Array
(
[text] =>
Dụ Ngôn đến 1 khu chợ gần bệnh viện, ở đó có mấy hàng bán trái cây rất ngon, lúc này nàng đang ở 1 trong những hàng đó, chọn lựa những trái lê đầu mùa.Việc mua đồ cho người mình yêu là 1 cảm giác ngọt ngào ấm áp, nhưng cũng mang đến 1 nỗi buồn, vì có thể nàng không còn nhiều cơ hội nữa rồi.
“Cô à, mua trái cây đi!” Bà chủ nhiệt tình chào mời cô.
“Vâng! Mua cho chồng ăn.” Ngay cả nói những câu này cũng làm Dụ Ngôn cảm thấy buồn bã. Đợi Dụ Ngôn chọn mấy loại trái cây, lúc đưa cho bà chủ mang đi cân, nàng nghe thấy tiếng bước chân gấp gáp từ đằng sau truyền đến, còn có 1 vài người mắng: “Làm gì thế? Bộ đi đầu thai à?”
“Cẩn thận đừng đụng quầy hàng của tôi! Thiệt tình.”
Dụ Ngôn từ từ quay đầu lại, nhìn thấy 1 người đang chạy về chỗ nàng, người đó mặc đồ bệnh nhân màu lam, khoác thêm áo khoác ngoài màu đen, chân lại mang đôi dép lê màu lục, trên đầu quấn dải băng trắng,nhìn thấy cả người vừa hoảng loạn vừa căng thẳng, thật giống như đi đầu thai à!
Người đó từng bước tiến đến gần nàng, dù không dám tin nhưng nàng cũng không thể chối cãi được người đó là Đới Manh.
“Manh… sao Manh lại chạy ra ngoài? Vết thương của Manh không sao chứ?”
Dụ Ngôn lặng người tại chỗ.
Đới Manh không ngừng thở hổn hển, khó khăn lắm mới nói rõ ràng được
” Không cần lo… cho vết thương của Manh, điều quan trọng nhất là… Manh biết rồi… cuối cùng Manh.. biết rồi!”
“Manh biết cái gì?” Không chỉ Dụ Ngôn muốn biết, rất nhiều người xung quanh đều đang dòm bọn họ, hình như cũng rất muốn nghe xem sao.
“Manh đã biết được nỗi khổ tâm của em rồi, xin lỗi…. là Manh làm em chịu khổ rồi!” Đới Manh ôm chặt Dụ Ngôn.
“Manh, người ta đang nhìn kìa!” Dụ Ngôn liền nhắc Đới Manh.
“Người ta?” Đới Manh nhíu mày nhìn xung quanh,có rất nhiều người mà khi nãy cô không hề chú ý tới. Vì vậy cô nắm chặt tay Dụ Ngôn:
“Chúng ta đi, Manh muốn nói rõ ràng với em!”
“Khoan đã cô à, cô chưa trả tiền trái cây!” Bà chủ đột nhiên la lên.
Đới Manh móc bóp ra, rút 5 tờ 100 tệ ra.
“Không cần thối, cho hỏi khách sạn gần đây nhất ở đâu?”
Bà chủ có được mối hời liền thản nhiên nói.
“Ra khỏi chợ, nhìn xéo qua có khách sạn “Mỹ nhân ngư” rất đẹp đó!”
“Cám ơn!” Đới Manh cầm lấy bịch trái cây, kéo Dụ Ngôn đi khỏi tầm mắt của mọi người.
“Cuối cùng đã xảy ra chuyện gì? Không phải Manh đang truyền dịch sao? Bác sĩ nói Manh chạy được à?”
Dụ Ngôn không hề an tâm chút nào.
“Là bác sĩ kêu Manh đi kiếm em!” Đới Manh kiên định nói.
“Thật không?” Dụ Ngôn vẫn không thể tin nổi.
Đới Manh tìm thấy khách sạn “Mỹ nhân ngư”, quả nhiên phong cách rất đặc biệt, thiết kế theo phong cách biển nhiệt đới, vì vậy cô liền kéo Dụ Ngôn đi vào trong.
Dụ Ngôn có chút ngại ngùng, đây là lần đầu tiên nàng đến khách sạn. “Chúng ta… chúng ta trở về bệnh viện rồi hẵng nói đi!”
“Không được, giường ở đó không đủ lớn!” Đới Manh xoay về phía cô tiếp tân, đăng ký thủ tục rất nhanh, trả tiền, cầm chìa khóa, dẫn Dụ Ngôn đi về phía thang máy.
“Manh định làm gì đây? Vết thương của Manh chưa khỏi hẳn mà!” Dụ Ngôn ngạc nhiên nhìn Đới Manh.
“Manh muốn nói chuyện đàng hoàng với em, với lại phải nói nguyên 1 đêm.”
2 người đến phòng số 265, Đới Manh mở cửa phòng, bên trong được thiết kế theo phong cách phương Tây, có 1 cái giường màu lam to kinh khủng, Đới Manh liền nằm lên đó, sờ vào trán mà thở hổn hển.
“Trời ạ! Cũng may là chúng ta đã đến nơi rồi.” Đới Manh không biết bản thân còn chịu được bao lâu nữa.
Nhìn thấy Đới Manh mặt toàn mồ hôi, Dụ Ngôm đi vào nhà tắm lấy ra 1 cái khăn.
“Manh vẫn ổn chứ?”
Đới Manh chạy mất 1 tiếng đồng hồ mới tìm được Dụ Ngôn, vết thương trên đầu lúc này đau âm ỉ, nói thật là không ổn chút nào, nhưng Đới Manh lại cười nói:
“Từ hồi nào đến giờ Manh chưa bao giờ vui như vậy.”
“Ngốc nghếch.” Dụ Ngôn ngồi xuống giường, tim nhói đau khi lau mồ hôi cho Đới Manh.
“Bác sĩ đột nhiên kêu Manh đi kiếm em có chuyện gì vậy?”
Đới Manh nắm chặt tay Dụ Ngôn, làm cô dừng lại động tác.
“Tiểu Dụ, em còn nhớ 3 năm trước… em cũng đã đi đến bệnh viện này không?”
Người Dụ Ngôn đông cứng lại, chẳng lẽ điều nàng sợ nhất sắp xảy ra rồi sao?
Đới Manh nhìn chăm chú đôi mắt vừa kinh ngạc vừa sợ hãi của nàng.
“Bác sĩ của khoa phụ sản đã đến tìm Manh, cho nên… Manh đã biết hết mọi việc.”
Dụ Ngôn mở to mắt, môi thì run run, giãy giụa muốn rút tay mình ra, nàng không thể đối mặt với sự thực tàn khốc này, nàng thật không thể!
“Tiểu Dụ, em khờ quá! Làm sao Manh có thể vì vậy mà bỏ rơi em chứ?” Đới Manh cố gắng ngồi dậy, đôi tay ôm Dụ Ngôn chặt chẽ.
“Đừng thương hại em, đừng… nhìn em như vậy!” Dụ Ngôn lắc đầu, nước mắt đã như dòng suối rơi xuống.
“Đừng khóc, em khóc làm Manh cũng muốn khóc theo.” Đới Manh đem mặt Dụ Ngôn dán trước ngực mình, cảm nhận được thân thể nàng không ngừng run rẩy
“Manh không hề thương hại em, chỉ là Manh quá yêu em mà thôi, Manh hy vọng chúng ta có thể có những đứa con lanh lợi, nhưng Manh còn hy vọng hơn nữa rằng em sẽ ở bên cạnh Manh suốt cả cuộc đời, thật đấy!”
“Không… em không muốn Manh vì… tình yêu đối với em mà chấp nhận mọi thứ… Manh có thể… yêu những người phụ nữ khác… em không thể cho Manh…nhưng những người phụ nữ khác lại có thể…”
Dụ Ngôn khóc nấc không thành tiếng, nghẹn ngào nói những câu đau lòng.
“Sao em có thể nghĩ như vậy? Chẳng lẽ em nghĩ Manh muốn kết hôn chính là vì muốn vợ Manh sinh con ư? 3 năm trước có lẽ Manh cũng nghĩ như vậy, nhưng trải qua 1 quãng thời gian, Manh hiểu bản thân mình muốn gì, Manh chỉ muốn em! Những cái khác chỉ là thứ yếu, bởi vì có được em là điều quan trọng nhất.”
Dụ Ngôn lại lắc đầu.
“Em cũng đã từng nói với bản thân như vậy…nhưng khi em nhìn thấy Manh bố trí căn phòng cho baby đó… em liền không còn chút tự tin nào muốn sống chung với Manh… em chỉ có thể không ngừng trốn chạy…”
Đới Manh thâm trầm nói Dụ Ngôn.
“Căn phòng cho baby đó chỉ nói lên tất cả những điều Manh muốn cùng em chia sẻ, bây giờ Manh đã hiểu nguyên nhân, Manh không thể nói Manh không buồn, nhưng Manh sẽ cố chấp nhận sự thật này, bởi vì Manh hiểu rõ điều quan trọng nhất là gì. Em phải tin Manh, điều này không hề khó khăn chút nào, Manh sẽ khôngthấy hối tiếc vì việc này! Những biểu hiện trong quá khứ của Manh làm em cho rằng Manh chỉ muốn tất cả những thứ có lợi, có hiệu quả, sống trên đời cần phải có, mà Manh đã gây cho em những việc đáng chết, làm em 1 mình bỏ đi Paris, nhìn thấy như vậy Manh liền không thể tha thứ cho bản thân, hãy để Manh bù đắp cho em! Xin em!”
Dụ Ngôn vẫn không thể tiếp nhận được.
“Không! Em không muốn như vậy, em không muồn Manh phải chịu bất cứ trách nhiệm gì cả.”
“Trách nhiệm? Nỗi nhớ nhung mỗi ngày, mỗi đêm đều là trách nhiệm sao? Tâm tình muốn thương em, yêu em đều là trách nhiệm sao? Em khôngthể hiểu lầm Manh như vậy, Manh muốn em vui vẻ, muốn em hài lòng, bởi vì đó cũng là niềm vui của Manh, sự hài lòng của Manh, em hiểu không? Không 1 ai có thể khiến cho Manh có cảm giác như vậy, dù có những người phụ nữ khác nguyện sinh con cho Manh, nhưng người Manh muốn chỉ có em mà thôi!”
Dụ Ngôn ngẩng đầu lên, ánh mắt nhạt nhòa.
“Sao có thể? Sao Manh có thể đối xử với em như vậy?”
“3 năm trước Manh cũng không dám tin mình có thể đối với em lại sâu đậm như vậy, nhưng thời gian dài như vậy đã làm Manh trưởng thành hơn,làm Manh quyết đoán hơn, chẳng lẽ em không cảm thấy được 1 chút nào sao?”
“Em… em cảm nhận được… nhưng em không dám tin…”
Đới Manh.than thở rồi lại ôm lấy Dụ Ngôn.
“Là Manh không tốt, làm em không có cảm giác an toàn, hãy tha thứ cho sai lầm không đáng tha thứ của Manh, để Manh dùng cả đời mình chứng minh cho em thấy được không?”
“Thật không? Có thể hạnh phúc như vậy sao?” Dụ Ngôn khó mà tin được sự thực này.
Đới Manh dùng nụ hôn sâu đậm làm câu trả lời, hôn lên khuôn mặt nàng, môi nàng, tóc nàng cực kỳ dịu dàng, cực kỳ tỉ mỉ.
“Manh yêu em, đây là câu trả lời cho mọi thứ.”
Nước mắt Dụ Ngôn lại tiếp tục rơi xuống, lần này không phải những giọt nước mắt vì đau thương mà là vì cảm động.
“3 năm nay hình như đã khiến em lãng phí vô ích…” Dụ Ngôn cảm khái nói.
“Không, 3 năm nay đáng chứ, bởi vì nhờ vậy mà chúng ta càng hiểu nhau hơn, hiểu bản thân mình hơn.” Đới Manh khẳng định nói.
Dụ Ngôn phá ra cười.
“Đúng vậy, em càng yêu Manh hơn.”
Cả 2 người cùng ngả xuống giường, từ từ thưởng thức hạnh phúc đến muộn này, bởi vì tình yêu của 2 người nên ngay cả cái ôm bình thường nhất cũng trở thành lễ vật quý giá nhất.
“Em đừng lo về việc con cái, tất cả cứ thuận theo tự nhiên đi, chúng ta cùng nỗ lực thử xem sao, không cần biết kết quả thế nào, điều quan trọng nhất là chúng ta được ở bên cạnh nhau. Nhận con nuôi cũng là 1 ý hay, chỉ cần được cùng em trải qua quá trình trưởng thành của con đã là hạnh phúc lớn nhất rồi.”
“Ừ.” Dụ Ngôn đang dán vào vai Đới Manh gật đầu
“Vậy… Manh thuyết phục được em rồi ư?” Đới Manh cực kỳ căng thẳng hỏi.
“Đúng vậy, Manh đã thuyết phục được em.” Dụ Ngôn im lặng 1 lúc cuối cùng cũng trả lời.
Đới Manh liền lập tức như trút bỏ được gánh nặng.
“Trời ơi! Manhđổ mồ hôi nhiều quá, nếu như không thể thuyết phục được em, Manh chắc chỉ còn cách nhốt em ở căn phòng này quá.” Đới Manh lợi dụng thời cơ nói, làm Dụ Ngôn bật cười
“Lại đây! Em lau mồ hôi cho Manh.”
Đôi tay nhỏ bé của Dụ Ngôn cầm lấy khăn, lau trán, mặt, cổ Đới Manh. Đới Manh cảm nhận được âm thanh và sự dịu dàng của Dụ Ngôn, bản thân tự mở nút áo nói.
“Nơi đây cũng đổ mồ hôi.”
Dụ Ngôn tiếp tục men theo khuôn ngực mà lau, đau lòng vì thấy Đới Manh tốn nhiều sức lực như vậy, không biết thân thể cô ấy có chịu nổi không?
“Còn chỗ này…” Đới Manh kéo tay Dụ Ngôn xuống dưới.
Gò má Dụ Ngôn ửng hồng.
“Manh?”
“Dục vọng bị đè nén trong 3 năm thực tế khó mà trong 3 ngày có thể giải quyết xong được.” Đới Manh cười xảo quyệt.
“Đừng loạn nữa! Sức khỏe Manh vẫn chưa tốt mà!”
“Thì sao? Em không cảm thấy Manh rất có sức sống sao?” Đới Manh cố ý nói như vậy. Dụ Ngôn cứng họng, không trả lời được.
“Hơn nữa chúng ta cũng đã vô khách sạn rồi, đương nhiên nên làm chút việc ở trong khách sạn nên làm!”
“Manh còn giỡn? Em kệ Manh!” Dụ Ngôn rút tay ra, định bước xuống giường.
“Đừng đi! Manh sẽ không để em bỏ đi nữa đâu.”
Đới Manh kéo tay Dụ Ngôn, làm nàng bị khóa chặt trước lồng ngực mình, cúi đầu hôn lên khuôn mặt, trán và tóc nàng.
“Bỏ em ra!” Dụ Ngôn thực hết cách với Đới Manh. Cô quấn chặt lấy nàng không buông, liều mình yêu cầu.
“Ai kêu em giúp Manh lau mồ hôi mà lại dịu dàng như vậy? Manh chịu không nổi nên hưng phấn thôi. Manh rất muốn có em, muốn đến nỗi chịu không nổi, em lại bỏ mặc Manh chạy xa như vậy, đã vậy thân thể đang mang bệnh mà phải bày tỏ với em, đem thân thể em trao cho Manh đi!”
“Không được mà!” Dụ Ngôn giãy giụa muốn thoát khỏi Đới Manh, nhưng Đới Manh nhanh tay đã cởi hết y phục của Dụ Ngôn, làm lộ ra thân thể đẹp đẽ,làm Manh không thể nào rời mắt được.
“Đừng như vậy, em sợ Manh sẽ ngất đi thôi… ” Dụ Ngôn giãy giụa không được, chỉ có thể van nài nói.
“Nếu như em không cho Manh, Manh mới thực ngất đi đó!” Đôi tay Đới Manh bắt đầu tìm kiếm, khám phá 1 cách trắng trợn, làm Dụ Ngôn không nhịn được vặn vẹo thân mình, muốn bỏ trốn nhưng lại không thể tránh khỏi khoái cảm chết người đó.
“Vuốt ve Manh…, Manh rất thích em vuốt ve Manh…”
Đới Manh kéo bàn tay nhỏ bé của Dụ Ngôn, muốn nàng tháo bỏ y phục của cô. Đối diện với yêu cầu khẩn thiết của Đới Manh như vậy, nàng căn bản khôngthể chống đối, chỉ có thể thỏa mãn dục vọng của cô, nhìn thấy biểu tình mê muội của cô là nàng run rẩy theo.
“Đúng vậy, tay em… đừng dừng lại…” Đới Manh cúi đầu cắn nhẹ cổ nàng, kích động mà mút lấy không dừng. Cả 2 nhanh chóng lõa lồ nhìn nhau, lúc da thịt tiếp xúc với nhau càng mê hồn lạc lối, dẫn đến âm điệu của sự cảm nhận vừa phiến tình vừa mệt mỏi.
“Nói Manh nghe, em thích như vậy không?” Đới Manh duỗi tay tiến vào giữa 2 người, bắt đầu sự tìm kiếm rất thân mật, vừa muốn nhìn thấy bộ dạng ngây ngất của Dụ Ngôn, vừa muốn nghe những lời nói âu yếm cầu xin của nàng.
“Không ghét là được!” Dụ Ngôn không muốn làm hài lòng tính háo thắng của Đới Manh.
“Cái gì?” Đới Manh nhướng cao mày, ngón tay càng truy quét điên cuồng làm Dụ Ngôn đạt đến kích tình cực điểm.
“Manh, Manh hư quá… thôi mà…” Dụ Ngôn lại đầu hàng rồi, đầu hàng trong lúc vô cùng nóng bỏng này.
“Câu này phải để Manh nói mới đúng, lần này em hãy ở trên được không? Đầu Manh còn hơi choáng, nếu có thể nằm sẽ đỡ hơn 1 chút.”
Đới Manh điều chỉnh lại tư thế của Dụ Ngôn, làm nàng ngồi lên eo của Cô,những ngón tay của cô khớp với sự mềm mại của nàng.
“Em không muốn… vậy thì kỳ quá…” Dụ Ngôn ngại ngùng.
“Được mà, nếu em không muốn Manh ngất đi, thì hãy mau mau hy sinh cứu nước đi!”
“Đáng ghét!”
“Đúng! Đúng rồi, chính là như vậy!”Cả 2 người không nói thêm lời nào, chỉ còn lại tiếng thở dốc và rên rỉ không dừng…
10 giờ sáng chủ nhật, Đới Manh và Dụ Ngôn đúng giờ đến nhà họ Dụ. Nhấn chuông cửa, mở cửa ra, vừa bước vào phòng Đới Manh liền quỳ xuống trước mặt tất cả người nhà họ Dụ.
“Xin lỗi, là con đã khiến cho Dụ Ngôn chịu khổ!”
“Manh!” Dụ Ngôn ngạc nhiên nhìn Đới Manh
Ông Dụ gầm lên.
“Tiểu tử, cô cho rằng như vậy có tác dụng sao? Đầu tiên làm con gái tôi rời khỏi quê hương đến 3 năm trời, sau đó lại lên báo đăng việc cảnh cáo kia?”
“Tất cả đều là lỗi của con, lần đó là do con không đủ yêu cô ấy, nên mới để cô ấy bỏ đi, con chỉ có thế lấy cả đời này bù đắp lại cho côấy!” Đới Manh thành tâm thành ý nói.
Bà Dụ dựa bên người ông Dụ, nước mắt cứ vậy mà ràn rụa.
“Con rể ngốc, con đừng như vậy, mau đứng lên!”
“Không được!” Kiki và Tiểu Đường cùng la lên.
“Không sai! Ngay cả đi ra đường cũng không dám ngẩng đầu lên.” Tuyết Nhi cũng thêm vào.
“Mọi người… mọi người đừng trách cô ấy!” Dụ Ngôn nghẹn ngào, theo đó liền quỳ xuống.
“Là con không tốt, con cho rằng rời bỏ cô ấy… rời bỏ cô ấy là đúng, không ngờ tới… đã tự lãng phí 3 năm trời!”
“Không! Dụ Ngôn, nếu không có 3 năm đó, Manh không thể hiểu được con tim Manh, đây là hình phạt Manh đáng chịu!” Dụ Ngôn liền cầm tay Đới Manh.
“Manh…” Dụ Ngôn muốn khóc rồi. Đôi oan gia này cứ ôm cứng lấy nhau, giống như đôi uyên ương quấn nhau không muốn tách rời.
“Được rồi, đừng nói nữa!” Ông Dụ cuối cùng cũng lộ ra nụ cười hài lòng, “Làm mọi người lo lắng 2 đứa như vậy, thật cũng hơi quá đáng,kể từ hôm nay, 2 đứa phải yêu thương nhau, hiểu chưa?”
“Bố , mẹ…” Đới Manh và Dụ Ngôn không dám tin nhì mọi người, không ngờ mọi người lại tha thứ cho mình như vậy.
“Không được để em gái khóc nữa, nếu không chị sẽ tính sổ với em.” Kiki nói.
“Cũng đừng chơi trò gián điệp gián mối gì nữa, 3 năm nay, vì muốn giấu tung tích Dụ Ngôn ở đâu, con thiệt thấy ngột ngạt lắm rồi!” Tiểu Đường cười khổ.
Bà Dụ nắm lấy tay Dụ Ngôn và Đới Manh, để 2 ngườicùng đứng dậy.
“Có thể thấy được 2 đứa hòa hợp như vậy, mọi người thật rất vui mừng.”
Đới Manh thở hắt ra.
“Cám ơn mẹ, hy vọng con không làm phụ lòng những kỳ vọng của mẹ với con.”
Dụ Ngôn cũng cười.
“Đúng đó! Đều tại mẹ! Hại con chạm phải oan gia như cô ta.”
Bà Dụ cười ha ha không khép miệng lại, Ông Dụ tuyên bố.
“Hôm nay cứ để mọi người hàn huyên chuyện cũ đi, đến nhà hàng “Keni” ăn 1 bữa nào!”
“Tán thành!” 4 đứa tiểu quỷ trong nhà đồng thanh hô to.1 đoàn người nhà họ vừa đến trước nhà hàng “Keni”, vừa đẩy cửa vào, thì ra người nhà họ Đới đang ngồi phía trong, tất cả đều nghểnh cổ ra mong chờ!
“Nhân vật chính đến rồi!”
“Yeah! Mau khui sâm panh thôi!”
“Cung hỷ cung hỷ! Đuổi theo cô vợ bỏ trốn thành công!”
Đới Manh và Dụ Ngôn kinh ngạc nhìn mọi người, không ngờ bức tranh này y hệt 3 năm trước, trời ạ! Mọi người thật rất quan tâm, lo lắng cho cả hai. Dụ gia và Đới gia cùng gặp gỡ nhau, cả 2 gia đình hòa giải làm náo nhiệt hẳn lên!
End.
[text_hash] => c6c4f720
)