Cảnh cáo cô vợ bỏ trốn- Đới Ngôn (cover) – Chap 6 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Cảnh cáo cô vợ bỏ trốn- Đới Ngôn (cover) - Chap 6

Array
(
[text] =>

Tuổi xuân nhẹ nhàng trôi qua, thời gian 3 năm trôi đi như 1 giấc mơ.1 buổi tối mùa xuân, mùi hoa tháng 3 lan tỏa nhẹ nhàng trong không khí, mang 1 chút lành lạnh làm cho con người ta hơi run rẩy, nhưng lại cảm nhận được sự ấm áp trở lại.Thật vậy, đây là 1 buổi tối làm cho con người ta cảm thấy lạc lõng.
Ở 1 ngôi nhà nào đó của thành phố Thượng Hải, đang diễn ra 1 bữa tiệc rượu trang nhã, xa hoa.1 chiếc xe màu hồng tiến vào cánh cửa sắt được chạm trổ hoa văn, Khả Dần đỗ xe, nói với Dụ Ngôn ngồi cạnh: “Đến rồi, những người khách tối nay đều là VIP cả!” Dụ Ngôn gật gật đầu, rời xa được 3 năm lại trở về Trung Quốc, làm cho nàng có 1 cảm giác hơi mất mát, nhưng nàng lại cố gắng giữ bình tĩnh. Nàng của ngày hôm nay đã trưởng thành hơn, xinh đẹp hơn, giọng nói cũng dịu dàng hơn, “Cám ơn chị đã chở em đến đây.”
“Cám ơn gì chứ? Không phải biểu hiện của em tốt, tổng tài nhất định muốn gặp em, cho nên mới có cơ hội này đó chứ!” Khả Dần tràn ngập nụ cười, bởi vì cô rất tự hào về Dụ Ngôn, lúc đầu do cô cố gắng tiến cử, Dụ Ngôn mới có cơ hội đi Pháp Làm nhà thiết chứ! 2 người phụ nữ ăn mặc lộng lẫy, khí chất rất phi phàm bước xuống xe, người phục vụ lập tức tiến đến tiếp đãi, giữ lấy áo khoác ngoài và túi xách của các cô, song song đó dẫn các cô vào buổi tiệc rượu.
“Dụ Ngôn!” Tổng tài Ngô Thế Huân vừa nhìn thấy Dụ Ngôn liền tươi cười tiến lên phía trước, thân mật kêu tên của nàng. “Bon Soir.” (Chào buổi tối) Dụ Ngôn dùng tiếng Pháp chào hỏi ông.
“Cả 2 đừng nói tiếng Pháp được không? Tôi cứ như là vịt nghe sấm vậy!” Khả Dần cười khổ.
“Xin lỗi, bởi vì tôi chỉ gặp Dụ Ngôn ở Pháp, cho nên nhất thời quên mất nơi đây là Trung Quốc!” Ngô Thế Huân là 1 quý ông rất thích đùa giỡn, ông tuy lớn tuổi nhưng đối xử với cấp dưới của mình rất vui vẻ.
“Hôm nay Dụ Ngôn mới xuống máy bay, tôi liền dẫn cô ấy đến gặp ông tổng tài, đủ thành ý chưa?” Khả Dần nói.
“Cám ơn nhiều!” Ngô Thế Huân đáp.
“Không biết tổng tài tìm tôi có việc gì?” Dụ Ngôn hỏi.
“Cô cũng biết chi nhánh công ty ở Hàn cần phải được khuếch trương, cho nên mời cô về làm nhà thiết kế chính, nhưng có 1 vài vấn đề nhỏ, tôi sẽ kêu Anthony bàn với cô.” Ngô Thế Huân vẫy vẫy tay về 1 nơi không xa, 1 vị tóc vàng, bề ngoài giống Brad Pitt liền đi về phía họ. “Xin giới thiệu đây là trợ thủ đắc lực của tôi, cũng là 1 trong những nhà thiết kế nổi tiếng của công ty GG, Anthony.” Ngô Thế Huân nói.
Khuôn mặt đẹp trai của Anthony nở 1 nụ cười, nhẹ nhàng nâng tay của 2 cô lên hôn. Khả Dần và Dụ Ngôn hơi ngạc nhiên, nhưng trong lòng nghĩ đây là phép lịch sự của người ngoại quốc, các cô chỉ có thể bình tĩnh. Nhưng đối với Dụ Ngôn, nàng lại nhớ về buổi tối của 3 năm trước, cũng từng có 1 người đã hôn tay nàng như vậy, nhưng chỉ khác về không gian và thời gian mà thôi…
Sau khi giới thiệu ngắn gọn, Ngô Thế Huân nói rõ: “Là như vầy, do nhu cầu của thị trường, các nhà thiết kế của chúng ta phải tập trung lại,cho nên tôi hy vọng Dụ Ngôn và Anthony có thể cùng đảm nhiệm làm nhàthiết kế chính, giới thiệu những trang phục cho mùa sau.”
Dụ Ngôn gật gật đầu, nàng chưa bao giờ hợp tác cùng người khác, đây có lẽ sẽ làm tăng thêm sự sáng tạo đây!Anthony cũng có hứng thú với đề nghị này, “Tôi rất vui được hợp tác với cô Dụ Ngôn.”
“Quá tốt, tôi tin chắc rằng 2 người sẽ hợp tác vui vẻ với nhau.”
“Tổng tài, nói chuyện công việc xong, có thể cho chúng tôi thư giãn 1 chút không?” Khả Dần hỏi.
“Đương nhiên là được!” Ngô Thế Huân cười rạng rỡ, chìa tay ra mời Khả Dần, “Tôi có vinh hạnh mời cô nhảy 1 điệu không?”
“Tôi đang chờ anh nói câu này đó!” Khả Dần nháy mắt với Dụ Ngôn, ám chỉ nàng nên nắm lấy cơ hội, cùng Anthony vui vẻ trải qua buổi tối hôm nay. Dụ Ngôn lặng lẽ nhìn Khả Dần và Ngô Thế Huân khiêu vũ lả lướt trên sàn nhảy, lại không biết nên nói gì với Anthony.
“Chúng ta cũng ra khiêu vũ luôn đi.” Anthony nhẹ giọng hỏi.
“Um… được.” Đã hợp tác với nhau rồi, cũng nên có 1 bắt đầu vui vẻ chứ!”Vũ khúc vườn hoa” của Tchaikovsky nhẹ nhàng cất lên, Anthony dẫn Dụ Ngôn ra sàn, tuy Dụ Ngôn không biết khiêu vũ, nhưng Anthony là 1 người khiêu vũ rất giỏi, cho nên nàng có thể nhẹ nhàng tận hưởng sự lãng mạn này.
“Tôi có thể gọi cô là Dụ Ngôn chứ?” Anthony đột nhiên hỏi như vậy.
“Ừ!” Dụ Ngôn mỉm cười. Bước nhảy của Dụ Ngôn dần dần thuần thục hơn, trong lòng chìm đắm trong những suy nghĩ, bản thân không ngờ đã trở về Trung Quốc, đã vậy còn muốn triển khai sự nghiệp sang 1 giai đoạn mới, nàng vẫn chưa hề thông báo những việc này với gia đình, tối nay trở về khách sạn nên gọi điện thoại, không biết bố mẹ mọi người có khỏe không?
“Cô đang nghĩ gì vậy?”
“Không… không có gì.” Chết thật! Nàng lại suy nghĩ đến mất hồn rồi. Anthony nhướng mày, cô gái tóc đỏ trước mặt khá là đặc biệt, nàng mặc 1 bộ sườn xám màu đen mang phong vị thần bí, tạo nên 1 sức hấp dẫn vừa trưởng thành vừa ngây thơ, mùi hương nhẹ nhàng tỏa ra nhưng khó mà cảm thấy được, làm cho đàn ông càng khó mà kháng cự lại. Hầu hết những người phụ nữ khác khi thấy bề ngoài của anh đều mê mẩn ngắm nhìn, nhưng nàng lại coi anh như là 1 người đàn ông bình thường, không có 1 chút gì gọi là động lòng, điều này càng làm anh thấy hiếu kỳ hơn. “Cô… độc thân ư?”
“A?” Cô ngẩn người 1 lúc, gật đầu,”Tôi ly hôn rồi.”
“Ô? Người ấy thật không có mắt.” Anh khó mà tưởng tượng nổi có người nào lại nỡ bỏ rơi 1 người như nàng vậy. Dụ Ngôn nghe xong chỉ có thể nhăn mày lại, đáy mắt hiện ra 1 chút đau thương, không trả lời gì cả. Tim Anthony đập nhanh hơn, anh yêu sự biểu cảm khuôn mặt vào lúc này của nàng, có chút yếu đuối, có chút vô lực, lại có chút hoang mang, A!Thật là mê người mà.Trung Quốc chẳng phải có câu nói “Cận thủy lầu đài tiên đắc minh sao” sao? Anh nhất định sẽ thực hành câu nói này. 2 người lẳng lặng nhảy xong bản nhạc này, Ngô Thế Huân và Khả Dần cũng đang đi về phía họ, cả 4 người vừa nói chuyện vừa thưởng thức đồ ăn ngon, lại vừa xem những người khách khác.
“Đúng rồi! Tôi vừa mới quen được 1 người bạn rất thú vị, tất cả máy tính trong công ty đều nhờ cô ta thay mới, đã vậy cô ta còn chơi thể thao rất cừ, mấy tháng nay tôi đều cùng cô ta đi, đợi lát nữa tôi sẽ giới thiệu cho mọi người làm quen.” Ngô Thế Huân đột nhiên nói như vậy.
“Ồ! Chẳng trách mọi người đều cùng thay máy tính, những phần mềm mới này thực hữu dụng.” Khả Dần gật đầu nói.
Ngô Thế Huân cực kỳ vui vẻ, “A! Trùng hợp cô ta đến rồi, tôi giới thiệu cho mọi người.”
Tay Dụ Ngôn đang cầm 1 ly nước chanh, đầu đang cúi xuống, lúc đang từ từ ngẩng đầu lên lại thấy 1 người không ngờ tới đang đi về phía bọn họ.
“Đới Manh, để tôi giới thiệu 1 chút, đây là tổng giám đốc của công ty chúng tôi Tạ Khả Dần, đây là nhà thiết kế Paris của chúng tôi Dụ Ngôn, còn đây là nhà thiết kế chính Anthony.” Ngô Thế Huân thân mật giới thiệu mọi người với nhau.

Đới Manh? Đây là chồng cũ của Dụ Ngôn sao? Khả Dần lập tức nhớ ra.
Người phụ nữ này không đơn giản, nhìn vào mắt cô ta liền biết, Anthony âm thầm đánh giá. Đới Manh quay qua Dụ Ngôn, “Còn đây là Dụ Ngôn, tôi đã biết từ lâu, không ngờ sẽ gặp nhau ở đây, thật là bất ngờ.”
Thật ra vì muốn biết tin tức của Dụ Ngôn, Đới Manh đều chú ý mật thiết tới công ty GG, Đới Manh thậm chí còn nghĩ tới việc tìm cách làm thân với Ngô Thế Huân, cô nghĩ sẽ có ngày cô tìm được cơ hội, quả nhiên, thời khắc này cuối cùng đã tới.
“Ồ! Trùng hợp vậy sao?” Ngô Thế Huân hỏi.
Làm sao có thể? Làm sao lại gặp cô ta ở đây? Tay Dụ Ngôn run run, nước chanh gần như tràn ra ngoài. Vừa mới về Trung Quốc mà thôi liền gặp lại cô ta, chẳng lẽ đây là số phận sao?
“Bởi vì ngoài việc là cô Dụ, còn có 1 địa vị khác là bà Đới, chính là vợ tôi.” Đới Manh vừa nói xong, cả 4 ngừơi còn lại đều kinh ngạc, Khả Dần và Anthony cùng quay qua Dụ Ngôn hỏi: “Chẳng phải em đã ly hôn rồi sao?”
“Em… em đã ly hôn với Manh từ lâu rồi mà!” Dụ Ngôn cuối cùng cũng tìm được giọng nói của mình.
“Tiếc rằng chúng ta căn bản vẫn chưa ly hôn.” Đới Manh lạnh lùng đáp.
“Em chỉ để lại 1 tờ giấy ly hôn đã ký tên, Manh xem xong liền xé nó rồi.” Đới Manh thản nhiên nói.
“Cô…” Dụ Ngôn không hiểu Đới Manh, nàng không hiểu 1 chút nào.
Đới Manh tiếp tục nói rõ: “Manh chưa hề ký tờ giấy đó, cũng chưa bao giờ chịu từ bỏ cuộc hôn nhân của chúng ta, nói cách khác, về luật pháp chúng ta vẫn là vợ chồng, vì vậy gọi em là bà Đới cũng chẳng có gì sai.”
“Không…sao điều này… có thể?” Dụ Ngôn tự lắc đầu với chính mình, ngón tay nhất thời run run, nước chanh liền trào ra rơi xuống lễ phục của nàng.
“Dụ Ngôn , em ổn chứ?” Khả Dầnliền đỡ vai cô. Dụ Ngôn chịu sự đả kích này, gần như không thể đứng nổi. Khả Dần liền nói: “Xin lỗi, tôi dẫn cô ấy đến phòng trang điểm 1 chút, thất lễ rồi.”
Không có ai cản lối các cô, mà 3 người đứng đó lại có những phản ứng khác nhau.
“Đới Manh, chuyện này là sao?” Ngô Thế Huân thắc mắc hỏi.
Đới Manh nở 1 nụ cười bất đắc dĩ, “Tôi cần phải nói cám ơn với anh, nếu anh không mời tôi đến bữa tiệc hôm nay, sợ rằng tôi vẫn chưa tìm thấy vợ mình.”
“Trước đây 2 người làm sao lại thành thế này?” Ngô Thế Huân không rõ lắm.
“Tôi sẽ hỏi rõ ràng, và cũng sẽ giải quyết nguyên nhân đó.” Đới Manh quyết định hỏi về việc 3 năm đó, cô tự thề với mình.
“Cố lên!” Ngô Thế Huân huýt gió, xem ra có kịch hay rồi đây!Anthony thì híp mắt lại, đối thủ cạnh tranh này làm anh cảm thấy rất hứng thú.
Trong phòng trang điểm, Khả Dần thấm ướt tờ giấy, giúp Dụ Ngôn lau chùi những vết dơ trên lễ phục của nàng. Dụ Ngôn dựa vào bồn rửa tay, nhìn chính mình trong gương, mặt nàng trắng bệt như ma.
“Em vẩn khỏe chứ? Em sắp như ngất đi vậy.” Khả Dần lo lắng hỏi.
Dụ Ngôn yếu ớt gật đầu, “Em không sao.” “Vậy… lần đó chẳng phải em nói với chị em ly hôn rồi sao? Vì vậy mới 1 mình qua nước Pháp, sao chồng cũ của em lại nói vẩn là chồng hiện giờ của em?” Khả Dần cũng mơ hồ.
“Em… em cũng không biết… cô ta đang suy nghĩ những gì?” Đầu Dụ Ngôn cũng đau.
“Bây giờ làm sao? Nhìn cô ta như vậy, chắc chắn sẽ không dễ dàng từ bỏ đâu!”
“Em cũng không quân tâm những chuyện đó, tóm lại em sẽ tìm cách ly hôn với cô ta.” Dụ Ngôn như đang cam đoan với chính mình.
“Thật không? Tại sao em lại muốn ly hôn với cô ta?” Khả Dần không hiểu nổi.
“Em không thể không làm như vậy, chúng em ở cùng nhau sẽ không có kết quả tốt.” Dụ Ngôn không biết làm sao được.
Khả Dần lắc lắc đầu, “Ở trong chăn mới biết chăn có rận, em suy nghĩ cho thật kỹ rồi hãy quyết định.”

Dụ Ngôn cố gắng cười, cùng Khả Dần bước ra ngoài.Không ngờ ở ngoài lại có người đang chờ sẵn, chính là Đới Manh. Dụ Ngôn trợn mắt nhìn Đới Manh, vừa cảm thấy lạ lùng lại bất ngờ. Khả Dần nhìn cặp vợ chồng đang cứng đờ này liền chủ động nói: “2 người nói chuyện đi! Tôi đi trước đây!”
Sau khi Khả Dần rời đi, Dụ Ngôn hướng đến Đới Manh, câu đầu tiên liền nói: “Em muốn ly hôn.”
“Chỗ này không phải là nơi thích hợp để nói về việc hôn nhân, đi theo Manh.” Đới Manh nắm lấy tay Dụ Ngôn, tự nhiên giống như những việc trước đây không hề tồn tại.
“Bỏ ra!” Dụ Ngôn định dùng lực thoát ra, bởi vì sự thân thiện, sự tiếp xúc của Đới Manh làm cho Dụ Ngôn xuất hiện 1 thứ tình cảm không muốn có nữa.
Đới Manh nắm chặt tay Dụ Ngôn, nếu như bên mình có còng tay, cô cũng không do dự mà khóa nàng lại, “Em cho rằng Manh sẽ thả em ra lần nữa sao?”
Dụ Ngôn chớp chớp mắt, cô chưa bao giờ thấy Đới Manh như vậy, cô vừa nghiêm trọng vừa nặng nề, làm cho người khác run sợ.
Đới Manh thâm trầm nhìn Dụ Ngôn, cuối cùng kéo nàng đi ra ngoài. “Định đi đâu?”
“Rời khỏi đây.” 2 người đi đến bãi đỗ xe, Đới Manh mở cửa giúp Dụ Ngôn, cô vẫn còn giữ thói quen như vậy, sau đó cô mới ngồi xuống chỗ phía sau tay lái.
Dụ Ngôn bắt đầu lóng nga lóng ngóng, cô không đoán trước được sẽ xảy ra chuyện gì nữa.
“Em ở đâu?”
“Khách sạn.” Dụ Ngôn nói rõ địa chỉ.
“Tại sao phải ở khách sạn? Căn bản không cần thiết! Ở nhà vẫn còn đồ đạc của em.” Đới Manh vừa khởi động xe vừa nói.
Ở nhà? Dụ Ngôn nhất thời không hiểu, lặng người 1 lúc mới nhớ ra nàng từng có nhà, căn nhà của vợ chồng mới cưới, căn nhà chỉ có 2 tháng duyên phận.
“Vậy sao?” Dụ Ngôn nhẹ nhàng đáp 1 tiếng.Chiếc xe tiến về phía trước, cả 2 đều trầm mặc, “Lovers concerto”của Vivaldi nhẹ nhàng phát ra, đem sự việc như gió thổi qua kẽ hở cửa sổ, làm trái tim trôi nổi, không có nơi dừng chân.Đến khách sạn, Đới Manh vẫn như cũ mở của xe giúp Dụ Ngôn, đem chìa khóa xe đưa cho người phục vụ đậu xe.
“Chúng ta cần phải nói chuyện.”
“Tới căn tin?” Dụ Ngôn hỏi.
Đới Manh lắc đầu, “Tới phòng em.”
Dụ Ngôn có 1 dự cảm không tốt, nhất thời trợn mắt nhìn Đới Manh không nói lời nào.
“Em không dám ư? Chúng ta là vợ chồng mà!” Đới Manh cố ý khích.
“Em có gì không dám?” Dụ Ngôn cắn môi, dẫn Đới Manh lên phòng ở lầu 9. Đến cửa phòng, bật đèn, trước mắt là 1 căn phòng cao cấp vừa rộng rãi lại trang nhã, công ty GG thật rộng rãi với nhà thiết kế của mình. Đới Manh nhẹ nhàng ngồi xuống sôpha cứ như là chủ nhà vậy. Dụ Ngôn đến bên cửa sổ nhìn chăm chú vào cảnh đêm, đôi tay lại ôm lấy vai, đầu óc cực kỳ hỗn loạn, có bao nhiêu việc, muốn nói nhưng lại nói không được.
“Em chẳng nói chẳng rằng mà bỏ đi, chí ít cũng phải nói nguyên nhân cho Manh biết chứ?” Đới Manh đột nhiên mở miệng.
Tuy sớm biết Đới Manh sẽ hỏi vấn đề này, nhưng sau khi nghe xong, Dụ Ngôn đột nhiên cảm thấy hồi hộp, “Lần đó… lần đó chúng ta vốn không nên kết hôn.”
“Ý em là gì?” Đới Manh nheo mắt hỏi.
Dụ Ngôn hít sâu 1 hơi, “Bởi vì… Manh đều gạt em về tất cả, sức khỏe của ông Manh rất tốt, Manh muốn cưới em, thật ra muốn có 1 người vợ giúp Manh sinh con.”
“Em vì nguyên nhân này mà rời xa Manh?”
“Chỉ điều này thôi cũng đủ rồi. Em không muốn 1 cuộc hôn nhân được xếp đặt trước.” Quan trọng hơn Đới Manh cũng chẳng có tình cảm với nàng, nàng cùng lắm chỉ là 1 cô dâu được coi là “thích hợp”, đây mới là điều làm nàng thấy buồn nhất…
“Manh không chấp nhận nguyên nhân này, tuyệt đối không!” Đới Manh đứng dậy la lớn.
“Đây không phải vấn đề Manh chấp nhận hay không, mà là vấn đề em không hề muốn.”

“Em nói đạo lý có được không? Dù lúc đầu là Manh gạt em, nhưng sự thật chứng minh, cuộc hôn nhân của chúng ta không hề có vấn đề gì, 2 chúng ta rất hợp nhau, cuối cùng có việc gì em không vừa lòng chứ?”
“Chẳng có gì không vừa lòng, không có… không có…” Dụ Ngôn vô lực lắc đầu, nói không rõ ràng câu nói đó.
Đới Manh nhẫn nhịn, “Nhưng em không nói không rằng liền bỏ đi? 3 năm nay làm Manh khổ cực tìm kiếm. Manh thậm chí không dám bước vào nhà em 1 bước!”
“Manh sao phải tìm em? Còn nhiều người phụ nữ khác tốt hơn em, bọn họ có khi còn thích hợp với Manh hơn em!” Đúng vậy! Nàng lo gì chứ? Nàng chẳng có gì đặc biệt, nếu Đới Manh muốn tìm, sẽ có 1 đám người phụ nữ muốn làm bà Đới. “Chúng ta ly hôn đi! Vậy thì Manh sẽ tự do rồi.”
“Em có người khác đúng không?”
“Sao Manh có thể nói như vậy?” Dụ Ngôn thấy bị tổn thương, Đới Manh có thể biết rằng 3 năm nay nàng trải qua những ngày tháng đơn độc như thế nào.
“Người đàn ông khiêu vũ với em hôm nay, người tên Anthony, anh ta là gì của em?”
“Em chẳng việc gì phải nói với Manh.”
Đới Manh dùng lực cắn răng, “Xem ra Manh vẫn chưa nói rõ với em.”
“Vậy đừng nói, Manh đi đi!” Nếu như Đới Manh không đi, nàng cũng muốn khóc rồi.
Đới Manh định đi, nhưng gần đến lúc rời khỏi lại nắm chặt vai Dụ Ngôn, mạnh mẽ ôm nàng vào lòng, trước khi Dụ Ngôn kịp kêu vài tiếng liền cúi đầu phong tỏa đôi môi nàng. Thời gian như ngừng lại, 3 năm nay trở lại dường như không tồn tại,môi của 2 người vẫn hiểu rõ nhau, quen thuộc nhau.
Dù Dụ Ngôn không dám thừa nhận, nhưng thân thể lại mang đầy ký ức của 2 người, mà còn nhận ra rằng đây là người mà nàng nhớ nhất.Thân thể Đới Manh mạnh mẽ, nồng nàn như vậy, giống như 1 người đang bốc cháy, cứ cuồng dại mãnh liệt mà phát tiết lên môi nàng.
Lúc Đới Manh buông Sụ Ngôn ra, trong mắt Đới Manh vừa có sự chiếm hữu lại có sự bá đạo, cô hài lòng nhìn đôi má hồng hào và con ngươi lấp lánh của Dụ Ngôn, lấy ngón tay cái mân mê đôi môi anh đào của nàng: “Đây là của Manh, Manh không cho phép bất cứ ai chạm vào em.”
“Manh đừng có nằm mơ.” Dụ Ngôn ương bướng nói, nhưng giọng lại run rẩy không ngừng.
Đới Manh mỉm cười, chỉ để lại 1 câu, “Em cứ chờ xem! Manh sẽ không dễ dàng từ bỏ đâu.”Nói xong Đới Manh đẩy cửa bước ra ngoài. Để lại Dụ Ngôn vẫn đứng đó, mắt nhìn bóng lưng cô từ từ xa dần, ánh mắt cũng mơ hồ…
Trải qua 1 đêm trằn trọc mất ngủ, Dụ Ngôn 9 giờ thức dậy, bởi vì bữa sáng của khách sạn đã được người phục vụ đem tới. Sau khi gõ cửa, người phục vụ đẩy xe thức ăn vào, trên đó có 1 đóa hoa hồng, 1 phần thức ăn tây và 1 tờ báo.
“Làm phiền cô để ở đây, cám ơn.” Sau khi người phục vụ đi khỏi, Dụ Ngôn ngồi ở cạnh giường, nhưng lại không hề thấy đói chút nào, sau đó nàng mở tờ báo ra, đọc lướt qua những tin chính của hôm nay. Những chữ của tiêu đề bài báo nhất thời chú ý nàng, đầu tiên nàng hiếu kỳ xem những chữ ở hàng đầu tiên, nhưng càng xem mặt nàng lại càng trắng bệt ra. Bởi vì những chữ trên đó chính là…”CẢNH CÁO CÔ VỢ BỎ TRỐN DỤ NGÔN, EM TỰ BỎ NHÀ ĐI 3 NĂM, KHÔNG HỀ CÓ TIN TỨC GÌ, SAU KHI XEM BÁO HẠN EM TRONG 3 NGÀY PHẢI VỀ NHÀ, NẾU KHÔNG THÌ SẼ BỎ RƠI EM THEO PHÁP LUẬT ĐÃ ĐỀ RA. CHỒNG ĐỚI MANH…..” Trời ạ! Cô ta lại còn muốn bỏ rơi nàng? Hơi bị mắc cười nha! Tối hôm qua cô ta nói sẽ không dễ dàng từ bỏ chính là ý gì chứ?Người phụ nữ này không thèm giữ thể diện thì cũng nên nghĩ tới hoàn cảnh của nàng chứ? Tin tức này được đăng lên, sau này nàng làm sao nhìn mặt mọi người đây? Còn mặt mũi của cả 2 gia tộc biết để đâu bây giờ? Dụ Ngôn vẫn còn đang sửng sốt, chuông điện thoại liền vang lên,giống như tiếng còi hú của xe cảnh sát làm cho người ta cảm thấy sợ hãi.
“Alô…” Dụ Ngôn chậm rãi nhấc máy. “Ngôn à!” Đầu dây bên kia là giọng khóc không thành tiếng của bà Dụ, “Con đọc báo hôm nay chưa? Kiki mua 10 tờ về nhà,trên đó đều có cùng cái quảng cáo Cảnh cáo cô vợ bỏ trốn đó!”
“Con cũng đọc qua rồi!” Trời! Dụ Ngôn sợ rằng khắp thế giới đều đã đọc rồi.
“Bố con giận đến nỗi muốn giết người kìa, Kiki, Tiểu Đường đều nói muốn tìm Đới Manh tính sổ, bây giờ làm sao đây?” Bà Dụ hoảng loạn muốn phát điên lên.
“Mẹ, xin lỗi, đều là do con gây ra.” Dụ Ngôn cảm thấy thực áy náy, nàng không hề muốn làm liên lụy đến những người thân của mình.
Bà Dụ cũng không muốn trách mắng con gái, giọng nói trở nên ấm áp hơn, “À! Lần đó con đột nhiên nói muốn ly hôn với Đới Manh, mọi người trong nhà có thể tha thứ cho sự khổ tâm của con, nhưng Đới Manh… con bé này phát cuồng vì con, con không biết nó đã đến tìm con mấy lần rồi không, hôm nay con thấy nó trở thành như vậy, con có nên cho mỗi người thêm 1 cơ hội không?”
Dụ Ngôn lập tức hối hả: ” mẹ, không được! Con tuyệt đối không thể cho cô ấy biết con không thể mang thai, cô ấy rất thích con nít,cô ấy cũng nên có đứa con của riêng mình, con không muốn làm khó cô ấy.”
“Nhưng hiện giờ bố và mấy chị của con muốn ra ngoài chém người rồi này, nên là thế nào giờ”
“Mẹ, mẹ nói với bố và chị rằng con sẽ tìm cô ta nói chuyện, mọi người làm ơn đừng quá kích động.”
Bà Dụ thở dài, ” Mẹ làm gì có khả năng khuyên giải chứ, nhưng, mẹ sẽ cố gắng thử xem sao.”
“Cám ơn mẹ, nếu không có mọi người, con cũng không biết phải vượt qua mấy năm này như thế nào?”
“Con nói cái gì vậy? Con là đứa con gái út nhà họ Dụ, mọi người không thương con thì còn thương ai?”
“Dạ, con hiểu rồi.” Dụ Ngôn thực sự hiểu.
“Được rồi! Vực tinh thần dậy nào, hôm nay sợ con sẽ gặp nhiều phiền phức mệt mỏi, bởi vì tất cả bạn thân đều biết rồi, con mau tìm 1 chỗ nào đó ẩn mình đi!”
“Con sẽ chăm sóc bản thân, mẹ yên tâm.”
“Ê! Bố con lấy cây kiếm Nhật ra rồi, mẹ cúp máy đây, sau này nói tiếp.” Bà Dụ la 1 tiếng, đầu dây bên kia liền phát ra tiếng “tu tu”. Dụ Ngôn gác máy, thở dài 1 hơi.

[text_hash] => 7db50772
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.