảm lớn tiếng kêu lên.
“Được”
“Em…” Chaeyoung nghĩ ngăn Lisa lại, nhưng Lisa đã nhanh chóng quay lại nháy mắt với nàng. Chaeyoung lập tức hiểu ý, im lặng.
Lisa cầm một xấp tiền đưa cho hắn, ít nhất cũng có vài nghìn tệ, hắn thấy tiền thì liền sáng con mắt lên, nhìn chằm chằm.
“Còn không mang đứa nhỏ đi bệnh viện” Chaeyoung nhìn thấy người đàn ông kia nhìn chằm chằm tiền trên tay Lisa thì nàng liền nghĩ đến ba của mình.
“Đi ngay, đi ngay” Hắn ôm đứa bé trên mặt đất lên chạy đi xa.
“Chaeyoung, chị mang Rolice vào xe ngồi đi, em sẽ lập tức quay lại” Lisa đưa Rolice cho Chaeyoung bế lên xe, khóa cửa xe lại, sau đó mới đi về phía người đàn ông khi nảy vừa đi.
Qủa nhiên đứa bé vừa rồi còn nằm trên mặt đất bây giờ đã đứng ở đằng kia. Lúc Lisa thắng xe lại, rõ ràng cô chưa hề đụng thằng bé.
[text_hash] => 2d4a3656
)