Array
(
[text] =>
Tin tức về việc chủ tịch mới của tập đoàn Chasel Medic vừa trở về nước nhanh chóng trở thành tiêu điểm trên khắp các kênh truyền hình, từ bản tin kinh tế đến chuyên mục giải trí. Không chỉ gây chú ý bởi tuổi trẻ tài cao, mà còn dấy lên nhiều đồn đoán rằng anh trở về lần này là để kết hôn với vị hôn thê của mình.
Chiếc xe sang trọng lướt êm trên con đường ngập ánh đèn thành phố. Ở ghế phụ phía trước, thư ký Kim quay đầu hỏi
“Bây giờ chúng ta đi đâu ạ?”
Cha Jin Wook ngồi phía sau ngẩng mắt khỏi tập hồ sơ, giọng trầm thấp vang lên
“Đi gặp vợ tôi”
Ở quầy bar sang trọng trong khách sạn Chasel Medic, Beak Jena – giờ đây đã là chủ tịch tập đoàn Hanmyung đang chăm chú nhìn bản hợp đồng vừa mới kí với đối tác kinh doanh.
Mọi thứ diễn ra bình thường cho đến khi một cơn choáng váng bất ngờ ập đến. Tầm nhìn trước mắt cô trở nên mờ mịt, tiếng nói cười xung quanh như xa dần.
Cô cố gắng trấn tĩnh, nhanh chóng cầm điện thoại gọi cho Kim Hyein
“Hyein à… đến đón tôi… tôi không xong rồi”
Đầu dây bên kia lập tức vang lên giọng lo lắng
“Được rồi! Tôi đến ngay.”
Cố gắng gạt ghế đứng dậy, Beak Jena loạng choạng cầm túi rời khỏi quầy bar. Mỗi bước đi như nặng trĩu, trái tim cô đập dồn dập. Cảm giác tê dại lan dần từ tay xuống chân, hơi thở gấp gáp hơn.
Trước khi kịp nhận ra mình đang đi về đâu, cô cảm giác thân thể nghiêng ngả, mọi hình ảnh trước mắt xoáy tròn. Rồi bất chợt…một vòng tay mạnh mẽ đỡ lấy cô.
Mùi hương quen thuộc xen lẫn mùi gỗ trầm xộc vào khứu giác. Trong cơn mơ hồ, cô chỉ kịp cảm nhận được lồng ngực rắn chắc và hơi ấm vây lấy mình. Mi mắt nặng trĩu, ý thức dần chìm xuống.
Cô thầm nghĩ
“Lần này… tiêu rồi…”
Sáng hôm sau, ánh nắng sớm len qua tấm rèm cửa, chiếu xuống căn phòng đầy hơi ấm mờ ám của một đêm hỗn loạn.
Trên chiếc giường rộng, một nam một nữ nằm cạnh nhau, cơ thể trần trụi quấn trong lớp chăn lụa.
Beak Jena khẽ cử động, mi mắt nặng trĩu mở ra. Cô mất vài giây mới nhận ra đây không phải phòng mình.
Cảm giác lạ lẫm khiến cô giật mình, bàn tay vô thức kéo chăn lên, tim cô như rơi xuống đáy.
Cô… không mặc gì.
Trong đầu lập tức lóe lên những hình ảnh mơ hồ của đêm qua, rượu, hơi thở, những cái chạm…
Cổ họng khô khốc, cô siết chăn chặt hơn, ánh mắt run rẩy liếc sang bên cạnh.
Người đàn ông vẫn đang ngủ say. Khuôn mặt anh an tĩnh dưới ánh sáng ban mai, từng đường nét quen thuộc đến mức khiến cô chết lặng.
Chẳng phải là Cha Jin Wook, vị hôn phu của cô ư!
“Cậu ấy… về nước rồi này!” – Cô lẩm bẩm, rồi lập tức lắc mạnh đầu để xua đi dòng suy nghĩ hoảng loạn.
“Không được… tỉnh táo lại nào, Beak Jena. Mau rời khỏi đây trước khi cậu ta tỉnh lại.”
Cô nuốt khan, cuốn chăn quanh người, cúi xuống nhặt vội quần áo rơi tán loạn trên sàn. Mỗi tiếng động nhỏ vang lên giữa căn phòng yên ắng đều khiến tim cô thắt lại.
Không dám quay đầu lại, Beak Jena lặng lẽ bước nhanh ra khỏi phòng, cánh cửa khép lại ngay trước khi Cha Jin Wook trở mình.
[text_hash] => 356082d2
)