Di Giai vừa nắm tay Kiến Công vừa nghĩ xem bản thân đã đủ quyến rũ chưa. Tuy cậu chưa thấy mặt của cơ thể mới này nhưng cũng đã khám phá tay chân mình lúc nãy, Di Giai vô cùng tự hào với làn da mềm mịn trắng nõn, thân hình nhỏ con eo to mông bự. Đây chính xác là hình mẫu tiểu thụ mềm mềm trong truyền thuyết còn gì!?
\”Quá quyến rũ đi, nhất định anh đẹp trai kia sẽ vồ vập iu thưn mình\” (≧▽≦)
Kết quả lại ngoài dự đoán, Kiến Công gạt tay khỏi người Di Giai, giọng điệu lạnh lùng nói.
\”Hôm nay em mệt rồi, đi ngủ đi\”
Di Giai: (╯°□°)╯︵ ┻━┻
Cậu không thể dễ dàng bỏ cuộc được, dù sao cũng là fan hâm mộ của mấy bộ tiểu thuyết tình cảm 3 xu. Sao lại bỏ qua cơ hội được thân mật với anh chàng đẹp trai như vậy được, sau này họ sẽ hạnh phúc bên nhau, trải qua một drama kinh điển, sinh ra một đàn thỏ con, sống đến già. Thật là một happy ending như thế giới trong truyện.
Bạn thỏ nhỏ tiếp tục táy máy sờ soạng, không chịu đi xuống đùi của anh hổ, vẻ mặt mong chờ \”chiếm lấy em đi~~~\”. Kiến Công không muốn đùa với cậu nữa, trực tiếp bế cậu ra, đặt lên giường. Mặc kệ phần dưới có chút hưng phấn, anh ra vẻ quân tử mà nằm xuống giường cùng Di Giai, đắp chăn cho cả hai rồi dần dần chìm vào giấc ngủ. Cả quá trình đều nhanh gọn lẹ, anh không nói câu nào.
Di Giai bên cạnh không cam chịu nhưng cũng không dám nói, dù sao nhìn mặt người ta nghiêm túc quá cậu cũng sợ. Lấy tay chọt chọt vô tấm lưng rộng của chồng mới cưới. Thấy người ta không phản ứng, được mười phút cậu cũng chán, dần dần chìm vào giấc ngủ.
=========♪ \\(^ω^\\ )=========
Sáng sớm hôm sau~ trong thời tiết nắng đẹp chói chang, bên trong căn nhà gỗ nhỏ là đôi vợ chồng mới cưới còn đang ngủ say.
Kiến Công dần mơ màng, anh cảm nhận được, có thứ gì đó đang đặt lên mặt mình, không nặng cũng không nhẹ, còn cựa quậy nữa. Sự khó chịu khiến anh mở mắt ra.
Đó là chân của Di Giai, chiếc chân nhỏ xinh mềm mềm, lăn lăn trên gương mặt tuấn tú của Kiến Công.
Anh lập tức đẩy chân cậu ra, có chút mạnh bạo, làm Di Giai bật dậy từ giấc mộng. Di Giai ngồi dậy, thấy bản thân chân đang đặt lên người chồng, đầu nằm hướng ngược lại, chăn bị cậu đá bay lung tung. Hì hì, thật ngại quá, cậu có tật ngủ không được yên tĩnh lắm, dáng nằm hơi xấu.
\”Chào buổi sáng\”
Di Giai lúng túng nhìn Kiến Công, mới ngày đầu ở chung mà đã khiến chồng khó chịu rồi huhu. Anh cũng không phàn nàn gì, chỉ xuống giường, dọn chăn gối vào rồi đi thẳng ra ngoài. Cậu nhìn điệu bộ nhanh nhẹn của chồng liền lo âu.
\”Chết rồi, chẳng lẽ anh ấy chê mình ngủ xấu, định trả mình về cho mẹ đẻ ư, hay giận mình rồi\” (°ロ°) !
Cậu lon ton chạy theo sau chân Kiến Công. Thấy bản thân tự dưng mọc thêm cái đuôi nhỏ, anh quay đầu lại.
\”Anh định đi tiểu, em muốn đi theo nhìn anh à\”
\”Nếu anh cho phép thì em cũng muốn nhìn, hì hì\”