[ChaeLice] Tình Nhân Tôi Là Hình Cảnh – Phiên ngoại 16 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ChaeLice] Tình Nhân Tôi Là Hình Cảnh - Phiên ngoại 16

Array
(
[text] =>

Một năm sau khi Sally ra đi, Chaeyoung cũng cắt đi mái tóc dài thướt tha của mình. 

Nhà tạo mẫu tóc sau nhiều lần dò hỏi, do dự một lúc, luyến tiếc nhìn mái tóc đen tuyền mềm mại trước mắt, đành cắt bỏ. Chaeyoung cũng rất kiên quyết, cô muốn mượn việc này minh chứng một điều, nhìn từng cọng tóc đen rơi trên mặt đất, nhìn sự thay đổi của mình trong gương, những nỗi đau trong lòng vẫn cứ ê ẩm.

Mà Lisa ở nơi xa xôi, vẫn cố chấp, nhẫn nại, kiên trì, giống như sự kiên trì của cô là không giới hạn. Cô bây giờ như một chiếc máy không ngừng hoạt động, muốn dừng cũng không dừng được, cho dù có hay không có hy vọng, cô vẫn tiếp tục chuyện mình muốn làm.

Nhưng mà, cơ thể cô bắt đầu rệu rã, mùa hè nóng bức đã đến, đầu tiên là cô cảm nóng, sau đó là sốt nhẹ, rồi sau đó là bị tiêu chảy. Lại không nghỉ ngơi, tịnh dưỡng đàng hoàng, vì thế càng thêm nghiêm trọng. 

Lê bước nặng nề về khách sạn, Lisa như đã tới cực hạn của bản thân. Đầu nặng như đá đè, từng bước từng bước miễn cưỡng mở cửa phòng, vừa vào đã ngã nhào trên giường, ngủ hôn mê. 

Sau nhiều ngày bôn ba mệt nhọc, cơ thể cô cực kỳ mệt mỏi, tâm lý lại nặng nè, họa vô đơn chí, gặp thêm đám du côn đánh úp, bao nhiêu sức lực Lisa như trút hết. Mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ, đầu đau như búa bổ làm cho nhịp thở trở nên khó khăn, cô cảm thấy khó chịu vô cùng. 

Không biết đã ngủ bao lâu, chỉ cảm thấy từng đợt rét run, Lisa miễn cưỡng mở mắt, nhìn bên ngoài trời đã tối, cả phòng mờ mờ ảo ảo, giống như bị nhốt trong lồng hấp. TV bên cạnh đang phát quảng cáo, rồi còn nghe thấy tiếng xả nước của bồn cầu. Cả người thấm đẫm mồ hôi, một chút sức lực cũng không có. Cô muốn gọi điện thoại kêu một ít món ăn, còn muốn nhờ mua thêm một ít thuốc, nhưng sau một lúc giãy giụa, trời đất tối sầm, đành phải ép buộc bản thân nhắm mắt lại, ngủ như chết. 

Vẫn là đang ngủ, Lisa cũng không biết đã qua bao lâu, giống như đang đi trên một con đường không có điểm cuối. Nghẹt thở càng ngày càng nặng, cô cảm thấy chắc mình sắp tiêu rồi. Nhưng không cam lòng, đâu đó vẫn còn những việc chưa xong níu kéo cô ở lại. 

Trong lúc kịch liệt chống chọi, bất ngờ cảm thấy một hương thơm nhẹ nhàng trên trán. Giống như một nhà lữ hành sau nhiều ngày bôn ba trên xa mạc bỗng tìm được ốc đảo, đột nhiên Lisa cảm thấy nhẹ nhõm. Ngay sau đó, một cơn đau truyền đến từ mu bàn tay, rồi giống như trước đây, mỗi khi cô phát sốt, mẹ sẽ ở bên cạnh sát cồn, chính là cái mùi nóng bỏng lại nhẹ nhàng lúc này, Lisa cố gắng mở mắt chỉ mơ hồ thấy được những hình bóng xa lạ. 

Trong căn phòng đơn chật chội, bác sĩ và y tá sau khi làm việc trị liệu của mình cũng đã bước ra ngoài. Chaeyoung đứng trước giường, cúi đầu nhìn Lisa đang mê man. Ống tiêm truyền dòng nước trong suốt vào tĩnh mạch, gương mặt đã hạ sốt nhưng vẫn còn hơi ửng đỏ. 

Vẫn nhịn không được, Chaeyoung cúi xuống, vươn tay xoa xoa sườn mặt Lisa, nhẹ nhàng vuốt ve. Ánh mắt lặng lẽ, quyến luyến, luyến tiếc, yêu thương hợp lại thành một loại cảm xúc hỗn tạp không rõ ràng. Người đã quá quen thuộc, không biết tại sao bắt đầu trở nên xa lạ, trên gương mặt Lisa không còn thần thái sáng loáng, cũng không còn nụ cười rạng rời tươi sáng, mà trở nên ủ dột, cau mặt bụi bặm. Chaeyoung gần như nhìn không quen. 

Trong không gian nho nhỏ, cô và Lisa ở gần nhau, Chaeyoung có chút dao động, rất muốn cứ như vậy mà mang Lisa trở về, giống như rất nhiều lần trong ngày xưa vậy. Trong lúc thất thần, đột nhiên bị một tấm ảnh ở tủ đầu giường nho nhỏ hấp dẫn ánh mắt. 

Đó là một tấm hình do cô tự mình chọn và bỏ vào ba lô Lisa. Trong ảnh là Sally lúc mủm mỉm đáng yêu được Chaeyoung ôm vào lòng, hai chiếc răng thỏ trắng bóc, ngây ngô cười. Từ đó về sau, dù Lisa đi đến đâu cũng mang theo tấm ảnh này, lúc này, nó như đập vào đôi mắt tràn ngập đau thương của Chaeyoung. 

Sự dao động của cô, cũng vì vậy mà buông lơi, nhưng mà trơ mắt nhìn cũng là lừa dối bản thân. Lòng cô vẫn đang đau, cho dù chỉ là hình dáng đứa nhỏ trong tấm ảnh, nhưng vẫn có cảm giác như bị sâu bọ cắn vào tim. Trái tim Chaeyoung trong nháy mắt trở lên lạnh lùng, nghiêng đầu không thèm liếc nhìn một cái, đứng dậy, kiên quyết mở cửa đi ra. 

Vài ngày sau, Lisa tỉnh lại, mở to mắt, phát hiện trong phòng độ ấm thích hợp, hơi hơi mở màn cửa sổ để ánh sáng mặt trời chiếu vào. Trên tủ thuốc bên cạnh còn có mấy hộp thuốc, cũng như còn có một chén cháo nhỏ. Tuy rằng trên người không còn nhiều sức lực, nhưng cũng không còn cảm thấy khó chịu, Lisa khởi động thân thể, xoa xoa cái trán, cố gắng nhớ lại chuyện gì đã xảy ra trong mấy ngày qua.

Hiển nhiên là có người đã tới, trong lúc cô cần sự chăm sóc nhất. Cơ may lớn nhất là Park Chaeyoung, nhưng mà, cô cũng không dám chắc. Thái độ của Chaeyoung lúc buộc cô đi vô cùng kiên quyết đến hiếm thấy, hơn nữa, cô cũng không có cảm giác là người quen. 

Tựa đầu vào giường, Lisa kinh ngạc nhìn bệnh tình làm cho cô suy yếu vô cùng, cho dù là về thân thể hay tâm lý, mọi thứ như đạt đến điểm giới hạn, gần như chịu không nổi nữa. Kiên trì hay là buông tay, chính cô cũng không biết nên lựa chọn như thế nào. 

Ngồi được một lúc, Lisa mệt mỏi muốn lấy chén cháo bên cạnh, vươn tay ra rồi lại cứng ngắc giữ tại nơi đó. Sau đó đổi hướng, đem tấm ảnh Chaeyoung và con cầm lên nhìn chằm chằm. Trong ảnh, Chaeyoung ôm con cười thỏa mãn, ngọt ngào, xinh đẹp, tinh tế, tràn đầy hạnh phúc. Mà Sally ở trong lòng mẹ, ngây thơ thuần khiết, được bao bọc bởi tình yêu nhiều năm của hai người mà phát triển mạnh mẽ. 

Thở dài thườn thượt, Lisa giữ vững tinh thần, cất kỹ tấm hình, vuốt vuốt mặt, bưng chén cháo lên hớp liền hai hớp, rời giường rửa mặt, chuẩn bị lập tức đi ra ngoài, đi làm cho xong công việc trước mắt. 

Thời gian cứ từng ngày từng ngày trôi qua. 

Pierre nhân dịp lễ Giáng Sinh, dựa vào cơ hội phải về tổng công ty báo cáo, mang theo con trở lại Hàn Quốc lần nữa. 

Sophia đã từng gặp Chaeyoung ở bữa tiệc hàng năm của công ty vào cuối năm ngoái, lại có dáng vẻ giống mẹ, nên có ấn tượng rất tốt. Trong một năm, cũng không có việc gì, cũng hay đến đây chơi rất nhiều lần, thậm chí ở lâu ngày trong nhà ông bà ngoại, thường xuyên kêu bảo mẫu dẫn đi tìm Chaeyoung. Mà Chaeyoung đối với cô bé diện mạo hiền lành, tính tình ngoan ngoãn, cũng vô cùng thích thú, ngầm đồng ý cho cô bé thường xuyên ra vào Park thị và biệt thự Park gia. 

Tuy rằng mọi người trong Park gia nhất là Jennie đối với chuyện này cũng không vui thích gì, nhưng mà, bây giờ những việc có thể làm cho Chaeyoung thư thái, thả lỏng cũng không có nhiều, nên cô cũng không đành lòng can thiệp, đành phải chịu đựng, thờ ơ lạnh nhạt chấp nhận. Ít nhất sự thân cận của Sophia, như bù đắp một chút sự mất mát trong lòng Chaeyoung, cho dù là tự lừa dối bản thân hay là do tình cảm nảy sinh, nhưng so với lúc trước thơ thẫn vẫn là tốt hơn rất nhiều. 

Buổi tối, Chaeyoung cùng Pierre dẫn Sophia ra ngoài ăn tối, cô bé cực kỳ vui sướng, gương mặt đỏ rần rần. Lôi kéo, nắm tay Chaeyoung không chịu buông. 

Pierre nhìn con cười nhẹ nhàng, trong mắt lóe lên tình thương yêu sâu sắc của người làm cha. Nhìn vẻ mặt Chaeyoung thư thả, liền đưa ra một yêu cầu bất ngờ.

“Chaeyoung, anh muốn mời em làm mẹ đỡ đầu của Sophia.” 

Chaeyoung ngừng động tác trên tay, ngẩng đầu lên nhìn Pierre, trong cặp mắt màu nâu kia lóe lên sự bình tĩnh, cô suy nghĩ.

“Em.. cũng không phải là người theo công giáo.. hơn nữa…” 

“Bây giờ việc đó cũng không quan trọng, cũng không cần em phải gánh bất kỳ trách nhiệm gì.” Pierre luôn luôn mỉm cười.

“Thật sự là nhìn Sophia thích em như vậy, cũng hi vọng em có thể ở cùng một chỗ với con bé nhiều một chút nên anh mới đưa ra đề nghị này.” 

Sophia ngẩng đầu lên, rất là chờ mong nhìn Chaeyoung, đôi mắt đen nháy như dòng nước sâu thẳm. Chaeyoung im lặng, vuốt vuốt tóc Sophia, nở nụ cười.

“Cho em thêm thời gian suy nghĩ được không?” 

“Đương nhiên!” Pierre có chút hưng phấn nho nhỏ, theo sự hiểu biết của hắn đối với Chaeyoung, yêu cầu này rất có khả năng được chấp nhận. Tuy Chaeyoung thuần khiết nhưng tính cách lạnh lùng, nếu chấp nhận yêu cầu của hắn, quả là điều không tưởng. 

Thật ra, Chaeyoung cũng không quan tâm gì nhiều, mọi sự chú ý của cô cũng toàn đặt trên người Sophia, tỉ mỉ chăm sóc cô bé. Nghe cô bé nói chuyện, giúp cô lau khóe miệng, so với ngày xưa dịu dàng và trân trọng hơn, nếu ai không biết, nhìn vào thì rất giống một gia đình hòa thuận, hạnh phúc. 

Trở về khách sạn, Sophia đang ngủ gật trên vai ba. Pierre đặt cô bé trên giường, Chaeyoung tự tay lau gương mặt nhỏ nhắn, đắp chăn cho cô bé. Trong lúc ngủ mớ, Sophia nỉ non mẹ ơi, rồi rất nhanh chìm vào giấc ngủ. 

Đưa Chaeyoung xuống lầu, trước khi cô mở cửa xe, Pierre nói rất nghiêm túc: 

“Sophia cần một người mẹ, mà em thì cũng cần một đứa con.” 

Chaeyoung nghe xong, không có tỏ vẻ gì, bình tĩnh chúc ngủ ngon, ngồi trên xe, lặng yên rời đi. 

Lúc dừng xe trước cửa biệt thự Park gia, Chaeyoung có vẻ không muốn xuống xe, ngồi yên một chỗ không nhúc nhích. Tài xế rất hiểu chuyện, lặng lẽ chờ đợi, không nói thêm gì. Trong cái rét lạnh của đêm tối, tiếng gió bấc thổi phầng phật. Hồ nước trong sân đã đóng thành băng, trên bức tượng đã tích tụ thành một cây tuyết.

Sau một lúc lâu, Chaeyoung cầm di động lên, lấy dãy số đã niêm phong rất lâu trong danh bạ ra. 

Lisa từ nhà người khác ra đến lúc này đã hơn 9h. Cơm tối cô cũng chưa ăn, rất nhiều cửa hàng đã đóng cửa. Đi qua ngã tư, thấy ven đường có một tấm vải plastic và một tiệm bán mì vằn thắn, cũng không có khách nào, cái đèn lung lay trong cơn gió lạnh. Lisa dừng xe, muốn ăn một tô để lấp đầy cái bụng trống rỗng. 

Mì vằn thắn trắng nhách, nước súp cũng đầy dầu, nói chung nấu chẳng ra gì. Nhưng mà đối với một người đói khát, ít nhất là nóng ấm, như vậy là đủ lắm rồi. Thời tiết lạnh lẽo dễ làm người ta giận sôi, Lisa vừa run rẩy đôi chân bị gió đông lạnh làm đau nhức, vừa cố gắng bỏ thật nhiều tiêu vào để làm ấm sự lạnh lẽo. 

Múc thìa vằn thắn, Lisa đưa lên miệng thổi thổi, vị tiêu kích thích những mảng lở loét trong cổ họng, đau đến mức nước mắt như trực trào rơi. 

Đúng lúc đó, tiếng điện thoại vang lên. 
_______________________________

[text_hash] => beda41e7
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.