Cảnh Đường – Đêm mất kiểm soát – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Cảnh Đường - Đêm mất kiểm soát

Đêm mất kiểm soát (H)

Trong phòng khách sạn, Tang Hàn Yên ngồi trên bệ cửa sổ, nhìn cảnh tượng náo nhiệt ngoài cửa sổ bằng đôi mắt vô hồn. Rượu trong ly đã gần cạn, nhưng Tang Hàn Yên cũng không đứng dậy rót thêm ly nữa.

Ánh mắt cô dừng lại trên đôi tay mình, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve vành tách, hình ảnh Cảnh Tự hiện lên trong đầu cô – đôi mắt sáng ngời, mang theo sự bướng bỉnh và ỷ lại của trẻ con.

Nghĩ đến Cảnh Tự, tôi không khỏi nhớ tới đêm tôi mất kiểm soát kia.

Khi Tang Hàn Yên trở về nhà sau bữa tiệc và mở cửa ra, cô thấy xung quanh tối đen như mực. Trước đây, Tiểu Tự luôn để đèn sáng và đợi cô về nhà. Chẳng lẽ là Tiểu Tự không có ở nhà?
Tôi bật đèn lên và phát hiện dép của Tiểu Tự đã biến mất ở lối vào. Có vẻ như Tiểu Tự đang ở nhà phải không?

\”Ta về rồi, Tiểu Tự, Tiểu Tự, Tiểu Tự, ngươi có nhà không?\”

Sau khi thay dép, Tang Hàn Yên chậm rãi đi về phía phòng của Tự.  Hôm nay tụ hội uống quá nhiều, Tang Hàn Yên tửu kình bắt đầu đi lên.

Bắt đầu đi lên chếnh choáng cùng sau gáy đau đớn, để Tang Hàn Yên không có phát hiện đến hoa lê hương là từ gian phòng của mình truyền đến, càng đến gần mùi thơm càng phát ra nồng đậm.

Đẩy ra tự cửa phòng, trong phòng đồng dạng đen kịt một màu, trên giường một mảnh bằng phẳng, Tiểu Tự không ở nhà sao

Tôi đấy cửa phòng ra, căn phòng cũng tối đen như mực, giường cũng phẳng lì. Tiểu Tự không có nhà sao?
Tang Hàn Yên lắc đầu, gáy dường như càng đau hơn. cô ta đóng cửa phòng Cảnh Húc lại, rồi quay người mở cửa phòng mình. Qua ánh sáng từ cửa sổ, cô mơ hồ nhìn thấy trên giường của mình có một đoàn nhô lên, trên giường truyền đến nặng nề tiếng thở dốc.

Không kịp bật đèn, Tang Hàn Yên vội vã chạy đến giường.

\”Tiểu Tự, ngươi thế nào? Chỗ nào không thoải mái sao?\”

Tang Hàn Yên ngồi ở mép giường, nhẹ giọng hỏi, một tay nhấc chăn lên, tay kia thò vào trong chăn. Vừa đến gần, cô liền cảm thấy nhiệt độ bên trong tỏa ra rất cao, dọa đến Tang Hàn Yên vội vàng đem chăn mền xốc lên.
Cảnh tự đưa lưng về phía Tang Hàn Yên co lại thành một đoàn, nghe cảnh tự nặng nề tiếng thở dốc, Tang Hàn Yên nếm thử để chúng văn lật người.

\”Tiểu Tự, Tiểu Tự, Tiểu Tự ngươi còn tốt chứ? Thật nóng! Là phát sốt sao? Có thể nghe thấy lời ta nói sao?\”

\”Lạnh nóng quá……………… Lạnh quá…… Thật là khó chịu……. Ô ân… Thật là khó chịu…\”

Cảnh tự thì thầm cuộn tròn thân thể, thể nội dị dạng để tự không cách nào đáp lại Tang Hàn Yên tra hỏi.

Tang Hàn Yên cả người bò lên giường, ý đồ dùng tới nửa người lực lượng đem cảnh tự xoay người.

Không biết là chếnh choáng hoặc là nhận tự ảnh hưởng, Tang Hàn Yên bắt đầu cảm thấy thân thể nóng lên, sau gáy đau đớn cũng càng phát ra kịch liệt.

\”Tiểu tự, tỉnh, Tiểu Tự, mụ mụ trở về, ngươi tỉnh, mụ mụ dẫn ngươi đi bệnh viện.\”

Tuyến thể nội dị dạng cùng sau gáy đau đớn, Tang Hàn Yên đem cái trán dán cảnh tự cái trán, hi vọng để tự dễ chịu chút.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.