[BJYX] NỤ CƯỜI CỦA EM – Chương 48: Người đang làm, trời đang nhìn! – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[BJYX] NỤ CƯỜI CỦA EM - Chương 48: Người đang làm, trời đang nhìn!

Array
(
[text] =>

Nằm viện thêm hai ngày, Vương Bác Quân đứng ra đảm bảo không có di chứng gì, ba Vương mẹ Vương cùng Tiêu lão gia tử mới yên tâm để Vương Nhất Bác đưa Tiêu Chiến xuất viện. Hai người vừa rời đi, bác sĩ y tá trực mấy ngày nay mới dám nhỏ giọng bàn tán

“Thấy không thấy không! Tôi đã bảo với cô họ là một đôi rồi, cô còn không chịu tin”

“Không thể nào đâu!!! Trai đẹp đã ít, lại còn yêu nhau?”

“Đấy là vì sao chị đã ba mươi còn chưa hẹn hò kết hôn được đấy”

“Nói bậy, là không ai muốn chị ấy”

“Mấy đứa muốn chết sao?”

“Thôi nào, vào chuyện chính. Hôm qua tôi thấy người thấp hơn hôn người cao hơn, sau đó chính là bị đánh rồi”

“Người kia không thích?”

“Chính là kiểu ngượng ngùng, rất đáng yêu, lúc đó người thấp hơn còn cười rất tươi, cảm giác bị đánh rất hạnh phúc ấy!”

“Còn có người thích bị người ta đánh?”

“Cẩu độc thân như cậu thì hiểu cái gì? Đấy là tình thú giữa các cặp tình nhân biết không?”

“Có để ý vị lão gia tử đến đây mấy ngày kia không? Còn có cặp vợ chồng sang trọng kia nữa, hình như là người nhà của một trong hai người, biết quan hệ của hai người không nhỉ?”

“Nói đến cái này, lúc đầu tôi thấy hai người họ đều gọi ba người tới là ông nội cùng ba mẹ, tôi còn nghĩ họ là anh em, còn từng cảm thán gia đình kiểu gì sinh ra hai người con trai nhan sắc đều nghịch thiên như vậy?”

“Ha, ý cô là chuyện bọn họ cùng nhau người nhà đã biết?”

“Chứ còn gì! Không lẽ là huynh đệ luyến ái?”

“Chỉ có mình tôi để ý người phụ nữ kia sao? Cô ấy hình như là Trần Giai”

“Ai?”

“Ca sĩ kiêm minh tinh 39 tuổi Trần Giai ý”

“Cái gì cơ?”

“Không thể nào nha? Sao t không nhìn ra là cô ấy?”

“Hình như đúng là cô ấy rồi, cậu trai thấp hơn khuôn mặt không phải rất tương tự cô ấy sao?”

“Ý cậu là…đấy là người con trai rất ít người biết tới của cô ấy sao?”

“Còn đã có bạn trai?”

“Tôi nhìn còn thấy cô ấy rất yêu thích bạn trai của con trai mình nữa, thật không hiểu nổi mà”

“Có gì không hiểu? Cậu trai kia nhìn là thấy ngoan ngoãn hiền lành, còn rất có gia giáo, người con trai như thế này rất được các mẹ yêu thích.

“Còn không đi làm việc?” Vương Bác Quân đi ngang qua, nghe thấy mọi người bàn tán, bất đắc dĩ cười cười, hắng giọng giả vờ nghiêm khắc mắng người.

Trở về căn hộ chung cư, Vương Nhất Bác để Tiêu Chiến ngồi xuống giường, sau đó bản thân ngồi xổm xuống ôm lấy hai đùi anh, ngẩng đầu lên lặng lẽ nhìn, một lời cũng không nói

“Làm sao vậy?” Tiêu Chiến bật cười xoa xoa gò má cậu, nhẹ giọng nghiêng đầu nhìn lại

“Bảo bảo, chuyển tới đây ở cùng em, được không?” Giọng nói Vương Nhất Bác vậy mà kèm theo lo lắng cùng ủy khuất

“Gì chứ!” Tiêu Chiến đỏ mặt quay đầu đi “Em còn chưa được học bổng đâu đó”

“Chắc chắn sẽ được, em đảm bảo!” Vương Nhất Bác vội vã cam đoan

“Đưa ra lý do hợp lý, anh sẽ suy nghĩ” Tiêu Chiến đáy mắt loé tia giảo hoạt. Anh sẽ không nhận bản thân đã sớm bị lay động, vài lần muốn chuyển ra sống cùng cậu, sáng sớm thức dậy có thể nhìn thấy đối phương, ăn cùng nhau hàng ngày, cùng nhau đi dạo, đi siêu thị đâu…

“Em lo lắng, chuyện như lần trước sẽ lặp lại”

“Được được, đều theo em” Tiêu Chiến lại thấy cậu tự trách, nhanh chóng thoả hiệp. Anh rất không nhìn nổi trạng thái không có ý chí này của nam nhân nhà mình, nhìn thôi tim đều nát.

“Thật sao?” Vương Nhất Bác hai mắt đang u sầu đột ngột bừng sáng lên

“Ừm, vẫn là nhờ bạn học Nhất Bác giúp thầy chuyển chuyển chút đồ đạc, được không nha?”

“Tuân mệnh!”

Đại hội thể thao diễn ra cũng được một tuần rồi. Sáng hôm nay theo danh sách có một trận thi bắn cung nữ, một là cầu lông đơn nam, một bóng chuyền nữ và một bóng rổ. Bốn sân đấu được chuẩn bị sẵn sàng, khán giả tuy tiếc nuối vì không thể xem một lúc hai bộ môn yêu thích, nhưng cũng đành chịu, thời gian eo hẹp, bộ môn thi đấu nhiều, còn phân nam nữ, trừ bóng đá cùng bóng rổ.

Bóng rổ hôm nay đã là trận tứ kết, hai hôm trước có một trận X đại cùng T đại, nhưng Vương Nhất Bác không tới. Hôm nay thật “không khéo”, tứ kết, X đại bắt thăm được B đại…

“Anh dâu yên tâm, một lát bọn em sẽ trả thù cho anh” Vu Tịch là sinh viên năm nhất, vì có tố chất nên nhanh chóng được vào đội hình chính thức, cậu rất thần tượng Vương Nhất Bác, vì vậy đối với Tiêu Chiến cũng yêu ai yêu cả đường đi.

“Đừng làm loạn, bị phạt sẽ không tốt” Tiêu Chiến cười lắc đầu khuyên

“Anh yên tâm, bọn em định sẵn chiến thuật rồi” Uông Trác Thành nhanh chóng khoe khoang

“Còn chiến thuật?” Tiêu Chiến bật cười

“Tất nhiên, dù không có chuyện của anh, bọn em cũng muốn vì Tào học trưởng trả mối thù hai năm trước!” Lưu Hải Khoan căm tức gằn từng chữ, tay nắm chặt thành nắm đấm.

“Vậy, cẩn thận chút” Tiêu Chiến biết khuyên không có tác dụng, cũng đành thôi. Anh nhìn qua bạn nhỏ nhà mình “Em lát nữa ra sân không?”

“Chắc chắn rồi” Vừa trả lời, ánh mắt Vương Nhất Bác tràn ngập lửa giận nhìn qua phía đối diện. Thấy Từ Vũ nhìn lại, cậu liền chán ghét hừ lạnh

“Không cần sinh khí, lát nữa ra sân chú ý một chút, không được để bản thân bị thương” Tiêu Chiến nhẹ giọng dỗ, lại dặn dò

“Em biết rồi, anh yên tâm”

Danh sách năm thành viên ra sân được trình lên tổ trọng tài, sau khi kiểm định thân phận hoàn tất, trận đấu bắt đầu. Đây là hai đội mạnh, tuy ngay từ đầu không tung ra đội hình mạnh nhất, nhưng mới như vậy đã khiến người gào thét hưng phấn rồi.

Hiệp một, hiệp hai, hai đội điểm số đuổi theo đến sát sao không phân thắng bại. Qua hiệp ba, chủ chốt hai đội đều ra sân, bên X đại, Vương Nhất Bác, Tiền Phong cùng Lưu Hải Khoan thay cho Hoàng Minh Hạo cùng Vu Tịch và Lâm Tín nghỉ ngơi. Bên B đại, Từ Vũ cùng hai người khác cũng ra sân thay cho ba người vào nghỉ. Đội hình xem ra ở thế cân bằng lần thứ hai.

Không biết có phải ảo giác hay không, bên X đại đều có địch ý với Từ Vũ và Lâm Chiếu của B đại. Như vô ý cố ý gây vài vết thương cho hai người đó, nhưng thật sự lại bắt không được hành động cố tình phạm luật nào! Trên khán đài, sinh viên B đại muốn tức giận điên rồi! Bọn họ làm loạn, mắng chửi trọng tài vô năng, tiếng mắng chửi cũng không lâu lắm đều bị dẹp đi, khán đài lần nữa thanh tịnh.

Bóng đang ở trên tay Từ Vũ, thời gian hiệp bốn đã qua một nửa, X đại dẫn trước B đại 4 điểm, gã cần ném cú ba điểm mới mong kéo gần khoảng cách. Đúng lúc gã đang chạy tới vị trí ném ba điểm, một bóng người đột ngột xuất hiện từ bên cạnh đến trước mặt gã, nhanh tay đoạt lấy bóng. Trước khi vòng qua sát sườn trái của gã để rời đi, Vương Nhất Bác khẽ nói

“Tổn thương người của tao, cứ đợi đi!”

Từ Vũ không hiểu sao rùng mình một cái, gã là bị câu nói kia hù doạ đến? Nhưng gã thất thần trong giây lát, X đại lại ghi thêm hai điểm.

Trận đấu kết thúc, khán giả tới xem đều thoả mãn rời đi, quá kích thích! Khác với X đại ăn mừng chiến thắng một vé vào bán kết, B đại lại một bầu không khí âm trầm bao trùm

“Lão đại, huynh đệ đều biết anh thích thằng nhóc kia, nhưng anh nhường nó như vậy cũng quá lộ liễu rồi” Lâm Chiếu tức giận bất bình, hắn nhìn thấy “rõ ràng” Từ Vũ là để Vương Nhất Bác lấy bóng, còn không đuổi theo cướp về

“Im miệng đi” Từ Vũ rất rối loạn, nghe hắn lải nhải gã liền phiền, lập tức quát.

“Lão đại, Chiếu ca cũng không nói sai. Lúc đó bọn em đều thấy anh ngẩn người để mặc thằng nhóc đó ghi điểm” Một thành viên khác cũng không nhịn được trách

“Cút hết đi. Phiền!” Mắng xong, Từ Vũ quay người đi thẳng, trong lòng nghĩ không biết Vương Nhất Bác sẽ làm gì gã, không hiểu sao gã thấy sợ hãi, lần đầu tiên cảm thấy như vậy, còn sợ hơn cha gã.

Từ Chính đang điên đầu vì dự án đáng lẽ sẽ hợp tác cùng Vương thị L thị, không ngờ bên đó đột ngột nói ngừng hợp tác, lại nhận được điện thoại con trai, tức giận hét lên

“Chuyện gì?”

“Ba, Duy Giai tập đoàn thực chỉ là tập đoàn ngang ngửa Từ thị thôi sao?” Từ Vũ mang theo bất an hỏi

“Mày hỏi cái này làm gì? Lại gây ra chuyện gì?” Từ chính cau mày, thật là cái đồ vô dụng, không khiến ng bớt lo!

“Ba, không có, chỉ là hỏi một chút thôi ạ”

“Không có việc gì bớt gọi phiền tao”

“Vâng”

Đáng thương Từ tổng, đắc tội người còn không biết chính xác bối cảnh người ta. Cũng đáng đời đi. Nhưng thực ra ông ta cũng thật xui xẻo, Vương ba ba tự thân lập nghiệp ở B thị, không muốn dựa hơi gia tộc, cho nên người biết phía sau Duy Giai chính là Vương thị tập đoàn rất ít, Từ Chính không biết cũng là bình thường.

Từ Chính ngẫm một chút, liên hệ vài chính khách thường xuyên qua lại, bàn bạc lại kế hoạch. Vốn đinh nhân lần hợp tác này đưa vài lô vật liệu thứ phẩm trà trộn mấy dự án của Vương thị, không ngờ vừa lấy được niềm tin của cao tầng bên đó liền bị thông báo ngưng hợp tác!

“Từ tổng, không xong” Đang lúc Từ Chính video nhóm, bên ngoài có người xông vào

“Có chuyện từ nói, hốt hoảng như vậy ra cái gì?” Từ Chính cau mày, giáo huấn

“Không xong rồi, bên cục kiểm sát công trình đột ngột tới công xưởng, đòi kiểm tra vật liệu…”

“Cái gì?” Từ Chính không còn bình tĩnh. Ông ta không biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì! Chẳng lẽ chỉ từ sự việc một giảng viên đại học nho nhỏ bị thương, Từ thị liền gặp chuyện? Không có khả năng! Đúng là chuyện này không chút liên quan gì tới Tiêu Chiến cùng Vương Tiêu hai nhà.

Nói về chuyện vật liệu bị kiểm tra này cũng rất xui xẻo cho Từ Chính. Công trình nhỏ phía đông Từ thị hợp tác cùng Đổng thị xây dựng hoàn tất nửa năm, hôm qua có một trận động đất nhỏ xảy ra, không ngờ nhà ở nơi đó đều có dấu hiệu tróc vôi, gạch men cũng xảy ra vết rạn. Thật trùng hợp, bạn gái của con trai cục trưởng cục kiểm sát đúng lúc lại ở đó. Và rất không may, hôm qua ông cùng con trai tới nhà gái bàn chuyện hôn nhân, vì vậy mọi chuyện có thể hiểu…

Nếu ông ta không gian dối cắt xén nguyên vật liệu, sao có thể bị bắt thóp chứ? Và nếu ông ta không cho người chuẩn bị sẵn hai xe vật liệu vận chuyển qua dự án mới sắp hợp tác cùng Vương thị thì cũng không nhanh chóng bị tra ra như vậy. Đây chính là tự làm tự chịu mà thôi. Vì vậy kết cục Từ thị đã rõ ràng, phá sản là hiển nhiên rồi!

Vương ba ba đọc tin tức, cảm thán không thôi, đúng là người đang làm, trời đang nhìn! Ông gọi Tiêu lão gia tử, hai người bàn bạc bước tiếp theo kế hoạch, tuy Từ thị phá sản, nhưng đó chỉ là mặt ngoài, đóng tiền phạt xong cha con Từ Chính vẫn sống rất tốt, chắc chắn là dựa vào những chuyện trong tối để kiếm cơm. Bọn họ bây giờ cần nhất là bảo vệ hai bảo bối và tiếp tục tra.

[text_hash] => f350f05f
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.