Array
(
[text] =>
Buổi chiều là thời gian hoạt động tự do, Tiêu Chiến dẫn Vương Nhất Bác cùng Tiểu Bạch đi vào phía sau núi, nơi đó có một dòng suối chảy từ thượng nguồn xuống thung lũng, quang cảnh thực sự rất đẹp.
Vương Nhất Bác vui vẻ lấy điện thoại chụp thật nhiều ảnh, trong những bức hình chưa từng thiếu bóng dáng người nào đó. Tiểu Bạch thỉnh thoảng đứng khá gần anh họ mới có thể lọt vào khung hình, thật đáng buồn mà…
“Xin chào~” Giọng nói của nữ nhân vang lên phá vỡ không khí hài hoà tốt đẹp, thanh âm rất vui vẻ, hưng phấn
Tiêu Chiến nhíu mày, anh không nhận ra cô gái này, nhìn qua Vương Nhất Bác, lại thấy cậu mang ý dò hỏi nhìn qua bản thân, tiểu Bạch ở một bên ngạc nhiên qua đi mới nhận ra người tới, tiến lên chào hỏi
“Thì ra là Thủy Linh tiểu thư, xin chào”
“Vương tiểu thiếu gia, đã lâu không gặp, mọi người cũng tới đây dạo chơi sao?” Nói xong ánh mắt cô ta nhìn chăm chú vào Tiêu Chiến mang theo chút chờ mong
Vương Nhất Bác như vô ý đứng dịch qua một bước chắn tầm mắt của cô ta, cũng không lên tiếng, càng không cho Tiêu Chiến nói lời nào, tiểu Bạch bất đắc dĩ lại phải xã giao
“Chúng tôi đang định trở về, Thủy tiểu thư, mời tự nhiên”
“Về…về rồi sao?”
“Đúng vậy, chúng tôi rời đi cũng đã lâu, nên trở lại rồi, tạm biệt”
Thủy Linh ấm ức nhìn theo bóng dáng ba người khuất dần, cô ta còn nghĩ bản thân có nhan sắc, không cần tự mình làm gì mất giá cả, Tiêu Chiến cũng sẽ nhìn đến cô ta thôi, không ngờ người tính không bằng người khác tính… Tiêu Chiến đến liếc cô ta một cái cũng không có! Thật hận là cậu trai xinh đẹp bên cạnh anh lại như có như không nhiều lần chắn mất tầm mắt của cô ta. Không phải là người nọ cố ý chứ???
“Anh biết cô ta?” Vương Nhất Bác thấy trên đường về Tiêu Chiến luôn đăm chiêu, không vui hỏi ra
“Cái tên này anh đã nghe đâu đó, tạm thời nghĩ không ra” Tiêu Chiến vẫn chưa để ý đến thái độ cậu nhóc, vẫn còn suy nghĩ tới cô gái vừa rồi
“Không cho nghĩ nữa!” Vương Nhất Bác bá đạo đứng chắn phía trước, suýt nữa hai người đã va mặt vào nhau.
“Được được” Tiêu Chiến bật cười, chua quá đi a~ “Anh không nghĩ tới cô ta nữa, lần sau nếu có gặp cũng xem như không quen, được không?”
“Còn lần sau gặp?” Vương Nhất Bác không vui bĩu môi
“A, không có lần sau, không có!!!” Tiêu Chiến dỗ bạn nhỏ đến bản thân còn cảm thấy vui vẻ
“Hai người có thôi ngay không?” Tiểu Bạch buồn bực, đây là khi dễ cậu không có người nào đó ở bên sao?
Buổi tối trôi qua bình lặng, thực sự nghỉ ngơi ở một nơi như thế này rất tuyệt vời. Sáng sớm mọi người thu dọn đồ trở về nhà, Vương Nhất Bác tất nhiên không đi đâu nữa mà ở lại Tiêu trạch, hôm nay cũng đã là mùng 4 âm lịch, cậu đã gọi Mạnh Thụy ngày mai tới chơi một hôm, mùng 6 cùng trở lại trường.
“Tiểu Tán, hôm nay con tính mang tiểu Bảo đi đâu?” Tiêu gia từ già đến trẻ đều thống nhất gọi Vương Nhất Bác là tiểu Bảo, vì Tiêu lão gia tử nói cậu trông thật lễ phép đáng yêu, như bảo bối nhỏ trong nhà vậy.
“Sông rồi, núi rồi, bảo bối, em muốn đi đâu?” Tiêu Chiến quen miệng hỏi, suýt nữa cắn phải lưỡi nhưng lỡ kêu xưng hô của hai người ra rồi, đổi lại càng khiến mọi người nghi ngờ
“Em không biết, anh Chiến muốn đưa đi đâu em liền tới đó a~”
“Hai đứa tình cảm thật tốt” Tiêu đại phu nhân Dương Vân Huyên đột ngột nói một câu
“Khụ khụ khụ” Tiếp theo là tiếng ho đến tê tâm liệt phế của Tiêu Tích, y bị sặc nước rồi…
“Chúng cháu luôn rất tốt ạ!” Vương Nhất Bác cười tươi đáp lời, cũng không trốn tránh
Tiêu lão gia tử dường như nhìn ra cái gì, ánh mắt ông cụ chăm chú nhìn Tiêu Chiến một lúc liền rời đi, khẽ ho khan
“Thân già của ta mệt rồi, Tiểu Tán, đưa ông nội lên phòng nghỉ ngơi”
“Vâng ạ” Tiêu Chiến không nghĩ nhiều, tiến lên đỡ tay ông cụ, trước khi đi còn nhìn qua hướng Vương Nhất Bác một chút, thấy cậu cười với mình, anh mới yên tâm rời đi
“Tiểu Tán, cháu có gì muốn nói với ông không?” Đi tới phòng, ngồi xuống giường, đột nhiên Tiêu lão gia tử hỏi cháu trai
“Vâng?” Tiêu Chiến mờ mịt dừng động tác trên tay, anh có chút không nắm bắt được suy nghĩ của lão gia tử
“Cháu cùng tiểu Bảo, là như thế nào?” Không ngờ Tiêu lão gia tử nhìn thẳng anh, hỏi vào vấn đề
“…” Tiêu Chiến bị doạ giật mình, nhưng anh nhanh chóng ổn định cảm xúc “Ông nội, em ấy chính là một người bạn nhỏ rất tốt”
“Bạn tốt? À, ông hiểu rồi.” Tiêu lão gia tử khinh bỉ liếc cháu trai, cuối cùng cũng không vạch trần lời nói dối của anh, phất tay “Cháu đi xuống đi, nhớ, ông luôn sẵn sàng nghe cháu tâm sự bất cứ lúc nào”
“Vâng…. Ông nội nghỉ ngơi đi ạ” Tiêu Chiến nói nhanh sau đó đi vội ra ngoài. Không phải anh không muốn thẳng thắn thừa nhận, nhưng anh chưa sẵn sàng, anh sợ ông nội luôn yêu thương anh nghe xong sẽ buồn, sẽ thất vọng, anh rất sợ.
Tiêu Chiến cũng không đi xuống, anh trở về phòng, đóng lại cửa phòng, anh im lặng ngồi trên ghế sofa, anh nên làm gì bây giờ? Nghĩ một lúc, anh lấy điện thoại gọi cho Tuyên Lộ, anh rất cần lời khuyên, chỉ là, bạn bè anh không một ai biết quan hệ của anh cùng Vương Nhất Bác, anh nên nói như thế nào?
“Alo? A Chiến? Cậu nói gì đi? Alo?” Thanh âm Tuyên Lộ ở đầu dây vang lên
“Tớ đây” Tiêu Chiến hít sâu một hơi, nói tiếp “Lộ Lộ, tớ có chuyện này cần cậu tư vấn một chút”
“Hửm? Cậu nói thử xem”
“Tớ… Tớ đang hẹn hò cùng một người” Tiêu Chiến ngập ngừng, thực sự rất khó để thú nhận với bạn tốt của anh
“A? Chúc mừng cậu nha A Chiến! Tớ cùng Thần Thần luôn nghĩ cậu sẽ độc thân cả đời đó nha, nói xem, cần tớ tư vấn mua quà tặng? Hay hẹn hò?”
“Không, không phải…” Tiêu Chiến hạ quyết tâm, nói nhanh “Người tớ hẹn hò các cậu cũng biết, là Nhất Bác, tớ tớ…”
“Dừng!” Tuyên Lộ bỗng nhiên ngắt lời “Cậu nói ai cơ? Nhất Bác? Vương Nhất Bác? Chính là phó đội trưởng Vương Nhất Bác của câu lạc bộ bóng rổ? Chính là…”
“Là em ấy!” Tiêu Chiến khẳng định, có chút bất an hỏi “Rất kỳ quặc sao? Cậu….không chấp nhận được?”
“Cậu nói nhảm cái gì? Có gì mà không chấp nhận? Tớ chỉ là bị tin này đánh choáng váng chút thôi” Tuyên Lộ hừ khẽ “Bao lâu rồi? Là ai theo đuổi ai? Chả phải cậu luôn không để tâm em ấy sao?”
“Ai theo đuổi ai tớ đã nhớ không rõ nữa. Chính là lưỡng tình tương duyệt thôi. Thật ra, tớ đơn phương em ấy đã hơn một năm rồi” Tiêu Chiến ngại ngùng nói nhỏ
“Gì gì? Hơn một năm? Cậu đúng là cầm thú mà! Đứa nhỏ còn ít tuổi như thế cậu đã có ý nghĩ xấu trong đầu? Năm trước em ấy thậm chí mới 17 tuổi a~~~~”
“…” Ai mới là cầm thú? Tiêu Chiến nghĩ đến vài hình ảnh cấm trẻ nhỏ, cả khuôn mặt già đỏ lên, eo ẩn ẩn đau, anh hắng giọng “Cái gì cầm thú, nói thật khó nghe. Có vấn đề cần hỏi ý cậu đây, nói giúp hay không a?”
“Nói xem vấn đề gì đã” Tuyên Lộ nhanh chóng bị dời lực chú ý
“Hình như ông nội tớ phát hiện ra chuyện của bọn tớ. Nhưng tớ không biết có nên thẳng thắn nói ra với ông hay không. Tớ rất sợ ông cụ sẽ thất vọng về tớ” Tiêu Chiến rầu rĩ nói
“Tiêu gia gia có biểu hiện gì không?”
“Ông nói, lúc nào cũng sẵn sàng nghe tớ tâm sự”
“Cậu bị ngốc a? Ông cụ nói vậy chính là đã chắc chắn chuyện hai cậu, cũng ngầm thừa nhận mới không tức giận, chỉ đợi cậu thành thật nói cho ông nghe thôi”
“Thật sự? Nhưng tớ sợ…”
“Tớ hỏi cậu, cậu yêu Nhất Bác không?”
“Yêu!” Tiêu Chiến trả lời ngay lập tức
“Trả lời nhanh như vậy? Không cần suy nghĩ?”
“Ừm, nếu theo định nghĩa tình yêu trên thế giới, thì chính là tớ rất yêu em ấy!” Tiêu Chiến khẳng định chắc nịch
“Cậu muốn tình yêu của hai người được người nhà chấp nhận không?”
“Tất nhiên muốn!”
“Vậy cậu còn phân vân rối rắm cái quỷ gì? Ông nội cậu chính là ngầm chấp nhận, chỉ chờ cậu nói ra, sớm hay muộn cậu cũng phải comeout mà thôi, dù sao cậu cũng không từ bỏ em ấy, thì ngồi đây rối rắm cái gì?” Tuyên Lộ tiểu thư thở dài bất lực, chỉ hận rèn sắt không thành thép, cái người này bình thường thông minh sao hôm nay lại ngốc vậy?
“Vậy sao?” Tiêu Chiến nghe mắng cũng không nổi giận, anh chỉ im lặng, đăm chiêu suy nghĩ, một lúc sau mới nói “Tớ sẽ làm thế. Cảm ơn, cúp đây”
Ngồi lại trong phòng một lát, Tiêu Chiến cũng không trở lại phòng Tiêu lão gia tử, có lẽ ông cụ đã ngủ. Anh lững thững đi xuống tầng, người nhà vui vẻ nói cười, cái không khí này bao lâu rồi anh chưa thấy? Ông nội, bác cả, ba ba đều là quan chức chính phủ, khuôn mặt luôn nghiêm nghị cả ngày, khiến căn biệt thự rộng lớn trở nên âm trầm. Nhưng Vương Nhất Bác xuất hiện, cậu am hiểu rất nhiều thứ, như đánh cờ, có thể chơi cùng ông nội và bác trai. Kinh doanh, có thể giao lưu cùng anh trai. Mỹ phẩm, đủ lấy lòng bác gái cùng mẹ anh và chị dâu. Chỉ có chính trị cậu không biết, nhưng lúc này lại yên lặng lắng nghe ba anh nói, ba đang rất vui vẻ. Có lẽ anh cùng anh trai đều không thích chủ đề này, không mấy kiên nhẫn ngồi lại nghe ông thao thao bất tuyệt, vì vậy có một cậu trai tình nguyện nghe, còn nghe rất chăm chú, không hiểu vấn đề gì cũng thực khiêm tốn thỉnh giáo, có thể không yêu quý sao?
Tiêu Chiến bật cười, cậu làm được rồi, khiến mọi người trong nhà đều yêu quý cậu. Bước đầu kế hoạch của cậu nhóc, thành công mỹ mãn~~~
Lyn: Chào cả nhà. Hiện tại dịch bệnh đang dần quay trở lại. Mọi người ra đường chú ý bảo vệ bản thân, tránh tiếp xúc thân mật cùng người khác. Nhớ rửa tay thường xuyên, đeo khẩu trang mọi lúc, bảo vệ mình cùng người thân. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ!
[text_hash] => c98a61be
)